Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 293: Mưu kế trong lòng, đáp trả tàn nhẫn
Cập nhật lúc: 2026-07-18 04:45:11
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
[ Sự thật chính là, Mộ Cẩn Văn lúc khi đăng ký kết hôn với dì ba, thề độc với trời, nếu lòng đổi phản bội dì ba, sẽ kết cục . Ông chút mê tín, sợ báo ứng, cho nên, ngoài miệng mới chịu thừa nhận lòng, đổ hết trách nhiệm lên đầu . ]
[ ông cũng chỉ là tự lừa dối thôi. Cho dù đầu tiên phản bội là do ông sắp đặt đưa Tô Oanh lên giường, những đó thì ? Chẳng lẽ đều là khác chuốc t.h.u.ố.c ông ? ]
[ Loại đàn ông quản nửa , trách nhiệm , dì ba của rốt cuộc trúng điểm nào ? ]
Vân Đa: [Mắt mù chứ .]
Thật bây giờ nghĩ , việc Mộ Cẩn Văn giấu tiểu tam và con riêng ở lầu nhà bà, lén lút ngoại tình, đều dấu vết cả.
Có bà thấy trong xe ông một chai nước hoa bà thường dùng, bà cứ ngỡ ông mua tặng , kết quả đợi mãi thấy ông tặng.
Sau đó, khi bà chung thang máy với cô bác sĩ tiểu tam, bà ngửi thấy mùi nước hoa y hệt cô .
Lúc đó bà chỉ nghĩ rằng cô bác sĩ tiểu tam và bà cùng sở thích.
Rất nhiều nửa đêm, ông chủ động ngoài mua đồ ăn khuya cho bà, thời gian lâu hơn bình thường nửa tiếng. Ông với bà là xếp hàng, bà cũng ngây thơ tin.
Thật , nửa tiếng dư đó, ông lên lầu hú hí với tiểu tam.
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
Còn một , bà và ông dạo trong khu chung cư, đứa con riêng chạy tới ôm chân ông gọi ba ba.
Lúc đó mặt cô bác sĩ tiểu tam tái mét, cô hoảng loạn giải thích, đứa bé từ nhỏ cha, quá khao khát tình cha nên mới gọi bậy.
Nhiều sơ hở như , bà một chút cảnh giác nào.
Nếu tiếng lòng của Sương Nhi, bà vẫn lừa trong bóng tối.
Bà đúng là quá ngốc.
Vân Đa càng nghĩ càng tức, càng nghĩ càng hận thể lao đ.á.n.h c.h.ế.t đôi cẩu nam nữ .
“Ba ba, gia đình ba chúng thể sống hạnh phúc bên ?” Đứa con riêng chạy đến, ôm lấy chân Mộ Cẩn Văn.
Bà Mộ sờ đầu cháu trai, mắt tràn đầy cưng chiều: "Bảo bối, con thể quang minh chính đại gọi ba ba .”
Đứa con riêng vui mừng reo lên: "Tuyệt quá, đàn bà xa cuối cùng cũng rời khỏi ba ba của con . Con chỉ ba ba và ma ma sống bên , đàn bà xa đó đáng ghét quá, bà ở đây, con thể gọi ba ba .”
Mộ Cẩn Văn cau mày: "Phàm Phàm, đừng .”
Phàm Phàm bĩu môi: "Con sai, ma ma , yêu mới là thứ ba, đàn bà xa mới là thứ ba.”
“ , Phàm Phàm sai. Người đàn bà đó xa độc ác, nó lưu hậu duệ cho Mộ gia chúng , là của Mộ gia!” Bà Mộ .
Nghe đến đây, hốc mắt Vân Đa một nữa kìm mà đỏ lên.
Hóa , yêu mới là thứ ba .
Ha!
Ha!
Tam quan của bà thật sự sắp đảo lộn .
“Cẩn Văn, bây giờ trong làng quá nhiều , con tiện rời . Đợi đến nửa đêm, cha sẽ sắp xếp trực thăng, đưa con, Tô Oanh và Phàm Phàm nước ngoài.”
Mộ Cẩn Văn cau mày : "Vậy bây giờ con trốn ở ?”
“Về nhà là thể, quá nhiều khách. Sang nhà ông Vương hàng xóm , ông Vương theo con trai lên thành phố, nhà đang bỏ .”
Mộ Cẩn Văn gật đầu: "Được.”
Vân Đa Mộ gia rời , đôi tay buông thõng bên , nắm chặt thành quyền.
“Từ bây giờ, chính là Nữu Cỗ Lộc. Vân Đa.”
[ Phụt —— Dì ba thú vị thật, mong chờ kế hoạch báo thù của Nữu Cỗ Lộc. Dì ba. ]
Vân Đa lấy điện thoại , lập tức sắp xếp kế hoạch tiếp theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-293-muu-ke-trong-long-dap-tra-tan-nhan.html.]
