Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 318: Gánh chịu hậu quả, duyên phận chưa dứt

Cập nhật lúc: 2026-07-18 04:45:37
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thương Linh Ngọc lơ lửng giữa trung, tỏa hàn khí thấu xương: Cô nương Sở Sở do ngươi hại c.h.ế.t ?

 

T.ử U Ngọc tiếp tục dụi lòng bàn tay Ôn Sương, đầy vẻ nịnh nọt và vô tội: Ta tà thuật sư điều khiển, chỉ thể theo lệnh . Sau theo tiểu chủ nhân, thành tâm hướng thiện, tích đức hành thiện, sẽ bao giờ gây họa cho nhân gian nữa.

 

Thương Linh Ngọc: Còn dám ác, sẽ đ.á.n.h cho ngươi tan nát.

 

T.ử U Ngọc: Đành chịu thôi, ai bảo ngươi là Cả trong sáu khối ngọc của chúng chứ.

 

Ôn Sương xuống hỏi T.ử U Ngọc, thế nào để hồi sinh Bạch Sở Sở. Một lát , Ôn Sương hiểu ý của T.ử U Ngọc.

 

“Cậu út, khi c.h.ế.t, Sở Sở đưa cho một viên ngọc trai ?”

 

Vân Đình gật đầu, vội vàng lấy viên ngọc trai đó.

 

Sau khi nhận viên ngọc trai, Ôn Sương về phía linh hồn của Bạch Sở Sở: "Sở Sở, linh hồn của cô bằng lòng bên trong viên ngọc trai ? T.ử U Ngọc hút tinh khí của cô, nó sẽ nuôi dưỡng cô, giúp cô tái tạo cơ thể.”

 

Vân Đình , vui mừng khôn xiết: "Sương Nhi, Sở Sở thật sự thể sống ?”

 

Ôn Sương gật đầu: "Chỉ cần Sở Sở bằng lòng để T.ử U Ngọc nuôi dưỡng, qua ba, bốn năm, cô thể sống .” Dứt lời, cô khẽ điểm trán Vân Đình, để ông thể thấy linh hồn của Bạch Sở Sở.

 

“Sở Sở, đừng , hãy sống nữa, ?”

 

Bạch Sở Sở Vân Đình si tình đổi, mắt cô đỏ hoe gật đầu: "Được, chỉ cần Vân Đình chê em.”

 

“Đừng những lời ngốc nghếch như nữa, sẽ bao giờ chê Sở Sở.”

 

Sau khi Bạch Sở Sở đồng ý, Ôn Sương thi pháp, để linh hồn của Bạch Sở Sở tiến bên trong viên ngọc trai. Cô đặt viên ngọc trai và T.ử U Ngọc với . Khoảnh khắc tiếp xúc với T.ử U Ngọc, viên ngọc trai chút run rẩy, rõ ràng là sợ hãi.

 

“Đừng sợ, nếu nó còn dám tổn thương cô, sẽ tha cho nó.” Ôn Sương trấn an.

 

Viên ngọc trai ngoan ngoãn trong lòng bàn tay Ôn Sương.

 

“Các cô túi Càn Khôn .”

 

Vân Đình thấy viên ngọc trai túi Càn Khôn, ông lau những giọt nước mắt nóng hổi: "Hôm nay cạn nước mắt cả đời . Sương Nhi, cảm ơn cháu, nếu cháu, và Sở Sở đời thể nào ở bên .”

 

Ôn Sương xua tay: "Không cần cảm ơn, giúp hai , cháu cũng thể tích lũy công đức, tăng cường linh lực.”

 

Vân Đình vươn tay, nhẹ nhàng ôm Ôn Sương lòng.

 

“Sương Nhi, đây út tin quỷ thần, hôm nay cháu thật sự cho mở rộng tầm mắt.”

 

Khóe môi Ôn Sương nhếch lên : "Cũng phụ lòng út tặng cháu chiếc xe thể thao sang trọng chứ, ?”

 

Vân Đình giữ lấy vai Ôn Sương, đ.á.n.h giá cô từ xuống : "Lúc nãy cháu giao đấu với áo đen đó, thương ?”

 

“Không , út cần lo lắng.”

 

 

Bên ngoài từ đường.

 

Phó Tinh Chu mang theo vệ sĩ sức can ngăn, nhưng vẫn thể ngăn cản Nguyễn Cẩm An và của Ủy ban làng xông .

 

Vào trong từ đường, Nguyễn Cẩm An thấy Bạch Sở Sở và tà thuật sư đều biến mất, đồng t.ử ông co rút dữ dội. Chưa kịp gì, trong cổ họng ông đột nhiên trào một vị tanh ngọt.

 

Phụt một tiếng. Ông phun một ngụm m.á.u tươi. Cả ông như một lời nguyền nào đó, vô lực ngã quỵ xuống đất.

 

Không chỉ Nguyễn Cẩm An, mà cả các thành viên cốt cán của Ủy ban Làng, tất cả đều miệng phun m.á.u tươi, ngã xuống đất.

 

“A? Họ ?” Dân làng kinh hãi hỏi.

 

Ôn Sương và Vân Đình kéo t.h.i t.h.ể của tà thuật sư . Thấy tà thuật sư c.h.ế.t, Nguyễn Cẩm An phun một ngụm m.á.u tươi nữa.

