Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 389: Đường cùng, ly hôn

Cập nhật lúc: 2026-07-27 02:13:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hốc mắt Bạch Tự Thanh nhòe vì dòng nước mắt nóng hổi.

 

Trái tim như một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

 

Đau quá, đau quá.

 

Cả như sắp tan nát.

 

Anh ngừng xem những lời trăn trối của cha lúc lâm chung, khoang miệng tràn ngập vị m.á.u tanh.

 

Cha già dặn đừng hận Khương Tâm Nhan, nhưng thể hận?

 

Nếu những lời đó với cha, cha c.h.ế.t?

 

Vì em trai , cô hết đến khác bòn rút tài sản của .

 

Vậy mà cha chỉ cần hai trăm nghìn tệ là thể sống sót.

 

Cái gì mà cắt gan cứu cha sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của , rõ ràng là cô sợ khi cắt gan cứu cha sẽ thể tiếp tục việc bán mạng, thể nuôi cả nhà em trai cô nữa.

 

coi là cái gì?

 

Từ trong thâm tâm, cô coi thường cha già của , coi thường cả .

 

Những ngọt ngào từng nghĩ là thật, giờ đây đều hóa thành t.h.u.ố.c độc.

 

Hối hận thì muộn, lòng đau như cắt.

 

Đi đến bước đường ngày hôm nay, bản cũng .

 

Nếu quá yếu đuối, hết đến khác để cô voi đòi tiên, lẽ nông nỗi .

 

Nếu cái giá trả là mạng sống của cha già, tuyệt đối sẽ bao giờ kết hôn.

 

Lo xong hậu sự cho cha, thất thểu trở về thủ đô.

 

Anh xin nghỉ phép ở văn phòng luật sư, ngày ngày ở nhà mượn rượu giải sầu.

 

Khương Tâm Nhan từ nhà đẻ trở về, thấy suy sụp, chán nản, cô liền buông lời oán trách: " chỉ lấy của hai mươi vạn để mua cho em trai một chiếc xe mới thôi mà, bộ tịch cho ai xem?"

 

Gần một tuần nay, gọi cho cô một cuộc điện thoại, cũng nhắn một tin nào.

 

Vốn dĩ cô định tiếp tục chiến tranh lạnh, nhưng thấy mãi đến nhà đẻ đón về, lòng cô chút hoảng hốt tên.

 

Về đến nhà, thấy say khướt sofa, cô tức giận bừng bừng.

 

Trong nhà còn tiền, kiếm tiền ?

 

"Bạch Tự Thanh, sống với nữa ..."

 

Khương Tâm Nhan còn hết câu, đàn ông đột nhiên giơ tay,= tát mạnh mặt cô .

 

Đây là đầu tiên động thủ với cô kể từ khi kết hôn.

 

Khương Tâm Nhan c.h.ế.t lặng.

 

ôm lấy bên má sưng đỏ, thể tin nổi mà trừng mắt : "Anh, dám đ.á.n.h ?"

 

Khi mới cưới, sẽ che chở, bao bọc cô trong lòng bàn tay.

 

Mới hai năm, bắt đầu đ.á.n.h cô ?

 

"Vì hai mươi vạn mà đ.á.n.h ? Nói , chẳng là tại bản lĩnh ? Nếu là tổng tài giàu , sẽ để ý đến chút tiền lẻ đó ? Anh cũng là sinh viên ưu tú đấy, cho em vợ tiêu chút tiền mà động tay động chân với vợ , đàn ông!"

 

Hốc mắt Bạch Tự Thanh đỏ ngầu, đôi môi run rẩy ngừng, gào lên khản cổ: "Phải, đàn ông! Nếu là đàn ông, cha c.h.ế.t!"

 

Cái gì?

 

Cha c.h.ế.t ?

 

Khương Tâm Nhan sững sờ tại chỗ, một lúc lâu mới phản ứng : "Ông vốn ung thư, c.h.ế.t cũng là chuyện bình thường. bây giờ đau lòng, nhưng cần thiết lấy nơi trút giận chứ!"

 

Nhìn Khương Tâm Nhan đến giờ phút vẫn cảm thấy gì, trái tim Bạch Tự Thanh chìm xuống đáy vực.

 

Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen

Anh vò đầu bứt tai, nước mắt từng giọt lã chã rơi xuống: "Khương Tâm Nhan, rốt cuộc với cô? Tại tổn thương , tổn thương cha như ? Cô rõ ông quan trọng nhất của , mà cô nhân danh cho , để ông rời bệnh viện, còn lấy tiền cứu mạng của cha ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-389-duong-cung-ly-hon.html.]

 

Anh thực sự hối hận khôn nguôi.

 

Anh nên cưới đàn bà !

