Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 369: Gặp được cô, được đối xử dịu dàng

Cập nhật lúc: 2026-07-25 05:33:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiểu Điềm Điềm đang chơi xích đu trong vườn hoa, thỉnh thoảng phát những tiếng trong trẻo như chuông bạc. Thấy Phó Tang Du và Chu Kinh Mặc trở về, cô bé từ xích đu nhảy xuống, chạy như bay về phía hai : "Cha ơi, ơi.”

 

Giọng mềm mại, ngọt ngào, như tan chảy trái tim .

 

Phó Tang Du xổm xuống, ôm Tiểu Điềm Điềm lòng.

 

“Bảo bối, một bí mật cho con.”

 

Đôi mắt đen láy của Tiểu Điềm Điềm chớp chớp: "Háo hức quá ~”

 

Phó Tang Du và Chu Kinh Mặc đưa Tiểu Điềm Điềm phòng. Phó Tang Du nắm lấy bàn tay nhỏ bé, trắng nõn của Tiểu Điềm Điềm, đặt lên bụng nhỏ vẫn còn phẳng lì của : "Trong bụng một em bé nhỏ?”

 

Hàng mi dài và dày của Tiểu Điềm Điềm chớp chớp hai cái, cô bé ngạc nhiên há to miệng: "Oa~ Tốt quá, con sắp chị !”

 

Phó Tang Du chớp mắt chằm chằm Tiểu Điềm Điềm, thấy mặt cô bé là sự kinh ngạc và vui mừng thật sự, cô mới thoáng thở phào nhẹ nhõm. Cô bé thật sự một em trai hoặc em gái, cô bé một chút cũng sợ thêm một em bé, sẽ chia sẻ tình yêu của cha .

 

Gương mặt nhỏ nhắn, xinh xắn của Tiểu Điềm Điềm, áp bụng nhỏ của Phó Tang Du, giọng trong trẻo: “Em bé nhỏ ơi, em ở trong bụng , ngoan ngoãn lời nhé, nếu chờ em đời, chị sẽ đ.á.n.h m.ô.n.g em đấy.”

 

Phó Tang Du và Chu Kinh Mặc đều lời của Tiểu Điềm Điềm cho bật .

Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen

 

“Bảo bối." Phó Tang Du kéo Tiểu Điềm Điềm lòng, ngón tay khẽ vuốt ve mái tóc cô bé: "Cha sẽ luôn yêu con.”

 

Tiểu Điềm Điềm rạng rỡ gật đầu: "Con cũng yêu cha , và cả em bé trong bụng nữa.”

 

Trẻ con giấu chuyện, cô bé nhảy chân sáo chạy cửa: "Con báo tin em bé cho ông ngoại, bà ngoại, cả, mợ cả, và cả ba nữa.”

 

Phó Tang Du chút dở dở .

 

Chu Kinh Mặc đến mặt Phó Tang Du, vươn cánh tay dài ôm cô lòng.

 

“Du Du, trong thời gian , vất vả cho em .”

 

Phó Tang Du lắc đầu: "Không vất vả , ngược em cảm thấy bây giờ hạnh phúc.”

 

Sau khi ở bên Chu Kinh Mặc, cô cảm giác như tái sinh. Cô thường xuyên cảm giác như đang mơ, chân thật, sợ tỉnh mộng, sẽ trở về cuộc hôn nhân tồi tệ đây.

 

Chu Kinh Mặc cúi đầu, hôn lên mái tóc mang theo hương thơm thanh nhã của cô: "Ở bên em, cũng hạnh phúc.”

 

 

Sau khi Tiểu Điềm Điềm xuống lầu, cô bé lượt báo tin sắp chị cho . Người nhà đều kinh ngạc thôi.

 

Tiểu Điềm Điềm thích nhất là mợ cả, cô bé nép lòng Ôn Sương, giọng nũng nịu hỏi: “Mợ cả, khi nào mợ và cả sinh em bé ạ? Chờ hai sinh em bé, con sẽ là chị cả trong nhà .”

 

Nhìn cô bé lém lỉnh, mặt Ôn Sương tràn đầy sự cưng chiều: "Mợ cả tạm thời sinh em bé .”

 

Tiểu Điềm Điềm ôm lấy cổ Ôn Sương, hôn chụt một cái lên mặt cô: "Sau mợ cả và cả sinh em bé, chắc chắn sẽ xinh giống như Điềm Điềm.”

 

Ôn Sương trong đầu tưởng tượng dáng vẻ của em bé mà cô và Phó Tư Hành sinh .

 

[Nếu và ông chồng mặt lạnh sinh em bé, chắc chắn sẽ xinh .]

 

[Vẫn là , thì ngầu, hì hì.]

 

Mẹ Phó và Phó Tinh Chu liếc , hai con trong mắt đều lóe lên ý . Họ đều mong chờ.

