Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 465: Phiên ngoại: Phó Tinh Chu VS Dạ Tụng (hạ)
Cập nhật lúc: 2026-07-31 03:01:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi xe của Dạ Tụng đưa Phó Tinh Chu và đến chân núi, liền rời .
Tô Đường thấy Phó Tinh Chu thất thần, cô nhỏ giọng hỏi: "Anh Tinh Chu, thích là cô Dạ ?"
Trái tim Phó Tinh Chu đột nhiên đập thình thịch.
Anh thích Dạ Tụng, biểu hiện rõ ràng đến ?
Anh kiềm chế cảm xúc của .
Khi cùng xe với Dạ Tụng, cố gắng cô, cũng chuyện nhiều với cô.
"Không , em đừng bậy." Sợ gây ảnh hưởng cho Dạ Tụng, Phó Tinh Chu phủ nhận.
Tô Đường rõ ràng tin: "Anh đừng lừa em, lúc xe còn dám thẳng mắt cô Dạ."
Phó Tinh Chu: "..."
"Thực em cảm thấy, cô Dạ cũng cảm tình với , hai rõ với ?"
Hầu kết Phó Tinh Chu giật giật: "Em xem nhiều phim ngắn quá ? Sao cô thể cảm tình với ?"
"Là thật đó, nếu tin, chúng cá cược ?"
Phó Tinh Chu vẻ mặt vô ngữ: "Em rảnh rỗi ?"
Tô Đường khoanh tay ngực, hì hì: "Tiếp theo, lời em, em đảm bảo và cô Dạ thể thành đôi."
Hạ Tỉ đến vỗ vai Phó Tinh Chu và Tô Đường: "Hai đang thì thầm gì ?"
Tô Đường liếc Hạ Tỉ, mím môi: "Không gì."
" Tinh Chu, quen cô Dạ, WeChat của cô ?"
Khóe miệng Phó Tinh Chu giật giật: "Anh WeChat của cô gì?"
Hạ Tỉ sờ đầu, khuôn mặt lạnh lùng lộ nụ ngây ngô: "Nếu , yêu cô Dạ từ cái đầu tiên, các tin ?"
Phó Tinh Chu: "..."
Tô Đường: "..."
Sau khi hai Hạ Tỉ với ánh mắt kỳ quái và phức tạp, đều thẳng về phía .
"Này, các , đợi với."
Anh cảm tình với cô Dạ, chẳng lẽ phạm thiên điều?
Hai họ tỏ thái độ gì với ?
Trong vùng núi một trấn cổ trăm năm, trấn cổ từng khai phá, nên nhiều đến du ngoạn.
Sau khi tham quan trấn cổ, ba đến trường tiểu học Hy Vọng trong làng.
Dạ Tụng và đội của cô đang quyên góp sách cho trường.
"Cô Dạ thật là xinh bụng." Trong mắt Hạ Tỉ tràn đầy sự sùng bái và ngưỡng mộ.
Tô Đường tức giận Hạ Tỉ: "Loại công t.ử đào hoa như , đừng hại cô Dạ."
" đào hoa ở ? Trước đây xác định gu của , bây giờ xác định . Các cho WeChat của cô Dạ, sẽ tự chủ động tấn công!"
Dứt lời, Hạ Tỉ về phía Dạ Tụng.
Tô Đường bộ dạng như con bướm hoa của Hạ Tỉ, cô bất đắc dĩ lắc đầu: "Anh Tinh Chu, chắc chắn lời em ? Nếu theo sự sắp đặt của em, lẽ còn cơ hội với cô Dạ."
"Một cô nhóc như em thì cái gì?"
"Em từ nhỏ bắt đầu tiểu thuyết ngôn tình, hiểu nhiều lắm. Nếu hợp tác với em, trong lòng của sẽ con bướm hoa Hạ Tỉ cướp mất đó."
"Hạ Tỉ thể chiếm trái tim của Dạ Tụng ..." Lời còn dứt, đột nhiên thấy Hạ Tỉ xin WeChat của Dạ Tụng, chỉ , Dạ Tụng còn với Hạ Tỉ một cái.
Trái tim Phó Tinh Chu bỗng chốc thắt .
Anh về phía Tô Đường bên cạnh: "Em cách nào?"
Tô Đường nhỏ giọng vài câu với Phó Tinh Chu.
Biết Phó Tinh Chu và là bạn của Dạ Tụng, hiệu trưởng mời ba cùng ăn cơm.
Khi ăn cơm, Tô Đường bên cạnh Phó Tinh Chu, bóc tôm cho , gỡ xương cá.
