Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 466: Phiên ngoại: Bảo bối chào đời (Đại kết cục toàn văn)

Cập nhật lúc: 2026-07-31 03:01:39
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau đám cưới, Ôn Sương tiếp tục theo đuổi sự nghiệp của .

 

Giờ đây, cô chỉ kinh doanh tiệm xem bói mà còn Cục Đặc Vụ mời cố vấn chuyên môn.

 

Để học hỏi thêm kiến thức hiện đại, cô còn đến trường học để tu nghiệp.

 

Dù cô bất cứ điều gì, Phó Tư Hành đều lực ủng hộ.

 

Người Phó gia và Vân gia cũng bao giờ thúc giục Ôn Sương sinh con.

 

Mãi cho đến một ngày hai năm , Ôn Sương cảm thấy gần đây buồn ngủ, ăn uống ngon miệng.

 

Cô tự bắt mạch cho .

 

Là hỉ mạch?

 

Để chắc chắn, cô tiệm t.h.u.ố.c mua que thử thai.

 

Sau khi thử, kết quả là hai vạch.

 

Cô thật sự mang thai.

 

Ôn Sương nhớ , tháng là kỳ an của cô, trong nhà hết bao nên cô và Phó Tư Hành dùng biện pháp phòng tránh.

 

Không ngờ, bất ngờ thai.

 

Bảo bối đến là duyên phận, Ôn Sương tự nhiên sẽ giữ .

 

Cô cất que thử t.h.a.i túi, lái xe đến tập đoàn Phó thị.

 

Khi đến nơi, Phó Tư Hành đang họp.

 

Ôn Sương xuống chiếc ghế da trong văn phòng của , bàn việc đặt tấm ảnh chung ngọt ngào của hai . Chờ bảo bối đời, sẽ đổi thành ảnh của một nhà ba .

 

Sau khi Phó Tư Hành họp xong, Ôn Sương đến tìm , vội vã từ phòng họp trở về.

 

"Sương Sương, buổi sáng em ăn gì nhiều, chỗ nào khỏe ?" Phó Tư Hành quan tâm hỏi.

 

Ôn Sương nhẹ nhàng "ừ" một tiếng: "Chồng ơi, lẽ em giảm bớt công việc."

 

Phó Tư Hành bước nhanh đến mặt Ôn Sương, bàn tay lớn nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô: "Anh sớm em mệt mỏi như , nhưng em đó là việc em thích nên cũng nỡ ngăn cản."

 

Đôi mắt đen sâu thẳm của tràn đầy lo lắng và quan tâm: "Không khỏe ở ? Anh đưa em đến bệnh viện kiểm tra ngay bây giờ."

 

Ôn Sương lấy que thử t.h.a.i từ trong túi đưa cho Phó Tư Hành: "Anh tự xem ."

 

Phó Tư Hành nhận lấy que thử thai.

 

Nhìn thấy hai vạch, sững sờ một chút.

 

"Sương Sương, em thai?" Anh hỏi với vẻ thể tin nổi.

 

Ôn Sương gật đầu: "Vâng, sắp cha đó."

 

Trong đôi mắt sâu thẳm của Phó Tư Hành lộ vẻ vui mừng khôn xiết, đặt que thử t.h.a.i xuống, một tay bế bổng Ôn Sương lên khỏi ghế, xoay vài vòng.

 

Ôn Sương xoay đến chóng mặt: "Chồng ơi, mau dừng , em chóng mặt quá."

 

Phó Tư Hành đặt Ôn Sương xuống, hai tay ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, kích động và vui sướng : "Anh thật sự sắp cha ?"

 

"Vâng, thăng chức ."

 

Phó Tư Hành cúi đầu, hôn sâu lên môi Ôn Sương: "Sương Sương, sắp tới sẽ vất vả cho em ."

 

Tin tức Ôn Sương m.a.n.g t.h.a.i Phó gia và Vân gia , ai cũng vô cùng vui mừng và coi trọng.

 

Vân Huyên và Phó nhất trí đề nghị, ba tháng đầu t.h.a.i kỳ, Phó Tư Hành chung phòng với Ôn Sương.

 

"Hai yên tâm, con sẽ chăm sóc cho Sương Sương."

 

"Không , ba tháng đầu, con ngủ ở phòng khách." Hai bà hề nhượng bộ.

 

Phó Tư Hành đành đồng ý: "Vâng, con theo sự sắp đặt."

 

Nửa đêm.

 

Phó Tư Hành nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ngủ, Ôn Sương thấy đến, trong mắt lộ một tia kinh ngạc: "Chồng ơi, đến đây?"

 

"Nhớ em." Phó Tư Hành xuống bên cạnh Ôn Sương, kéo cô lòng, bàn tay lớn xoa lên chiếc bụng phẳng lì của cô: "Tiểu quỷ nghịch ngợm ?"

 

Ôn Sương dở dở : "Bây giờ vẫn chỉ là một phôi t.h.a.i nhỏ thôi mà."

 

Phó Tư Hành hôn lên trán Ôn Sương: "Ngủ , sáng mai ."

 

Thời gian m.a.n.g t.h.a.i của Ôn Sương, cô là đối tượng bảo vệ trọng điểm của hai nhà Phó và Vân.

 

Không chỉ nhà chăm sóc cô mà với tư cách là một chồng, Phó Tư Hành càng tận tụy hơn.

 

Anh giảm bớt công việc, trở thành " chồng thập nhị tứ hiếu".

 

Mỗi tối, đều xoa bóp chân cho cô, khi ngủ còn hâm nóng sữa cho cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-466-phien-ngoai-bao-boi-chao-doi-dai-ket-cuc-toan-van.html.]

