Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 315: Sự thật được phơi bày, khó có thể tin

Cập nhật lúc: 2026-07-18 04:45:34
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Em ông nội kể, ba mươi năm , làng chúng em cứu một vị công chúa của tộc thương.”

 

“Người trong làng chăm sóc cô , cầu mong bất kỳ sự báo đáp nào, chỉ hy vọng tộc cá đừng gây sóng gió biển nữa. Kết quả là…”

 

“Sau khi vết thương của vị công chúa đó khá hơn, cô liền dẫn dắt tộc nhân của , tiến hành tàn sát làng chài của chúng em một cách bừa bãi!”

 

“May mắn là của Đặc Sự Cục kịp thời đến, nếu hậu quả dám tưởng tượng!”

 

Nghe xong lời kể của cô gái trẻ, Phó Tinh Chu ban đầu cũng chút căm phẫn, cảm thấy tộc cá vong ân bội nghĩa. khi thấy Ôn Sương hề đưa ý kiến, những lời định nuốt ngược trong.

 

Không bộ sự việc, nên bình luận. Có lẽ, sự thật giống như cô gái trẻ kể, còn uẩn khúc.

 

“Người của Đặc Sự Cục bắt hết ? Tại gần đây làng chài của các cô xảy chuyện, trong làng vẫn đổ cho cá?” Phó Tinh Chu thắc mắc.

 

Cô gái trẻ thở dài: "Người giàu nhất làng chúng em là ông Nguyễn Cẩm An. Năm đó, ông nhân lúc Đặc Sự Cục chú ý, lén cứu công chúa tộc cá. Sau đó hai còn yêu và kết hôn, mãi đến mười lăm năm mới trong làng phát hiện.”

 

“Ban đầu, trong làng định thiêu c.h.ế.t vị công chúa cá đó, nhưng ông Nguyễn Cẩm An quá si tình, ông cầu xin tha cho cô một mạng. đó, công chúa cá vẫn bệnh mà qua đời. Ông Nguyễn Cẩm An chi một tiền lớn, xây cho cô một ngôi từ đường.”

 

“Chú Nguyễn thật sự là đàn ông si tình nhất mà em từng thấy.”

 

[Si tình cái gì? Mình nôn!]

 

Đôi mắt đào hoa của Phó Tinh Chu tức khắc sáng lên. Xem , drama để hóng !

 

Vân Đình nãy giờ vẫn im lặng, nhíu chặt mày : “Nguyễn Cẩm An chính là cha của Nguyễn Thơ và Bạch Sở Sở đúng ?”

 

Ôn Sương cô gái trẻ: "Cô quen Bạch Sở Sở ?”

 

“Bạch Sở Sở là đứa con do công chúa cá sinh , cô cũng là yêu vật. Để đề phòng cô gây họa cho làng chài, chú Nguyễn và trong làng nhốt cô từ đường!”

 

Cậu bé Ôn Sương ôm trong lòng, nghiêng đầu : “Em thấy chị Sở Sở là . Có một em lén từ đường, chị Sở Sở dặn em biển chơi, chị còn cho em một miếng vảy cá.”

 

khi em về nhà, bà nội phát hiện miếng vảy đó. Bà đến từ đường mắng chị Sở Sở, còn đốt miếng vảy .”

 

Ôn Sương cúi mắt bé, lòng nặng trĩu và đau xót.

 

“Lẽ em thể thoát một kiếp.”

 

[Nếu miếng vảy cá ở bé, thì thể tránh sự xâm hại của sóng biển.]

 

[Sở Sở là một , út yêu sai .]

 

Hốc mắt Vân Đình ửng đỏ, nội tâm như sóng cuộn biển gầm. Ông thể chờ đợi nữa để gặp Sở Sở.

 

“Ôn đại sư, chị đến làng chài chúng em là để du lịch nghỉ dưỡng ?” Cô gái trẻ hỏi.

 

Ôn Sương mím môi: " , tiếc là làng chài của các cô đóng cửa.”

 

“Không , em thể đưa các chị .”

 

Ôn Sương gật đầu: "Làm phiền cô .”

 

“Không phiền ạ, chị cho em tin chị gái em còn sống, em ơn chị.”

 

địa phương dẫn đường, những gã đàn ông canh gác ở cổng làng hỏi thêm gì, liền cho họ .

 

Vào trong làng, tiếng thanh la hòa cùng tiếng kèn xô na ai oán vang lên. Ôn Sương mở cửa sổ xe, thấy một đám đang khiêng một chiếc tiểu quan tài sơn son, về phía từ đường. Một già, một trẻ, hai phụ nữ đang lóc vô cùng đau thương.

 

“Chị ơi, đó là và bà nội của em.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-315-su-that-duoc-phoi-bay-kho-co-the-tin.html.]