Ôn Sương càng , mắt càng sáng.
[ Oa ca ca, dì ba khi tỉnh ngộ khỏi tình yêu, thật sự ngầu chất. Kế hoạch quả là tuyệt vời. ]
Vân Đa khen kiêu hãnh ngẩng cằm.
Phải đáp trả một cách tàn nhẫn, nếu thể xứng đáng với nỗi đau và nước mắt của bà?
[ Sự khác biệt giữa và ch.ó là, ch.ó mãi mãi là chó, nhưng , nhất định là . ]
Vân Đa gật đầu.
Lời của Sương Nhi chính là chân lý.
…
Bà Mộ sắp xếp cho Mộ Cẩn Văn, Tô Oanh và Phàm Phàm đến nhà ông Vương hàng xóm.
Bà và ông Mộ trở nhà ở quê.
Đang định chiêu đãi khách, đột nhiên, cổng lớn truyền đến một trận ồn ào.
“Cha, , …” Giọng nức nở của Vân Đa truyền đến.
Ông bà Mộ vội vàng cửa, thấy mấy gã trai tráng phía Vân Đa đang khiêng một chiếc quan tài, họ suýt nữa thì tối sầm mặt mũi, ngã quỵ xuống đất.
Vân Đa… đào quan tài của Mộ Cẩn Văn lên?
“Cha , là tên súc sinh lòng đen tối nào trộm mất t.h.i t.h.ể của Cẩn Văn!” Vân Đa nhỏ t.h.u.ố.c nhỏ mắt, mặt thoa một lớp phấn nền da trắng bệch, khiến cả bà trông xanh xao tiều tụy: "Tên súc sinh trộm xác , chắc chắn là nhắm đồ tùy táng của Cẩn Văn. Quá đáng ghét, chúng nó sợ trời đ.á.n.h , con báo cảnh sát!”
Nghe tin t.h.i t.h.ể của Mộ Cẩn Văn trộm, các vị khách đều vây .
— Giữa ban ngày ban mặt, cả trộm xác?
— Báo cảnh sát , nhất định báo cảnh sát!
— Vân Đa và Mộ Cẩn Văn vẫn luôn là cặp vợ chồng ân ái trong giới thượng lưu. Mộ Cẩn Văn đột ngột qua đời, Vân Đa vốn đau lòng khôn xiết, bây giờ t.h.i t.h.ể Mộ Cẩn Văn còn trộm, thấy cô sắp suy sụp .
— Ai, bộ dạng của Vân Đa bây giờ, mà cũng đau lòng.
— ngược , cha của Mộ Cẩn Văn, t.h.i t.h.ể con trai trộm mà hai họ cứ ngây đó ?
Bà Mộ đột nhiên hồn, bà chạy đến quan tài, định gì đó, Vân Đa : "Mẹ, trong quan tài xem, còn lưu ít vết cào và vết máu, chẳng lẽ, là do tên trộm xác ?”
Bà Mộ bây giờ thật sự g.i.ế.c Vân Đa.
Ai bảo bà đào cái quan tài chôn lên?
Chẳng lẽ, bà sắp xếp lấp đất kỹ, để Vân Đa phát hiện điều bất thường ?
“Đa Đa, cha sẽ lập tức cho tìm t.h.i t.h.ể của Cẩn Văn. Tên trộm xác chắc chắn vẫn còn trong làng, thấy cần thiết báo cảnh sát .”
Nếu báo cảnh sát, chuyện con trai bà giả c.h.ế.t sẽ giấu nữa.
Vân Đa tự nhiên thể thấu suy nghĩ trong lòng bà Mộ.
A.
Con trai giả c.h.ế.t, còn sợ vạch trần ?
“Mẹ, chỉ t.h.i t.h.ể của Cẩn Văn thấy, mà cả những món trang sức con chôn cùng , trị giá hàng chục triệu, nếu như…”
“Đủ !” Ông Mộ luôn gì, giọng lạnh lùng uy nghiêm ngắt lời Vân Đa: "Đây là Mộ gia, chuyện của con trai do cha và con chủ. Hôm nay con cũng mệt , mau lên lầu nghỉ ngơi , chuyện còn , chúng sẽ tự xử lý.”
Vân Đa lau nước mắt mặt, bà loạng choạng về phía ông Mộ: "Cha, ý của cha là, chuyện Mộ gia liên quan đến con ?”
“Con là con dâu, sinh con cho Mộ gia, xảy chuyện lớn như , tự nhiên do Mộ gia chúng tự giải quyết.”
Môi Vân Đa run rẩy: "Nếu như , thì con một bản thỏa thuận ở đây, cha, cha và ký !”