Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 3: Kinh hoàng! Lời cô nói đã ứng nghiệm
Cập nhật lúc: 2026-05-19 02:02:22
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cái tát của Ôn Sương dùng quá nhiều sức.
Nếu dùng sức, chắc răng của Phó Tư Hành cũng rụng vài cái.
Dù , khuôn mặt tuấn tú của Phó Tư Hành cũng âm trầm đến mức thể vắt nước.
“Ôn, Sương!”
Từ nhỏ đến lớn, ai dám đ.á.n.h !
Người phụ nữ , hôm nay đúng là phá lệ !
“Chồng ơi, là phả . Chúng sắp hòa ly , phả em, cứ như là quyến rũ em .”
Phó Tư Hành: “...”
Anh phả cô khi nào?
Anh cô bỏ thuốc, thở nặng nề, đó là điều thể kiểm soát ?
Còn quyến rũ cô, quyến rũ một con lợn nái cũng thèm quyến rũ cô!
[Ai da, mặt mũi gã khó coi thật. Không chủ nhân của xác gả cho nhỉ? Mình thấy chú tài xế Chu còn hơn nhiều.]
Phó Tư Hành: "?"
So với một tài xế hơn bốn mươi tuổi?
Phó Tư Hành xong điện thoại, thèm để ý đến Ôn Sương nữa.
Ôn Sương thấy , khoanh tay ngực, cũng thèm quan tâm đến .
Cô chớp mắt, về phía tài xế đang lái xe.
[Ặc, chú Chu còn đoản mệnh hơn cả cái tên bên cạnh . Ừm, chú còn tướng cắm sừng nữa.]
Phó Tư Hành: “...”
Cô thể im miệng ?
Không, hình như cô gì, những gì đều là tiếng lòng của cô.
Cô bệnh , cứ thấy ai là đoản mệnh ?
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
“Chú Chu, cái đồ chú đang đeo tay thể tặng cho , thể xem cho chú một quẻ miễn phí.”
Phó Tư Hành giơ ngón tay dài lên day day thái dương: "Ôn Sương, cô đủ ?”
Ôn Sương lườm Phó Tư Hành một cái: "Im miệng, bà cô đây chuyện với .”
Chú Chu thấy thiếu gia và thiếu phu nhân cãi , ông vội vàng tháo chiếc vòng buộc tóc tay đưa cho Ôn Sương: "Thiếu phu nhân, vòng buộc tóc là của con gái , tặng cô, cần xem bói cho .”
Ông bao giờ thiếu phu nhân còn xem bói.
Ông chỉ thiếu phu nhân vô học, thô lỗ cục cằn, lòng Ôn gia và Phó gia.
Ôn Sương cầm lấy chiếc vòng, buộc mái tóc dài bù xù của , cô tươi rói : " nhận đồ của khác công . Chú Chu, tướng phúc thuyền khẩu của chú, khóe miệng trễ xuống, mệnh khắc cha , mười mấy tuổi là cha qua đời .”
Chú Chu kinh hãi.
Chuyện riêng của ông, bao giờ với gia đình ông chủ, thiếu phu nhân ?
Cô thật sự xem tướng?
Ôn Sương tiếp tục: “Thiên đình của chú ảm đạm, sơn căn lõm, chủ về vận thế , tình cảm dễ phản bội. Chú kết hôn năm 34 tuổi, con gái năm nay tám tuổi đúng ?”
Chú Chu gật đầu: " .”
“Con gái chú con ruột.”
Kít––
Chiếc xe đột nhiên phanh gấp, bánh xe ma sát với mặt đường phát tiếng kêu chói tai.
“Thiếu phu nhân, chuyện thể nào!” Chú Chu mặt mày tái mét .Lúc nãy ông còn tưởng thiếu phu nhân chút thuật xem tướng, giờ thì ông chỉ thấy cô năng quá hoang đường.
Tình cảm vợ chồng ông , vợ ông là bà nội trợ thời gian, ngoài việc chợ, đưa đón con học, hầu như giao tiếp với bên ngoài.
Sao bà thể ngoại tình chứ?
Phó Tư Hành cũng cảm thấy Ôn Sương đang nhảm.
“ gặp vợ chú Chu, là một phụ nữ thật thà, phúc hậu. Sao cô thể đặt điều vu khống cho dì ? Ôn Sương, đây cô chỉ mẩy, giờ cô còn quá đáng hơn, mẩy hư hỏng!”
Ôn Sương thấy chú Chu và Phó Tư Hành nghi ngờ khả năng của , trong lòng cô hổ tức giận.
Trước ở thế giới của cô, từng ai dám nghi ngờ cô như !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-3-kinh-hoang-loi-co-noi-da-ung-nghiem.html.]
Hu hu, cô về quá.
[Mình bụng giúp hai cái tên đoản mệnh , mà hai họ hùa nghi ngờ , tức c.h.ế.t .]
