Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 312: Yêu linh mê hoặc, chuyện tình đầu cũ
Cập nhật lúc: 2026-07-18 04:45:30
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn Nguyễn Thơ coi thường mạng , Ôn Sương giơ chân dài trực tiếp đá ngã cô xuống đất.
“Nếu cô sợ c.h.ế.t, thì tự mà đóng, tìm đóng thế gì?”
Thấy Nguyễn Thơ Ôn Sương đá ngã, cả phim trường lập tức vang lên những tiếng hít hà kinh ngạc. Phải rằng Nguyễn Thơ chỗ dựa lớn lưng, đoàn phim gió gió, mưa mưa. Không ai dám đắc tội với cô .
Người đóng thế Ôn Sương ôm lòng cũng run rẩy: "Cô gái ơi, cô đừng vì mà đắc tội với cô Nguyễn, thì cô kết cục .”
Ôn Sương vỗ nhẹ lưng đóng thế: "Không , sợ.” Nói xong, cô về phía Vân Đình, đang dám đến gần Nguyễn Thơ: "Cậu út, đây?”
Nguyễn Thơ thấy Vân Đình tới, cô từ đất bò dậy, ưỡn ẹo về phía ông. Theo mỗi bước của cô , một tiếng chuông lục lạc thanh thúy vang lên.
Rất nhanh, tất cả trong phim trường, trừ Ôn Sương, ánh mắt đều trở nên trống rỗng, như thứ gì đó mê hoặc.
Lông mày Ôn Sương nhíu chặt. Yêu linh của tộc Người cá? Yêu linh vang lên, mị thuật lan tỏa. Người linh lực, thường sẽ mê hoặc. Đây cũng là lý do tại út răm rắp theo lời Nguyễn Thơ.
“Vân Đình, cần phụ nữ là gì của , đều phong sát cô , đuổi cô khỏi đế đô!”
Khi Nguyễn Thơ đến gần, đầu Vân Đình đau như búa bổ. Miệng ông từ chối yêu cầu vô lý của cô , nhưng lời đến bên miệng biến thành một câu: "Được, em.”
Cùng lúc đó, đạo diễn và các nhân viên khác trong đoàn phim yêu linh mê hoặc, tất cả đều bắt đầu chỉ trích Ôn Sương.
Thấy đều bênh vực , khóe môi Nguyễn Thơ nhếch lên một nụ đắc ý: "Người phụ nữ trông cũng tệ, hết đưa cô cho bọn ăn mày chơi vài ngày, ném cô khỏi đế đô !”
Ánh mắt Vân Đình si mê Nguyễn Thơ, ông vươn tay, gọi vệ sĩ tới: "Đưa phụ nữ …”
Mấy chữ “đưa cho bọn ăn mày”, đến bên miệng thể . Lồng n.g.ự.c ông cảm xúc phập phồng dữ dội, một cảm giác khó chịu như băng và lửa cùng lúc. Đó là cháu gái của ông, ông thể chuyện tổn thương cô bé !
“Vân Đình, lời nhất ?” Yêu linh leng keng vang lên.
Ôn Sương thấy , cô vội vàng móc một lá bùa, niệm vài câu chú ngữ ném lên trung. Những mê hoặc lập tức tỉnh táo .
“Sương Nhi, út tuyệt đối sẽ đưa cháu cho bọn ăn mày …” Vân Đình xoa xoa thái dương đau như nứt , sắc mặt tái nhợt .
Nguyễn Thơ thấy mị thuật của lục lạc mất tác dụng, ánh mắt cô âm hiểm lạnh lùng trừng về phía Ôn Sương: "Cô rốt cuộc là ai?”
“ là bà cô của cô.”
Thân hình Ôn Sương chợt lóe, nhanh như chớp lao về phía Nguyễn Thơ. Cô cướp chiếc lục lạc treo bên hông Nguyễn Thơ, nhưng chạm , đầu ngón tay như một ngọn lửa thiêu đốt.
Ôn Sương lùi vài bước. Yêu linh hạ huyết chú, một tà thuật sư cố tình dùng nó để nuốt chửng sinh hồn. Phải hủy diệt ngọn nguồn của huyết chú mới .
Thấy Ôn Sương gì , khóe môi Nguyễn Thơ nhếch lên một nụ hả hê. Cô một nữa tiến gần Vân Đình: "Tối nay đến biệt thự của .”
Chỉ cần cô và Vân Đình phát sinh quan hệ mật, ông sẽ trở thành con rối của cô . Chờ ông mặc cho cô khống chế và đùa giỡn, cô sẽ đến xử lý đứa cháu gái của ông.
Sau khi Nguyễn Thơ rời , mặt Vân Đình tái mét hỏi Ôn Sương: "Sương Nhi, cô bảo tối nay đến biệt thự của cô , mục đích là gì?”
“Ngủ với .”
[Khi út chìm đắm trong khoái lạc, những sợi tơ mị của yêu linh sẽ theo thở của chui thất khiếu. Đến lúc đó, nguyên thần của út sẽ nhốt trong ảo cảnh, còn thể xác của sẽ trở thành con rối gỗ của Nguyễn Thơ.]
