Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 316: Sinh tử một đường, đừng rời xa
Cập nhật lúc: 2026-07-18 04:45:35
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mẹ ơi, đừng . Chị Sương , con vẫn thể đầu thai, vẫn thể con của nữa.”
Cơ thể Hổ T.ử đột nhiên sững . Cô đầu về phía chiếc xe thương mại màu đen cách đó xa. Ánh mắt, chạm ánh mắt của Ôn Sương.
Ôn Sương gật đầu với cô.
“Mẹ ơi, chỉ là con bà nội nữa, con chỉ sống cùng và cha thôi.”
Mẹ Hổ T.ử nước mắt lưng tròng gật đầu: "Được.” Nói xong, cô về phía cha Hổ Tử: "Lời của con trai, đều thấy chứ? Chính của hại c.h.ế.t con trai chúng !”
Cha Hổ T.ử đầu về phía bà Lý: "Lúc và Quyên đưa Hổ T.ử ngoài cùng , bà lóc om sòm cho. Bà ở nhà trông con cho chúng , để giảm bớt gánh nặng. Chúng tin bà, mà bà …”
Cha Hổ T.ử giơ tay lên, định tát mặt bà Lý, nhưng giây tiếp theo, tát mạnh mặt . Anh liên tiếp tự tát vài cái.
“Từ nay về , bà còn là của nữa!”
Mặt bà Lý trắng bệch ngã xuống đất: "Cháu trai là đồ vô ơn bạc nghĩa, con trai cũng là đồ vô ơn bạc nghĩa. Năm đó tao bảo mày đừng cưới vợ ngoại tỉnh, bảo mày cưới con gái trưởng làng, mày cứ nhất quyết chống đối. Nếu mày cưới con gái trưởng làng, mày thể trở thành một trong những thành viên cốt cán của Ủy ban Làng .”
Chỉ cần Ủy ban Làng là thể phát tài, cần gì ngoài thuê? Chính là con trai bà ngốc, bà trải sẵn đường cho nó, nó cứ nhất quyết đòi cưới vợ ngoại tỉnh! Bà thích đứa con do vợ ngoại tỉnh sinh , cũng là chuyện thường tình.
Nghe thấy tiếng ồn ào bên , trưởng làng cùng các thành viên cốt cán của Ủy ban Làng vội vàng đến. Cùng còn Nguyễn Cẩm An.
“Xe của ngoài ?” Trưởng làng tức giận hỏi.
Cô gái trẻ vội với trưởng làng: “Chú trưởng làng, là cháu đưa họ .”
“Gần đây trong làng nhiều chuyện, ngoài nhất là nên .”
Thấy sắc mặt nghiêm trọng của trưởng làng, dân lo lắng hỏi: “Trưởng làng, chuyện gì xảy ?”
“Tối qua trong làng hai thanh niên trẻ tuổi, khỏe mạnh bỗng dưng mất tích. Cả hai đều bơi, biển cũng tìm thấy bóng dáng họ.”
Dân làng , lập tức hoảng sợ.
“Chắc chắn là do hải yêu gây !”
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
“Theo thấy, thể tiếp tục giam giữ hải yêu trong từ đường nữa, tìm của Đặc Sự Cục đến đây.”
Trưởng làng về phía Nguyễn Cẩm An: "Cẩm An, thấy thế nào?”
Nguyễn Cẩm An 50 tuổi, bảo dưỡng , ăn mặc sang trọng, trông khí chất bất phàm.
“Tạm thời thể giao con bé cho của Đặc Sự Cục.”
Trưởng làng cau mày, chút lo lắng : “ nếu trong làng mất tích, thật sự ăn thế nào với dân làng.”
“Nguyễn Cẩm An, ông còn vắt kiệt giọt giá trị lợi dụng cuối cùng Bạch Sở Sở ? Người làng chài mất tích, một xu quan hệ nào với cô , tất cả là do ông một tay thao túng!”
Ôn Sương đẩy cửa xe bước xuống. Vân Đình và Phó Tinh Chu theo Ôn Sương, cả ba đều toát khí chất mạnh mẽ.
Cô gái trẻ chen : “Ôn đại sư, chị hiểu lầm chú Nguyễn . Chú là nhà từ thiện, là của làng chúng em. Làng chúng em sự phát triển như hôm nay, tất cả đều là nhờ chú !”
