Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 375: Hiểu lầm được giải trừ, sau này chỉ yêu cô
Cập nhật lúc: 2026-07-27 02:13:41
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau cơn hoảng loạn, Nam Nhụy quyết định tay . Cô cố gắng nặn hai giọt nước mắt, mắt đỏ hoe chạy về phía "Mạnh Dĩnh".
“Mẹ, cuối cùng cũng về ! Nam Chỉ mới đ.á.n.h dì Vương, ở trường chị còn theo Tạ Tinh Trầm nhà vệ sinh nam nữa.”
Mấy cô bạn gái phía Nam Nhụy đều đồng thanh gật đầu.
“Dì ơi, nhân phẩm Nam Chỉ vấn đề, dì mau đuổi nó khỏi nhà !”
Nam Nhụy cảm nhận cơ thể cứng , cô ngẩng đầu lên, vẻ mặt càng thêm uất ức: “Mẹ, tin thì thể gọi điện cho chủ nhiệm lớp.”
Nam Chỉ (trong xác Mạnh Dĩnh) Nam Nhụy đang ôm chặt , tính cách vốn nhút nhát của cô khiến cô chút . Cô theo bản năng về phía Mạnh Dĩnh (trong xác Nam Chỉ).
Mạnh Dĩnh về phía hai con. Tim bà, một trận đau rát. Nếu hoán đổi linh hồn, trải nghiệm cuộc sống của Nam Chỉ, bà sẽ bao giờ con bé chịu bao nhiêu uất ức và tổn thương. Nam Nhụy đổi trắng đen, dối chớp mắt, thủ đoạn tính kế đến mức thành thạo. Nếu tự trải qua, bà thể nghi ngờ đứa con gái nhỏ vốn ngoan ngoãn, thuần thiện mặt ?
“Mẹ, xem ánh mắt của Nam Chỉ kìa, chị như ăn thịt con .”
Mạnh Dĩnh Nam Nhụy còn diễn kịch giỏi hơn cả bạch liên hoa, bà tức chịu nổi, liền giơ tay, tát mạnh mặt Nam Nhụy một cái.
Bốp! Một tiếng giòn vang.
Phòng khách im lặng trong giây lát.
[Woa~ Mới một ngày, Mạnh Dĩnh bộ mặt thật của con gái út.]
[Nếu Mạnh Dĩnh còn sự thật tàn nhẫn hơn đang chờ đợi, bà sẽ phản ứng thế nào?]
“Nam Chỉ, mày điên , mày dám đ.á.n.h Nhụy Nhụy?” Bà Nam xắn tay áo, giơ tay lên, định tát mặt "Mạnh Dĩnh".
Mạnh Dĩnh liền hất tay bà Nam , bà lạnh lùng quét mắt bà Nam và Nam Nhụy: "Thì , trong nhà , Nam Chỉ chẳng là gì cả.”
Không cho bà Nam và Nam Nhụy cơ hội , Mạnh Dĩnh nắm lấy tay Nam Chỉ, dắt cô bé chạy lên lầu.
Nam Chỉ đầu về phía Ôn Sương và Phó. Sáng sớm hôm nay, cô tìm đại sư. Mẹ chồng của đại sư cho cô bữa sáng dinh dưỡng, còn tặng quà. Ăn xong bữa sáng, đại sư và chồng đưa cô công viên giải trí. Cô bao giờ vui vẻ như hôm nay. Trước đây cô luôn là xa lánh, chế giễu, bỏ qua. hôm nay, đại sư và chồng của chị cho cô sự ấm áp và bầu bạn từng .
Mạnh Dĩnh thấy Nam Chỉ về phía Ôn Sương và Phó, bà khó hiểu hỏi: “Chỉ Chỉ, họ là ai?”
“Là đại sư cho con lá bùa hoán đổi linh hồn, và cả chồng của chị nữa. Mẹ ơi, con đưa họ cùng lên lầu.”
Mạnh Dĩnh nghĩ đến linh hồn của còn ở trong cơ thể Nam Chỉ, bà đổi cơ thể của , liền gật đầu.
Nam Chỉ tiến lên, kéo Ôn Sương và Phó cùng lên lầu.
Sau khi mấy lên lầu, Nam Nhụy che lấy gương mặt sưng đỏ, với vài bạn gái: “Mẹ là một trí thức thể diện, bà chắc chắn lên lầu để dạy dỗ Nam Chỉ.”
“Nhụy Nhụy, Nam Chỉ kiêu ngạo quá, nó dám mặt và bà nội mà đ.á.n.h ?”
“ , nhất định để dì đuổi nó , và còn hủy bỏ việc chu cấp, để nó cút khỏi trường quý tộc của chúng .”
Đáy mắt Nam Nhụy lóe lên một tia âm hiểm: "Các yên tâm , chắc chắn sẽ trút giận.” Mạnh Dĩnh là sĩ diện, bà mang theo hai bạn về, mà Nam Chỉ mặt bà và bạn bè đ.á.n.h đứa con gái cưng nhất của bà, chừng, bà bảo Nam Chỉ lên lầu thu dọn hành lý, chuẩn đưa cô về quê.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-375-hieu-lam-duoc-giai-tru-sau-nay-chi-yeu-co.html.]