 

 

Hôm .

 

Sau khi ăn trưa xong, Phó Tang Du và Phó Tinh Chu cùng Ôn Sương đến tiệm xem bói. Trang trí tất, đồ đạc cũng dọn . Dù chính thức khai trương, nhưng Trì Niệm với tư cách là nhân viên lễ tân bắt đầu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-369-gap-duoc-co-duoc-doi-xu-diu-dang.html.]

 

Khi nhóm của Ôn Sương đến, Trì Niệm đang an ủi một cô bé đeo kính đen, mặc đồng phục học sinh, dáng chút mũm mĩm.

 

“Em còn trẻ như , đừng nghĩ quẩn nữa. Em khó khăn gì, đều thể với bà chủ của chị, bà chủ của chị siêu lợi hại.”

 

“Bạn trai cũ của chị, giả què giả nghèo, để chị một ngày mấy công việc nuôi , chị suýt chút nữa hành hạ đến c.h.ế.t. Chính là bà chủ của chị cứu chị khỏi vũng lầy.”

 

Cô bé cúi đầu, cặp kính nước mờ: "Em thật sự kém cỏi, cái gì cũng , sống chỉ là một gánh nặng.”

 

Trì Niệm định gì đó, thấy Ôn Sương từ cửa bước .

 

“Bà chủ.”

 

Ôn Sương trừng mắt Trì Niệm một cái: "Không với em, đừng gọi chị là bà chủ ?”

 

chị Sương chính là bà chủ của em mà.”

 

Trì Niệm chỉ cô bé đang cúi đầu, ảm đạm, hạ giọng với Ôn Sương: “Em giữa trưa ngoài ăn cơm, thấy cô bé nhảy cầu, mạnh tay kéo cô bé xuống.”

 

Ôn Sương gật đầu: "Làm việc , tích lũy công đức.”

 

Trì Niệm đến bên cạnh cô bé: "Bà chủ của chị đến , chị chỉ lợi hại, mà còn bụng. Em chuyện gì giải quyết , đều thể với chị .”

 

Ôn Sương đưa cô bé văn phòng của .

 

“Em gái nhỏ, em còn đang học cấp ba đúng ?”

 

Cô bé c.ắ.n môi, cô từ từ ngẩng đầu lên về phía Ôn Sương. Đôi mắt cặp kính, chút trống rỗng và u ám: "Em học lớp 11. Hôm nay thi giữa kỳ, ném một tờ giấy lên bàn em, giáo viên em gian lận, thành tích hủy.”

 

“Mẹ em nghiên cứu khoa học, bà lâu mới về nhà một . Em chỉ thể hiện , để cho một bất ngờ, nhưng nào cũng như ý. Bà nội và cha em đúng, em chính là một kẻ vô dụng, vĩnh viễn bằng em gái em.”

 

“Em , béo. Em gái em phương diện đều hơn em. Sự tồn tại của em, chính là sự sỉ nhục và trò của gia đình!”

 

Mọi đều thích cô em gái xinh , ưu tú, tài hoa hơn . Ở trường ai coi cô và em gái là chị em, tất cả đều cho rằng cô là hầu của em gái.

 

Dù cô gì, nỗ lực cũng , dỗ dành cũng , đều ai thích cô. Cô thật sự khi về nhà, một nữa thấy ánh mắt thất vọng của .

 

“Chị đại sư, em sống nữa…”

 

Ôn Sương đến mặt cô bé, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, cho cô sự ấm áp và cổ vũ.

 

“Em từng thấy cây bông gòn mùa xuân ?”

 

Cô bé ngẩng mặt lên về phía Ôn Sương, gật đầu: "Thấy ạ.”

 

“Những đóa hoa đó to nặng, trĩu xuống cành cây cong cả lưng, nhưng ai sẽ chúng . Bởi vì sức sống căng tràn, bản là một loại vẻ .”

 

“Vẻ bao giờ là một tiêu chuẩn duy nhất. Em xứng đáng thế giới đối xử dịu dàng.”

 

Nam Chỉ từ nhỏ đến lớn, ít khi với cô những lời như . Cô cảm động đến hốc mắt ửng đỏ: "Chị đại sư, cảm ơn chị an ủi, nhưng em sắp cho thất vọng .”

 

Ôn Sương , trong lòng cô bé sùng bái . nghĩ cũng , cô bé là một nhà nghiên cứu khoa học, là một phụ nữ vĩ đại đáng khâm phục.

 

“Em ảnh của em ?”

 

Cô bé gật đầu, cô từ trong cặp sách lấy một chiếc ví, trong ví một tấm ảnh thẻ.

 

“Đây là ảnh công tác của em, em lén cắt một tấm, đặt trong ví.”

 

Ôn Sương cầm lấy tấm ảnh xem, ngay đó, nhíu mày.

 

 

Loading...