Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 351: Kinh hãi tột độ, tìm thấy con gái
Cập nhật lúc: 2026-07-25 05:33:26
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thịnh Nghiên hoảng loạn đến mức mất hết bình tĩnh. Cô đưa hai chiếc túi tiền lớn cho em trai Thịnh Nam: "Em mau theo yêu cầu của bọn bắt cóc, đưa tiền đến địa điểm chỉ định, nhất định cứu Hân Hân về an !”
Thịnh Nghiên dám tưởng tượng, nếu Hân Hân mệnh hệ gì, sự tồn tại của cô còn ý nghĩa gì nữa? Cô đột nhiên vô cùng hối hận, bao năm qua vì mải mê sự nghiệp mà tự chăm sóc Hân Hân.
“Chị yên tâm, em chắc chắn sẽ đưa Hân Hân về bình an vô sự.”
Thịnh Nam đặt hai chiếc túi tiền lớn lên chiếc xe việt dã. Ngay lúc chuẩn lái xe , xe của Phó Tinh Chu lao tới, chặn đường .
Phó Tinh Chu và Ôn Sương bước xuống xe.
“Chị, họ là ai?” Thịnh Nam thò đầu khỏi cửa sổ xe.
Đan Giai vẻ mặt đề phòng về phía Ôn Sương và Phó Tinh Chu, giọng điệu : "Ai cho các xông biệt thự Thịnh gia chúng ? Bảo vệ cả , để lạ , ăn ?”
Thịnh Nghiên xoa xoa thái dương đau như vỡ : "Họ là bạn của chị. Chị dặn bảo vệ mở cửa cho họ .”
Biệt thự Thịnh gia xây ở ngoại ô, diện tích lớn, nhân viên an ninh chuyên nghiệp.
“Chị điên ? Nếu để bọn bắt cóc chị cho ngoài , an nguy của Hân Hân ?” Thịnh Nam khó chịu lên tiếng.
Bà Thịnh tới, chỉ trích Thịnh Nghiên một hồi, ý bảo cô mau đuổi ngoài .
Thịnh Nghiên về phía Phó Tinh Chu và Ôn Sương: "Tinh Chu, chị dâu của em tính Hân Hân ở ?”
Ôn Sương híp mắt: "Trong một cái giếng cạn ở núi.”
Phía biệt thự Thịnh gia là một ngọn núi nhỏ. Trước đây, Thịnh gia đào một cái giếng ở đó.
Ôn Sương và Phó Tinh Chu đưa Thịnh Nghiên nhanh chóng về phía núi. Thịnh Nam đang chuẩn giao tiền chuộc, thấy cảnh thì tròn mắt kinh ngạc.
Đến bên cạnh giếng, Ôn Sương gạt đám dây leo , mở nắp giếng. Giếng cạn nước, một bóng hình nhỏ bé, gầy gò đang đáy.
“Là Hân Hân!” Thịnh Nghiên kích động.
Cô định nhảy xuống cứu con gái, nhưng Ôn Sương giữ cô : "Dưới giếng rắn độc, chị đừng manh động, để cứu.”
“Chị dâu, cẩn thận một chút.” Phó Tinh Chu lo lắng.
“Không cần lo.”
Ôn Sương lấy T.ử U Ngọc, niệm một câu chú ngữ để nó xuống giếng cứu . Con rắn độc giếng cảm nhận năng lượng mạnh mẽ của T.ử U Ngọc, lập tức bỏ chạy, nhưng năng lượng do T.ử U Ngọc phát trực tiếp chấn con rắn thành từng mảnh.
T.ử U Ngọc kéo cô bé đang thở thoi thóp lên khỏi giếng.
“Hân Hân…” Thịnh Nghiên Hân Hân miệng tím tái, sắc mặt trắng bệch, lo lắng đến mức nước mắt lưng tròng.
Ôn Sương từ trong túi lấy kim châm, châm mắt cá chân rắn độc c.ắ.n của cô bé để loại bỏ m.á.u độc. Ngay đó lấy một viên thuốc, đút miệng cô bé.
“Nếu đến muộn một bước, dù là thần tiên cũng thể nào cứu con gái chị.”
Thịnh Nghiên hai chân mềm nhũn quỳ xuống: "Cảm ơn cô, đại sư.”
Ôn Sương đưa cô bé cho Phó Tinh Chu: "Bế con bé về .”
Thịnh Nghiên theo bên cạnh Phó Tinh Chu, cô Hân Hân đang hôn mê, kiểm tra ngón tay của con. Cô phát hiện, Hân Hân hề thiếu ngón tay nào.
Thịnh Nghiên khó hiểu về phía Ôn Sương: "Đại sư, ngón út mà nhận , của con gái ?”
Ôn Sương gật đầu: "Bọn bắt cóc một ngón tay giả thật.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-351-kinh-hai-tot-do-tim-thay-con-gai.html.]
Thịnh Nghiên lau mồ hôi lạnh trán, giọng run rẩy hỏi: “Đại sư, con gái … là ai bắt cóc?”
