Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 317: Tổn thương cùng cực, cứu cô một mạng
Cập nhật lúc: 2026-07-18 04:45:36
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Không!” Hốc mắt đỏ ngầu của Vân Đình lộ vẻ đau đớn tột cùng: "Ngoài em , sẽ bao giờ gặp cô gái nào phù hợp hơn. Sở Sở, vất vả mới tìm em, cầu xin em đừng rời xa !”
Ông nắm chặt bàn tay đang dần lạnh của cô, truyền ấm của cho cô. Bạch Sở Sở cảm thấy cơ thể ngày càng yếu , cô còn sống bao lâu. Có thể khi c.h.ế.t, gặp đàn ông yêu sâu đậm một nữa, cô còn gì hối tiếc.
Cô dựa lòng Vân Đình, tham luyến hít thở mùi hương ông, cảm nhận ấm của ông, trong lòng là một sự thỏa mãn từng .
“Anh Vân Đình, em là cá, sợ ?”
Vân Đình áp gương mặt tuấn của gương mặt nhỏ nhắn, trắng bệch còn chút m.á.u của cô, giọng trầm thấp khàn đặc: "Anh sợ, cô gái ngốc. Nếu lúc em cho phận thật, chúng bao giờ chia xa. Anh yêu tính cách của em, nhân phẩm của em, hề để tâm em là là yêu.”
Đôi mắt ngày càng tan rã của Bạch Sở Sở trượt xuống một giọt nước mắt trong suốt. Giọt nước mắt nhanh chóng biến thành một viên ngọc trai.
Cô đưa viên ngọc trai tay Vân Đình: "Anh Vân Đình, khi ở bên , bao giờ em . Mẹ em khi còn sống từng , đàn ông ai là cả. Vân Đình , em may mắn hơn , gặp một đàn ông thật lòng yêu em, em mãn nguyện…”
Cô đặt viên ngọc trai tay Vân Đình: "Anh Vân Đình hạnh phúc nhé.”
Nói xong, cô từ từ nhắm mắt .
Vân Đình cơ thể còn động đậy của cô, ông đau đớn gào lên: "A ——”
Đừng c.h.ế.t, Sở Sở! Ông vất vả mới tìm cô, họ còn bắt đầu một cuộc sống mới. Trước khi yêu , cô , điều cô mong nhất là mặc chiếc váy cưới trắng tinh, cô dâu của ông ? Nguyện vọng của cô còn thực hiện, thể ?
“Sở Sở, đừng nhắm mắt , em Vân Đình một nữa !”
ông vùi mặt cổ cô, những giọt nước mắt nóng hổi, từng giọt từng giọt rơi xuống. Trái tim, đau đớn như vỡ .
“Sở Sở, vẫn với em, yêu em. Em tỉnh , sẽ ba chữ đó với em, ?”
Ông còn nhiều điều với cô, tại ông trời cho ông một cơ hội? Dù ông gọi cô thế nào, cô cũng mở mắt nữa.
Vân Đình run rẩy đưa ngón tay lên mũi cô. Không còn bất kỳ thở nào.
“Sở Sở!” Ông gào lên trong bi thương và tuyệt vọng.
…
Ôn Sương đang giao đấu với tà thuật sư, thấy tiếng gào thét đau đớn của Vân Đình. Cô nhíu mày, nhận Sở Sở đang nguy kịch.
“Ha ha ha, các đấu …” Tà thuật sư vươn tay, một luồng sáng tím bỗng xuất hiện trong tay .
Ôn Sương tập trung , đó là T.ử U Ngọc, một trong sáu khối thần ngọc thượng cổ. Lúc , T.ử U Ngọc trong tay tà thuật sư, bề mặt viên ngọc như vô gương mặt đang vặn vẹo, hắc khí ngừng tuôn . T.ử U Ngọc rơi tay tà thuật sư, hấp thụ quá nhiều dương khí và tinh khí của sinh linh, trở thành một khối tà ngọc.
Ôn Sương lập tức lấy Thương Linh Ngọc từ túi Càn Khôn.
Tà thuật sư thấy Thương Linh Ngọc, đáy mắt lộ vẻ kinh ngạc: "Sao cô Thương Linh Ngọc?”
Ôn Sương đáp lời tà thuật sư, cô vận dụng linh lực trong tay, đẩy Thương Linh Ngọc : "Đi, thu phục T.ử U Ngọc!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-317-ton-thuong-cung-cuc-cuu-co-mot-mang.html.]
Thương Linh Ngọc từ khi khai thiên lập địa hấp thụ tinh hoa của nhật nguyệt, linh khí của trời đất, là vật chí thuần chí dương. Khác với tà khí của T.ử U Ngọc, ánh sáng của nó ẩn chứa chính khí hào hùng.