Nghĩ đến trong nhà , chỉ còn một cô là tiểu thư Nam gia, tâm trạng của Nam Nhụy lên nhanh chóng.
…
Mạnh Dĩnh đưa mấy thư phòng. Vừa , Mạnh Dĩnh ôm Nam Chỉ lòng.
“Chỉ Chỉ, xin , bao năm qua là bỏ qua và hiểu lầm con.” Hốc mắt Mạnh Dĩnh trượt xuống những giọt nước mắt khó chịu, tự trách: "Trước đây cha con và bà nội với , tính cách con cổ quái, thích quanh năm ở ngoài như . Mẹ cứ ngỡ con thật sự thích .”
Nam Chỉ lớn như , vẫn là đầu tiên ôm mật. Chóp mũi cô nhịn mà cay cay. Đã từng chỉ trong mơ, cô mới thể yêu thương và ôm ấp.
“Con, con bao giờ ghét ." Giọng Nam Chỉ khàn khàn và nghẹn ngào: "Cha và bà nội cũng với con, ghét đứa con gái thứ đều bằng em gái như con.”
Mạnh Dĩnh hiểu . Bà Nam và Nam Trí Uyên cố tình châm ngòi mối quan hệ giữa hai con bà. Bà hiểu suy nghĩ của Nam Trí Uyên, Chỉ Chỉ cũng là con gái lớn của họ, tại chỉ thiên vị con gái út?
Bà mới trải nghiệm cuộc sống của Nam Chỉ một ngày, dù là ở trường ở nhà, đều vô cùng ngột ngạt. Bao năm nay, con bé vượt qua như thế nào? Khó trách, con bé trở nên vô cùng tự ti, nhạy cảm, nhút nhát. Lớn lên trong môi trường u ám như , ai còn thể tươi sáng, rạng rỡ?
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
“Sao thể thích con chứ? Mẹ mỗi gửi quần áo và quà, đều gửi hai phần. Có con bao giờ nhận ?”
Nam Chỉ mở to mắt, khó thể tin về phía Mạnh Dĩnh: "Mẹ… cũng gửi cho con ?” Cha và bà nội , chỉ thích Nam Nhụy, quần áo và quà cũng chỉ gửi cho Nam Nhụy, phần của cô.
“Đương nhiên là gửi ." Mạnh Dĩnh nhớ những món quà trong tay các bạn học của Nam Nhụy, trong lòng một trận cuộn trào: "Phần của con, chắc là cha con và bà nội đưa cho Nam Nhụy.”
Nam Chỉ cúi hàng mi xuống, ảm đạm : “Có lẽ cha và bà nội cảm thấy con xứng.”
Nghe lời Nam Chỉ , tim của Mạnh Dĩnh càng thêm khó chịu. Bà thật đáng c.h.ế.t! Nhiều năm như , bỏ qua con gái lớn đến mức . Mỗi về, đều thấy con bé mặc đồng phục, một bộ quần áo t.ử tế nào, bà cũng hề hỏi han. Còn chuyện con bé dọn lên gác mái ở, Nam Trí Uyên nó tính cách cổ quái, ở cùng tầng với họ, bà cũng lên gác mái xem qua.
Nam Trí Uyên và bà Nam , lẽ nào bà, một , ?
“Xin Chỉ Chỉ!”
Nghe một nữa xin , Nam Chỉ cố nén những giọt nước mắt trong hốc mắt, kiểm soát mà rơi xuống.
“Con trách . Mẹ là tấm gương của con, là do chính con đủ ưu tú, thể trở thành niềm tự hào của .”
Tim của Mạnh Dĩnh gần như tan nát, bà dùng sức ôm lấy Nam Chỉ: "Không, con ưu tú .” Lớn lên trong cảnh méo mó như , con bé vẫn thể giữ sự lương thiện, thể thấy trong xương cốt nó là một đứa trẻ . Ngược là Nam Nhụy, cả nhà đều cưng chiều, yêu thương, mà nó hai mặt, đổi trắng đen.
Mạnh Dĩnh về phía Ôn Sương trẻ trung, xinh , khó hiểu hỏi: “Chỉ Chỉ, cô thật sự là đại sư ?”
Nam Chỉ đến bên cạnh Ôn Sương: "Chị là một đại sư lợi hại. Con và thể hoán đổi linh hồn, là do đại sư cho con lá bùa.” Dứt lời, ánh mắt dịu dàng về phía Phó: "Vị là chồng của đại sư. Hôm nay bà cơm cho con, còn đưa con công viên giải trí.”
Mạnh Dĩnh cảm kích cảm ơn.
Ôn Sương xua tay: "Không cần khách sáo, chỉ cần bà đối xử với Chỉ Chỉ là .”
Mạnh Dĩnh gật đầu mạnh mẽ: "Đại sư, chắc chắn sẽ đối xử với Chỉ Chỉ. Cô thể đổi linh hồn của và Chỉ Chỉ ?”