Cô gái trẻ dường như nhớ điều gì đó, vội : “Sau khi Hổ T.ử c.h.ế.t, nhà họ Lý trưởng làng và chú Nguyễn thiêu c.h.ế.t Bạch Sở Sở, họ cho rằng chính Bạch Sở Sở hại c.h.ế.t Hổ Tử.”

 

Cậu bé lập tức lắc đầu: "Không chị Sở Sở hại c.h.ế.t em, là bà nội!”

 

Ôn Sương xoa đầu bé: "Đi thôi, lên quan tài .”

 

 

Khi sắp đến từ đường, những khiêng quan tài đột nhiên phát hiện thể nhấc lên nữa.

 

Bà Lý thấy , ngã quan tài: "Chắc chắn là cháu trai cưng của c.h.ế.t nhắm mắt. Người cá trời đánh, mau trả cháu trai cho !”

 

Mẹ của Hổ T.ử mất con trai, hốc mắt đầy tơ máu, cô hận thể xông từ đường lột da Bạch Sở Sở: "Bất kể thế nào, cũng thiêu c.h.ế.t cá, thể để cô tiếp tục gây họa cho làng chài của chúng !”

 

, thiêu c.h.ế.t cô !”

 

Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen

“Thiêu c.h.ế.t cô !”

 

Người trong làng, ai nấy đều vô cùng căm phẫn.

 

Ôn Sương thấy , niệm một câu chú ngữ, Hổ T.ử đang quan tài lập tức hiện mắt .

 

“A! Ma!”

 

“Hổ Tử, linh hồn của Hổ T.ử trở về!”

 

Những khiêng quan tài sợ đến mức tè quần. Chỉ cha và của Hổ Tử, thấy con trai, họ lập tức lao tới.

 

“Hổ Tử, con về ? Mẹ nhớ con lắm!”

 

“Hổ Tử, con yên tâm, cha nhất định sẽ báo thù cho con!”

 

Bà nội của Hổ T.ử thấy linh hồn của cháu trai, trong mắt bà lóe lên một tia hoảng loạn. nghĩ , Hổ T.ử gặp chuyện biển, bà cũng lao về phía quan tài.

 

“Hổ Tử, bà nội nhớ con lắm, con , cả đêm bà ngủ . Tim gan của bà, con còn nhỏ như hải yêu hại c.h.ế.t, bà thật đau lòng quá!”

 

Hổ T.ử căm giận trừng mắt bà Lý: "Không chị Sở Sở hại c.h.ế.t con, là bà, chính là bà!”

 

Mẹ của Hổ T.ử thể tin về phía con trai: "Con trai, con đang ?”

 

“Mẹ ơi, bà nội thích đ.á.n.h bài, khác gọi một tiếng là bà ngay, bà vốn chăm sóc con, chỉ vì cha thường cho bà nhiều tiền sinh hoạt phí. Chỉ cần con lời, bà sẽ mắng con, đ.á.n.h con. Ngày con sóng biển cuốn , bà vội đ.á.n.h bài, ép con ngủ trưa, con ngủ bà liền mắng con, còn dùng kim đ.â.m con!”

 

“Con sống cùng bà nội, con chèo thuyền nhỏ tìm cha , nên mới gặp tai nạn. Trước khi con gặp chuyện, chị Sở Sở còn nhắc con biển chơi, chị còn cho con một miếng vảy cá, chính bà nội đốt nó .”

 

“Người hại c.h.ế.t con chính là bà nội!”

 

Đồng t.ử của Hổ T.ử co rút dữ dội, m.á.u trong như đông thành băng.

 

Bà Lý thấy Hổ T.ử chỉ trích , bà tức giận giơ nắm đ.ấ.m lên định đ.á.n.h bé: "Mày là đồ vô ơn bạc nghĩa, tao một tay nuôi mày lớn, mày cảm ơn thì thôi, còn đổ cho tao hại c.h.ế.t mày…”

 

Hổ T.ử là linh hồn, nắm đ.ấ.m của bà Lý thể chạm bé. Bà tức đến mức mặt mày xanh mét, ngũ quan vặn vẹo.

 

“Để cha phát hiện, bà luôn thích dùng kim đ.â.m con. Nếu cha tin, thể mở quan tài xem con những vết kim nhỏ . Trước khi con còn sống, vì sợ bà đánh, con luôn dám mách cha . bây giờ con c.h.ế.t , con sự thật…”

 

Hổ T.ử hết lời, lóc lao tới ôm lấy : "Mẹ tin con!”

 

Hổ T.ử là hồn ma, thể ôm . Ôn Sương thấy , vội niệm một câu chú ngữ, để Hổ T.ử thể ôm linh hồn của con trai lòng.

 

 

 

 

Loading...