Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 311: Ấm áp ngọt ngào, gặp gỡ người thay thế
Cập nhật lúc: 2026-07-18 04:45:29
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Buổi chiều, Phó Tư Hành đích thầy giáo, cùng Ôn Sương luyện lái xe. Luyện xong, lái xe đến một khu dân cư cao cấp.
“Chồng ơi, đưa em đến đây gì?”
Phó Tư Hành đưa Ôn Sương lên tầng cao nhất của tòa nhà trung tâm.
“Căn hộ penthouse mua tặng em, hai chúng thỉnh thoảng thể đến đây hẹn hò.”
Ở biệt thự, đều thể tiếng lòng của cô, thật sự chút riêng tư nào.
Ôn Sương căn hộ trang hoàng lộng lẫy và tinh xảo, kìm mà thốt lên kinh ngạc: "Oa, em thật sự sắp thành phú bà .”
[Cậu út tặng siêu xe, ông chồng mặt lạnh tặng nhà lớn, cuộc đời như quả thực thể nào tuyệt vời hơn.]
Phó Tư Hành đưa giấy chứng nhận bất động sản tay Ôn Sương: "Em cứ tham quan , nấu cơm.”
Ôn Sương chút ngạc nhiên: "Anh tự bếp ?”
Phó Tư Hành khẽ “ừ” một tiếng: "Anh học nấu ăn ở Tân Đông Phương vài tháng, lát nữa em thử xem tay nghề thế nào nhé?”
Ôn Sương rạng rỡ gật đầu: "Mong chờ, mong chờ~”
Sau khi Phó Tư Hành bếp, Ôn Sương bắt đầu tham quan căn hộ. Ước chừng rộng bốn, năm trăm mét vuông, phòng khách một mặt tường là cửa sổ sát đất, cửa sổ thể bao quát hơn nửa thành phố.
Tham quan xong nhà, Ôn Sương đến cửa bếp. Người đàn ông cởi áo khoác vest, chỉ mặc chiếc áo sơ mi trắng, tay áo xắn lên vài phần, để lộ cánh tay săn chắc, rắn rỏi. Anh đang đảo chảo, trông dáng.
Cảnh tượng , Ôn Sương cảm thấy vô cùng ấm áp và ngọt ngào. Cô lấy điện thoại , chụp bóng lưng của , kìm mà đăng lên vòng bạn bè.
“Xác nhận qua ánh mắt, là sẽ vì em mà rửa tay nấu canh.”
Vòng bạn bè đăng, nhận lượt thích và bình luận của Phó Tinh Chu.
—— Màn phát cẩu lương em xin nhận .
Không lâu , Phó cũng bình luận:
—— Thằng con trai khô khan cuối cùng cũng thông suốt .
Khóe môi Ôn Sương kìm mà cong lên .
Phó Tư Hành ba món mặn một món canh, đều là những món Ôn Sương thường thích ăn.
“Gần đây đang lo chuyện chuyển trường cho Tiểu Thanh Dương, chờ xong xuôi, Tiểu Thanh Dương và cha cũng thể đến đây ở.”
Ôn Sương đàn ông chu đáo, cô kìm mà vòng tay qua cổ , hôn chụt một cái lên gương mặt góc cạnh của .
“Chồng ơi, quá.”
Hôn xong, cô định lùi , nhưng đàn ông buông . Bàn tay to lớn, thon dài ghì chặt lấy vòng eo mảnh khảnh của cô.
Ôn Sương ngước đôi mắt lên thẳng . Đôi mắt đen láy của như hai vòng xoáy, dường như hút sâu cô trong. Cổ họng cô chút khô khốc, lưỡi theo bản năng l.i.ế.m nhẹ lên môi.
Nhìn thấy hành động vô tình của cô, ánh mắt càng thêm u ám, sâu thẳm.
“Em đói , còn chờ nữa, đồ ăn nguội hết .”
Phó Tư Hành đôi môi đỏ mọng của cô lúc chuyện, hầu kết kìm mà trượt lên xuống: "Sương Sương, quả thực là đói bụng.”
Ôn Sương hiểu tầng ý nghĩa khác trong lời của : "Đói thì mau ăn cơm … ưm!”
Chưa hết lời, đàn ông nuốt trọn đôi môi mỏng gợi cảm. Hơi thở nam tính mát lạnh, dễ chịu như thủy triều bao bọc lấy hô hấp và vị giác của cô.
Khi nụ hôn dần sâu hơn, thở của cả hai càng thêm nóng bỏng, quyện . Đôi tay cô vốn đặt n.g.ự.c , từ từ chuyển thành vòng qua cổ .
Hồi lâu , họ mới buông .
Ôn Sương ngước hàng mi rung động lên, thở hổn hển hỏi: "Tối nay, định thật ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-311-am-ap-ngot-ngao-gap-go-nguoi-thay-the.html.]
