Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 5: Cả nhà tổng tài cùng nghe được tiếng lòng
Cập nhật lúc: 2026-05-19 02:02:24
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Tư Hành nghĩ đến những gì sẽ trải qua , thái dương khỏi giật thình thịch.
Anh là quang minh chính đại, nhiều nhất cũng chỉ là khi Ôn Sương liên tục dùng mưu kế bỏ thuốc, để cô như ý, nhưng cũng cho cô một danh phận bà Phó. Kết cục của , cần t.h.ả.m như ?
Giải quyết xong nỗi buồn, Ôn Sương cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
Mặc dù cô lờ mờ nhớ một vài ký ức của nguyên chủ, nhưng kiến thức thường thức về cuộc sống ít.
Đối với những thứ hiện đại, Ôn Sương vẫn hiểu rõ lắm.
Chú Chu lấy bàn chải và kem đ.á.n.h răng, chỉ cho cô cách sử dụng.
Đánh răng xong, Ôn Sương cảm thấy khoang miệng một mảnh tươi mát.
Cô phả về phía Phó Tư Hành: "Chồng ơi, kem đ.á.n.h răng thời đại các thơm thật đấy.”
Phó Tư Hành Ôn Sương đang tươi rói với , nhíu mày: "Cô tránh xa một chút!”
Ôn Sương: “...”
[Thiên tài huyền học như đây nỗi khổ nên lời, trong vòng một năm tuyệt đối thể ly hôn với .]
[Nếu vì mạng sống, nghĩ phả lắm ?]
[Cái mặt lạnh như băng của , thật sự một ngày cũng , chẳng là do hiện thực ép buộc ?]
Phó Tư Hành: "?"
Cô ý gì?
Trong vòng một năm, thể ly hôn với ?
Không tại , đột nhiên quyết định của cô, hề cảm thấy phản cảm, ngược , còn cảm giác nhẹ nhõm.
Xét thấy hành vi kỳ quái của cô hiện tại, cũng hôm nay ly hôn ngay.
Anh giữ cô bên cạnh, quan sát thêm một thời gian.
Phó Tư Hành đưa nắm đ.ấ.m lên môi ho nhẹ một tiếng: "Ôn Sương, chuyện tối qua cho cô một trăm triệu, hôm nay Cục Dân chính ly hôn...”
Ôn Sương vội vàng ngắt lời Phó Tư Hành: "Chồng ơi, chuyện ly hôn chúng hãy bàn . Em xem tướng cho , chị em của tổng cộng sáu , tính cả là sáu, vận mệnh hình như đều lắm. Nếu em chỉ điểm, e là sẽ––”
Ôn Sương kịp hết, một giọng ngang tàng nhưng mang chút tức giận vang lên: "Ly hôn, ly hôn với cô ngay!”
Cửa phòng bệnh, vài bóng bước .
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
Người đàn ông trẻ tuổi đầu, đeo khuyên tai ngọc bích, trông tuấn tú yêu nghiệt, như bước từ trong tranh.
“Anh cả, đừng cô uy h.i.ế.p nữa. Em thấy lúc , cưới Ôn Nhạc Dao còn hơn cô !”
Người là em ba của Phó Tư Hành, Phó Tinh Chu, là tuyển thủ nổi tiếng nhất trong chương trình Thần Tượng 101, vô fan hâm mộ.
Sau khi Ôn Sương gả Phó gia, chỉ trộm trang sức của , còn chụp trộm ảnh bán của , lấy quần áo mặc bán với giá cao cho fan của .
Hành vi tệ hại, thật khiến sôi máu!
Cưới một phụ nữ như về nhà, đúng là bi kịch của Phó gia.
Ôn Sương nheo đôi mắt quyến rũ, liếc Phó Tinh Chu.
[Ấn đường biến đen, t.ử khí bao trùm, sống bao lâu nữa.]
[Tiếc thật, một trai trẻ trai như .]
Bước chân của Phó Tinh Chu đột nhiên khựng , suýt nữa ngã lăn đất.
Cái quái gì ?
Vừa rõ ràng thấy Ôn Sương mở miệng, nhưng đột nhiên thấy giọng của cô?
Đi theo Phó Tinh Chu là cha Phó, Phó và em gái của Phó, Hà Uyển Bình.
Trừ Hà Uyển Bình, cha Phó cũng đều thấy giọng Ôn Sương đang trù ẻo Phó Tinh Chu.
Sắc mặt Phó tái mét, con trai trù ẻo, ai cũng vui.
“Ôn Sương, con cứ chứng nào tật nấy , mong khác gặp chuyện thì con lợi gì chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-5-ca-nha-tong-tai-cung-nghe-duoc-tieng-long.html.]
