Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 461: Đại kết cục chính văn (trung)
Cập nhật lúc: 2026-07-31 03:01:33
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Suốt một tuần liền, Ôn Sương đều sớm về muộn.
Phó Tư Hành cảm thấy cho rìa.
Gần đây cô đang bận rộn chuyện gì?
Trong lòng Phó Tư Hành dâng lên một cảm giác khủng hoảng từng .
Ngay khi chuẩn gọi Phó Tinh Chu đến để hỏi cho nhẽ thì Phó Tinh Chu tự tìm đến.
"Anh cả, chị dâu trở về ngàn năm ."
Đồng t.ử của Phó Tư Hành co rút dữ dội, đường nét khuôn mặt căng cứng: "Cái gì?"
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
"Em tận mắt thấy." Sắc mặt Phó Tinh Chu nặng nề .
Trái tim Phó Tư Hành gần như nhảy lên đến cổ họng.
"Cô biến mất ở ?"
"Em đưa qua đó."
Trong mắt Phó Tư Hành tràn đầy vẻ lo lắng và hoảng loạn: "Mau đưa !"
Phó Tinh Chu lái xe, đưa Phó Tư Hành đến khu cắm trại.
Mày kiếm Phó Tư Hành nhíu chặt.
Đây là nơi đưa Ôn Sương đến xem pháo hoa.
Ôn Sương biến mất từ nơi ?
Anh sớm , cô trở về ngàn năm .
khi trở về, tại cô với một tiếng?
Cô gái nhỏ nhẫn tâm.
Lồng n.g.ự.c Phó Tư Hành lan tỏa một cảm giác khó chịu đến nghẹt thở.
Phó Tư Hành bước , những bước chân nặng trĩu tiến đến bờ đê.
Lần cô với , nếu cô rời , bảo cũng sống thật , chăm sóc cho Phó gia và Vân gia.
Anh nghĩ rằng thể chịu đựng sự đột ngột của cô.
khi khoảnh khắc thật sự đến, trái tim vẫn đau đớn đến dường như sắp ngừng thở.
Ngay khi hốc mắt Phó Tư Hành phiếm hồng, tâm trạng vô cùng nặng nề, bên tai đột nhiên vang lên một tiếng đàn tranh trong trẻo, du dương.
Phó Tư Hành đầu , bãi cỏ vốn trống lúc , đột nhiên đổi .
Một cổng vòm hoa hồng mộng ảo, những quả khinh khí cầu hình trái tim lãng mạn và những dải đèn màu lấp lánh.
Một bóng hình mảnh mai trong bộ lễ phục trắng đang cây đàn tranh, mười ngón tay thon dài gảy lên dây đàn.
Sương Sương?
Phó Tư Hành lúc nghĩ rằng ảo giác.
Anh nhắm mắt, mở .
Khung cảnh lãng mạn nên thơ cách đó xa vẫn còn đó, cô gái mà ngỡ rời , đang cây đàn tranh, tấu lên những giai điệu tuyệt .
Phó Tư Hành bước như băng về phía Ôn Sương.
Đến gần, thấy cô đêm nay trang điểm tinh xảo, mái tóc dài uốn lượn xõa vai, xinh rực rỡ, lộng lẫy động lòng .
Có lẽ cảm nhận ánh mắt của , cô ngước hàng mi dài lên, một cái.
Đôi mắt xinh , long lanh như nước, dường như ánh sáng lấp lánh.
Tim Phó Tư Hành dường như lỡ một nhịp.
"Sương Sương, em đây là..."
Sau khi đàn xong một khúc, Ôn Sương dậy khỏi ghế, cô từ từ đến mặt .
Đôi mắt đen sâu thẳm của Phó Tư Hành chằm chằm cô, sợ cô sẽ biến mất khỏi tầm mắt : "Phó Tinh Chu em trở về ngàn năm , tưởng em thật sự !"
Ôn Sương khuôn mặt tuấn tú như điêu khắc của đàn ông, cô đưa ngón tay lên vuốt ve.
Nếu là ngàn năm , cô sẽ dám chạm dù chỉ một chút.
Cô vẫn luôn nghĩ rằng, ngàn năm thích cô.
Không bao giờ ngờ rằng, yêu cô sâu đậm đến .
"Em sẽ nữa, em sẽ luôn ở bên cạnh ."
Ôn Sương đưa tay , Phó Tinh Chu vô cùng mắt , lập tức đưa lên một chiếc hộp nhỏ tinh xảo.
Ôn Sương mở hộp , khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng về phía đàn ông: "Tư Hoành, em chuẩn một buổi lễ cầu hôn, đêm nay, em cầu hôn , đồng ý ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-461-dai-ket-cuc-chinh-van-trung.html.]
Phó Tư Hành kinh ngạc thôi.
Gần đây cô sớm về muộn, lạnh nhạt với , vì thích mà là đang âm thầm chuẩn lễ cầu hôn?
Cô gái ngốc!
Cầu hôn rõ ràng là việc của đàn ông.
Ôn Sương thấy Phó Tư Hành mím chặt môi lời nào, trong lòng cô bất an, vô cùng căng thẳng.