Máu trong Vân Đình như đông thành băng. Đời ông chuyện thương thiên hại lý gì, mà đời trở thành con rối của khác?
“Tối nay, tuyệt đối sẽ tìm cô .”
Ôn Sương mím môi: "Một khi cô triệu hồi , sẽ thể kiểm soát . Cách duy nhất là, tìm mắt trận của huyết chú.”
Tim Vân Đình như treo lên cổ họng: "Làm thế nào mới thể tìm mắt trận?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-312-yeu-linh-me-hoac-chuyen-tinh-dau-cu.html.]
“Tối nay quyến rũ cô , cho cô hạ thấp phòng . Bỏ t.h.u.ố.c ngủ rượu của cô , tìm ảnh chụp của cô khi phẫu thuật thẩm mỹ.”
Khóe miệng Vân Đình giật giật: "Sương Nhi, cháu yên tâm để út một hang cọp ?”
Ôn Sương: “Với nhan sắc và trí tuệ của út, cháu tin là thành vấn đề.”
…
Đêm khuya.
Vân Đình mặc chiếc áo sơ mi lụa màu đen, đến biệt thự của Nguyễn Thơ. Ông mở ba cúc áo cùng, để lộ xương quai xanh gợi cảm và một phần n.g.ự.c săn chắc.
Nguyễn Thơ mặc một chiếc váy ngủ gợi cảm màu đỏ quầy bar, tay cô cầm một ly rượu vang đỏ, nhẹ nhàng lắc lư.
Nhìn thấy bộ dạng chải chuốt kỹ lưỡng của Vân Đình, khóe môi cô nhếch lên một nụ quyến rũ: "Vân Đình, yêu em ?”
Trên Vân Đình lá bùa mà Ôn Sương đưa, đối mặt với sự quyến rũ của Nguyễn Thơ, ông vẫn giữ một tia tỉnh táo và lý trí. Ông giữ chặt cổ tay Nguyễn Thơ, kéo cô lòng: "Em xem?”
Nhân lúc cô chú ý, ông bỏ t.h.u.ố.c ngủ ly của cô . Vân Đình lắc ly rượu, đưa đến bên đôi môi đỏ mọng của Nguyễn Thơ: "Anh đút cho em.”
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
Nguyễn Thơ nhướng mày, ánh mắt quyến rũ : "Em dùng miệng đút cho em.”
Vân Đình , lông mày khẽ nhíu , trong dày dâng lên một cảm giác khó chịu và buồn nôn.
Thấy Vân Đình chậm chạp động tác, đáy mắt Nguyễn Thơ lóe lên một tia vui. Cô định lắc lục lạc, Vân Đình véo cằm cô , hôn tới.
Trái tim Nguyễn Thơ kiểm soát mà đập thình thịch.
Ngay khi đôi môi của cả hai sắp chạm , gáy của Nguyễn Thơ đột nhiên đau nhói. Vân Đình thật sự hôn cô , ông dùng một cạnh tay c.h.é.m gáy cô .
Nguyễn Thơ trừng lớn mắt, trong mắt tràn đầy sự thể tin nổi: "Anh, dám đ.á.n.h lén …”
Chưa hết lời, thấy mắt tối sầm, ngất .
Vân Đình sợ Nguyễn Thơ giữa đường tỉnh , liền đổ hết ly rượu vang bỏ t.h.u.ố.c ngủ miệng cô .
Sau khi đảm bảo thứ an , Vân Đình bắt đầu tìm ảnh cũ của Nguyễn Thơ. Tìm hồi lâu mà thấy.
Trong tai truyền đến giọng của Ôn Sương: "Cậu út, nhanh tay lên, lá bùa của cháu trấn áp yêu linh quá lâu .”
Hành lang truyền đến tiếng giày cao gót bước sàn, Vân Đình lo đến mức mồ hôi đầy đầu. Trong lúc hoảng loạn, ông vô tình đụng giá sách phía .
Một cuốn sách rơi xuống, Vân Đình thấy bên trong kẹp một tấm ảnh cũ.
Ngay khoảnh khắc Vân Đình nhặt tấm ảnh lên, cửa phòng sách từ bên ngoài đẩy mạnh .
“Vân Đình, đang gì ?”
Thấy mặt Nguyễn Thơ âm trầm, sắp lắc yêu linh, Vân Đình vội vàng lấy một lá bùa ẩn .
“Vân Đình, , mau đây!!!”
Vân Đình dám dừng bước, ông chạy như trốn khỏi biệt thự.
Ông đưa tấm ảnh cho Ôn Sương: "Sương Nhi, cháu mau xem, tấm là ảnh của Nguyễn Thơ khi phẫu thuật thẩm mỹ ?”
Nhìn thấy tấm ảnh, đôi mắt của Ôn Sương khẽ nhíu .
[Mình tại mối tình đầu của út năm xưa bỏ rơi !]