 

Chỉ cần cô ăn gì, dù là nửa đêm, cũng ngại phiền mà mua về.

Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen

 

Khi bụng Ôn Sương dần lớn lên, ngay cả việc buộc dây giày cũng là do Phó Tư Hành giúp cô.

 

Suốt cả t.h.a.i kỳ, cô hề chút khó chịu nào.

 

Trong sự yêu thương vô hạn của chồng và hai gia đình, cô cũng chút cảm xúc thất thường nào.

 

Mỗi ngày đều cảm thấy như đang sống trong hũ mật.

 

Khi m.a.n.g t.h.a.i 39 tuần, nửa đêm cô vỡ ối.

 

Phó Tư Hành vội vàng lái xe đưa cô đến bệnh viện.

 

Người Phó gia và Vân gia cùng đến.

 

Trước khi cô đẩy phòng sinh, Phó Tư Hành căng thẳng đến mức hốc mắt phiếm hồng: "Vợ ơi, cùng em."

 

Ôn Sương lắc đầu: "Không , lúc em sinh con, thể ."

 

Nhìn dáng vẻ lo lắng như sắp của đàn ông, Ôn Sương trấn an: "Lúc cắt dây rốn, hãy ."

 

Phó Tư Hành nắm c.h.ặ.t t.a.y Ôn Sương: "Vợ ơi, yêu em."

 

Sau khi Ôn Sương đẩy phòng phẫu thuật, Phó Tư Hành và trong nhà chờ ở bên ngoài.

 

Phó Tư Hành căng thẳng và lo lắng, ngừng .

 

Khoảng một giờ , cửa phòng phẫu thuật mở , một y tá bước với Phó Tư Hành: "Phó phu nhân sinh , cô bảo Phó cắt dây rốn."

 

Phó Tư Hành vội vàng đồ bảo hộ, phòng phẫu thuật.

 

Anh đến xem con ngay, mà về phía Ôn Sương bàn mổ.

 

Thấy sắc mặt cô trắng bệch, mồ hôi đầm đìa, vô cùng yếu ớt, đau lòng thôi.

 

"Vợ ơi, vất vả cho em ."

 

Trong hốc mắt Ôn Sương long lanh một lớp nước mỏng: "Chồng ơi, chúng sinh một cô con gái, thấy ?"

 

Phó Tư Hành lắc đầu: "Vẫn kịp xem."

 

"Anh mau xem ."

 

Phó Tư Hành đứa trẻ mới sinh , làn da nhăn nheo, sự nhắc nhở của bác sĩ, cầm lấy kéo, cắt dây rốn.

 

Sau khi cắt xong, đột nhiên mắt tối sầm, hình cao lớn ngã quỵ xuống đất.

 

Khi tỉnh , Phó Tư Hành đang trong phòng bệnh.

 

Anh mở mắt , trong đầu hiện lên vô hình ảnh.

 

Anh nhớ ký ức ngàn năm .

 

Một ông lão râu bạc trắng bên giường bệnh, thấy tỉnh , ông hì hì: "Hoành nhi, con tỉnh . Cha chúc mừng con thăng chức, cha cũng thăng chức thành ông nội. Con bé kế thừa thiên phú của con và Sương Sương, bản lĩnh sẽ tầm thường. Ta ông nội cũng tặng cho nó một món quà..."

 

Thiên Đạo hóa thành hình , còn hết lời Phó Tư Hành đưa tay đẩy .

 

"Cút!"

 

Phó Tư Hành bước chân dài khỏi phòng bệnh.

 

"Hoành nhi, Hoành nhi—"

 

Phó Tư Hành đầu về phía Thiên Đạo: "Nếu bây giờ vợ con, nhất định để ngài cũng nếm trải nỗi khổ mà chịu suốt ngàn năm qua."

 

Ông lão xoa bộ râu bạc: "Cha trừng phạt con thời gian dài một chút, nhưng bây giờ con cũng hạnh phúc, cũng cho cha một cơ hội, để cha cháu gái chứ?"

 

"Cút!" Phó Tư Hành một nữa phất tay, ông lão râu bạc lập tức biến mất tại chỗ.

 

Phó Tư Hành bước nhanh khỏi phòng bệnh, phòng bệnh của Ôn Sương.

 

"Anh cả, cũng quá yếu đuối , cắt cái dây rốn mà cũng ngất vì sợ máu." Phó Tinh Chu .

 

Phó Tư Hành liếc Phó Tinh Chu, nhận là nhị đồ của từ ngàn năm , sang Phó Vân Tranh và Phó Dịch Lâm, khuôn mặt tuấn tú lạnh như băng, lộ một tia ý .

 

May mắn , ngàn năm , họ vẫn còn ở đây.

 

Phó Tư Hành bước nhanh đến giường bệnh, cúi đầu, hôn lên trán Ôn Sương: "Sương Sương, nhớ tất cả . Thật , em trở bên cạnh ."

 

Hàng mi dài của Ôn Sương run rẩy, cô nắm lấy tay Phó Tư Hành: "Anh nhớ ký ức ngàn năm ?"

 

Phó Tư Hành gật đầu: "Vừa còn thấy cả ông lão Thiên Đạo, ông còn đến xem cháu gái, bảo ông cút."

 

Khóe môi Ôn Sương cong lên nụ : "Sư phụ, nhớ ký ức ngàn năm , thể tỏ tình với em một nữa ?"

 

Phó Tư Hành về phía Ôn Sương với ánh mắt thâm tình và dịu dàng: "Sương Sương, yêu em, vẫn luôn chỉ yêu em."

 

《 Đại kết cục văn 》

 

 

Loading...