Ôn Sương lạnh: "Đương nhiên là nhờ ông , ông lợi dụng hải yêu để phát tài mà.”
Sắc mặt Nguyễn Cẩm An đột ngột đổi: "Cô là ai, đừng bậy!”
Ôn Sương về phía nhóm thành viên cốt cán của Ủy ban Làng Nguyễn Cẩm An: "Các , những kẻ dựa hải yêu để phát tài, c.ắ.n một miếng, họ là những yêu vật tội ác tày trời. Lương tâm của các yên ?”
Không cho Nguyễn Cẩm An cơ hội , Ôn Sương kể sự thật của ba mươi năm .
Công chúa tộc cá gặp nội chiến gia tộc, khi thương làng chài nhặt về. Ban đầu, trong làng g.i.ế.c cô, nhưng phát hiện nước mắt của cô thể biến thành ngọc trai.
Lúc đó, làng chài vô cùng nghèo khó, ngọc trai đối với họ là một báu vật hiếm . Họ tận tình chăm sóc công chúa cá, mong cô nhiều ngọc trai hơn. Ban đầu, công chúa cá vì cảm tạ dân làng, họ bảo cô , cô liền . dần dần, cô đến mức nước mắt sắp cạn, mà lòng tham của dân làng bành trướng, vẫn chịu buông tha.
Thế là họ lợi dụng công chúa cá, dụ dỗ các cá khác trong gia tộc cô, lấy nhiều ngọc trai hơn. Công chúa cá phát hiện mục đích của dân làng, cô đưa tộc nhân rời , nhưng dân làng chịu dễ dàng buông tha. Vì thế dẫn đến một cuộc chiến.
Nguyễn Cẩm An năm đó tham gia cuộc chiến. Ông nước mắt cá thể biến thành ngọc trai, vì để đổi vận mệnh của , ông nghĩ một kế sách vẹn cả đôi đường. Vừa thể lợi dụng cá để phát tài, dân làng oán hận.
Ông báo cáo chuyện cá xuất hiện trong làng cho Đặc Sự Cục. Khi của Đặc Sự Cục đến bắt cá, ông lén giấu công chúa cá thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-316-sinh-tu-mot-duong-dung-roi-xa.html.]
Khi đó Nguyễn Cẩm An mới ngoài hai mươi, trẻ trung trai, dịu dàng chu đáo. Ông chăm sóc công chúa cá một cách cẩn thận, bao giờ cô rơi một giọt nước mắt. Công chúa cá cho rằng ông giống những dân làng khác, dần dần buông bỏ phòng , bắt đầu tin tưởng ông .
Sau khi hai sinh con, cô vì để cải thiện cuộc sống mà về tộc cá lấy mười rương châu báu. Nguyễn Cẩm An dựa châu báu cô mang về mà phát tài.
Kể từ đó, bản tính của Nguyễn Cẩm An dần dần bộc lộ. Ông chỉ ngoại tình với hoa khôi trong làng, sinh Nguyễn Thơ, mà còn nhốt công chúa cá từ đường, để cô chịu đựng sự bắt nạt và tổn thương của dân làng. Những giọt nước mắt biến thành ngọc trai của cô, cũng đều của ủy ban làng lấy .
Công chúa tộc cá vì con gái Sở Sở, luôn chịu đựng sự khuất nhục và đau khổ. Mãi đến khi cô lâm bệnh qua đời, cô vẫn dùng yêu linh để hại dân làng và Nguyễn Cẩm An, cô vẫn luôn hy vọng Nguyễn Cẩm An thể đối xử với con gái của họ.
Nguyễn Cẩm An vì để giữ vinh hoa phú quý, ông tìm đến một tà thuật sư. Tà thuật sư thiết lập một trận pháp, để Bạch Sở Sở trở thành mắt trận. tà thuật sư tu luyện thiếu dương khí, vì thế để Nguyễn Thơ cầm yêu linh, ngoài tìm kiếm những đàn ông dương khí dồi dào.
“Hai thanh niên mất tích trong làng các tối qua, tà thuật sư của Nguyễn Cẩm An hút cạn dương khí, biến thành một đống xương trắng chôn ở sân từ đường.”
