Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 456: Kẻ chủ mưu lộ diện, ngàn năm tái ngộ

Cập nhật lúc: 2026-07-31 03:01:28
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghe lời răn dạy của Ôn Sương, sắc mặt Diệp Hoa xen kẽ xanh tím.

 

" đều là vì cho con gái , con đường cũ của ."

 

Lông mày Ôn Sương nhíu chặt : "Nếu con gái bà mất tích, cô bé sẽ nhảy lầu tự vẫn. Nếu cô bé c.h.ế.t , bà hối hận đến đứt ruột cũng vô dụng!"

 

Trái tim Diệp Hoa đột nhiên thắt .

 

Thật sự sẽ xảy bi kịch như ?

 

" hy sinh cho nó nhiều như , nếu nó đến bước đường cùng, chính là bất hiếu."

 

Nhìn thấy Diệp Hoa vẫn nhận sai lầm của , Ôn Sương vô cùng cạn lời: "Bà Diệp, bà hiểu , kiểu giáo d.ụ.c tự cho là đúng của bà thực chính là liều t.h.u.ố.c độc bọc đường? Trước nay bà đều ở góc độ của để suy xét vấn đề, bà bao giờ trao đổi với con gái , để suy nghĩ thật sự của cô bé ?"

 

"Tại cứ mất mới hối hận và tỉnh ngộ? Con gái bà ưu tú, cô bé chỉ một chút gian riêng, bà cho cô bé là , tại cứ ép cô bé đến mức sống nữa?"

 

"Những bạn học chơi cùng cô bé đều là học sinh giỏi, họ cũng sẽ xa, chỉ ở các thành phố lân cận. Nếu bà yên tâm, thể đặt khách sạn cho họ, bao xe cho họ, chứ là cắt đứt vòng tròn giao tiếp của cô bé, phủ nhận bạn bè và bạn học của cô bé, khóa cô bé trong nhà. Cô bé trưởng thành , là một đứa trẻ ba tuổi."

 

Diệp Hoa ban đầu còn định phản bác điều gì đó nhưng khi nghĩ đến cô con gái mất tích, trái tim bà như một bàn tay độc ác siết chặt.

 

Một lúc lâu , bà mới lẩm bẩm: "Điểm thi đại học của con gái thể Thanh Hoa, Bắc Kinh, tin nó sẽ nghĩ quẩn..."

 

Ôn Sương thể chuyện thông với Diệp Hoa, cô cầm lấy túi dụng cụ dậy khỏi ghế: "Bây giờ bà đưa đến nhà bà."

 

Diệp Hoa đưa Ôn Sương đến căn hộ chung cư của .

 

"Đại sư, cô đến nhà chúng để xem gì ?"

 

Ôn Sương bảo Diệp Hoa đưa cô đến phòng của Diệp Lộ.

 

"Trong vỏ gối một lá thư tuyệt mệnh của con gái bà, bà lấy nó ."

 

Diệp Hoa bán tín bán nghi đến bên giường, sờ vỏ gối của Diệp Lộ.

 

Quả nhiên, từ bên trong tìm thấy một lá thư.

 

Chính xác mà là một lá thư tuyệt mệnh.

 

Ngón tay Diệp Hoa run rẩy mở lá thư .

 

[Mẹ:

 

Khi lá thư , lẽ con rời xa .

 

Đừng buồn, đối với con, đây lẽ là cách duy nhất để con thể thở.

 

Mẹ luôn con là tất cả của nhưng con cảm thấy như một con diều nắm trong tay, con kéo quá chặt sớm còn cảm nhận gió.

 

Mẹ lật xem nhật ký của con, phép mà xem con tắm, bình luận về vóc dáng của con, những điều đó con đều thể nhịn.

 

bạn mà con khó khăn lắm mới kết giao, cô con thích ăn kẹo vị quýt, chạy đến trường bảo cô đừng qua với con, sợ cô sẽ dạy hư con.

 

Chẳng lẽ thành tích thì nhất định là học sinh hư ?

 

Mẹ luôn với con, cần bạn bè, .

 

con là con rối của , con thể một chút suy nghĩ và gian riêng của ?

 

Chỉ cần con theo ý , sẽ dùng đạo đức để chèn ép con, con thật sự mệt mỏi.

 

Sau khi lớn lên, con mới hiểu, cảm nhận của con, suy nghĩ của con, tất cả những gì con thích, trong mắt thực đều quan trọng.

 

Con theo kịch bản mà quy hoạch sẵn, ngay cả việc hít thở, con cũng vô cùng cẩn thận.

 

Mẹ ơi, thực con yêu con nhưng tình yêu của quá nặng nề, giống như một ngọn núi lớn đè lên vai con, con sắp thể gánh nổi nữa.

 

Nếu kiếp , con con gái của nữa.

 

Con một cơn gió, hoặc một đám mây, cần lời, cần hiểu chuyện, cần cẩn thận, con chỉ tự do tự tại bay lượn.

 

Đừng nhớ con.

 

Con gái của .

