Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 281: Biết được chân tướng, chạy trốn thất bại
Cập nhật lúc: 2026-07-12 07:43:38
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mỹ Mỹ ngày mai về nước sẽ lập tức sắp xếp phẫu thuật. Chờ lấy giác mạc của Đường Tâm Nguyệt cấy ghép cho nó, nó sẽ thể thấy ánh sáng.”
Đôi tay buông thõng bên của Đường Tâm Nguyệt chợt siết chặt thành nắm đấm.
Lấy giác mạc của ?
Cha rốt cuộc đang cái gì ?
Tại hiểu một câu nào hết?
Đặng Mỹ Lan nép lòng Tôn Chí Bình: "Lão Tôn, dù gì Đường Tâm Nguyệt cũng là con gái của , thật sự đau lòng chút nào ?”
Tôn Chí Bình rít một thuốc, lạnh: "Đau lòng cái gì, nó là chị của Mỹ Mỹ, thì nên thành trách nhiệm của một chị.”
Đường Tâm Nguyệt dù ngốc đến mấy cũng hiểu Tôn Chí Bình và Đặng Mỹ Lan đang gì.
Máu cô như dồn cả lên não.
Cô dám tiếp, cũng dám ở đây thêm nữa, nếu , cô sẽ sớm trở thành một mù.
Dù trong lòng vô cùng hoảng loạn và sợ hãi, Đường Tâm Nguyệt vẫn cố gắng ép bình tĩnh.
Cô rón rén trở về phòng .
Gom tất cả đồ hiệu xa xỉ vali, lấy chìa khóa xe thể thao, cô nhanh chóng chạy xuống lầu.
Cô rời khỏi nơi !
Đường Tâm Nguyệt đến gara, khởi động xe thể thao và phóng như bay.
Bảo vệ biệt thự thấy Đường Tâm Nguyệt lái xe rời lúc nửa đêm, liền lập tức gọi điện báo cho Tôn Chí Bình.
Tôn Chí Bình , sắc mặt trầm xuống: "Bảo vệ Đường Tâm Nguyệt lái xe .”
Đặng Mỹ Lan nhận điều , vội vàng kiểm tra camera giám sát.
“Lão Tôn, , Đường Tâm Nguyệt lén cuộc chuyện của chúng .”
Đáy mắt Tôn Chí Bình lóe lên một tia nham hiểm: "Tuyệt đối thể để nó trốn thoát.”
Cũng may họ sự chuẩn , chiếc xe thể thao tặng cho Đường Tâm Nguyệt lắp đặt hệ thống điều khiển từ xa.
…
Đường Tâm Nguyệt lái xe thể thao, lấy điện thoại gọi cho Đường Mẫn.
Trong lúc sợ hãi và bất lực nhất, duy nhất cô thể nghĩ đến là Đường Mẫn.
Nếu Đường Mẫn tình cảnh của cô , chắc chắn sẽ thấy c.h.ế.t mà cứu.
điện thoại vẫn luôn gọi .
Cô chợt nhớ , cả WeChat và điện thoại của đều Đường Mẫn chặn.
Đường Tâm Nguyệt bắt đầu oán hận Đường Mẫn, cô chỉ theo cha để sống một cuộc sống giàu sang, chẳng lẽ đó là lẽ thường tình , Đường Mẫn cần chặn cô ?
Không gọi cho Đường Mẫn, Đường Tâm Nguyệt đành tìm WeChat của Đường Dữ.
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
Thế nhưng, còn kịp gọi video, chiếc xe thể thao cô đang lái đột nhiên phát tiếng cảnh báo: Phát hiện thao tác bất thường, phương tiện khóa.
Chiếc xe thể thao đột ngột dừng .
Dù Đường Tâm Nguyệt cố khởi động thế nào cũng .
Tim Đường Tâm Nguyệt như thót lên tận cổ họng.
Cô thể chờ c.h.ế.t, liền xuống xe, xách vali hành lý, chuẩn bắt taxi.
Thế nhưng đợi vài phút, cũng chiếc xe nào.
Cô sợ Tôn Chí Bình và Đặng Mỹ Lan đuổi theo, chỉ thể kéo vali, vội vã chạy về phía .
Tít tít…
Hai chiếc xe màu đen lao nhanh tới.
Đường Tâm Nguyệt hai chiếc xe chặn đường.
“Tâm Nguyệt!” Tôn Chí Bình từ trong xe bước xuống, ánh mắt sắc bén cô: "Muộn thế , con định ?”
Tôn Chí Bình và Đặng Mỹ Lan tới, hai còn mang theo vài tên bảo vệ cao lớn mặc đồ đen.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-281-biet-duoc-chan-tuong-chay-tron-that-bai.html.]
Hai chân Đường Tâm Nguyệt mềm nhũn, sắc mặt trắng bệch, môi ngừng run rẩy: "Cha, cha lấy giác mạc của con, cha bao giờ coi con là con gái ruột ?”
Tôn Chí Bình nhíu mày, đáy mắt hiện lên vẻ mất kiên nhẫn: "Sao thể, con nhầm .”
“Con !” Đường Tâm Nguyệt kích động, giơ điện thoại lên: "Cuộc đối thoại của cha và Đặng Mỹ Lan, con đều ghi âm , nếu bây giờ các dám ép con , con sẽ tung đoạn ghi âm lên mạng.”
