Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 314: Sự thật chia tay, không phải hết yêu

Cập nhật lúc: 2026-07-18 04:45:32
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ôn Sương Vân Đình, ngập ngừng : “Cậu út, cháu sợ , sẽ chấp nhận .”

 

Đôi tay buông thõng bên của Vân Đình siết chặt thành nắm đấm, môi mím thành một đường thẳng. Hồi lâu , ông mới cất giọng trầm khàn: “Chuyện mối tình đầu bỏ rơi, còn chấp nhận , tin còn chuyện gì mà thể chấp nhận.”

 

Ông vốn là kiêu ngạo, tự phụ. Kể từ khi Bạch Sở Sở lòng đổi , bỏ rơi ông, ông bắt đầu hoài nghi nhân sinh. Bao năm qua, ông hề yêu đương, cũng kết hôn, chính là vì mối tình đó tổn thương quá sâu.

 

“Bạch Sở Sở bình thường.”

 

Nghe , Vân Đình đột nhiên sững sờ. Ông chợt nhớ đến chiếc lục lạc treo bên hông Nguyễn Thơ, và dường như hiểu điều gì đó.

 

“Cô cá chứ?”

 

Ôn Sương gật đầu: " ạ.”

 

Vân Đình chìm im lặng. Khó trách đêm đó, khi bỏ thuốc, cô nhảy xuống biển và sóng lớn cuốn mà vẫn thể bình an vô sự trở về. Hóa , cô là một cá.

 

[Bạch Sở Sở là chị gái cùng cha khác của Nguyễn Thơ. Khi còn nhỏ, Bạch Sở Sở cũng cá.]

Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen

 

[Sau lớn lên, cô phát hiện nước mắt của thể biến thành ngọc trai, và còn thường xuyên biển, lúc đó cô mới nhận bình thường.]

 

[Sau khi yêu út, cô vô cùng yêu ông, nhưng sợ phận thật của phát hiện. Cô thường xuyên rơi đau khổ và dằn vặt.]

 

[Nguyễn Thơ xinh bằng Bạch Sở Sở. Có một , cô xem điện thoại của Bạch Sở Sở, thấy ảnh của út và nhất kiến chung tình.]

 

[Nguyễn Thơ uy h.i.ế.p Bạch Sở Sở, bắt cô nhường út cho , nếu sẽ vạch trần phận thật của cô.]

 

[Đối mặt với sự uy h.i.ế.p của Nguyễn Thơ, Bạch Sở Sở thể nhường út, cũng út phát hiện phận thật của , nên chỉ thể chọn cách chia tay.]

 

Nghe lý do thật sự khiến Bạch Sở Sở chia tay, cơ thể Vân Đình cứng đờ, hồi lâu thể cử động. Ông vẫn luôn cho rằng, Bạch Sở Sở thật sự yêu khác nên mới bỏ rơi ông. Không ngờ, cô vì sợ ông phát hiện phận cá của .

 

Cô gái ngốc, tại cho ông sự thật? Ông yêu cô, sẽ bao giờ để tâm đến phận của cô là gì.

 

“Sương Nhi, cháu thể tính Sở Sở bây giờ đang ở ?”

 

Ôn Sương nhíu mày: "Cô hẳn là đang ở làng chài. Mắt trận của huyết chú, chính là cô .”

 

Tim Vân Đình như treo lên cổ họng: "Ý cháu là, Sở Sở còn đời nữa?”

 

Ôn Sương mím chặt môi: "Cháu tạm thời thể tính Sở Sở còn sống c.h.ế.t. Chúng mau chóng đến làng chài.”

 

Hai về nhà cũ của Vân gia, thu dọn hành lý đơn giản chuẩn lái xe ngay trong đêm. Phó Tinh Chu thấy , liền xung phong tài xế: “Chị dâu, để em lái xe cho. Chị xem tâm trạng út đang xuống dốc, để lái xe e là an .”

 

Ôn Sương gật đầu: "Được.”

 

“Sương Nhi, chị cũng cùng các em nhé?” Dạ Tụng chút lo lắng .

 

Ôn Sương lắc đầu: "Chị, em rõ tình hình bên làng chài, nên quá đông . Chị yên tâm, ba chúng em sẽ bình an trở về.”

 

Dạ Tụng gật đầu: "Chị sẽ cho mấy vệ sĩ theo các em, tình huống khẩn cấp cũng giúp đỡ.”

 

“Cảm ơn chị.”

 

 

Sau vài giờ lái xe, nhóm của Ôn Sương đến một thị trấn nhỏ xa làng chài. Họ tìm một khách sạn nghỉ ngơi đến sáng hôm .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-314-su-that-chia-tay-khong-phai-het-yeu.html.]

