Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 296: Tự tin một cách khó hiểu, mặt bị vả đến nát
Cập nhật lúc: 2026-07-18 04:45:14
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Căn nhà tân hôn của Vân Đa và Mộ Cẩn Văn là do Vân Đa bỏ tiền mua. Sau khi ly hôn, Vân Đa nhanh chóng bán nó .
Mộ Cẩn Văn còn nơi nào để , đành chuyển đến sống trong căn hộ mà ông mua cho Tô Oanh và Phàm Phàm.
Trước khi tham dự tiệc tối, Mộ Cẩn Văn trở về một bộ quần áo.
Tô Oanh ông sắp tham dự một buổi tiệc thương mại, liền ông đưa cô cùng.
“Cẩn Văn, em quang minh chính đại ở bên , em cũng theo để mở mang tầm mắt.”
Mộ Cẩn Văn nghĩ đến việc đây mỗi khi ông vẽ một tác phẩm mới, đều vô khách hàng săn đón, ông liền đồng ý với đề nghị của Tô Oanh.
Nếu để Tô Oanh thấy ông lợi hại thế nào trong giới nghệ thuật, cô sẽ càng thêm sùng bái ông.
Tô Oanh và Vân Đa là hai kiểu tính cách khác .
Tô Oanh dịu dàng, tinh tế, và vô cùng sùng bái ông .
Còn Vân Đa, tính cách phóng khoáng, bao giờ chút sùng bái nào đối với ông .
Hơn nữa, năm đó Mộ gia gặp khủng hoảng kinh tế, là Vân gia giúp đỡ vượt qua, nên mặt Vân Đa, Mộ Cẩn Văn ít nhiều chút tự ti và nhạy cảm.
Chỉ khi ở bên Tô Oanh, ông mới thể tự tin tràn đầy.
Mộ Cẩn Văn đưa Tô Oanh đến sảnh tiệc của buổi tiệc thương mại.
Trước đây, chỉ cần Mộ Cẩn Văn xuất hiện, các vị khách đều sẽ lịch sự chào hỏi ông , lời lẽ còn mang theo ý nịnh nọt, lấy lòng.
Ông cho rằng , cũng sẽ nhận đãi ngộ như cũ.
Không ngờ, khi ông và Tô Oanh bước , một ai thèm để ý đến ông .
Thậm chí còn vị khách, ngay mặt ông lộ vẻ khinh thường, ghét bỏ.
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
Mộ Cẩn Văn lập tức nhớ , vị khách đó, cách đây lâu đến tham dự “tang lễ” của ông .
Sắc mặt Mộ Cẩn Văn chút khó coi.
Nếu vị khách đó mua tranh của ông , ông tuyệt đối sẽ bán cho ông .
“Cẩn Văn, đều thiện và sùng bái ?”
Sắc mặt Mộ Cẩn Văn lạnh lùng : "Mấy đó đến quê nhà của , chắc chắn là vì chuyện giả c.h.ế.t và ngoại tình mà khinh thường . Anh cũng lười quan tâm đến họ.”
Mộ Cẩn Văn thấy một vị tổng giám đốc, vị đó đến dự “tang lễ” của ông . Lần hai gặp mặt, vị tổng giám đốc đó sẽ chi giá cao để mua tác phẩm mới của ông .
“Tô Oanh, đưa em gặp Lý tổng. Lý tổng chỉ là chủ tịch một công ty niêm yết, mà còn là cổ đông của một bệnh viện tư. Lát nữa sẽ giúp em, để ông sắp xếp cho em một vị trí trong bệnh viện.”
Vẻ mặt Tô Oanh lập tức sùng bái với Mộ Cẩn Văn: "Cẩn Văn, cảm ơn , thật quá lợi hại.”
Mộ Cẩn Văn đưa Tô Oanh đến mặt Lý tổng.
“Lý tổng, ông mua bức tranh mới của , tranh mới của vẽ xong , hai mươi triệu bán cho ông thế nào?”
Nếu là đây, một bức tranh của ông ít nhất bán từ 30 triệu trở lên.
Ông vẫn là nể mặt mối quan hệ với Lý tổng, mới giảm giá cho ông. Hy vọng Lý tổng thể điều, nhận lấy ân tình của ông .
Lý tổng Mộ Cẩn Văn , dường như sững sờ một chút.
Sau khi phản ứng , Lý tổng nhịn một tiếng: "Mộ tổng, tranh của , đáng giá hai mươi triệu ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-296-tu-tin-mot-cach-kho-hieu-mat-bi-va-den-nat.html.]
Sắc mặt Mộ Cẩn Văn đổi: "Lý tổng, tranh của đây đều là từ 30 triệu trở lên. giảm giá cho ông, hy vọng khi ông mua tranh mới của , sẽ sắp xếp cho bạn gái là Tô Oanh một vị trí bác sĩ trưởng khoa.”
Lý tổng nhịn vỗ trán: "Anh và cô Vân ly hôn ?”
Mộ Cẩn Văn nhíu mày, dường như thích đến tên Vân Đa trong cảnh : "Phải, cô bây giờ là vợ cũ của .”