Dạ Tụng vốn đang chuyện với hiệu trưởng, khóe mắt liếc thấy hành động của Tô Đường.
Cô bóc tôm xong, gỡ xương cá xong, gắp bát của Phó Tinh Chu.
Phó Tinh Chu ăn một miếng tôm, mắt đào hoa về phía Tô Đường, nụ yêu dã và quyến rũ: "Đừng lo cho , em tự ăn ."
"Anh Tinh Chu, tôm em bóc ngon ?"
Phó Tinh Chu "ừ" một tiếng.
Dạ Tụng liền dời tầm mắt, trong lòng lan tỏa một cảm giác thoải mái.
Thực cảm giác đây cũng từng xuất hiện, nhưng mỗi cô đều tự thôi miên , cảm thấy chỉ coi Phó Tinh Chu như một em trai.
cô xem nhẹ cảm nhận sâu thẳm nhất trong lòng .
Dạ Tụng đột nhiên chút ảo não.
Cô tư cách gì mà thoải mái?
Trước đây cô từ chối , là thấy ánh mắt mất mát và ảm đạm của .
Anh vất vả lắm mới thoát , bên cạnh một cô gái xinh hoạt bát, cô nên chúc phúc cho .
Sau khi ăn cơm xong, những đứa trẻ nghỉ hè trong làng đến tham quan trường học mới.
Phó Tinh Chu và Hạ Tỉ cùng mười mấy bé chơi bóng rổ.
Dạ Tụng ở hành lang khu dạy học, Phó Tinh Chu đang tung hoành sân bóng như một sinh viên, thần sắc của cô hoảng hốt.
"Anh Tinh Chu, khát , em mang nước đến cho ."
Tô Đường cầm một chai nước khoáng, đến mặt Phó Tinh Chu.
Phó Tinh Chu ngẩng đầu lên, uống hơn nửa chai nước: "Cảm ơn."
"Anh cảm ơn em gì?"
Hạ Tỉ đến mặt Tô Đường: "Nước của ?"
Tô Đường: "Không của ."
"Tô Tiểu Đường, em thiên vị!"
Tô Đường hừ một tiếng: "Em thiên vị thì , Tinh Chu bây giờ là quan trọng trong cuộc đời em, thì ."
Nghe Tô Đường , trái tim Dạ Tụng như một con ong mật nhẹ nhàng chích một cái.
Cảm giác khó chịu, tự nhiên đó một nữa dâng lên trong lòng.
C.h.ế.t tiệt.
Cô đến vùng núi để điều tiết, thư giãn tâm trạng, ngờ gặp Phó Tinh Chu và ở đây, tâm trạng của cô dường như càng trở nên tồi tệ hơn.
Dạ Tụng trở khu dạy học.
Cô để ý rằng gần như ngay khoảnh khắc cô rời , ánh mắt của Phó Tinh Chu về phía bóng lưng cô.
Vì ký túc xá của trường vẫn xây xong, hiệu trưởng sắp xếp cho Dạ Tụng và nhóm của cô đến nhà của trưởng làng để nghỉ ngơi.
Khi phân phòng, Tô Đường giơ tay hiệu: "Em và Tinh Chu một phòng."
Dạ Tụng và Hạ Tỉ đều về phía Tô Đường.
Hạ Tỉ cau mày, kéo tay Tô Đường xuống: "Em là con gái, hổ ?"
"Có gì , em và Tinh Chu bây giờ quan hệ mật..."
Sắc mặt Hạ Tỉ khó coi đến lợi hại, định gì đó, giọng của Dạ Tụng đột nhiên vang lên: "Hay là và cô Tô một phòng ?"
Ban đầu, trưởng làng sắp xếp cho Dạ Tụng một phòng đơn.
Tô Đường nháy mắt: "Được thôi, dù thể ở cùng phòng với Tinh Chu, chút mất mát nhưng thể ở cùng phòng với chị gái xinh ngầu, cũng lỗ ha."
Dứt lời, liếc Phó Tinh Chu một cái: "Anh Tinh Chu, tối nay đừng quá nhớ em nhé."
Khóe miệng Phó Tinh Chu giật giật, gì.
Hạ Tỉ bộ nôn: "Tô Tiểu Đường, em bây giờ trở nên sến súa quá."
"Sến súa thì , cũng cần thích!"
Dạ Tụng Tô Đường, bất giác chút ngưỡng mộ tinh thần của cô gái trẻ xinh .
Buổi tối.
Dạ Tụng và Tô Đường cùng một chiếc giường.
Tô Đường hoạt bát đáng yêu, cô giường, tay chống cằm, chằm chằm khuôn mặt mộc của Dạ Tụng: "Chị Tụng, chị trông thật ."
