Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 297: Hối hận thì đã muộn, tuyệt không tha thứ
Cập nhật lúc: 2026-07-18 04:45:15
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cửa nhà tạt đầy sơn đỏ, còn hai chữ to “TRẢ NỢ”.
Cửa đạp tung , những đồ vật giá trị trong nhà đều biến mất còn một dấu vết.
Thấy cảnh , Mộ Cẩn Văn và Tô Oanh suýt nữa thì tức đến ngất .
Chuông điện thoại của Mộ Cẩn Văn vang lên, là bà Mộ gọi tới.
“Cẩn Văn, bọn đòi nợ tìm đến cha , con mau về nhà cũ ngay!”
Mộ Cẩn Văn đầu bù tóc rối, phiền não thôi.
Vốn dĩ ông sống trong nhung lụa, chỉ cần chuyên tâm sáng tác nghệ thuật là . bây giờ, ông còn gì cả, còn thiếu một đống nợ.
Để trả hết nợ, Mộ Cẩn Văn bán căn hộ của Tô Oanh và biệt thự nhà cũ.
Cả gia đình chuyển đến một căn phòng trọ giá rẻ.
Phàm Phàm lóc đòi về căn hộ penthouse sang trọng, ở phòng trọ tồi tàn.
Mộ Cẩn Văn liền tát thẳng mặt nó: "Nín ngay! Nếu vì mày, nhà chúng cũng sẽ đến nông nỗi !”
Bây giờ ruột gan ông hối hận đến xanh cả . Nếu ông sinh đứa con riêng , lẽ Vân Đa ly hôn với ông .
“Cẩn Văn, con đ.á.n.h cháu cưng của gì? Mẹ tin nhà chúng cứ thế mà suy sụp, nhất định thể vực dậy.”
Mộ Cẩn Văn chau mày bà Mộ: "Mẹ, chúng lấy gì để vực dậy?”
“Mẹ cất riêng một ít châu báu trang sức, lát nữa con đem cầm đồ, con và cha con cùng gây dựng sự nghiệp!”
Nghe bà Mộ còn châu báu trang sức, trong đôi mắt u ám của Mộ Cẩn Văn lóe lên một tia hy vọng: "Mẹ, còn bao nhiêu, mau lấy đây!”
“Mẹ lấy ngay đây.”
Một lát , Mộ Cẩn Văn đang ở phòng khách thấy trong phòng ngủ truyền đến một tiếng hét t.h.ả.m thiết.
“A a a ——”
Mộ Cẩn Văn và ông Mộ lập tức lao phòng ngủ.
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
Vào trong, liền thấy bà Mộ mặt mày trắng bệch ngã đất, trong lòng bà ôm một chiếc hộp rỗng tuếch.
“Châu báu trang sức của , tất cả đều để ở đây, giấu gầm giường, tại thấy ?”
Sắc mặt Mộ Cẩn Văn và ông Mộ đổi.
Họ mới chuyển , gặp trộm?
“Bà nội, con thấy phòng …” Giọng của Phàm Phàm truyền đến.
Sắc mặt cả Mộ gia đột ngột đổi.
“Chẳng lẽ là Tô Oanh trộm châu báu của ?”
Bà Mộ lập tức bảo Mộ Cẩn Văn gọi điện cho Tô Oanh.
Điện thoại gọi nhiều , vẫn ai máy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-297-hoi-han-thi-da-muon-tuyet-khong-tha-thu.html.]
Ngay khi Mộ Cẩn Văn gọi một nữa, cuối cùng cũng bắt máy.
Mộ Cẩn Văn còn kịp gì, đầu dây bên truyền đến giọng thiếu kiên nhẫn của Tô Oanh: "Mộ Cẩn Văn, máy bay nước ngoài . Châu báu trang sức của là do lấy , coi như là bồi thường của Mộ gia các cho . Không cháu trai , để Phàm Phàm cho các đấy!”
Bà Mộ vẫn luôn cho rằng tính tình Tô Oanh mềm yếu, dễ bắt nạt. Rốt cuộc mấy năm nay bà gì, Tô Oanh nấy, bao giờ cãi bà .
Bà thật ngờ, Tô Oanh cuỗm tiền cuối cùng của Mộ gia.
Bà Mộ tức kiềm chế , hét khản cả giọng: "Tô Oanh, cô mau trả châu báu trang sức cho , nếu chúng sẽ báo cảnh sát, cô là đồ ăn cắp, cô…”
Tô Oanh lạnh lùng ngắt lời bà Mộ: "Bà già c.h.ế.t tiệt, cực khổ sinh cháu trai cho bà, chỉ lấy một ít trang sức, bà sủa cái gì? Là do Mộ gia các vô dụng, định hãm hại Vân Đa thành, ngược cô chơi cho xoay như chong chóng. Cả nhà các đều là tự tự chịu. Còn con trai bà, Mộ Cẩn Văn, bây giờ là một kẻ vô dụng, cứng lên nổi. Sau nếu các đối xử với Phàm Phàm, thì thật sự là tuyệt tự đấy!”
