Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 320: Tình yêu chân thành và một phát hiện kinh hoàng
Cập nhật lúc: 2026-07-18 04:45:39
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đến quán nướng, Phó Tư Hành và Phó Tinh Chu gọi món. Ôn Sương và Dạ Tụng đợi trò chuyện.
Dạ Tụng nhỏ giọng với Ôn Sương: “Chồng em đối với em thật đấy. Gần đây đang tìm mặt bằng ở khu phố đồ cổ, chuyển tiệm xem bói của em đến đế đô.”
Ôn Sương liếc bóng lưng cao lớn, lạnh lùng của Phó Tư Hành, khóe môi bất giác cong lên thành một nụ .
[Xem , kế hoạch mặc đồ bơi tắm suối nước nóng lên lịch sớm thôi.]
Nghe tiếng lòng của Ôn Sương, Phó Tư Hành đầu cô. Ôn Sương bắt gặp đôi mắt đen sâu thẳm của , liền vươn tay một hành động “bắn tim”.
Phó Tư Hành mím chặt đôi môi đỏ mọng, yết hầu gợi cảm khẽ trượt. Cô hẹn tắm suối nước nóng ? Nghĩ đến cảnh cô mặc đồ bơi, vành tai trắng nõn của ửng đỏ.
“Nha nha nha, cả, xuân tâm xao động ?” Phó Tinh Chu dùng khuỷu tay huých nhẹ Phó Tư Hành.
Phó Tư Hành liếc Phó Tinh Chu một cái: "Trên thế giới , heo đều c.h.ế.t sạch , đố một câu đố chữ.”
Thấy Phó Tư Hành chuyển chủ đề quá nhanh, Phó Tinh Chu gãi mũi: "Đoán .”
Phó Tư Hành: “Ít nhất vẫn còn .”
Phó Tinh Chu: “…”
Vài giây , mới phản ứng .
“Anh cả, đang c.h.ử.i em là heo đấy ?”
Phó Tư Hành hừ nhẹ: "Coi như cũng chút tự .”
Gọi món xong, Phó Tinh Chu chạy đến mặt Ôn Sương mách lẻo: “Chị dâu, cả bóng gió c.h.ử.i em là heo.”
Ôn Sương bật thành tiếng: "Miệng của cả em, lúc đúng là độc.”
Phó Tinh Chu gật đầu tán thành: " đúng, heo gì tám múi cơ bụng chứ?”
Ôn Sương nhướng mày: "Em cũng tám múi cơ bụng ?”
“Đương nhiên là , nhưng chỉ vợ tương lai của em mới xem thôi.” Nói xong, khóe mắt liếc trộm về phía Dạ Tụng.
Dạ Tụng cúi đầu uống nước ngọt, giả vờ như thấy ánh mắt của Phó Tinh Chu.
Có Phó Tinh Chu ở đó, khí trở nên vô cùng nhẹ nhàng và sống động.
“Chị dâu, chị xem cô nhân viên phục vụ , trông quen mắt ?”
Ôn Sương theo hướng tay chỉ của Phó Tinh Chu. Một bóng hình mảnh mai đang ôm một thùng bia, về phía phòng riêng của khách.
“Là cô bé đóng thế Nguyễn Thơ bắt nạt, Trì Niệm.”
Sau khi Trì Niệm đưa bia phòng, một đàn ông say rượu giữ chặt lấy cánh tay mảnh khảnh của cô: "Người , uống với các một ly nào?”
Trì Niệm rút tay : "Thưa các ông chủ, chỉ là nhân viên phục vụ bán thời gian, tiếp rượu.”
“Gương mặt nhỏ nhắn của cô trông thanh thuần quá, phục vụ một tháng bao nhiêu tiền? Cô uống rượu với các , tối nay chúng cho cô một vạn tiền boa, thế nào?”
“Xin , uống rượu…”
Trì Niệm hết lời, đàn ông say xỉn mạnh mẽ kéo cô bên cạnh: "Con điếm thối, đừng rượu mời uống thích uống rượu phạt. Mày tiếp rượu, tao sẽ bảo ông chủ mày đuổi việc mày ngay!”
Ông chủ thấy động tĩnh chạy phòng, thấy khách trong phòng là những kẻ giang hồ mà ông thể đắc tội, vội vàng với Trì Niệm: “Tiểu Niệm, em uống với các ông chủ vài ly , hôm nay trả lương gấp đôi cho em.”
“Ông chủ, thật sự dị ứng với cồn!”
Người đàn ông say rượu dường như hết kiên nhẫn, trực tiếp bóp miệng Trì Niệm, định đổ rượu miệng cô.
“Tinh Chu!” Phó Tư Hành hiệu cho Phó Tinh Chu.
Phó Tinh Chu lập tức lao phòng, kéo Trì Niệm lưng : "Xã hội văn minh, bắt nạt một cô gái nhỏ thì cái thể thống gì?”