 

hủy hoại tất cả của .

 

Khương Tâm Nhan Bạch Tự Thanh đang trách móc , cô tức giận quát lên: "Bạch Tự Thanh, điên ? Cha c.h.ế.t mà đổ lên đầu ? Nếu còn như nữa, chúng ly hôn !"

 

Khương Tâm Nhan hiểu rõ tính cách của Bạch Tự Thanh.

 

Ở bên ngoài, thể là một luật sư phong độ, nhưng trong xương cốt là một đàn ông vô cùng yếu đuối.

 

sớm nắm thóp .

 

Anh yêu cô tha thiết, cả đời sẽ thể rời xa cô .

 

Bạch Tự Thanh im lặng, gì.

 

Khương Tâm Nhan nghĩ rằng việc đề nghị ly hôn khiến Bạch Tự Thanh sợ hãi, khóe môi cô nhếch lên nụ đắc thắng. Ngay đó, cô xổm mặt , chủ động nắm lấy tay : "Chồng ơi, chúng đừng cãi nữa. Cha ở trời linh thiêng cũng thấy chúng mâu thuẫn . Sau cứ chăm chỉ kiếm tiền, em sẽ chăm lo cho gia đình nhỏ của chúng ..."

 

Trước đây, chỉ cần cô những lời , Bạch Tự Thanh sẽ mềm lòng.

 

, đợi cô hết câu, giật mạnh tay .

 

Anh đột ngột dậy khỏi sofa, cảm xúc kích động : "Khương Tâm Nhan, ly hôn ? Được, chúng ly hôn!"

 

Bạch Tự Thanh lấy đơn ly hôn: " ký tên . Giữa và cô còn tài sản chung nữa. Số tiền cô lấy , cứ coi như là cái giá trả để cưới cô trong mấy năm qua!"

 

Cuối cùng cũng rõ bộ mặt thật của cô .

 

Trong lòng cô , quan trọng nhất vĩnh viễn là nhà đẻ và em trai.

 

Nếu cứ tiếp tục sống một cách hồ đồ như , sẽ chỉ là một cái máy kiếm tiền cho nhà cô .

 

Anh thể chịu đựng cuộc sống như nữa.

 

Nhìn thấy đơn ly hôn mà Bạch Tự Thanh đưa, trong mắt Khương Tâm Nhan lộ vẻ thể tin nổi.

 

"Anh, thật sự ly hôn với ?"

 

Trước đây mỗi khi cãi , chỉ cần ý, cô đều sẽ đòi ly hôn.

 

Bởi vì cô sẽ bao giờ ly hôn với cô .

 

Khi thực sự ly hôn, lòng cô bỗng hoảng hốt một cách khó hiểu.

 

"Bạch Tự Thanh, đừng đằng chân lân đằng đầu. Lấy cái đơn ly hôn dọa ai thế?"

 

Bạch Tự Thanh phụ nữ mắt. Anh từng ảo tưởng sẽ cho cô một cuộc sống nhất, để cô chịu một chút khổ cực nào.

 

Sau khi kết hôn, cô , liền để cô ở nhà, đem bộ tiền kiếm giao cho cô.

 

báo hiếu cha , giơ hai tay tán thành, thích hiếu.

 

hiếu là ngu hiếu, cũng giới hạn, nguyên tắc mà trợ cấp cho em trai nhà đẻ.

 

Anh đúng là như lời cô , tổng tài trăm tỷ trong tiểu thuyết, thể thỏa mãn những đòi hỏi đáy của em trai cô .

 

Tiền kiếm cũng đều là tiền mồ hôi nước mắt.

 

"Khương Tâm Nhan, dọa cô . Cuộc hôn nhân , cố gắng hết sức , chúng thực sự đến đường cùng!"

 

Bạch Tự Thanh nhắm mắt, mặt xám như tro tàn: "Nếu cô ký, sẽ truy cứu bộ tiền cô tự ý chuyển cho em trai cô mà sự cho phép của ."

 

Hầu như ngay khi dứt lời, Khương Tâm Nhan liền tìm một cây bút, xoẹt xoẹt ký tên .

 

Trái tim Bạch Tự Thanh như ngâm trong nước muối, đau đớn tột cùng.

 

Quả nhiên, trong lòng cô , em trai cô vĩnh viễn là quan trọng nhất.

 

"Bạch Tự Thanh, ngày xưa là cầu xin cưới . Không , ai sẽ cưới một đàn ông yếu đuối, vô dụng như ? Anh đừng hối hận, cầu xin tái hôn, cũng sẽ đồng ý!"

 

Không đợi Bạch Tự Thanh thêm gì, Khương Tâm Nhan thu dọn hành lý của nhanh chóng rời .

 

 

Loading...