Nghe lời Ôn Sương , làng chài và Nguyễn Cẩm An, tất cả đều sắc mặt đổi.
Nguyễn Cẩm An tức giận trừng mắt Ôn Sương, ngón tay chỉ mũi cô: "Cô ngậm m.á.u phun , năng bậy bạ, vốn quen tà thuật sư nào!”
“Nguyễn Cẩm An, ông nghĩ rằng tà thuật sư sẽ theo sự sắp đặt của ông, bảo vệ cho Nguyễn gia của ông trăm năm vinh hoa phú quý ? Hắn chẳng qua chỉ là mượn tay ông, để tăng cường tu vi của chính . Chờ tu luyện thành công, Nguyễn gia của ông và cả làng chài , tất cả đều sẽ c.h.ế.t tay !”
“Nói bậy, cô là con nhóc từ ? Trưởng làng, mau đuổi cô ngoài!”
Phó Tinh Chu và Vân Đình , như hai ngọn núi lớn che chắn mặt Ôn Sương.
“Gia đình của hai thanh niên mất tích, nếu các tin, thể đến sân từ đường xem xương trắng ? Chị dâu của tuyệt đối sẽ bừa!” Phó Tinh Chu .
Cha của Hổ T.ử và cô gái trẻ đều về phía Ôn Sương: "Chúng tin lời của Ôn đại sư!”
Ôn Sương nhẩm tính: "Không , tà thuật sư phát hiện , vì để tu luyện thành công, chuẩn nuốt chửng tinh khí của Sở Sở.”
Vân Đình , trái tim như treo lên cổ họng.
“Sương Nhi, cứu Sở Sở!”
“Em ba, nơi giao cho em, chị và út đến từ đường !”
Ôn Sương dặn dò xong, lấy hai lá bùa dịch chuyển tức thời, đưa Vân Đình từ đường.
…
Bên trong từ đường.
Bạch Sở Sở xích sắt treo lơ lửng ở giữa, m.á.u thịt từ đuôi cá bầy nhầy rũ xuống. Trên mặt đất vẽ một đồ án bát quái kỳ dị. Một tà thuật sư mặc áo đen đang xếp bằng trong đồ án, hấp thụ tinh khí Bạch Sở Sở.
Thấy cảnh , Vân Đình tâm thần chấn động: "Sở Sở!”
Tà thuật sư thấy Ôn Sương đến nhanh như , nhanh chóng ném cây trượng đầu lâu trong tay về phía Ôn Sương: "Tìm c.h.ế.t!”
“Cậu út, cứu Sở Sở, con đến đối phó với lão yêu quái !”
Vân Đình gật đầu: "Được.”
Ôn Sương từ túi Càn Khôn rút một thanh kiếm sắc bén, nhanh chóng chặt đứt xích sắt cổ tay Bạch Sở Sở, giao đấu với tà thuật sư.
Vân Đình ôm Bạch Sở Sở đầy thương tích lòng.
“Sở Sở, em tỉnh …”
Hàng mi của Bạch Sở Sở run rẩy, cô từ từ mở đôi mắt nặng trĩu. Nhìn thấy gương mặt tuấn, góc cạnh của Vân Đình, cô cứ ngỡ đang gặp ảo giác.
Cô hé miệng, định gì đó, thì bỗng cảm nhận nguy hiểm. Một luồng sáng tím đang lao về phía họ. Bạch Sở Sở dùng hết sức lực cuối cùng, dùng đuôi cá quấn lấy Vân Đình ném ông sang một bên, ngay đó dùng lưng để hứng chịu luồng sáng tím đó.
Phụt—
Một ngụm m.á.u tươi từ cổ họng trào .
“Sở Sở, Sở Sở!”
Vân Đình Bạch Sở Sở thở thoi thóp, đôi mắt ngọc trai của cô dần mất ánh sáng. Trái tim ông, đau đớn như sắp vỡ vụn: "Đừng rời xa , Sở Sở!”
Bạch Sở Sở mềm nhũn ngã lòng Vân Đình, đuôi cá khẽ rung động hai cái: "Anh Vân Đình, xin , em giấu phận của . Chúng vốn là của hai thế giới, sẽ gặp cô gái phù hợp hơn, hãy quên em …”