Mặt Tôn Chí Bình sa sầm: "Đường Tâm Nguyệt, mày…”
Đặng Mỹ Lan nắm lấy tay Tôn Chí Bình, lắc đầu với ông , ý bảo bây giờ đừng chọc giận Đường Tâm Nguyệt.
Việc Đường Tâm Nguyệt lén ghi âm là điều họ ngờ tới.
Trong lòng Đặng Mỹ Lan, Đường Tâm Nguyệt chỉ là một đứa ngu ngốc đầu óc.
Đặng Mỹ Lan dịu dàng Đường Tâm Nguyệt, vô hại: "Con gái yêu, con hiểu lầm cha , thật chúng đang thử phản ứng của con thôi.”
Đường Tâm Nguyệt nhíu mày, trong mắt hiện lên vẻ nghi ngờ và khó hiểu: "Thử cái gì? Rõ ràng là các dùng giác mạc của , để đổi cho con gái của các !”
“Con thật sự hiểu lầm , cha đứa con gái nào khác, chúng lập di chúc, bộ tài sản trong nhà đều để cho con. Chúng chỉ sợ con với chúng , nên thử một chút, xem nếu con điều gì , trở mặt với chúng , là vứt bỏ chúng .”
Đặng Mỹ Lan lấy một tập tài liệu: "Con xem, đây là di chúc cha lập.”
Đường Tâm Nguyệt liếc , quả nhiên giống như lời Đặng Mỹ Lan , họ để bộ tài sản danh nghĩa của cho cô.
Đặng Mỹ Lan thấy đáy mắt Đường Tâm Nguyệt lóe lên vẻ tham lam và kinh ngạc, khóe môi bà nhếch lên một nụ khó nhận .
Đường Tâm Nguyệt trải sự đời, ham hư vinh, chỉ cần một tập tài liệu giả là thể lừa cô trở .
“Tâm Nguyệt, con chắc chắn vẫn rời khỏi cha ?”
Đường Tâm Nguyệt lắc đầu: "Con ngờ các thử con, là con trách oan các .”
Đặng Mỹ Lan tiến lên, mật khoác tay Đường Tâm Nguyệt.
Đường Tâm Nguyệt buông lỏng cảnh giác, giây tiếp theo, điện thoại của cô Đặng Mỹ Lan giật lấy.
Đặng Mỹ Lan trực tiếp xóa đoạn ghi âm, cùng lúc đó, sắc mặt cũng trở nên âm trầm: "Đưa nó về.”
Đường Tâm Nguyệt bảo vệ ép lên xe.
Khi trở biệt thự, cô trói chặt và ném tầng hầm tối tăm, ẩm ướt.
A a a!
Cô hét lên, nhưng miệng nhét một chiếc tất thối.
Cô cố gắng giãy giụa, thoát khỏi sợi dây thừng đang trói chặt, nhưng dù dùng sức thế nào cũng thoát .
Tôn Chí Bình và Đặng Mỹ Lan cho cô ăn, cũng cho cô uống nước. Đường Tâm Nguyệt mơ màng, qua bao lâu, cô mơ hồ thấy cửa tầng hầm đẩy .
Cô mở đôi mắt nặng trĩu.
Đặng Mỹ Lan đẩy một cô gái trẻ xe lăn, đôi mắt vô hồn, bước .
Cô gái đó chắc hẳn là con gái của Đặng Mỹ Lan và Tôn Chí Bình – Tôn Mỹ Mỹ!
“Mỹ Mỹ, chị của con sắp hiến tặng giác mạc và tủy xương cho con , con sẽ sớm khỏe thôi.”
Đường Tâm Nguyệt thể tin mà mở to mắt.
Ngoài giác mạc, họ còn cả tủy của cô nữa ư?
“Ư… ư… ư…” Không , tự nguyện hiến tặng!
Sau khi hầu đẩy Tôn Mỹ Mỹ ngoài, Đặng Mỹ Lan bưng một bát cháo đến xổm bên cạnh Đường Tâm Nguyệt.
Bà kéo chiếc tất thối khỏi miệng cô , khanh khách : "Tâm Nguyệt, ngoan, ăn chút gì , con sắp bệnh viện phẫu thuật cấy ghép .”
Đường Tâm Nguyệt đầu , chịu ăn bất cứ thứ gì, ánh mắt cô oán hận trừng trừng Đặng Mỹ Lan: " cũng là con gái của cha, tin ông nhẫn tâm như , gặp cha!”
Đặng Mỹ Lan ép một muỗng cháo miệng Đường Tâm Nguyệt, cô bỏng đến chịu nổi.
“Thế mới ngoan chứ, ăn nhiều .”
Không màng cháo nóng, Đặng Mỹ Lan trực tiếp đút hết cả bát.
Miệng và lưỡi của Đường Tâm Nguyệt bỏng đến mức thể câu nào.
Đặng Mỹ Lan vỗ nhẹ khuôn mặt nhỏ của Đường Tâm Nguyệt, như : "Tâm Nguyệt, nếu cha con yêu con, năm đó bỏ rơi con, một đứa trẻ mắc bệnh tim, để cùng chứ? Thật , yêu con chỉ Đường Mẫn mà thôi. Đáng tiếc, con là một con sói mắt trắng, tan nát trái tim bà .”