Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 395: Kết cục của tư tưởng trọng nam khinh nữ, chủ động tỏ tình
Cập nhật lúc: 2026-07-27 02:14:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vì còn ai để dựa dẫm, Khương chính quyền địa phương đưa viện dưỡng lão.
Người trong viện dưỡng lão cũng đối xử với bà .
Bà sống một cuộc sống bằng c.h.ế.t.
Bà đột nhiên nhớ , đây bà bệnh viện, con trai Khương Bằng thèm ngó ngàng, chính là Khương Tâm Nhan chăm sóc bà kể ngày đêm.
Bưng bô đổ nước tiểu, tận tình hầu hạ.
Sau khi bình phục, bà hề chút ơn nào với con gái, ngược còn cảm thấy đó là điều nó .
Tư tưởng trọng nam khinh nữ ăn sâu xương tủy của bà .
Từ nhỏ bắt Khương Tâm Nhan trông Khương Bằng, đồ ăn ngon cũng ưu tiên cho Khương Bằng .
Khương Bằng g.i.ế.c cha lừa bảo hiểm, lầm đường lạc lối, đều là do sự nuông chiều quá mức của bà .
Khiến từ nhỏ trách nhiệm, đảm đương, chỉ đòi hỏi.
Nếu Tâm Nhan thất vọng về gia đình , cô bỏ một lời từ biệt.
Khóe mắt Khương chảy xuống những giọt nước mắt hối hận.
Bà sai , thật sự sai .
Đây chính là cái giá trả cho tư tưởng trọng nam khinh nữ của bà!
...
Ôn Sương tổ chức một buổi tiệc liên hoan ở một nông trang.
Người Phó gia, Vân gia, Trì Niệm, Bạch Tự Thanh, Mạnh Dĩnh, Nam Chỉ và ít khách hàng từng đến tìm cô xem bói ở thủ đô đều đến tham dự.
Không khí vô cùng náo nhiệt.
[Oa ~ Đến thế giới đầy một năm mà quen nhiều khách hàng cần giúp đỡ như .]
[Từ lúc ban đầu khách trung thành, đến bây giờ khách trung thành tràn đầy, thật vui quá .]
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
"Chị Sương, chị ăn thịt nướng ?" Trì Niệm tới hỏi.
Ôn Sương nụ rạng rỡ của Trì Niệm, bỏ qua ánh mắt liếc trộm Bạch Tự Thanh của cô: "Tiểu Niệm, để ý luật sư Bạch ?"
Gương mặt nhỏ của Trì Niệm lập tức đỏ bừng, cô đưa tay lên che mặt, ngượng ngùng : "Chị Sương, chị đừng đùa."
"Còn thừa nhận, hôm nay ít cô gái độc đến đấy, lát nữa chị giới thiệu cho luật sư Bạch nhé." Ôn Sương gian.
Mặt Trì Niệm càng đỏ hơn, đôi mắt hạnh lộ một tia lo lắng: "Chị Sương, chị cái gì cũng thấu, sớm thấu tâm tư của em ? Em... em là cảm tình với luật sư Bạch, nhưng bằng cấp cao, công việc , lẽ sẽ để mắt đến em ."
Sau khi trải qua chuyện phú nhị đại lừa gạt, Trì Niệm chút tự ti trong chuyện tình cảm.
Mặc dù luật sư Bạch từng ly hôn, nhưng sự ưu tú của là điều cô thể sánh kịp.
"Nếu luật sư Bạch để ý đến bằng cấp, thể kết hôn với vợ cũ chứ? Nội tâm của thực cũng khá nhạy cảm và tự ti. Chị thấy tính cách hai bù trừ cho ."
Một trầm , nội tâm.
Một tinh nghịch, hoạt bát.
"Hơn nữa, em bây giờ là t.ử của đại sư Lâm Nhược Thanh, đàn tranh cũng , em tự tin lên, ?" Sau khi Trì Niệm trở thành t.ử của Lâm Nhược Thanh, vốn dĩ cần đến tiệm xem bói việc nữa, nhưng Lâm Nhược Thanh một cuộc phẫu thuật, cần tĩnh dưỡng hơn nửa năm, bà sợ Trì Niệm buồn chán nên bảo cô đến tiệm việc.
Ở bên cạnh Ôn Sương, tính cách của Trì Niệm trở nên cởi mở, hoạt bát hơn nhiều.
"Chị ăn thịt nướng, Tiểu Niệm lấy giúp chị ."
Bạch Tự Thanh đang nướng thịt, Ôn Sương , Trì Niệm sớm đến chuyện với Bạch Tự Thanh.
Trì Niệm gật đầu: "Em qua ngay đây."
Khi Trì Niệm sắp đến bên cạnh Bạch Tự Thanh, Ôn Sương một phép nhỏ, niệm một câu thần chú, hình Trì Niệm đột nhiên lảo đảo.
Mắt thấy sắp ngã nhào về phía , Bạch Tự Thanh nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy cô.
Bàn tay thon dài, trắng như ngọc đỡ lấy vòng eo mảnh mai của cô.
Cả Bạch Tự Thanh và Trì Niệm đều sững .
Đợi Trì Niệm vững, Bạch Tự Thanh lập tức buông cô : "Xin ."
