Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 347: Dòng máu Nga và định kiến trong lòng

Cập nhật lúc: 2026-07-25 05:33:21
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Triệu Thư Dương mất ai cả. Anh vươn hai tay về phía vợ Tô Hà, và bà Triệu: "Con cầu xin hai , đừng chuyện dại dột, hãy đây!”

 

Kể từ khi vợ sinh cặp song sinh, cũng sống trong đau khổ và dằn vặt. Hai đứa trẻ, sinh mái tóc vàng xoăn, sống mũi cao, đồng t.ử còn màu xanh nhạt. Người mắt , đều thể nhận là dòng m.á.u của Hoa Hạ.

 

Bà Triệu ban đầu vui mừng vì hai đứa cháu trai cùng lúc, nhưng khi rõ diện mạo của chúng, bà suýt chút nữa ném chúng xuống đất. Bà lóc oán trách năm đó màng phản đối, kiên quyết cưới Tô Hà.

 

Tô Hà vẫn còn đang ở cữ, thấy diện mạo của con, cô cũng thể giải thích tại như , lóc thanh minh rằng cô hề ngoại tình phản bội .

 

Đồng nghiệp trong trường đến bệnh viện thăm hỏi. Sau khi thấy những đứa trẻ, tất cả đều lưng bàn tán cắm sừng. Ngay cả sinh viên, cũng sẽ lén lút bàn tán, là giáo sư vua đội nón xanh.

 

Mẹ bắt ly hôn, nhưng Tô Hà mới sinh con, hơn nữa vẫn còn yêu cô, trong lòng ít nhiều chút nỡ. nghĩ đến việc cô phản bội , đau khổ vạn phần.

 

Gần nửa tháng nay, chọn cách công tác, trốn tránh. mới trở về, nhận điện thoại, và vợ nhảy lầu.

 

“Triệu Thư Dương, tại chịu tin em? Ngoài , em bao giờ đàn ông nào khác, con chính là của !” Tô Hà khàn giọng.

 

Cảm xúc của bà Triệu cũng vô cùng kích động và phẫn nộ: "Đồ hồ ly tinh miệng đầy lời dối trá! Nhà ai gia đình đàng hoàng, sinh những đứa con hoang mắt xanh, tóc vàng? Sinh những thứ đắn , cô nên mang theo hai đứa con hoang đó tìm c.h.ế.t —”

 

“Mẹ, đừng nữa!” Triệu Thư Dương sợ Tô Hà kích động, sẽ ôm hai đứa trẻ nhảy xuống, hai đầu gối mềm nhũn quỳ xuống đất: "Bất kể thế nào, cũng đừng dùng cách hủy hoại bản để giải quyết vấn đề!”

 

Rõ ràng, lời của Triệu Thư Dương, cả chồng và con dâu đều .

 

Thấy cảm xúc của cả hai ngày càng kích động, chỉ cần một chút sơ suất, sẽ cùng nhảy lầu, Ôn Sương tiến lên vài bước, giọng lạnh lùng: “Tô Hà, nếu cô thật sự ôm con nhảy lầu, cái danh lẳng lơ, ngoại tình của cô, cả đời cũng thể rửa sạch !”

 

Tô Hà thấy Ôn Sương, đồng t.ử cô co rút . Cô đây xem chương trình của Ôn Sương, cô là một đại sư huyền học.

 

Nước mắt trong hốc mắt Tô Hà kiểm soát mà rơi xuống: " cũng , nhưng là một đứa trẻ mồ côi, từ nhỏ chịu nhiều khổ cực. Kể từ khi gặp Triệu Thư Dương, mới một chút ấm áp. cứ ngỡ thể dựa dẫm cả đời, nhưng tin …”

 

“Đại sư, thật sự ngoại tình, cũng , tại con của giống như búp bê Tây Dương.”

 

Quá nhiều uất ức và chua xót, đè nặng trong lòng Tô Hà. Sự châm chọc, mỉa mai của nhà chồng, những lời đàm tiếu, giống như một tảng đá lớn, đè cô đến thở nổi.

 

Cô ban đầu định một nhảy lầu, nhưng cô , hai đứa trẻ chỉ sẽ chịu khổ. Nhà chồng cho rằng chúng là những đứa con hoang rõ lai lịch, chắc chắn sẽ chúng. Cô chi bằng mang theo chúng cùng .

 

tin cô ngoại tình! Con vốn chính là của cô và Triệu Thư Dương!”

 

Lời của Ôn Sương dứt, trong đôi mắt u ám của Tô Hà lộ một tia sáng. Kể từ khi sinh con, gần một tháng nay, ai chịu tin cô. bây giờ, Ôn đại sư cô tin cô. Tô Hà cảm giác như một tia nắng, x.é to.ạc bóng tối, chiếu lòng .