Thị trấn chỉ cách làng chài 30 phút lái xe. Làng chài phát triển hơn họ tưởng tượng, nhà nào nhà nấy đều xây biệt thự nhỏ.

 

Ở lối làng chài, vài gã đàn ông to lớn đang canh gác, cho ngoài .

 

“Làng chài của các mấy năm gần đây xây dựng thành một làng du lịch ? Tại cho ?” Phó Tinh Chu thắc mắc.

 

“Đây là quyết định của làng, chúng chỉ theo lệnh.”

 

Ôn Sương chống cằm, đang suy nghĩ nên dùng bùa ẩn để làng thì đột nhiên một cô gái trẻ chạy tới gọi cô một tiếng: “Ôn đại sư?”

 

Ôn Sương cô gái: "Cô nhận ?”

 

Cô gái gật đầu: "Em xem chương trình của chị, chị là một đại sư huyền học nổi tiếng.”

 

Ôn Sương mời cô gái lên xe: "Cô là của làng chài đúng ? Cô vì lý do gì mà làng cho ngoài nữa ?”

 

Vẻ mặt cô gái nghiêm trọng : “Gần đây trong làng xảy ít chuyện. Cháu trai tám tuổi của bà Lý cách đây lâu c.h.ế.t đuối biển, còn chị gái của em, ba ngày cũng mất tích. Người trong làng đều nghi ngờ chị hải yêu…” Nói đến đây, cô gái kìm nức nở.

 

Ôn Sương nhíu mày: "Người trong làng nghĩ là do chứ?”

 

Cô gái mở to mắt, kinh ngạc Ôn Sương: "Chị đúng là đại sư, thể tính . Vậy chị thể tính chị gái của em còn sống ?”

 

“Chị gái cô hải yêu hại c.h.ế.t, cô bỏ trốn cùng yêu. Có một bạn trai ở bên ngoài điều kiện gia đình lắm, cha đồng ý, ép cô gả cho con trai của trưởng làng ?”

 

Cô gái gật đầu: " ạ.”

 

“Cô nhân lúc các chú ý mà lén bỏ . Để các tìm, cô cố tình để một chiếc giày bờ cát, tạo hiện trường giả là hải yêu hại c.h.ế.t.”

 

“Còn cháu trai của bà Lý mà cô …” Ôn Sương mặt biển, cô thấy một linh hồn nhỏ bé. Cô niệm vài câu chú ngữ, linh hồn nhỏ bé đó lập tức xuất hiện bên cạnh cô.

 

Cô gái, Phó Tinh Chu và Vân Đình thấy bé đột nhiên xuất hiện, kinh ngạc đến mức tròng mắt gần như rơi ngoài.

 

“Mẹ kiếp, chị dâu, chị triệu hồi linh hồn đó thể báo một tiếng ?” Phó Tinh Chu vỗ ngực, vẫn hết kinh hãi.

 

Ôn Sương liếc Phó Tinh Chu một cái: "Em ngay cả bạn gái ma cũng từng , một linh hồn trẻ con thì sợ?”

 

Phó Tinh Chu: “…”

 

Ôn Sương linh hồn bé: "Có thể cho chị , em c.h.ế.t đuối như thế nào ?”

 

“Chị thể thấy em ?”

 

Ôn Sương gật đầu: "Có thể.”

 

cha , bà nội, và trong làng đều thấy em." Mắt bé đỏ hoe: "Hôm đó em ngủ trưa, trong làng gọi bà nội đ.á.n.h bài, bà kiên nhẫn với em, đ.á.n.h mắng, bắt em ngủ. Em sợ bà đ.á.n.h em, nên giả vờ ngủ.”

 

“Sau khi bà , em tìm cha , em chèo thuyền nhựa nhỏ biển, ngờ gặp bão, thuyền của em lật…”

 

Cô gái trẻ bé kể , cô thể tin mà che miệng: "Vậy là em hải yêu hại c.h.ế.t?”

 

Cậu bé lắc đầu: "Em ghét bà nội, bà luôn tỏ mặt cha em, nhưng lưng hề thương em. Bà nội của em còn đáng sợ hơn cả hải yêu.”

 

Ôn Sương ôm linh hồn lòng, cô nhẹ nhàng xoa đầu : "Lát nữa chị sẽ đưa em gặp cha .” Nói xong, cô cô gái trẻ: "Cô về mối ân oán giữa làng chài của cô và hải yêu ?”

 

Nhắc đến hải yêu, gương mặt cô gái trẻ lộ vẻ phẫn hận: "Hải yêu thật đáng sợ. Ba mươi năm , làng chài của chúng suýt chút nữa t.h.ả.m sát!”

 

 

Loading...