Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 397: Vỏ bọc hạnh phúc và những điều kỳ quặc
Cập nhật lúc: 2026-07-27 02:14:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chiều hôm , Ôn Sương mới từ căn hộ penthouse trở về biệt thự.
Phó Tư Hành việc đột xuất công tác, Ôn Sương thoáng thở phào nhẹ nhõm.
Mấy ngày tới thể thảnh thơi một chút.
Mẹ Phó buổi sáng nhận điện thoại của Phó Tư Hành, tối qua Ôn Sương mệt mỏi, bà tự xuống bếp nấu cơm, hầm đồ bổ.
Về đến nhà, Ôn Sương ăn một bữa no nê.
Ăn cơm xong từ nhà ăn , Ôn Sương thấy Phó và một phụ nữ trung niên hình mập mạp đang sofa chuyện.
"Sương Sương, đây là con gái út của ông nội họ của Tư Hoành, Phó Thư Mạn."
Phó Thư Mạn thấy Ôn Sương, lập tức lên chào hỏi: "Chào Sương Sương, cô sớm đến thăm cháu và chị dâu Uyển Như , nhưng thời gian cô bệnh, sức khỏe lắm, cho nên kéo dài đến tận bây giờ mới qua ."
Theo vai vế, Ôn Sương nên gọi phụ nữ là cô út.
"Chào cô, cô út Thư Mạn."
[Sao nhỉ, vị cô họ xa tiểu đường, cô uống t.h.u.ố.c kịp thời, còn dám ăn dưa hấu, vải, những loại trái cây đường cao như ?]
Lòng Phó chấn động.
Khi bà bưng trái cây , Thư Mạn tiểu đường.
tiếng lòng của con dâu sẽ sai .
Chẳng lẽ Thư Mạn bệnh viện kiểm tra, bệnh?
Chồng của Thư Mạn là Tần Minh Viễn một nhà thầu xây dựng. Hai kết hôn sớm một con trai, hiện giờ học lớp 12.
Vì là họ hàng xa nên hai nhà thường ít qua .
Mẹ Phó chỉ năm đó Thư Mạn vì để ở bên Tần Minh Viễn, cãi với gia đình đẻ, mấy năm nay bà vẫn về nhà nào.
Ôn Sương thực sự chút tò mò, nhịn mà mở Thiên Nhãn.
[À??? Cô út Thư Mạn thời gian kiểm tra bệnh tiểu đường, chồng cô đổi tờ giấy xét nghiệm, với cô chỉ là cơ thể suy nhược nghiêm trọng, cần bồi bổ nhiều.]
(Mèo: Xưng "cô" ở đây là xưng vai vế nhé các nàng, đôi khi dùng "bà" để chỉ Phó Tư Mạn là ngôi thứ ba kể chuyện nhé ạ. )
[Bệnh tiểu đường kiêng kị nhất chính là bồi bổ nhiều, chồng của cô út Thư Mạn cô c.h.ế.t sớm ?]
Trái tim Phó tự chủ mà thắt .
Chẳng lẽ xuất hiện một gã tra nam g.i.ế.c vợ lừa bảo hiểm?
"Thư Mạn, mấy năm nay Minh Viễn đối xử với em thế nào?" Mẹ Phó hỏi.
Trên mặt Phó Thư Mạn lộ nụ : "Rất ạ. Anh thường ngày công việc bận rộn, nhưng thời gian em khỏe, đều tan sớm, mang đồ ăn ngon về cho em. Chị dâu xem, em bây giờ mập lên nhiều ."
Khóe miệng Ôn Sương co giật.
[Cái gì mà mang đồ ăn ngon về, rõ ràng là...]
Điện thoại của Ôn Sương đột nhiên vang lên.
Là Phó Tư Hành gọi đến.
Lòng Phó sốt ruột chịu .
Rõ ràng là cái gì chứ?
Ôn Sương cầm điện thoại sân , điện thoại của Phó Tư Hành.
"Sương Sương, đến Hải Thành , em về biệt thự ?"
Giọng trầm thấp, từ tính của đàn ông truyền qua ống , như tiếng đàn cello, tim rung động.
[A a a, ông chồng mặt lạnh đang dùng giọng để câu dẫn ?]
[Mình chỉ là mê nhan sắc, mê hầu kết, mê cơ bụng, bây giờ còn thành mê giọng nữa?]
Mẹ Phó trong phòng khách chút dở dở .
Con dâu của bà thật là một kẻ ngốc đáng yêu.
Còn thằng con trai trời đ.á.n.h của bà nữa, bây giờ gọi điện thoại gì?
Chồng của Thư Mạn rốt cuộc gì, bà diễn biến tiếp theo!
Ôn Sương Phó đang vò đầu bứt tai, cô lên xích đu cùng Phó Tư Hành "nấu cháo điện thoại".
"Kỳ Yến hẹn em buổi chiều leo núi, đều tại tối qua tiết chế hại em bây giờ eo vẫn còn đau."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-397-vo-boc-hanh-phuc-va-nhung-dieu-ky-quac.html.]
Phó Tư Hành ở đầu dây bên nhẹ một tiếng.
Trên tiệc mừng công, thấy thằng nhóc Kỳ Yến đó hôm nay rủ vợ leo núi.
Tối qua giường, cũng phần cố ý ít nhiều.