Ôn Sương liếc thần sắc của Thịnh Nghiên, môi khẽ mím : "Thật trong lòng chị rõ , ?”
[Trong giới giải trí từng xảy trường hợp con cái của ngôi bắt cóc g.i.ế.c. Điều cho Thịnh Nghiên đặc biệt chú trọng đến sự an của con gái , cô thuê vệ sĩ để âm thầm bảo vệ con bé.]
[Ai thể mí mắt của cô và Thịnh gia mà bắt cóc Hân Hân, còn ném ở giếng cạn núi, đáp án quá rõ ràng ?]
Thịnh Nghiên Ôn Sương , cơ thể cứng đờ. Dù trong lòng phán đoán, nhưng cô hy vọng đó là sự thật. Rốt cuộc, đó là những nhất, tin tưởng nhất của cô.
“Đại sư, thể nào là cô tính sai ?”
Phó Tinh Chu đang bế Hân Hân, liếc Thịnh Nghiên: "Chị Nghiên, chị dâu của em xem bói, bao giờ sai .”
Thịnh Nghiên cảm giác như trời đất sụp đổ.
Trở biệt thự, Thịnh Nam và Đan Giai thấy Hân Hân tìm thấy, đáy mắt hai lóe lên một tia hoảng loạn.
“Chị, ngờ bọn bắt cóc to gan như , dám bắt Hân Hân đến núi. May mà em giao tiền chuộc. À đúng , Hân Hân thế nào , chứ—”
Thịnh Nam hết lời, Thịnh Nghiên đột nhiên giơ tay lên, tát mạnh mặt một cái.
Thịnh Nam đ.á.n.h đến ngây .
Bà Thịnh thấy , liền tiến lên, đẩy mạnh Thịnh Nghiên một cái: "Mày điên , ai cho mày đ.á.n.h em trai mày?”
Em dâu Đan Giai cũng che chở cho Thịnh Nam: "Chị, hai lạ châm ngòi mối quan hệ của chị và Thịnh Nam ? Hai là chị em ruột, là nhất, chị đừng để tâm lợi dụng!”
“Đủ !” Hốc mắt Thịnh Nghiên đỏ ngầu trừng về phía Thịnh Nam, bà Thịnh và Đan Giai: "Các đóng phim, thật là một tổn thất lớn cho điện ảnh. đối xử với các đủ ? Tại hại con gái ? Nó rắn độc cắn, suýt chút nữa c.h.ế.t, các thật tàn nhẫn!”
“Chị, chúng em hiểu chị đang gì?”
Thịnh Nghiên lau nước mắt, cô dặn hầu bế Hân Hân lên lầu, đầu về phía Thịnh Nam đang chất vấn : "Các bắt cóc Hân Hân, giả bọn bắt cóc đòi một trăm triệu đô la Mỹ. Bây giờ sẽ báo cảnh sát!”
Thịnh Nghiên lấy điện thoại , bà Thịnh xông lên, một tay hất văng chiếc điện thoại của cô.
Mắt Thịnh Nghiên long lên sòng sọc về phía bà Thịnh: "Mẹ, quả nhiên cũng chuyện.”
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
Biết tin Hân Hân bắt cóc, cô lòng nóng như lửa đốt, trời đất cuồng, cả gần như suy sụp. Mẹ thấy, chịu cho cô sự thật, vẫn luôn cùng em trai và em dâu diễn kịch.
Tại tan nát trái tim cô như ?
“Chị, chị đừng năng hồ đồ. Chị gửi Hân Hân cho em nuôi, em thương nó như con ruột, thể bắt cóc nó ? Chị đừng tin lời ngoài châm ngòi bôi nhọ em và Giai Giai!” Thịnh Nam chối cãi.
Đan Giai gật đầu: "Chị, chị đừng ỷ là ảnh hậu, tạt nước bẩn lên chúng em. Chị chúng em bắt cóc Hân Hân, chị thể đưa bằng chứng ?”
[Em dâu của Thịnh Nghiên, đúng là vua cứng miệng, đến búa cũng thể nào gõ vỡ .]
[ sợ, bùa thật, hì hì.]
Ôn Sương liền ném một lá bùa qua. Đan Giai còn kịp phản ứng, lá bùa dán cô , mà cô còn thể xé .
Ôn Sương khoanh tay ngực, đuôi mày nhướng lên: "Nói , tại bắt cóc Hân Hân?”
Đan Giai tự nhiên sẽ thừa nhận. Cô khó chịu trừng mắt Ôn Sương, định bảo cô là ngoài, đừng xen chuyện của khác, thì lời biến thành một câu: “Bởi vì hận Thịnh Nghiên!”
Thịnh Nghiên kinh hãi tột độ. Em dâu hận cô? Từ khi cô và em trai cô kết hôn, cô mở công ty, mua biệt thự cho họ, gì cô cũng cho. Cô tự hỏi bao giờ bạc đãi cô , tại cô hận cô?