 

Ngày xx tháng xx năm xx.]

 

Sau khi xong lá thư tuyệt mệnh của con gái, Diệp Hoa sững sờ.

 

Trái tim như dùng sức siết chặt.

 

Bà như rơi xuống một vực sâu đáy.

 

Nước mắt lặng lẽ chảy xuống từ hốc mắt.

 

"Được , bà đừng nữa, con gái bà bây giờ vẫn còn sống. Bà cho ngày sinh tháng đẻ của cô bé ."

 

Diệp Hoa lau nước mắt mặt, ngày sinh tháng đẻ của Diệp Lộ.

 

Ôn Sương lông mày nhíu chặt.

 

[ Lại là sinh ngày âm, tháng âm, năm âm. ]

 

[ Chắc là giống như Bạch Sở Sở tà vật đưa đến chỗ kẻ chủ mưu . ]

 

"Đại sư, con gái thật sự còn sống ? Nó rốt cuộc , còn thể gặp ?"

 

Ôn Sương mím chặt môi: " sẽ cố gắng hết sức để cứu cô bé về."

 

Diệp Hoa quỳ xuống đất "bịch" một tiếng.

 

"Đại sư, cô nhất định giúp cứu con gái về. Sau sẽ bao giờ ép buộc nó gì nữa, chỉ cần nó sống , khỏe mạnh cả về thể chất lẫn tinh thần là quan trọng hơn tất cả."

 

Nhìn thấy Diệp Hoa cuối cùng cũng nghĩ thông suốt, Ôn Sương gật đầu: "Bà ở nhà chờ tin."

 

Khi Ôn Sương trở về tiệm xem bói, Chử Ẩn và các thành viên của Cục Đặc Vụ đều đến.

 

"Ôn đại sư, lá bùa theo dõi tin tức ?"

 

Ôn Sương gật đầu, cô lấy một tấm bản đồ, chỉ một vị trí: "Huyền Âm Sơn, nơi đó tam âm tụ đỉnh, là nơi để tu luyện tà thuật và chứa đựng những vật thuần âm."

 

Chử Ẩn cau mày: "Chúng mau chóng đến đó, gần đây ít mất tích."

 

"Có đều là những cô gái sinh ngày âm, tháng âm, năm âm ?"

 

Chử Ẩn sắc mặt nặng nề gật đầu: " ."

 

" thu dọn một chút đồ đạc, chúng sẽ xuất phát ngay bây giờ."

 

Khi Ôn Sương chuẩn rời , Phó gia và Vân gia đều đến.

Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen

 

"Sương Sương!"

 

"Sương Nhi!"

 

Mẹ Phó và Vân Huyên tiến lên, hai nắm c.h.ặ.t t.a.y Ôn Sương.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-456-ke-chu-muu-lo-dien-ngan-nam-tai-ngo.html.]

"Mẹ chồng, , hai đến đây?"

 

"Sương Sương, là đưa hai đến đây."

 

Phó Tư Hành dự cảm Ôn Sương chấp hành nhiệm vụ sẽ nguy hiểm nhất định.

 

Có lẽ khi chấp hành xong nhiệm vụ, cô còn thể trở ngàn năm .

 

Sau thể trở về ?

 

Ôn Sương liếc Phó Tư Hành, nháy mắt hiểu ý .

 

[ Hu hu hu, ông chồng mặt lạnh thật chu đáo. ]

 

Phó Tinh Chu, Phó Tư Đồng cũng đến.

 

"Chị dâu, chị chấp hành nhiệm vụ, cho em cùng ?" Phó Tinh Chu vội vàng .

 

Ôn Sương lắc đầu: "Không , nhiệm vụ nguy hiểm, chị sẽ cùng của Cục Đặc Vụ, các yên tâm."

 

Những đến tiễn, ai cũng vẻ mặt lo lắng.

 

Ôn Sương ôm từng một: "Được , con hứa với sẽ đảm bảo an cho ."

 

Sau khi từ biệt nhà, Ôn Sương đầu về phía Phó Tư Hành.

 

Cô chủ động ôm lấy vòng eo săn chắc của , nhón chân lên hôn lên đôi môi mỏng của một cái: "Chồng ơi, nếu thể trở về, em nhất định sẽ trở về."

 

Nghe Ôn Sương , đáy mắt sâu thẳm của Phó Tư Hành lộ vẻ vui mừng, giơ cánh tay dài ôm chặt cô: "Được, chờ em."

 

Huyền Âm Sơn là một ngọn núi cấm từng khai phá.

 

Trực thăng đậu ở chân núi Huyền Âm Sơn.

 

Ôn Sương và xuống khỏi trực thăng.

 

Ngọn núi một kết giới bao phủ, xung quanh là những luồng sương đen quỷ dị.

 

"Phải phá trận mới thể ."

 

Chử Ẩn gật đầu, rút một thanh kiếm mềm từ thắt lưng.

 

Mọi cùng niệm chú thi pháp, kết giới phá vỡ mau chóng.