Thằng nhóc Kỳ Yến đó nhân lúc ở đây liền đào góc tường, tuyệt đối thể cho cơ hội đó.
"Ngoan, đau eo thì ở nhà nghỉ ngơi, chồng về sẽ mang quà cho em."
Hai chuyện nửa tiếng, Phó Tư Hành họp mới kết thúc cuộc gọi.
Mẹ Phó thấy Ôn Sương cuối cùng cũng xong điện thoại, bà với Phó Thư Mạn: "Thư Mạn, con dâu của chị xem tướng đoán mệnh đấy, em nhờ con bé xem giúp ?"
Phó Thư Mạn sớm sự lợi hại của Ôn Sương trong nhóm chat gia tộc.
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
"Được ạ, em xem thử công trình sắp tới của chồng em cần tỉnh khác ? Còn con trai em thể thi đỗ một trường đại học ?"
Mẹ Phó đưa tay lên che trán: "Em chuyện gì xem cho bản ?"
Phó Thư Mạn lắc đầu: "Chỉ cần chồng và con trai em là ."
Mẹ Phó trạng thái của Phó Thư Mạn, khuôn mặt chút sưng phù, quầng thâm mắt khá đậm, vóc dáng quản lý , rõ ràng cuộc hôn nhân của bà hề mang cho bà một trạng thái .
[Mẹ chồng điều gì ?]
[Cô út Thư Mạn hết lòng vì gia đình, nhưng đó chỉ là sự tình nguyện một phía của cô thôi.]
Ôn Sương đối diện Phó Thư Mạn, nhẹ giọng : "Cô út Thư Mạn, chồng cô gần đây khi tan , đều sẽ đóng gói đồ ăn và trái cây về nhà cho cô ?"
Đáy mắt Phó Thư Mạn lộ vẻ kinh ngạc.
Sương Sương hổ là đại sư huyền học, thể tính Tần Minh Viễn mỗi ngày đều mang đồ ăn về nhà cho bà.
Sau khi kết hôn, bà m.a.n.g t.h.a.i con trai Tần Hãn. Sinh xong, chồng bệnh, Tần Minh Viễn công trường việc, bà chỉ thể một chăm con.
Con trai lên tiểu học, bệnh tình chồng nặng hơn, bà hầu hạ chồng.
Hầu hạ xong chồng hầu hạ cha chồng.
Đến khi con trai lên cấp ba, bà mới nhàn rỗi hơn một chút.
Tần Minh Viễn ở ngoài kiếm tiền, bà chăm lo cho gia đình.
Một lo việc ngoài, một lo việc trong, phân công rõ ràng, tuy chút vất vả nhưng bà cảm thấy hạnh phúc.
Phó Thư Mạn gật đầu: " , thương cô."
Ôn Sương khẽ nhíu mày: "Lát nữa cháu sẽ đưa cô đến một nơi."
Ôn Sương ngáp một cái, về phòng ngủ bù.
...
Khoảng 5 giờ chiều, Ôn Sương thức dậy.
Ôn Sương bảo Phó Tinh Chu lái xe, chở cô, Phó và Phó Thư Mạn đến một quán ăn.
Xe dừng bên ngoài quán ăn.
"Đây là quán ăn lầu khu nhà chúng , kinh doanh . Sương Sương, nếu các cháu ăn ở đây, cô mời!" Phó Thư Mạn .
Ôn Sương lắc đầu: "Chúng ăn ở đây, đợi một lát, cô sẽ sớm thấy chồng thôi."
"Chồng cô? Anh thường ăn cơm ở công trường mà." Dường như nghĩ đến điều gì đó, Phó Thư Mạn chút kinh ngạc : "Mỗi tối đều mang đồ ăn cho cô, lẽ là mua ở quán ?"
Nói thật, hương vị cũng ngon.
Ôn Sương ý vị sâu xa mà híp mắt, gì.
Với sự hiểu của Phó Tinh Chu và Phó về Ôn Sương, việc chồng Phó Thư Mạn mang đồ ăn cho bà chắc chắn điều gì đó mờ ám.
Không lâu , mấy liền thấy một bóng dáng cao lớn, cường tráng, mặc áo sơ mi trắng, cầm cặp công văn về phía quán ăn.
"Chồng cô." Phó Thư Mạn mở cửa sổ xe gọi , Ôn Sương giữ bà : "Đừng bứt dây động rừng vội."
Sau khi Tần Minh Viễn quán, một phụ nữ vóc dáng thướt tha, quyến rũ, mặc sườn xám tiến lên nhận lấy cặp công văn của ông , đó bảo phục vụ mang đồ ăn .
Lúc Tần Minh Viễn ăn cơm, phụ nữ bên cạnh chuyện với ông .
Phó Thư Mạn để tâm: "Người phụ nữ đó họ Thẩm, thời gian ly hôn, chồng cũ của cô thường xuyên bạo hành, đáng thương. Con gái cô là bạn học cấp ba của con trai cô. Hai con cũng dễ dàng gì, chồng cô ghé quán của cô chắc là vì thương hại thôi. Hàng xóm trong khu cô, ai thời gian cũng đều đến đây ăn cơm."
"Cô cứ xem tiếp ." Ôn Sương nhắc nhở.
Phó Thư Mạn cũng điều gì khác thường, cho đến khi Tần Minh Viễn ăn cơm xong, ông một hành động khiến bà vô cùng kinh ngạc!