[Tiếc là bây giờ linh lực và bùa chú, nếu nhất định cho họ nếm thử mùi vị của thiên lôi phù.]
Ôn Sương về phía xe, theo Thiên Nhãn của cô, thêm 500 mét nữa, rẽ một cái là đến cây cầu sắp sập.
[Mình mà lát nữa cầu sập, họ chắc chắn cũng sẽ tin. Thôi, nữa.]
[Hay là cứ đòi một trăm triệu của tên chồng mặt lạnh .]
Ôn Sương hít một thật sâu, nặn một nụ về phía Phó Tư Hành: "Chồng ơi, thể cho em một trăm triệu ? Ngày mai em nhất định sẽ hòa ly với , tuyệt đối nuốt lời.”
Phó Tư Hành bộ dạng mà như của Ôn Sương, định rút séc thì thấy tiếng lòng của Ôn Sương:
[Lấy một trăm triệu , lỡ gặp chuyện, cưa chân thành đồ bỏ cũng liên quan đến .]
Phó Tư Hành nhét tờ séc túi áo vest.
Khi xe sắp rẽ, trầm giọng với chú Chu: "Đổi đường khác đến bệnh viện.”
Chú Chu Phó Tư Hành: "Thiếu gia, đường là gần nhất.”
“Đổi đường.”
[Ủa ủa ủa, bảo chú Chu đổi đường?]
[Nhìn sắc mặt , hắc khí ấn đường quả thật tan ít.]
Phó Tư Hành căn bản tin Ôn Sương thật sự thể trúng, nhưng cô những chuyện ma quái nhiều quá, trong lòng cũng chút lấn cấn.
Đi đường vòng cũng chỉ mất thêm mười mấy phút.
Mặc dù bây giờ t.h.u.ố.c trong phát tác, nhịn đến sắp nổ tung, nhưng càng kiểm chứng xem Ôn Sương đập hỏng đầu nhảm !
Sau khi xe đường vòng, Ôn Sương ghé cửa sổ xe, giống như bà ngoại Lưu đầu Đại Quan Viên, tò mò cảnh đêm hoa lệ bên ngoài.
Trong lòng ngừng thốt lên kinh ngạc.
[Woa~ Woa~ Woa~ Cảnh đêm của thế kỷ 21, quá~]
Phó Tư Hành tiếng kinh hô trong lòng cô cho đau đầu, dứt khoát nhắm mắt .
Xem xong cảnh đêm, Ôn Sương đầu đàn ông bên cạnh.
Người đàn ông nhắm mắt, lông mi còn đen và dài hơn cả phụ nữ, sống mũi cao thẳng là đôi môi mỏng đỏ mím chặt thành một đường.
Mồ hôi vì nhẫn nhịn ngừng chảy xuống từ gò má góc cạnh như tạc tượng của . Yết hầu tự chủ mà khẽ chuyển động.
[Nhìn kỹ thì, vị chồng đoản mệnh trông cũng bảnh, hình cũng tệ, tố chất của một tay chơi.]
Phó Tư Hành đột ngột mở đôi mắt đen sâu thẳm đỏ ngầu, lạnh lùng quét mắt về phía Ôn Sương.
Ôn Sương sờ sờ mũi.
[Sao bằng ánh mắt đó, chẳng lẽ, dùng t.h.u.ố.c giải?]
[Không , là tu hành, thể một kẻ phàm nhân mê hoặc.]
[Tạm thời chắc là về , linh khí ở thế giới quá loãng, thể theo đuổi đại đạo nữa. Có lẽ tìm một đàn ông ý, sẽ một trải nghiệm khác!]
[ vội, đàn ông đời nhiều vô kể, cái tên chồng hở là mặt nặng mày nhẹ, cau trong phạm vi săn tìm của , chỉ là khách qua đường thôi.]
Phó Tư Hành: “...”
Ôn Sương thấy Phó Tư Hành thỉnh thoảng liếc một cái, cô nhíu mày: "Anh cứ trộm gì, chúng ngày mai là hòa ly , đừng ý đồ gì với .”
Phó Tư Hành lạnh: "Từng thấy kẻ hổ, nhưng thấy ai hổ như cô.”
Ôn Sương khẽ : " cũng thấy ai trộm khác mà còn mặt dày mày dạn hổ.”
Phó Tư Hành mặt trầm xuống, đầu ngoài cửa sổ, Ôn Sương thêm một cái nào nữa.
Ôn Sương khoanh tay ngực, cũng đầu ngoài cửa sổ xe.
Khi xe đến cổng bệnh viện, vài chiếc xe cứu thương lao .
Phó Tư Hành xuống xe, hỏi một bác sĩ mặc áo blouse trắng: "Có chuyện gì ?”
“Mười phút , cầu Ánh Dương sập, xảy t.a.i n.ạ.n nghiêm trọng, chúng đến hiện trường cứu !”
Thân hình Phó Tư Hành cứng đờ.
Lời của Ôn Sương, thế mà ứng nghiệm?