 

“Nguyễn Cẩm An, ông phản phệ, ai cứu ông .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-318-ganh-chiu-hau-qua-duyen-phan-chua-dut.html.]

 

Các thành viên của Ủy ban Làng, tất cả đều hoảng sợ: "Đại sư, chúng đều Nguyễn Cẩm An mê hoặc, chúng cố ý tổn thương Bạch Sở Sở, cầu xin ngài cứu chúng một mạng…”

 

Đôi mắt Ôn Sương sắc lẻm, gương mặt lạnh như băng: "Chính là lòng tham của các gây hậu quả ngày hôm nay, ai cứu các !”

 

Ôn Sương thêm gì với những kẻ lòng đen tối còn đáng sợ hơn cả yêu quái , cô gọi điện báo cho Đặc Sự Cục về những chuyện xảy ở đây.

 

“Chị dâu, đều giải quyết xong ?” Phó Tinh Chu hỏi.

 

Ôn Sương gật đầu.

 

Phó Tinh Chu giơ ngón tay cái lên với Ôn Sương: "Chị dâu của em đúng là đỉnh của chóp. À đúng , mợ út của em , thấy ?”

 

Vân Đình liếc Phó Tinh Chu một cái: "Mợ út nào?”

 

“Người phụ nữ của út đó.”

 

Khóe miệng Vân Đình giật giật. Gã , thật hổ.

 

Ôn Sương vỗ vỗ túi Càn Khôn của : "Mợ út của em ở trong , đường về sẽ từ từ kể cho em .”

 

“Được ạ.”

 

Khi khỏi từ đường, cha của Hổ T.ử đến mặt Ôn Sương: "Đại sư, Hổ T.ử thật sự thể con của chúng ?”

 

Ôn Sương gật đầu: " sẽ lập tức siêu độ cho bé. Hai cứ yên tâm về chuẩn m.a.n.g t.h.a.i là . nuôi con bên cạnh , đừng sơ suất nữa.”

 

Cha Hổ T.ử quỳ xuống dập đầu cảm ơn Ôn Sương: "Cảm ơn đại sư.”

 

Ôn Sương vội đỡ hai vợ chồng dậy. Sau khi siêu độ cho Hổ T.ử xong, nhóm của Ôn Sương chuẩn rời .

 

Thật trùng hợp, ở cổng làng, họ gặp Nguyễn Thơ.

 

Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen

Sau khi tà thuật sư c.h.ế.t, Nguyễn Thơ thể khống chế yêu linh nữa, cô cũng phản phệ. Trong một đêm, dung nhan như già hai, ba mươi tuổi. Gương mặt qua phẫu thuật thẩm mỹ xuất hiện di chứng nghiêm trọng, gồ ghề lồi lõm, chóp mũi gần như sắp đ.â.m thủng da, khó coi đến mức khiến buồn nôn.

 

“Trời ơi, đó là Nguyễn Thơ ?” Phó Tinh Chu che mũi: "Cô chỉ trở nên già , mà còn một mùi hôi thối khó ngửi!”

 

Nguyễn Thơ thấy nhóm của Ôn Sương, đồng t.ử cô co rút : "Chắc chắn là các gì đó, nên mới trở nên như , ?”

 

lắc yêu linh, để mê hoặc Vân Đình, nhưng dù cô lắc thế nào cũng tác dụng.

 

Ôn Sương lấy T.ử U Ngọc: "Đi, hủy diệt yêu linh.”

 

T.ử U Ngọc lập tức tiến lên, đập tan nát yêu linh bên hông Nguyễn Thơ.

 

Nguyễn Thơ hét lên một tiếng chói tai: "A, lục lạc của —”

 

định lao Ôn Sương, nhưng T.ử U Ngọc chắn mặt Ôn Sương, phát sát khí, khiến Nguyễn Thơ dám dễ dàng tiến lên.

 

Nguyễn Thơ là đối thủ của Ôn Sương, chỉ thể chuyển ánh mắt sang Vân Đình: "Vân Đình, rốt cuộc , Bạch Sở Sở là con , cô là yêu quái?”

 

Vân Đình ánh mắt lạnh lùng Nguyễn Thơ: "Bất kể Sở Sở là gì, đều chỉ yêu cô .”

 

Cơ thể Nguyễn Thơ run rẩy: "Anh phận của Bạch Sở Sở ?”

 

chỉ phận của Sở Sở, mà còn Nguyễn gia các thể phát tài, tất cả đều là nhờ Sở Sở và của cô !” Vân Đình mặt biểu cảm Nguyễn Thơ: "Cô bây giờ chạy đến từ đường, chừng còn thể thấy mặt cha cô cuối!”

 

Đồng t.ử Nguyễn Thơ co rút : "Anh ý gì?”

 

Lời Nguyễn Thơ dứt, cô nhận điện thoại từ trong làng. Biết tin cha c.h.ế.t một cách bất đắc kỳ tử, trong đầu Nguyễn Thơ một trận ầm ầm vang lên, cả mềm nhũn sụp xuống đất.

 

Tại như ?

 

“Cha c.h.ế.t, Bạch Sở Sở ? Cô chắc chắn cũng c.h.ế.t !”

 

 

Loading...