Mẹ Phó Ôn Sương đáng thương, Ôn gia bỏ rơi nuôi ở quê, khi cô gả Phó gia, bà thật lòng thương yêu cô.
cô những ơn, trân trọng, ngược còn trộm trang sức của bà mang bán.
Ôn Sương Phó, trong mắt lộ vẻ đồng tình.
[Rất khí chất của bà chủ nhà giàu, chỉ tiếc một năm sẽ phát hiện ung thư thực quản, phát hiện đầy nửa năm, còn.]
Mẹ Phó: “...”
Vừa trù xong con trai thứ ba, đến lượt trù bà ?
, bà kỹ, hình như Ôn Sương hề mở miệng!
Vậy là cô đang trù bà trong lòng?
Bà thể tiếng lòng của Ôn Sương?
Cha Phó và Phó là cặp vợ chồng ân ái, thấy vợ Ôn Sương trù ẻo như , khuôn mặt vốn hiền từ của ông khỏi lộ vẻ tức giận: "Ôn Sương, con đừng quá đáng!”
Ôn Sương cha Phó chững chạc, nho nhã, đầy chính khí, trong mắt cô càng thêm đồng tình.
[Sau khi vợ mất, đau buồn khôn xiết. Ngày tang lễ, cô em vợ trang điểm thành dáng vẻ của vợ, bỏ t.h.u.ố.c trèo lên giường ông. Ông tưởng cô em vợ là vợ , đó mấy đứa con bắt gian tại giường, một đời thanh danh mất sạch, cuối cùng sống vạ vật gầm cầu.]
[Cuối cùng còn––]
Cha Phó: "???"
Trù xong con trai thứ ba, vợ ông, giờ đến lượt ông?
Cuối cùng ông ?
Có thể hết một kết cục của ông ?
Chẳng lẽ, sống vạ vật gầm cầu còn đủ t.h.ả.m ?
Trong phòng bệnh, nhất thời im phăng phắc.
Ôn Sương thấy đều đổ dồn ánh mắt về phía , cô sờ sờ mũi, trong lòng dấy lên nghi hoặc.
[Cả nhà cứ chằm chằm ?]
[Số phận còn t.h.ả.m hơn cả nhân vật phụ của họ do gây !]
[Chắc là họ hạ chú . Tiếc là, linh lực của bây giờ đủ, tạm thời ai giật dây vận mệnh bi t.h.ả.m của cả nhà .]
Ôn Sương đầu đuôi, hơn nữa cô đang lẩm bẩm trong lòng, Phó gia sắc mặt khác , trong lòng đều hoảng sợ.
Mẹ Phó nghĩ đến một năm sẽ phát hiện ung thư thực quản, em gái còn định trèo lên giường chồng ngày bà chôn cất, bà lập tức quét ánh mắt lạnh lẽo về phía cha Phó.
Cha Phó Phó lườm một cái, da đầu tê dại.
Chẳng lẽ, vợ ông cũng thể tiếng lòng của con dâu?
Cha Phó kịp gì, phần thịt mềm bên hông Phó nhéo một cái.
Cha Phó đau đến hít một : "Bà xã, đừng nhéo, đau đau đau––”
Mẹ Phó trực tiếp kéo cha Phó khỏi phòng bệnh: "Ông già c.h.ế.t tiệt, ông đời kiếp tam sinh tam kiếp đều chỉ yêu một , sinh cho ông sáu đứa con, ông ngày chôn cất lăn giường với em gái , ông già đến cả mặt mũi cũng cần nữa ?”
Trán cha Phó túa mồ hôi lạnh: "Bà xã, em thể lời một phía của Ôn Sương . Nó là một đứa nhà quê, chuyện tương lai? Hơn nữa, em gái em và chồng nó tình cảm vợ chồng ân ái, nó thể giả thành dáng vẻ của em để trèo lên giường , chắc chắn là Ôn Sương nhảm!”
Mẹ Phó tỉnh táo , bà suy nghĩ gật đầu.
Cũng đúng, con bé nhà quê Ôn Sương cái gì, chắc chắn là nó nhảm.
Cha Phó phòng bệnh, bước thấy tiếng lòng của Ôn Sương:
[Nếu trong vòng một năm thể ly hôn với tên chồng đoản mệnh , mấy chuyện xui xẻo của nhà thật sự quản.]
[ thôi cũng coi như là tích công đức, bắt đầu từ ai đây nhỉ, ờ, cứ bắt đầu từ ba Phó gia c.h.ế.t sớm nhất !]
Phó Tinh Chu: “...”
Cậu ba c.h.ế.t sớm nhất, là chỉ ?