Là kiểu mỹ nữ khí, khí chất, cho một cảm giác hiên ngang.
Nếu trong lòng cô , cảm giác như sắp bẻ cong.
Dạ Tụng Tô Đường, khóe môi nhếch lên nụ nhạt: "Em cũng ."
Ban đầu định hỏi cô và Phó Tinh Chu đang ở bên nhưng lời đến bên miệng một nữa nuốt .
Tối nay Tô Đường còn ở cùng phòng với Phó Tinh Chu, chắc chắn là đang ở bên .
"Chị Tụng, chị ? Em thích lâu , nhưng vẫn nhận tình cảm của em, trong mắt nay đều em."
Lồng n.g.ự.c Dạ Tụng thắt .
Tô Đường thích Phó Tinh Chu từ lâu ?
Lại là một cô gái si tình.
"Quá khứ qua , bây giờ các em ở bên ?"
Trong mắt Tô Đường hiện lên một tia chua xót, nhưng cô nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc, cô gật đầu với Dạ Tụng: " chị Tụng, chị thích kiểu như thế nào?"
Trong đầu Dạ Tụng, tự giác mà hiện lên một khuôn mặt tuấn mỹ yêu nghiệt.
Dạ Tụng thầm kinh hãi.
Tại cô nghĩ đến Phó Tinh Chu?
Cô thầm khinh bỉ bản .
Bạn gái nhỏ của Phó Tinh Chu đang ở ngay bên cạnh, cô còn nghĩ đến .
Suy nghĩ thật quá đáng hổ.
" kiểu yêu thích." Dạ Tụng trả lời.
Tô Đường bỏ qua vẻ ảm đạm thoáng qua trong mắt Dạ Tụng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-465-phien-ngoai-pho-tinh-chu-vs-da-tung-ha.html.]
He he.
Cô , chị Tụng là chút tình cảm nào với Tinh Chu.
Ghen tị !
"Chị Tụng, chị ngủ , em và Tinh Chu ngoài hẹn hò một chút."
Dạ Tụng: "..."
Tô Đường ngoài dạo một vòng, khi trở phòng, thấy Dạ Tụng vẫn ngủ, trong lòng cô chút vui mừng.
Ghen đến mức mất ngủ ?
Dạ Tụng quả thực mất ngủ, khi Tô Đường ngủ một lúc, cô mới ngủ.
Ngày hôm tỉnh , đầu óc choáng váng.
Cô liếc vị trí bên cạnh, Tô Đường dậy từ lúc nào.
Sau khi quần áo, Dạ Tụng ngoài rửa mặt.
"Chị Tụng, xong !" Tô Đường vẻ mặt kinh hoảng chạy tới.
Dạ Tụng về phía Tô Đường: "Xảy chuyện gì?"
"Tối qua trong núi mưa lớn, một dân làng rơi xuống vách đá, Tinh Chu và Hạ Tỉ theo dân làng cứu viện, Tinh Chu —"
Lời Tô Đường còn xong, Dạ Tụng kịp rửa mặt, ném bàn chải đ.á.n.h răng và cốc xuống, lập tức chạy về phía nơi xảy chuyện.
Trên đường chạy, trong đầu Dạ Tụng gần như trống rỗng.
Cô dám tưởng tượng, nếu Phó Tinh Chu xảy chuyện, cô nên gì bây giờ?
Trái tim, co thắt, nghẹt thở, đủ loại cảm xúc ngừng cuồn cuộn.
Cô ngừng cầu nguyện, nhất định chuyện gì.
Trên sườn núi xảy chuyện, vây đầy ít .
Trưởng làng, hiệu trưởng, và cả Hạ Tỉ đều ở đó.
"Phó Tinh Chu ngã xuống ?" Dạ Tụng vội vàng hỏi, trán mồ hôi lạnh ngừng tuôn .
Hạ Tỉ cau mày, sắc mặt nặng nề : "Có một dân làng ngã xuống, Tinh Chu cứu , định giữ , nhưng khuyên..."
Trái tim Dạ Tụng gần như nhảy lên đến cổ họng.
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
Tên ngốc đó, tại đợi đội cứu hộ đến?
Ngay khi Dạ Tụng chuẩn gọi điện thoại tìm đến cứu viện, một giọng đột nhiên vang lên: " tìm thấy ."
Phó Tinh Chu cõng một dân làng đầy vết thương, men theo sợi dây thừng leo lên.
"May mắn là xuống cứu, nếu muộn một bước, rắn độc cắn." Phó Tinh Chu giao dân làng thương cho trưởng làng.