Phó Tư Hành sững sờ. Rõ ràng ngờ Ôn Sương thẳng thắn như . Anh đưa tay vỗ nhẹ đầu cô: "Còn tổ chức hôn lễ, nếu thật, em và sẽ hỏi tội .”
Nghe lời , Ôn Sương cúi đầu, xuống bụng của .
[Anh là , nào cũng lấy cùng một lý do để từ chối !]
Vành tai Phó Tư Hành nóng lên, vươn tay che mắt Ôn Sương , giọng khàn đặc: "Đừng lung tung, chờ đến thời cơ thích hợp, sẽ cho em thấy sự lợi hại của chồng.”
Ôn Sương: “…”
[Lợi hại đến mức nào, một đêm bảy ?]
Gương mặt tuấn tú của Phó Tư Hành tối sầm . Gần đây cô quá nhiều tiểu thuyết linh tinh, tư tưởng đều đầu độc .
Trở biệt thự, Dạ Tụng chút ngạc nhiên: "Sương Nhi, em về ?”
Ôn Sương kéo Dạ Tụng một góc, nhỏ giọng hỏi: "Chị, chị xem em là thiếu sức hút ? Phó Tư Hành nào đến thời điểm quan trọng, đều thể nhịn chạm em!”
Dạ Tụng Ôn Sương xinh động lòng , khóe môi kìm mà cong lên : "Nếu em mà thiếu sức hút, thì chị của em còn sống thế nào nữa? mà…”
Dạ Tụng liếc bộ quần áo khá kín đáo của Ôn Sương: "Em cũng thể thử đổi phong cách ăn mặc của một chút.”
Dạ Tụng lấy điện thoại , mở ứng dụng mua sắm trực tuyến.
“Có chọn một bộ váy ngủ gợi cảm ?”
Nhìn bộ váy ngủ với chất liệu mỏng đến mức che gì, gương mặt nhỏ nhắn của Ôn Sương ửng hồng: "Cái gợi cảm quá, em mặc .”
“Hay là hẹn chồng em tắm suối nước nóng, em mua một bộ đồ bơi gợi cảm?”
Theo gợi ý của Dạ Tụng, Ôn Sương chọn một bộ đồ bơi khá mát mẻ nhưng quá hở hang.
[Hì, đột nhiên chút mong chờ dáng vẻ của ông chồng mặt lạnh khi thấy mặc đồ bơi.]
…
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
Hai ngày .
Vân Đình đón Ôn Sương gặp phụ nữ đó.
“Cô đang phim ở phim trường, một đạo diễn lớn gần đây đang một bộ điện ảnh, cô vai nữ phụ.”
Nếu đạo diễn kiên quyết đổi nữ chính, cô còn đóng vai nữ chính.
Ôn Sương nhíu mày: "Vai nữ phụ là giúp cô ?”
Vân Đình gật đầu: "Cô bảo nâng đỡ cô thành ngôi nổi tiếng. Cậu rõ cô đủ điều kiện, nhưng chỉ cần cô mở miệng, thể từ chối.”
Ôn Sương suy tư gật đầu: "Đến phim trường xem .”
Khi Ôn Sương và Vân Đình đến phim trường, đoàn phim đang một cảnh nữ phụ xe cán. Người phụ nữ đó tự đóng, mà tìm một đóng thế.
Người đóng thế là một cô gái mảnh khảnh, cô chật vật mặt đất, chiếc xe gào thét lướt qua cô.
Người phụ nữ máy , giọng sắc lẻm, bất mãn : "Không , vẫn đủ chân thật, một nữa.”
Đạo diễn phụ nữ kiêu ngạo, coi mạng sống của đóng thế gì, vẻ mặt khó xử : "Cô Nguyễn, đủ chân thật , nếu một nữa, sợ đóng thế sẽ xảy chuyện.”
Người phụ nữ khoanh tay ngực, quan tâm: " là đủ chân thật. Người đóng thế nhận tiền , thì nên việc của . Đạo diễn, là phụ nữ của Vân Đình, nếu ông đắc tội với , sẽ bảo rút vốn!”
Đạo diễn bất đắc dĩ : "Được, theo sự sắp xếp của cô Nguyễn.”
Trong cảnh t.a.i n.ạ.n xe, chiếc xe buýt nhỏ vô tình lệch khỏi quỹ đạo ban đầu, lao thẳng về phía đầu của đóng thế.
Ôn Sương thấy , vội vàng lao tới. Ngay khi chiếc xe sắp cán qua đầu đóng thế, cô ôm cô gái rời .
“Cô là ai, tự tiện xông phim trường của chúng ?” Nguyễn Thơ tức giận đến mặt Ôn Sương: "Trì Niệm là đóng thế của , cô nhận lương , thì nên việc của . Cô quản chuyện bao đồng gì?”