Hai viên ngọc chạm , trời đất như rung chuyển. Tà khí của T.ử U Ngọc quấn lấy Thương Linh Ngọc, sát khí ngùn ngụt.
Tà thuật sư thấy Thương Linh Ngọc hắc khí bao vây, kìm mà ha hả: "Xem , Thương Linh Ngọc chí thuần chí tịnh, cũng mạnh như lời đồn, cuối cùng cũng địch T.ử U Ngọc đầy tà khí…”
Lời tà thuật sư còn dứt, thấy hắc khí quanh Thương Linh Ngọc đột ngột tan biến. Ngay đó, một luồng bạch quang rực rỡ, cuốn chặt lấy T.ử U Ngọc. Luồng tà khí mạnh mẽ của T.ử U Ngọc, dần dần Thương Linh Ngọc hàng phục.
T.ử U Ngọc dường như nhận Thương Linh Ngọc, nó còn chống cự, mà xoay quanh bên cạnh Thương Linh Ngọc một cách nịnh nọt.
Thương Linh Ngọc bay trở lòng bàn tay Ôn Sương. Ôn Sương vươn tay , về phía T.ử U Ngọc: "Thương Linh Ngọc với , ngươi nhận chủ nhân? Nếu , hãy đến lòng bàn tay !”
Tà thuật sư thấy , vội vươn tay: "T.ử U Ngọc, mới là chủ nhân của ngươi, trở về!”
T.ử U Ngọc liếc tà thuật sư, bay về phía .
Khóe miệng tà thuật sư nhếch lên một nụ đắc ý: "Một con nhóc ranh cướp bảo vật của —”
Chưa hết lời, T.ử U Ngọc bay về phía , đột nhiên đập mạnh n.g.ự.c .
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
Sau khi tấn công tà thuật sư, T.ử U Ngọc vèo một cái, bay đến lòng bàn tay Ôn Sương. Khác với Thương Linh Ngọc cao ngạo lạnh lùng, T.ử U Ngọc khi nhận Ôn Sương chủ nhân, dụi dụi lòng bàn tay cô một cách nịnh nọt.
Ôn Sương cất T.ử U Ngọc túi Càn Khôn, mang theo Thương Linh Ngọc đến mặt tà thuật sư.
“Ta cảm nhận dương khí của những hại ông. Ông đưa dương khí của họ cho ai?”
Nói cách khác, đằng tà thuật sư, hẳn là một kẻ chủ mưu thật sự cần một lượng lớn dương khí đang thao túng thứ. Liệu là vị chủ nhân Hư Không đạo trưởng ?
Trong khoảnh khắc Ôn Sương suy nghĩ, tà thuật sư trọng thương đột nhiên run rẩy vài cái, mất ý thức sinh mệnh.
Đáy mắt Ôn Sương lóe lên một tia lạnh lẽo. Xem , kẻ đó năng lực vô cùng mạnh mẽ. Cô ngừng nâng cao linh lực, nếu một ngày nào đó chạm trán, cô lẽ là đối thủ của !
“Sương Nhi, cháu thể cứu Sở Sở ?”
Vân Đình ôm Bạch Sở Sở còn thở, tìm đến Ôn Sương. Hốc mắt Vân Đình đầy tơ máu, cả chút thất thần, đau thương đến cùng cực.
Ôn Sương bảo Vân Đình đặt Bạch Sở Sở xuống, cô đưa tay lên mũi Bạch Sở Sở, lông mày nhíu chặt: "Cậu út, cô c.h.ế.t .”
Hai chân Vân Đình mềm nhũn quỳ xuống đất, nước mắt kiểm soát mà rơi xuống: "Sương Nhi, cô là cá, sức sống mạnh hơn thường chúng . Còn cách nào cứu cô ? Cậu mất cô …”
Ôn Sương mở Thiên Nhãn, cô xung quanh. Rất nhanh, cô thấy linh hồn của Bạch Sở Sở, đang theo Vân Đình. Nhìn thấy bộ dạng đau khổ của Vân Đình, cô cũng vô cùng đau khổ.
Ôn Sương thật sự một đôi tình nhân âm dương cách biệt như . Trong đầu cô cuồng, cố gắng nhớ xem cách nào cứu Bạch Sở Sở . càng vội, càng nghĩ . lúc , túi Càn Khôn của cô đột nhiên động đậy.
T.ử U Ngọc thò đầu khỏi túi Càn Khôn. Nó chạy dụi dụi lòng bàn tay Ôn Sương. Nó , nó cách cứu Bạch Sở Sở.