Không đợi bà Mộ thêm gì nữa, Tô Oanh liền cúp máy.
Bà Mộ một lúc lâu mới phản ứng , mặt mày bà trắng bệch về phía Mộ Cẩn Văn: "Con trai , con, con thật sự phế ?”
Mộ Cẩn Văn oán hận trừng mắt bà Mộ và ông Mộ: "Còn tại hai , bắt con uống t.h.u.ố.c giả c.h.ế.t, tác dụng phụ ảnh hưởng nghiêm trọng đến chức năng sinh lý của con!”
Cơ thể bà Mộ run lên bần bật.
Ông Mộ đập mạnh đùi: "Tạo nghiệt mà!”
Tức giận đến cực điểm, huyết áp tăng vọt, "rầm” một tiếng, cơ thể kiểm soát ngã ngửa .
Sau khi ông Mộ đưa đến bệnh viện cấp cứu, bác sĩ ông tăng huyết áp dẫn đến đột quỵ não, gây liệt nửa .
Nghe tin , bà Mộ liền ngất .
Khi bà tỉnh nữa, bà phát hiện bên cạnh ngoài Phàm Phàm , ngay cả Mộ Cẩn Văn cũng thấy .
Mộ Cẩn Văn tìm Vân Đa.
Kết quả Vân gia trực tiếp tống cổ ông ngoài. Ông hỏi han nhiều nơi mới Vân Đa đến quán bar tìm mẫu nam.
Ông đợi đến nửa đêm mới thấy Vân Đa kéo một mẫu nam trẻ trung, trai và lực lưỡng ngoài.
“Đa Đa, sai , chúng tái hôn ? Anh đảm bảo, sẽ ngoại tình lưng em nữa, sẽ tâm ý đối với em. Xin , tất cả đều là của , cầu xin em, hãy cho một cơ hội nữa!”
Trên mặt Vân Đa chút lay động nào, bà dựa lòng mẫu nam, ánh mắt khinh thường quét qua Mộ Cẩn Văn: "Nhớ lúc với , tự tát mấy cái .”
Mộ Cẩn Văn thật sự tát mặt một cái, nước mắt chảy từ khóe mắt: "Đa Đa, là cháu trai, thật sự cùng em vợ chồng DINK. Sau Phàm Phàm sẽ giao cho nuôi, thể đoạn tuyệt quan hệ con với , chỉ lời em. Vợ , em hãy nghĩ thời gian chúng yêu , nghĩ những điều cho em, em đừng tuyệt tình như ? Anh thật sự yêu em.”
Vân Đa mà nôn: "Mộ Cẩn Văn, bớt diễn trò tình sâu nghĩa nặng mặt . Nếu giả c.h.ế.t thành công, tất cả nợ nần đều đổ lên đầu , bây giờ chắc đang cùng tiểu tam, con riêng của tiêu d.a.o ở nước ngoài ! Vân Đa là trạm thu gom rác rưởi. Thái độ của đối với đàn ông là, hoặc là cả đời, hoặc là dưng. Anh bây giờ đối với mà , chỉ là một xa lạ. Tục ngữ câu ch.ó ngoan cản đường, cút bao xa thì cút, đừng đến mặt chướng mắt nữa!”
Vân Đa kéo tay mẫu nam chuẩn rời , nghĩ đến điều gì, bà nhếch mép, như : "Người mẫu namtôi tìm, một đêm bảy , thể ? Nghe tiểu tam của bỏ trốn, nguyên nhân lớn nhất là vì "lên" nổi. Một kẻ vô dụng như , rốt cuộc lấy mặt mũi mà cầu xin tái hợp?”
Cho đến khi Vân Đa xa, Mộ Cẩn Văn vẫn tại chỗ, cả cứng đờ, hổ và tức giận c.h.ế.t.
Bà Mộ gọi điện cho Mộ Cẩn Văn mãi ai máy, mãi đến nửa đêm, Mộ Cẩn Văn mới đến bệnh viện.
Bà Mộ thấy ông nồng nặc mùi rượu, bà giận thương đ.ấ.m vai ông mấy cái: "Cha con tai biến, Tô Oanh bỏ trốn, con thể gục ngã , Phàm Phàm còn dựa con nuôi…”
Bà Mộ hết lời, Mộ Cẩn Văn gầm lên ngắt lời bà: "Đủ ! Nếu bà cả ngày lải nhải mặt rằng Mộ gia thể nối dõi, bây giờ và Vân Đa vẫn còn đang yên . Là bà hủy hoại cả đời , hận bà!”
Bà Mộ thể tin nổi trợn to mắt: "Mẹa là của con, con hận ?”
“Tất cả chuyện đều là do bà gây . Bà nối dõi, bà tự nuôi Phàm Phàm !”