Trong lòng hận Vân Đa. Nếu bà vạch trần sự thật ông giả c.h.ế.t, ông đến nỗi tự chào bán tranh.
Là một nghệ sĩ, ông cốt cách nhất định.
“Anh Mộ, đừng hai mươi triệu, cho dù là hai ngàn đồng, cũng sẽ mua tranh của .”
Lời của Lý tổng dứt, sắc mặt Mộ Cẩn Văn đột ngột đổi.
Hai ngàn đồng cũng mua tranh của ông ?
rõ ràng đây, ông sẽ chi 30 triệu để mua tranh của ông .
“Lý tổng, ông ý gì? giảm giá cho ông, ông những cảm kích, mà còn hạ thấp tranh của ? Lần dù ông cầu xin bán, cũng sẽ bán nữa!”
Mộ Cẩn Văn đưa Tô Oanh đến mặt một vị tổng giám đốc khác: "Hà tổng, Lý tổng mắt tròng. bán bức tranh mới cho ông nhé. Phải rằng tranh của thị trường, ít nhất cũng từ 30 triệu trở lên. Ông mua dù là để sưu tầm bán , đều lời.”
Hà tổng Mộ Cẩn Văn như một tên ngốc: "Vị , ai cho sự tự tin đó ?”
[ Phụt —— Không ngờ theo dì ba đến dự tiệc thương mại, thể thấy một màn hài hước đến thế. ]
[ Não của Mộ Cẩn Văn ch.ó Husky gặm qua ? Ông rốt cuộc thế nào mà thể tự tin một cách khó hiểu rằng tranh của ông thể bán từ 30 triệu trở lên một bức? ]
[ Nếu vì dì ba, tranh của ông đáng giá cái rắm gì . Người mua tranh, là mua vì mối quan hệ xã giao thôi, ? ]
Mộ Cẩn Văn ánh mắt của Hà tổng kích thích, sắc mặt ông vô cùng khó coi: "Hà tổng, ông ý gì? Tranh của , trong giới họa sĩ trẻ là một hai. Nếu bây giờ ông mua, đợi vài năm nữa, ông mua cũng mua .”
“Anh Mộ, lẽ chính là trò lớn nhất của năm nay. Chuyện giả c.h.ế.t, lừa dối vợ cũ của , lan truyền khắp giới . Anh rốt cuộc lấy mặt mũi mà ngoài thế? Nếu là , sớm tìm một sợi dây thừng, treo cổ tự t.ử !”
Sắc mặt Mộ Cẩn Văn càng thêm lạnh lẽo: "Chuyện của và vợ cũ là tình cảm cá nhân, liên quan đến chuyên môn!”
Hà tổng càng thấy buồn hơn: "Mấu chốt là, vợ cũ của , chuyên môn của đáng cái rắm gì .”
Mộ Cẩn Văn còn kịp phản ứng , Hà tổng chút lưu tình : "Anh lẽ còn nhỉ. Vợ cũ của lúc để ủng hộ sự nghiệp của , âm thầm tuyên truyền cho ít. Chúng lúc chịu chi giá cao mua tranh của , cũng là nể mặt vợ cũ của và Vân gia. Nếu , với trình độ của cho chúng , chúng cũng cần!”
“Không thể nào, tuyệt đối thể nào!” Mộ Cẩn Văn đả kích nặng nề, sắc mặt xanh tím đan xen.
Hà tổng thèm để ý đến Mộ Cẩn Văn nữa, ông thấy Vân Đa, vội vàng tới đón: "Cô Vân, chúc mừng cô thoát khỏi gã tra nam tự luyến, khôi phục cuộc sống độc . Nếu cô nhu cầu, thể tự tiến cử.”
Mộ Cẩn Văn đầu , thấy ít khách khứa đều đang tiến về phía Vân Đa.
Vân Đa hôm nay mặc một chiếc váy tiên nữ màu xanh nhạt bay bổng, trông vô cùng rạng rỡ, tự tin và xinh .
Chuyện ly hôn, dường như chút ảnh hưởng nào đến bà.
Ngoài việc sinh con, bà dường như thật sự một khuyết điểm nào, dù đến , cũng là sự tồn tại chói mắt nhất.
“Không cần Hà tổng, nếu tìm đối tượng, cũng sẽ tìm tiểu thịt tươi ngoài hai mươi.”
Sắc mặt Mộ Cẩn Văn khó coi đến mặt Vân Đa: "Cô ba mươi mấy , còn tìm tiểu thịt tươi ngoài hai mươi, cô sợ khác chê ?”
Vân Đa lạnh lùng nhếch mép: "Mặt chỉ một, thể bớt mất mặt ? Còn nữa, ban tổ chức buổi tiệc thương mại là Vân gia chúng , thư mời , ai cho đây?”
Nhân viên an ninh lập tức tới, chút lưu tình tống cổ Mộ Cẩn Văn và Tô Oanh ngoài.
Hai mặt mày xám xịt về đến nhà, kết quả khỏi thang máy, liền thấy một cảnh tượng họ c.h.ế.t điếng.