Người đàn ông thấy Phó Tinh Chu bênh vực Trì Niệm, đập chai rượu xuống bàn, giọng đầy ác ý trừng mắt Phó Tinh Chu: "Biết tao là ai , mày dám xen chuyện của tao, ông đây…”
Chưa hết lời, ngón tay đang chỉ Phó Tinh Chu, bỗng nhiên tát mặt chính một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-320-tinh-yeu-chan-thanh-va-mot-phat-hien-kinh-hoang.html.]
Người đàn ông ngây . Sao tự tát ?
Còn kịp phản ứng, tự tát mặt một cái nữa. Phó Tinh Chu liếc ngoài phòng, quả nhiên là chị dâu tay. A. Đắc tội với ai , dám đắc tội với một đại sư huyền học.
Phó Tinh Chu đưa Trì Niệm khỏi phòng. Người đàn ông đuổi theo, định tìm Phó Tinh Chu tính sổ, nhưng những khác thấy bàn của Ôn Sương là những khí chất bất phàm, họ thường, liền kéo đàn ông trở phòng.
Trì Niệm thấy Ôn Sương, ánh mắt cô lộ vẻ ngạc nhiên và vui mừng: "Chị ơi, hôm nay là các chị giúp em, thật sự cảm ơn nhiều.”
Ôn Sương kéo Trì Niệm xuống bàn của họ: "Em đang diễn viên đóng thế ở phim trường ? Sao đến quán nướng phục vụ?”
Trì Niệm cúi đầu, hai tay siết chặt : "Em thêm vài công việc ạ.”
Phó Tinh Chu thắc mắc về phía Trì Niệm: "Em thiếu tiền ?”
Trì Niệm gật đầu: "Bạn trai em phẫu thuật chân , chi phí cần đến năm, sáu mươi vạn.”
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
Ôn Sương: “Chi phí phẫu thuật của bạn trai em, cần em lo liệu? Anh nhà ?”
“Anh là cô nhi, hơn nữa, chân … là vì cứu em nên mới thương.”
Ôn Sương suy tư gật đầu.
[C.h.ế.t tiệt, bệnh nghề nghiệp tái phát , mở Thiên Nhãn xem thử bạn trai của Trì Niệm là thế nào?]
[Có thể khiến một cô gái trẻ thêm mấy công việc, vì mà chữa chân, mối tình chắc hẳn là một tình yêu chân thành từ hai phía, siêu cảm động đúng ?]
“Chị ơi, đồ nướng của các chị xong , em bưng đây.”
Lúc dậy, lẽ vì quá vội, đầu óc chút choáng váng, cơ thể Trì Niệm loạng choạng. Ôn Sương vội vươn tay đỡ lấy cánh tay cô.
“Hiss~” Trì Niệm khẽ kêu lên một tiếng.
Ôn Sương nhận sự khác thường của Trì Niệm, cô kéo tay áo cô lên một chút. Trì Niệm định ngăn , nhưng kịp.
Nhìn thấy những vết bầm và lỗ kim cánh tay Trì Niệm, Ôn Sương nhíu chặt đôi mày thanh tú: "Tiểu Niệm, em bán m.á.u ?”
Phó Tinh Chu và Dạ Tụng đều chút kinh ngạc về phía Trì Niệm.
Trì Niệm cúi đầu, nhẹ nhàng gật đầu: "Sắp đến ngày phẫu thuật của bạn trai em , em nhanh chóng gom đủ tiền.”
“ em cũng chú ý đến sức khỏe của chứ, ?”
“Chị ơi, , em chịu .”
Nói xong, cô xoay bưng đồ nướng.
Phó Tinh Chu khỏi cảm thán: “Cô bé si tình với bạn trai quá. Hy vọng khi phẫu thuật thành công, bạn trai cô sẽ phụ lòng tình yêu của cô.”
Mấy trò chuyện, ăn đồ nướng, gần đến rạng sáng mới kết thúc.
Ôn Sương đưa danh của cho Trì Niệm: "Tiểu Niệm, tiệm xem bói của chị ở đế đô đang cần tuyển một nhân viên lễ tân, nếu em hứng thú, thể thêm WeChat của chị.”
Trì Niệm cảm kích về phía Ôn Sương: "Cảm ơn chị.”
Ôn Sương vỗ nhẹ vai Trì Niệm: "Cố lên, chị về đây.”
Khi chuẩn rời , Ôn Sương thấy một đàn ông trẻ tuổi xe lăn điện đang tiến gần.
“Niệm Niệm.” Người đàn ông gọi Trì Niệm một tiếng.
Trì Niệm chạy đến bên cạnh đàn ông, cô xổm xuống, nắm lấy tay : "A Thanh, đến đây? Em bảo nghỉ ngơi ở phòng trọ ?”
“Muộn thế , lo cho em.”
Phó Tinh Chu đến bên cạnh Ôn Sương: "Chị dâu, đàn ông đó chính là bạn trai của Trì Niệm đúng ? Tuy mặc đồ bình thường, nhưng trông cũng trai.”
Ôn Sương gì, ánh mắt cô quét đến đôi chân của bạn trai Trì Niệm, đột nhiên trầm xuống.