Anh sẽ từ chối cô chứ?
"Tư Hoành, đồng ý ở bên em, đời đời kiếp kiếp bao giờ chia lìa ?"
Phó Tư Hành thấy trong đôi mắt của Ôn Sương ánh lên vẻ căng thẳng, vội vàng đưa ngón tay của : "Anh đồng ý."
Ôn Sương rạng rỡ như hoa, đeo chiếc nhẫn ngón tay thon dài của Phó Tư Hành.
Ôn Sương lấy chiếc nhẫn nữ, chuẩn để Phó Tư Hành đeo cho cô thì Phó Tư Hành lấy điện thoại , gửi một tin nhắn.
"Sương Sương, thực lễ cầu hôn, sớm chuẩn , nhẫn cũng chuẩn xong."
Sau khi Phó Tư Hành gửi tin nhắn lâu, trợ lý mang đến những thứ .
Một bó hoa hồng kiều diễm, một chiếc khăn voan xinh và chiếc nhẫn cầu hôn do chính thiết kế.
Phó Tư Hành đội khăn voan cho Ôn Sương, quỳ một gối xuống.
Cùng lúc đó, trong bóng đêm xuất hiện vô máy bay lái.
Ánh sáng từ những chiếc máy bay lái từ từ tạo thành một dòng chữ: Sương Sương, yêu em.
Trong mắt Ôn Sương lộ vẻ kinh ngạc và vui mừng, cô bao giờ ngờ rằng Phó Tư Hành chuẩn một buổi lễ cầu hôn còn lãng mạn hơn từ sớm.
Trái tim cô đập loạn ngừng: "Chồng ơi, em cũng yêu ."
Từ lâu, lâu đây, cô yêu .
Cô đưa ngón tay mảnh mai của mặt Phó Tư Hành, để đeo nhẫn cho cô.
"Lãng mạn quá."
"Mau hôn !"
" đúng, hôn !"
Một đám đột nhiên xuất hiện.
Phó Tư Hành thấy, cha Phó, Phó, Phó Tang Du, Chu Kinh Mặc, Phó Vân Tranh, Phó Dịch Lâm, Phó Tư Đồng, Vân Huyên, Vân Dung, Vân Đình, Dạ Tụng, Dạ Tư Lễ, Kỳ Yến, Trì Niệm, Bạch Tự Thanh, Chử Ẩn, và còn nhiều khác đều đến.
Họ ồn ào bảo Ôn Sương và Phó Tư Hành hôn .
"Anh cả chị dâu, mau phát cẩu lương , cẩu độc sợ ăn no ." Phó Tinh Chu cầm máy ảnh, ghi những khoảnh khắc đẽ của hai .
Phó Tư Hành ôm lấy vòng eo mảnh mai của Ôn Sương, cúi đầu, hôn lên đôi môi cô.
Sau khi hôn xong, buông cô ngay, trán tựa trán cô.
"Sương Sương, gần đây em hề để ý đến , còn tưởng em lòng đổi , hôm nay suýt nữa đ.á.n.h cho Phó Tinh Chu một trận."
Ôn Sương vòng tay qua vòng eo săn chắc của đàn ông, cô nhón chân lên, chủ động hôn lên khóe môi : "Trong mắt em, trong lòng em đều chỉ . Kiếp , đời , đời đời kiếp kiếp đều là ."
Trong đôi mắt sâu thẳm của Phó Tư Hành lộ vẻ khó hiểu: "Kiếp ?"
Ôn Sương gật đầu: "Ngàn năm là sư phụ của em, Phó Tinh Chu là nhị sư của em. Chúng từ ngàn năm là một gia đình."
Phó Tư Hành: "..."
Sau khi lễ cầu hôn kết thúc, cùng ăn cơm trong trang viên.
Dù Ôn Sương và Phó Tư Hành sớm đăng ký kết hôn nhưng hai từng tổ chức hôn lễ.
Sau khi cầu hôn, tất nhiên là tổ chức hôn lễ.
Sau khi thương lượng, hai gia đình định ngày cưới mùng tám tháng .
Dù thời gian chút gấp gáp nhưng may mắn là Phó Tư Hành sớm chuẩn xong thứ.
Bao gồm lễ hỏi, trang phục tân nương, địa điểm cưới, thiệp mời, quà kỷ niệm và những thứ khác.
"Trước khi kết hôn, Sương Sương sẽ ở nhà đẻ."
Nghe đề nghị của Vân Huyên, Phó Tư Hành cảm thấy trời như sập xuống.
Anh đôi mắt đen sâu thẳm về phía Ôn Sương: "Sương Sương, ý em thế nào?"
"Chồng ơi, chúng tôn trọng truyền thống ở đây. Chờ khi đám cưới, chúng thể ở bên ."
Nếu ngày nào cũng ở bên , đêm động phòng hoa chúc sẽ còn cảm giác mới mẻ nữa!
Sau khi ăn cơm xong, trở về biệt thự, Phó Tinh Chu gọi Phó Tư Hành sang một bên: "Anh cả, em phát hiện một bí mật động trời!"