Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 289: Đêm nồng ấm, sự lãng mạn anh trao
Cập nhật lúc: 2026-07-12 07:43:46
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi Ôn Sương gọi video với Phó xong, Phó Tư Hành nắm lấy bàn tay nhỏ trắng nõn của cô, giọng trầm thấp đầy từ tính: “Phó phu nhân, chúng lâu gian riêng tư , ngoài hẹn hò nhé?”
Cả Vân gia và Dạ gia đều thể tiếng lòng của cô, hôn cô một cái ở nhà cũng tiện.
Ôn Sương gật đầu: "Được ạ.”
[ là lâu hẹn hò với ông chồng mặt lạnh , chút mong chờ nha. ]
Phó Tư Hành lúc thấy một chiếc mô tô trong gara biệt thự, liền mượn chìa khóa của ông cụ Vân, đó lên lầu một bộ quần áo khác.
Ôn Sương đang đợi Phó Tư Hành trong phòng khách, khoảnh khắc thấy xuống, đôi mắt của cô liền lấp lánh bong bóng màu hồng.
[ Oa, ông chồng mặt lạnh mặc áo khoác da mô tô, ngầu ngầu quá ! ]
Phó Tư Hành xuống lầu, đeo đôi găng tay màu đen. Nghe tiếng lòng của Ôn Sương, gương mặt góc cạnh lạnh lùng của lộ một tia ngượng ngùng.
Anh mặc như ngầu, ngầu ?
Chỉ cần cô thích, thể thường xuyên mặc cho cô xem.
Ánh mắt Ôn Sương dán chặt Phó Tư Hành, gần như thể rời .
Chiếc áo khoác da màu đen phác họa vóc dáng cao lớn, cường tráng của , cơ bắp ẩn hiện, đôi chân dài căng một cảm giác mạnh mẽ của hormone nam tính.
Phó Tư Hành đến mặt Ôn Sương, nắm tay cô ngoài.
Anh đội mũ bảo hiểm kiểu nữ cho Ôn Sương, đó tự đội cho , che hơn nửa khuôn mặt tuấn tú, chỉ để lộ chiếc cằm sắc nét và đôi môi mỏng gợi cảm.
Anh dứt khoát bước dài lên xe, nghiêng đầu Ôn Sương: "Phó phu nhân, lên .”
Ôn Sương lên, cô vòng eo săn chắc của , hai tay bất giác vòng qua ôm lấy.
“Phó phu nhân, ôm chặt nhé, chuẩn xuất phát.”
Ôn Sương gật đầu.
Một tiếng “gầm” vang lên, chiếc mô tô lao vun vút.
Gò má Ôn Sương áp tấm lưng rộng của đàn ông, dù cách lớp áo da vẫn thể cảm nhận rõ ràng cơ bắp căng cứng và sức mạnh của .
Nhịp tim cô bỗng nhiên chút mất kiểm soát.
Cô vẫn luôn coi Phó Tư Hành là một tổng tài bá đạo trưởng thành, trọng, ngờ một mặt hoang dã, ngầu lòi đến thế.
[ Chồng yêu đêm nay đúng là trai đến mức phát điên mất thôi gào gào gào~ ]
Khóe miệng Phó Tư Hành bất giác nhếch lên.
“Phó phu nhân, kích thích hơn ?”
Đôi mắt của Ôn Sương sáng lên: "Muốn, , .”
[ Mình chính là thích kích thích, hì hì. ]
Chiếc mô tô đột ngột tăng tốc, nhanh như chớp luồn lách qua những kẽ hở giữa dòng xe cộ.
Tiếng động cơ gầm rú, màng nhĩ cô tê dại, nhưng điều khiến cô chấn động hơn cả, là nhịp tim đập như trống trận trong lồng ngực.
Cô ngẩng đầu đàn ông phía , đường cong cằm chiếc mũ bảo hiểm của lạnh lùng mê , tấm lưng rộng vì động tác cúi tăng tốc mà tạo thành một đường cong mỹ.
Tốc độ cực hạn, lướt giữa lằn ranh sinh tử, khoảnh khắc , Ôn Sương chỉ cảm thấy đều đang sôi sục nhiệt huyết.
…
Phó Tư Hành chở Ôn Sương đến một khu cắm trại.
Hai đến nơi, bầu trời liền vang lên một tiếng nổ lớn, pháo hoa bung nở giữa màn đêm.
Ôn Sương kinh ngạc kêu lên một tiếng “oa”, cô đưa tay che miệng.
[ Còn cả pháo hoa nữa? Đẹp quá . ]
Pháo hoa đủ màu sắc, như một dải ngân hà chảy trôi, đến nghẹt thở.
Xem pháo hoa xong, Phó Tư Hành lấy những que pháo bông: "Sương Sương, mỗi ngày em đều bận rộn xem tướng đoán mệnh cho khác, ít khi thả lỏng bản . Tối nay đừng nghĩ gì cả, cứ thỏa sức vui chơi .”
Ôn Sương rạng rỡ gật đầu: "Vâng, cảm ơn chồng yêu.”