Vẻ đỏ ửng mặt Trì Niệm mới tan , một nữa ửng lên.
"Anh xin cái gì chứ, , em ngã sấp mặt ." Trì Niệm đưa hai tay che lấy khuôn mặt xinh xắn: "Như thì mất mặt lắm."
Đôi mắt hạnh của cô lấp lánh sáng ngời, như những vì sáng nhất bầu trời đêm.
Một cô gái thuần khiết và như , Bạch Tự Thanh gần như dám thẳng cô quá lâu.
"Em ăn gì, thịt dê xiên và thịt bò xiên đều nướng xong ." Anh nhỏ giọng hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-395-ket-cuc-cua-tu-tuong-trong-nam-khinh-nu-chu-dong-to-tinh.html.]
"Em lấy cho chị Sương, mỗi thứ lấy vài xiên ạ."
Ăn xong đồ nướng, cùng ca hát, nhảy múa bãi cỏ, đáy mắt ai cũng ánh lên những tia sáng rực rỡ.
Sau khi bước khỏi những thung lũng và sương mù của quá khứ, đều chào đón một bình minh mới.
Mọi chơi đến tận đêm khuya mới kết thúc buổi tụ tập.
Trì Niệm vốn định xe của công ty về nhưng Ôn Sương giữ cô : "Tiểu Niệm, để luật sư Bạch đưa em về ."
Trì Niệm: "..."
Chị Sương tính quá.
Bạch Tự Thanh hôm nay tự lái xe đến, uống rượu. Nghe Ôn Sương sắp xếp, về phía Trì Niệm: " thế nào cũng ."
Trì Niệm gật đầu: "Phiền luật sư Bạch quá."
Trên đường về, để phá vỡ khí im lặng, Bạch Tự Thanh hỏi Trì Niệm: "Em thích bài hát gì?"
"Gì cũng ạ."
Bạch Tự Thanh bật những bài hát đang thịnh hành nhất gần đây.
"Không ngờ luật sư Bạch cũng bắt trend."
Trên gương mặt thanh tú, nho nhã của Bạch Tự Thanh lộ nụ nhạt: "Đây hẳn là những bài hát mà các cô gái trẻ như em thích."
"Nói cứ như già lắm , cũng chỉ hơn em 6 tuổi thôi."
Bạch Tự Thanh , nữa.
Trì Niệm liếc bàn tay đang nắm vô lăng của , thon dài như ngọc, khớp xương rõ ràng, gân xanh mu bàn tay nổi lên, móng tay cắt tỉa gọn gàng, một chút màu mè, sạch sẽ, tuấn tú.
Trì Niệm dám chằm chằm tay Bạch Tự Thanh quá lâu, cô lập tức dời tầm mắt, ngoài cửa sổ xe.
Bên đường, một ông lão đang bán kẹo bông gòn.
Cô đột nhiên nhớ , lúc khi còn ở bên Cố Lãnh Thanh, một cô thấy bán kẹo bông gòn, ăn một cái, Cố Lãnh Thanh cô sang trọng, chỉ ăn những thực phẩm rác rưởi.
Bạch Tự Thanh đột nhiên dừng xe .
Khi Trì Niệm phản ứng , cô thấy Bạch Tự Thanh về phía quầy hàng ven đường.
Anh mua một cây kẹo bông gòn hình con thỏ.
"Có em ăn cái ?" Bạch Tự Thanh đưa kẹo bông gòn cho Trì Niệm.
Đôi mắt hạnh của Trì Niệm dâng lên một lớp nước mỏng, cô lời cảm ơn ăn một miếng.
Ngọt quá.
Giống như tâm trạng của cô lúc .
Bạch Tự Thanh lái xe đến lầu khu chung cư của Trì Niệm, lịch sự đưa cô đến cửa căn hộ.
"Tiểu Niệm, em ."
Trì Niệm Bạch Tự Thanh, thôi.
Cuối cùng, cô vẫn bước căn hộ.
Thân hình mảnh mai dựa khung cửa, trong đầu ngừng hiện lên cảnh Bạch Tự Thanh mua kẹo bông gòn cho cô.
Cô nhịn mà tự tát miệng một cái, chuyện thẳng với ?
Rõ ràng là cơ hội như !
Ngay lúc Trì Niệm đang bực bội, tiếng chuông cửa đột nhiên vang lên.
Trì Niệm qua mắt mèo, liếc ngoài một cái.
Lại là luật sư Bạch, .
Trì Niệm lập tức mở cửa, Bạch Tự Thanh đưa một chiếc điện thoại: "Điện thoại của em rơi xe."
Trì Niệm nhận lấy điện thoại: "Cảm ơn."
"Nghỉ ngơi sớm ."
Bạch Tự Thanh chuẩn rời , Trì Niệm lên tiếng gọi : "Luật sư Bạch!"
Bạch Tự Thanh Trì Niệm đang thôi, ánh mắt lộ vẻ khó hiểu: "Sao ?"
Trì Niệm đỏ mặt, lấy hết can đảm : "Em hình như cảm tình với ... , ý em là, chúng thể bạn, tìm hiểu ?"
Nói xong những lời , trái tim cô gần như nhảy lên đến cổ họng.