Dạ Tụng Phó Tinh Chu bẩn thỉu, đôi môi cô run rẩy: "Tinh Chu, chứ?"
Phó Tinh Chu thấy hốc mắt Dạ Tụng phiếm hồng, sắc mặt trắng bệch, ý thức cô đang lo lắng cho , vội vàng lắc đầu: " ."
Dạ Tụng cố nén cảm xúc ôm lấy Phó Tinh Chu, cô kìm nén những giọt nước mắt sắp trào : "Không là , là ."
Phó Tinh Chu trở về nhà của trưởng làng tắm rửa.
Dạ Tụng tự đến nhà bếp, nấu cho một bát canh gừng.
Cô định bảo Tô Đường mang canh gừng cho Phó Tinh Chu nhưng thấy Tô Đường Hạ Tỉ kéo đến núi.
Dạ Tụng cau mày.
Tô Đường là bạn gái của Phó Tinh Chu ? Tại Hạ Tỉ kéo cô ?
Dạ Tụng lén lút theo .
"Hạ Tỉ, gì ?"
"Tô Tiểu Đường, em sẽ thật sự ở bên Tinh Chu chứ?"
Tô Đường đẩy Hạ Tỉ , khoanh tay ngực, mắt hạnh trợn tròn: "Liên quan gì đến ?"
"Mẹ kiếp, em rõ Tinh Chu thích chị Tụng, em thứ ba?"
Bàn tay nhỏ của Tô Đường nắm thành nắm đấm, đ.ấ.m mạnh vai Hạ Tỉ một cái: "Cái gì gọi là thứ ba? Vậy hôm qua còn yêu chị Tụng từ cái đầu tiên, xin WeChat của cô thì ?"
Hạ Tỉ gãi đầu: "Anh là để kích thích em ? Người cảm tình vẫn luôn là em. Là em luôn hiểu, bây giờ em còn dùng Tinh Chu để chọc tức !"
Tô Đường sững sờ.
Hạ Tỉ vẫn luôn thích cô ?
Cô cứ nghĩ rằng trong lòng bao giờ cô.
Trên khuôn mặt nhỏ của Tô Đường lộ nụ ngượng ngùng và vui sướng: "Em cứ nghĩ thích kiểu như em..."
"Nếu thích, em chạy đến vương quốc S, tại đến đây? Còn em, em cảm thấy thế nào với , em sẽ thật sự thích Tinh Chu chứ?"
Tô Đường lắc đầu: "Em thích Tinh Chu, em thích là ."
"A? Vậy tại em mật với Tinh Chu như , hôm qua còn bóc tôm cho ?"
"Bởi vì Tinh Chu thích chị Tụng, em phát hiện chị Tụng cũng cảm tình với Tinh Chu, nhưng vì lý do gì, chị Tụng chịu ở bên Tinh Chu. Em cố ý mật với Tinh Chu để thử tình cảm của chị Tụng đối với Tinh Chu."
"Sáng nay, chị Tụng tin Tinh Chu xảy chuyện, vội vàng chạy tìm , thật sự để ý và lo lắng cho Tinh Chu đó."
Nghe Tô Đường , Dạ Tụng lùi vài bước.
Lưng mảnh mai của cô va một lồng ngực.
Dạ Tụng đầu , là Phó Tinh Chu.
Anh đến từ lúc nào.
Rõ ràng, cũng thấy lời Tô Đường .
Dạ Tụng há miệng, định gì đó, Phó Tinh Chu đột nhiên nắm lấy cổ tay cô, kéo cô .
Hai đến một nơi .
Phó Tinh Chu ánh mắt nóng rực Dạ Tụng: "Chị Tụng, cô đối với , thật sự cảm tình ?"
Trong đầu Dạ Tụng rối bời, cô chút nên thú nhận với Phó Tinh Chu như thế nào.
Cô trả lời mà hỏi : "Cậu và Tô Đường ở bên ?"
Phó Tinh Chu gật đầu: "Không , trong lòng chỉ cô."
Đôi môi Dạ Tụng mím chặt .
Phó Tinh Chu thấy cô gì, trái tim một trận co thắt và chùng xuống.
" chỉ hỏi cô cuối cùng, nếu cô vẫn cảm giác với , đảm bảo sẽ đến phiền cô nữa."
Nghe Phó Tinh Chu , Dạ Tụng bất giác cảm thấy hoảng hốt.
Nghĩ đến những cảm xúc gần đây của đều vì mà đổi, d.a.o động, cô lừa dối bản nữa.
Cô ngước mắt lên, thần sắc nghiêm túc và kiên định Phó Tinh Chu: "Ừ, cảm tình với , thích ."