Từ khi đến thế giới , đây là đầu tiên cô chơi pháo bông que.
Cô cầm mỗi tay một que, vẽ những đường cong uyển chuyển trong đêm tối, đôi mắt mày xinh cong thành vầng trăng khuyết.
Phó Tư Hành cách đó xa, lấy điện thoại , chụp khoảnh khắc cô vui vẻ múa may với que pháo, nụ rạng rỡ.
…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-289-dem-nong-am-su-lang-man-anh-trao.html.]
Hai chơi đến gần nửa đêm mới về nhà cũ của Vân gia.
Phó Tư Hành gara đỗ xe, Ôn Sương bước biệt thự .
Cứ tưởng cả nhà ngủ, ngờ thấy ông cụ Vân và Vân Huyên sofa.
“Ông ngoại, , hai còn ngủ ạ?”
[ Người lớn tuổi vẫn nên thức khuya thì hơn. ]
Ông cụ Vân ho một tiếng: "Sương Nhi, và con lo cho con, con về, chúng ngủ .”
Khóe môi Ôn Sương cong lên một nụ : "Con cùng chồng con thì sẽ nguy hiểm ạ, với con cũng trẻ con.”
Vân Huyên nắm lấy tay Ôn Sương: "Sương Nhi, con và Tư Hành khi nào thì tổ chức đám cưới?”
Khóe miệng Ôn Sương giật giật: "Mẹ, con nghĩ đến chuyện đó.”
[ Chuyện đám cưới, thật sự nghĩ tới. Mình cảm thấy bây giờ , yêu đương với ông chồng mặt lạnh, cần giao bản quá nhanh. Nếu tổ chức đám cưới thì sẽ động phòng hoa chúc. Rốt cuộc vẫn nghĩ kỹ, khi hết kỳ hạn một năm, nên ở . ]
Ông cụ Vân: “…”
Hóa con bé chỉ yêu đương với Phó, chịu trách nhiệm?
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
Có tiềm chất của một tra nữ.
Vân Huyên vỗ nhẹ lên mu bàn tay Ôn Sương: "Được , con thế nào thì cứ thế đó, chỉ cần con gái cưng của vui là .”
Ông cụ Vân Phó Tư Hành đỗ xe xong bước , nháy mắt với vài cái.
Cậu trai trẻ, vẫn tiếp tục nỗ lực cố lên đấy.
…
Hôm .
Phó Tư Hành và Phó Tinh Chu xem biệt thự, Ôn Sương ở nhà cũ của Vân gia nghỉ ngơi.
“Cha, chị hai, em về .”
Con gái thứ ba của ông cụ Vân, Vân Đa, xách theo túi lớn túi nhỏ bước biệt thự.
Nhìn thấy Ôn Sương, mặt Vân Đa lộ nụ : "Đây là Sương Nhi , ngoài đời còn xinh hơn cả ảnh con gửi cho dì.”
Ôn Sương lễ phép ngoan ngoãn chào hỏi: "Chào dì ba.”
Vân Đa đáp: "Ừ.”
Bà lấy một chiếc túi hàng hiệu mẫu mới nhất từ trong hộp quà, đưa cho Ôn Sương.
“Hôm nào rảnh, dì ba dẫn con mua sắm, con thích cái gì, dì ba mua hết cho.”
Ôn Sương : "Cảm ơn dì ba ạ.”
[ Dì ba hào phóng hiền lành, thật sự . Chỉ tiếc là, bà sắp gánh món nợ hàng chục tỷ, cuối cùng vì liên lụy gia tộc mà đám đòi nợ c.h.é.m c.h.ế.t phố. ]
Vân Đa thoáng sững sờ.
Vừa là Sương Nhi đang chuyện ?
Bà sắp nợ hàng chục tỷ, cuối cùng còn c.h.é.m c.h.ế.t?
Không thể nào!
Không , đây trọng điểm, trọng điểm là hình như bà thể tiếng lòng của Sương Nhi?
Vân Đa lập tức về phía ông cụ Vân và Vân Huyên.
Hai động thanh sắc mà gật đầu với bà.
Đồng t.ử Vân Đa co rút .
Ông cụ và chị hai đều thể tiếng lòng của Sương Nhi?
Nếu , tại hai họ còn bình tĩnh như thế, chẳng lẽ họ thấy Sương Nhi đang trù ẻo bà trong lòng ?
Là tam tiểu thư Vân gia, phu nhân Mộ gia, bà thể gánh món nợ hàng chục tỷ chứ?
[ Dì ba và chồng kết hôn quyết định vợ chồng DINK, dì ba thể sinh, cũng chồng bà thể sinh, mà là dì ba ám ảnh tâm lý. Năm đó bà ngoại sinh út Vân Đình thì xuất huyết nhiều mà qua đời, khiến bà sợ hãi việc sinh con. ]
Vân Đa ngẩn .
Bà bao giờ với bất kỳ ai lý do sinh con, Sương Nhi mà ?
mà, chuyện bà sinh con , liên quan gì đến việc bà gánh món nợ hàng chục tỷ chứ?