 

Cảm xúc của bà Triệu càng thêm kích động, ánh mắt bà căm giận trừng về phía Ôn Sương: "Cô là cái đại sư ch.ó má từ ? Gia phả mười tám đời của Triệu gia chúng , khi nào những đứa con hoang tóc vàng mắt xanh?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-347-dong-mau-nga-va-dinh-kien-trong-long.html.]

 

Bà vươn tay, chỉ mũi Ôn Sương, chua ngoa c.h.ử.i bới: "Cô thông đồng với con hồ ly tinh , chuyên đến đây để bại hoại danh tiếng của con trai ?”

 

Dứt lời, trừng về phía Tô Hà: "Nếu tao là mày, sớm ôm hai cái nghiệt chướng đó nhảy xuống . Mày còn mặt mũi nào mà sống đời ? Đồ tiện nhân hổ!”

 

“Miệng của bà rốt cuộc ngâm bao nhiêu năm, mà thối như ? Mau ngậm cái miệng thối của bà !”

 

Ôn Sương hất một lá bùa về phía bà Triệu, cho bà thành công ngậm miệng .

 

Ôn Sương về phía đàn ông yếu đuối, vô năng đang quỳ đất: "Anh vẫn cảm thấy uất ức ? Người vợ yêu sâu đậm, lén lút ngoại tình lưng , sinh hai đứa búp bê Tây Dương, cho chê ? Uổng công còn là một giáo sư đại học, gặp chuyện giải quyết trực diện, chỉ trốn tránh, cho mâu thuẫn càng thêm gay gắt, gây hậu quả thể cứu vãn. Đầu của lừa đá ?”

 

Cơ thể Triệu Thư Dương run lên: "Vậy thế nào mới là đúng nhất?”

 

Ôn Sương lạnh một tiếng: "A, vốn dĩ yêu Tô Hà như tưởng . Nếu thật sự yêu cô , tin tưởng cô , nghi ngờ, sớm xét nghiệm ADN . Anh thật cũng giống như , cho rằng cô lẳng lơ, ngoại tình phản bội . Anh từ trong thâm tâm cảm thấy, cô gả cho , là trèo cao, bao giờ đặt cô ở vị trí ngang hàng.”

 

sẽ cho sự thật. Tô Hà là một đứa trẻ mồ côi, ruột của cô dòng m.á.u Nga. Cô trông giống cha, còn con của các , cách đời di truyền gen của bà ngoại, vốn dĩ tồn tại chuyện ngoại tình phản bội.”

 

“Định kiến trong lòng , là một ngọn núi lớn. Vì Tô Hà nhà đẻ, nên mới Triệu gia các kiêng nể gì mà nghi ngờ, hạ thấp, xem thường.”

 

Phàm là Triệu Thư Dương, ban đầu xét nghiệm, Ôn Sương cũng sẽ mắng thêm một câu nào. Người đàn ông , bản chất là một kẻ yếu đuối quan niệm thế tục cuốn theo, thiếu sự tin tưởng và trách nhiệm với yêu. Gặp vấn đề, chỉ lựa chọn trốn tránh, dùng thái độ lạnh nhạt và nghi ngờ, để đẩy Tô Hà vực sâu.

 

Nghe lời Ôn Sương , Triệu Thư Dương thể tin mà mở to mắt. Mẹ ruột của Tô Hà là gốc Nga, hai đứa trẻ di truyền gen của bà ngoại?

 

Bà Triệu khi phát hiện thể chuyện, cảm xúc bà vô cùng kích động múa may hai tay, rõ ràng tin lời Ôn Sương.

 

“Triệu Thư Dương, xét nghiệm ADN khó ?” Ôn Sương lạnh lùng hỏi.

 

Mắt Triệu Thư Dương đỏ hoe về phía Tô Hà: "Vợ ơi, và các con sẽ xét nghiệm. Em đừng nhảy, , mau !”

 

Tô Hà để ý đến Triệu Thư Dương, mà về phía Ôn Sương.

 

Ôn Sương gật đầu với Tô Hà: "Những đứa trẻ đáng yêu như , chúng mới đến thế giới , cô thật sự nỡ lòng nào từ bỏ sinh mệnh của chúng ?”

 

Khí chất trầm , điềm tĩnh quanh Ôn Sương, khiến cảm thấy tin tưởng và yên tâm.

 

“Quay , Tô Hà.”

Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen

 

Tô Hà ôm hai đứa trẻ, từ từ bước xuống bậc thang. giây tiếp theo, bà Triệu điên cuồng lao về phía cô . Bà vốn dĩ tin Tô Hà sinh là con cháu của Triệu gia. Kể cả Tô Hà c.h.ế.t, hai đứa con hoang đó cũng c.h.ế.t!

 

 

Loading...