 

"Kẻ nào xâm nhập?" Hàng chục bóng đen bay từ phía những tảng đá.

 

Người dẫn đầu chính là Hư Không đạo trưởng mặc đạo bào màu đen.

 

Khi Hư Không đạo trưởng thấy Ôn Sương, đồng t.ử của ông co .

 

Ông ngờ, Ôn Sương thể tìm đến đây.

 

"Lão già, gặp mặt ."

 

Sắc mặt Hư Không đạo trưởng xanh mét: "Cô thật to gan, dám xâm nhập nơi , cô đến tìm c.h.ế.t ?"

 

"Bà cô đây đến để thu phục ngươi."

 

Nhìn thấy Ôn Sương kiêu ngạo và ngông cuồng, Hư Không nghiến răng nghiến lợi: "Ta tu luyện nửa năm, tin còn thể trở thành bại tướng tay cô!"

 

Khóe môi Ôn Sương nhếch lên một nụ lạnh: "Lũ lâu la các còn đủ tư cách để tay, gặp kẻ chủ mưu các !"

 

"Cô còn xứng..."

 

Hư Không còn hết lời, Ôn Sương c.h.é.m một kiếm về phía ông .

 

Hư Không né sang một bên, tránh đòn tấn công của Ôn Sương.

 

Ôn Sương ba khối ngọc, đầu với Chử Ẩn: "Nơi giao cho các , trong núi gặp chủ nhân của họ."

 

"Ôn tiểu thư yên tâm!"

 

Hư Không đuổi theo Ôn Sương nhưng Chử Ẩn chặn đường ông .

 

"Cục Đặc Vụ? A, các dám đến đây, quả thực là tìm c.h.ế.t!"

 

Sắc mặt Chử Ẩn lạnh lùng: "Các hại bao nhiêu vô tội, hôm nay chính là ngày c.h.ế.t của các ."

 

Hai bên nhanh chóng giao chiến.

 

Càng sâu trong núi, sương đen càng trở nên dày đặc.

 

Ôn Sương cầm kiếm gỗ đào, c.h.é.m tan sương đen.

 

Khoảng hai mươi phút , Ôn Sương thấy một thác nước.

 

Trên một tảng đá thác nước, một phụ nữ mặc áo trắng đang xếp bằng.

 

Bóng lưng của phụ nữ trông trẻ nhưng mái tóc của cô trắng như tuyết.

 

Xung quanh phụ nữ sáu cô gái xinh đang .

 

Người phụ nữ đang hút dương khí của họ.

 

Khi phụ nữ hút dương khí ngày càng nhiều, mái tóc trắng như tuyết của cô dần dần biến thành màu đen.

 

Ôn Sương nheo mắt hiểu , những cô gái sinh ngày âm, tháng âm, năm âm chính là linh đan diệu d.ư.ợ.c để phụ nữ duy trì sắc .

 

"Sư , nhiều năm gặp, quả thực tiến bộ."

 

Người phụ nữ từ từ , một khuôn mặt xinh như tranh vẽ, làn da trắng như tuyết, khí chất thoát tục, hiện mắt Ôn Sương.

 

Ôn Sương nheo mắt, trong đầu nhanh chóng hiện lên một vài hình ảnh từ ngàn năm .

 

"Đại sư tỷ?"

 

So với ngàn năm , đại sư Lâm Toàn Cơ càng thêm xinh động lòng .

 

"Ngươi thế mà cũng đến ngàn năm ?" Cô là xuyên hồn mà là chính cơ thể của .

 

Khóe môi Lâm Toàn Cơ nhếch lên nụ : "Sư , sư phụ thật là thiên vị, ngươi vì cứu chúng sinh mà hiến tế chính , ông thế mà còn thu thập một sợi tàn hồn của ngươi, để ngươi đến ngàn năm ."

 

Lâm Toàn Cơ vén mái tóc dài bên má trái , phần da mặt bên đó trông tiều tụy, rõ ràng vẫn chữa trị.

 

"Sư , ngươi bây giờ ngoan ngoãn rời , thể so đo với ngươi. Nếu ngươi cứ khăng khăng chống đối , đừng trách khách khí."

 

Ôn Sương liếc những cô gái xung quanh Lâm Toàn Cơ, nếu chờ cô chữa trị xong nửa bên mặt còn , chắc chắn những cô gái sẽ mất mạng.

 

Ôn Sương thấy trong đó hai cô gái, Bạch Sở Sở và Diệp Lộ.

 

"Ngươi vì kéo dài mạng sống và duy trì sắc tàn hại những cô gái vô tội , tuyệt đối sẽ bỏ qua cho ngươi!"

 

Ôn Sương lấy túi Càn Khôn, đưa sáu cô gái túi và giao cho Thương Linh Ngọc trong tay Chử Ẩn.

 

Lâm Toàn Cơ ngửa mặt lên trời ha hả: "Sư , tu luyện ngàn năm, ngươi nghĩ rằng, ngươi bây giờ là đối thủ của ?"

 

 

Loading...