Nghe cô trả lời, trái tim căng thẳng và bất an trong lồng n.g.ự.c Phó Tinh Chu một trận kìm mà đập loạn.
Sự kinh ngạc khi tình yêu thầm kín trở thành sự thật, sự kích động, sự hưng phấn... đủ loại cảm xúc lan tỏa khắp .
Đôi mắt đào hoa yêu dã dần dần đỏ lên.
"Thật, thật ?" Giọng run rẩy, nghẹn ngào.
Dạ Tụng gật đầu mạnh: "Thật."
Trước đây cô lo lắng quá nhiều, nhiều lúc suy xét đến cảm nhận thật sự của .
Nếu Phó Tinh Chu vẫn từ bỏ, lẽ, họ sớm bỏ lỡ .
Phó Tinh Chu mơ cũng ở bên Dạ Tụng, ngờ, giấc mơ của sẽ trở thành sự thật.
Anh cuối cùng thể kiểm soát cảm xúc của , duỗi tay, dùng sức ôm Dạ Tụng lòng.
Khi rời khỏi vùng núi, Phó Tinh Chu và Dạ Tụng trở thành một đôi, Tô Đường và Hạ Tỉ cũng trở thành một đôi.
Mẹ Phó gọi video đến.
Trên mặt Dạ Tụng hiện lên vẻ căng thẳng: "Tinh Chu, mối quan hệ của chúng tạm thời vẫn nên công khai chứ?"
Dù quan hệ của hai cũng khá phức tạp.
Cô là chị gái của Sương Sương, Phó Tư Hành cũng gọi cô là chị cả.
Cô và Phó Tinh Chu ở bên , Phó Tư Hành chẳng sẽ gọi Phó Tinh Chu là rể?
Cô khá ngượng ngùng khi thú nhận với nhà.
Phó Tinh Chu nắm lấy tay Dạ Tụng: "Một cô con dâu thứ ba ưu tú như , , còn kịp vui mừng ."
Phó Tinh Chu nhận video, đợi Phó mở miệng, Phó Tinh Chu thẳng vấn đề: "Mẹ, con dâu thứ ba của ."
Mẹ Phó vẻ mặt vui sướng: "Con và Đường Đường ở bên ?"
"Không Tô Đường." Phó Tinh Chu hướng màn hình về phía Dạ Tụng: "Là Tụng Tụng."
Trái tim Dạ Tụng căng thẳng đến mức sắp nhảy khỏi lồng ngực, thương trường luôn quyết đoán như cô, trong chốc lát cũng nên gì cho .
Mẹ Phó thấy Dạ Tụng, bà đầu tiên là sững sờ một chút, khi phản ứng , nụ mặt bà càng thêm sâu: "Tụng Tụng, thằng nhóc nhà dì lừa con về tay ? Thằng nhóc kiếp chắc cứu cả dải ngân hà. Nếu nó đối xử với con, nhất định sẽ đ.á.n.h cho nó rụng hết răng."
Dạ Tụng thấy Phó gì về , trong mắt tràn đầy sự vui mừng và kích động, mặt cô cũng lộ nụ : "Vâng ạ."
Phó Tinh Chu và Dạ Tụng tay trong tay trở về trang viên Dạ gia.
Vân Huyên, Ôn Sương, Phó Tư Hành sofa.
Dạ Tụng thấy mấy , vội vàng rút tay khỏi tay Phó Tinh Chu.
Phó Tinh Chu qua, đưa một chiếc chổi lông gà cho Vân Huyên: "Dì Huyên, dì đ.á.n.h con . Con và con gái lớn của dì ở bên . Chờ dì đ.á.n.h xong, để cả của con đánh!"
Vân Huyên chút dở dở : "Hai đứa ở bên , dì cũng ngạc nhiên. Tinh Chu, con cần cảm giác tội . Nhà dì cởi mở, chỉ cần Tụng Tụng hạnh phúc, dì đây nhất định ủng hộ."
Phó Tinh Chu đưa chổi lông gà cho Phó Tư Hành: "Anh cả, đ.á.n.h em , dù em rể của ."
Phó Tư Hành nghiến chặt răng.
Có một khoảnh khắc, thật đ.á.n.h cho tên một trận.
so với việc em trai thể hạnh phúc, vai vế và cách xưng hô gì quan trọng .
Phó Tư Hành đưa chổi lông gà tay Dạ Tụng: "Nếu em ba của đối xử với em, em cứ đ.á.n.h nó thật mạnh cho ."
Dạ Tụng buồn : "Vâng ạ."
Không khí trong phòng khách một mảnh ấm áp, hòa hợp.