Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 54: Tuổi trẻ không có giá bán, điên cuồng chính là ngay lúc này

Cập nhật lúc: 2026-05-19 02:16:56
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mẹ Phó tiếng lòng của Ôn Sương, suýt nữa ngất .

 

Trước đây bà lo con gái út sẽ theo vết xe đổ của con gái thứ, nhất quyết đòi gả cho một tên đào mỏ. Bất cứ khi nào tham dự tiệc tùng, bà đều dắt theo con gái út.

 

Những trai ưu tú cùng tuổi với Phó Tư Đồng trong giới thượng lưu Diệp Thành, cô gần như gặp hết.

 

Bà và cha Phó rút kinh nghiệm từ thất bại trong việc giáo d.ụ.c Tang Du, dành nhiều thời gian để ở bên Tư Đồng, sợ con bé thiếu thốn tình yêu thương của cha .

 

Tại vẫn nuôi một đứa lụy tình?

 

Đây thật sự là một lời nguyền ?

 

Những đứa con bà sinh , đứa nào đầu óc tỉnh táo một chút ?

 

Phó Tinh Chu thấy Phó tức giận nhẹ, lập tức lấy điện thoại , gọi đến tổng bộ của hãng hàng Diệp Thành.

 

“Mẹ, yên tâm, em út lát nữa sẽ lên máy bay .” Phó Tinh Chu xong, gọi một cuộc điện thoại khác, sắp xếp tài xế đến sân bay.

 

Ôn Sương thầm giơ ngón tay cái cho Phó Tinh Chu.

 

[ Không tệ, tệ, từ khi tỉnh ngộ, thằng ba càng ngày càng thông minh, mắt . ]

 

Khuôn mặt tuấn tú của Phó Tinh Chu lộ nụ .

 

Hì hì, chị dâu khen .

 

Muốn tỉnh táo thông minh, bí quyết chính là một con ch.ó độc .

 

……

 

Sân bay Diệp Thành.

 

Sau khi Phó Tư Đồng ngắt điện thoại, lòng cô chút bất an và thấp thỏm.

 

Đây là đầu tiên trong 18 năm cuộc đời, cô cãi ý của cha .

 

Trước đây cô luôn ngoan ngoãn lời.

 

“Khinh Khinh, là chúng vẫn nữa, đợi chuyện thỏa với cha hẵng ?”

 

Diệp Khinh Khinh Phó Tư Đồng mặt mày trắng bệch, nhẹ nhàng vỗ bàn tay đang run rẩy vì sợ hãi của cô: "Nếu thì cũng thể , nhưng lát nữa sẽ thế nào với lớp trưởng?”

 

Lớp trưởng tên là Tống Dục, làn da trắng lạnh, diện mạo tinh xảo, khí chất cao ngạo thanh cao.

 

Cậu chỉ thành tích xuất sắc, các loại cuộc thi đều giành giải thưởng đến mỏi tay, mà còn là hotboy của trường họ.

 

Những cô gái thích và thầm yêu nhiều đếm xuể.

 

Tất nhiên, nếu chỉ những ưu điểm đó, Phó Tư Đồng cũng sẽ thích và thầm yêu .

 

Quan trọng nhất, cô nhận chính là cứu cô khi cô đuối nước năm đó.

 

Sau khi hai nhận , họ trở thành bạn .

 

Môn tự nhiên của cô yếu, sẽ giúp cô học bù miễn phí.

 

Sức khỏe của cô lắm, còn sẽ cùng cô tập thể dục, chạy bộ.

 

Mẹ tuy là một dì nấu ăn ở căng tin, điều kiện gia đình lắm, nhưng bản ưu tú, am hiểu lập trình máy tính, sẽ dùng code để game.

 

Cậu tự kiếm phí bản quyền game lên đến bảy con .

 

Phó Tư Đồng cảm thấy thật sự ưu tú. Chuyến du lịch nghiệp ngẫu hứng , vé máy bay, khách sạn đều là do đặt.

 

Vốn dĩ bảo cô xin phép cha hãy , nhưng cô , cha chắc chắn sẽ đồng ý cho cô một .

 

Cho nên, cô tiền trảm hậu tấu.

 

“Tư Đồng, nghĩ , là thôi . thấy trong điện thoại dì vẻ tức giận. Nếu thật sự , chắc họ sẽ cho rằng xúi giục . Đến lúc đó phí đại học tài trợ nữa, cũng đấy, cảnh của giống , cha , nếu chú dì tài trợ cho nữa, chắc sẽ đại học.”

 

Phó Tư Đồng nắm lấy tay Diệp Khinh Khinh, hàng mi dài, rậm rạp khẽ rung động: "Chuyến du lịch là do ép cùng, nếu cha trách mắng, một sẽ gánh chịu. Kể cả họ tài trợ cho , tiền tiêu vặt của cũng đủ cho đại học.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-54-tuoi-tre-khong-co-gia-ban-dien-cuong-chinh-la-ngay-luc-nay.html.]

Việc ép Diệp Khinh Khinh cùng cũng là để cho cha yên tâm.

 

Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen

Mặc dù cô tin rằng dù cô du lịch một với Tống Dục, cũng sẽ gì quá đáng với cô, nhưng bạn cùng, cô vẫn cảm thấy an tâm hơn.

 

“Khinh Khinh, và Tống Dục đều là những quan trọng trong cuộc đời , sẽ để các gánh tội .”

 

Chuyến du lịch , cô mong đợi từ lâu.

 

Kể cả cha tức giận, cô cũng .

 

Tuổi trẻ giá bán, điên cuồng chính là ngay lúc .

 

Cô từ nhỏ sống theo khuôn phép, cũng tùy hứng một .

 

Huống hồ, cô chỉ du lịch, chứ phạm sai lầm cưới t.h.a.i như chị hai.

 

Đợi cô trở về, giải thích với cha , họ chắc sẽ tha thứ cho cô thôi!

 

Tống Dục mua ba ly cà phê về, đưa một ly cà phê nóng cho Phó Tư Đồng: "Đồng Đồng, em sợ lạnh, uống nóng .”

 

Phó Tư Đồng ngọt ngào nhận lấy: "Cảm ơn.”

 

Tuy tính tình Tống Dục lạnh lùng, xa cách, nhưng chu đáo, quan tâm đến cô.

 

Cô thật sự tìm bất kỳ khuyết điểm nào ở .

 

Thành tích của đầu thành phố, thể còn là thủ khoa khối tự nhiên của kỳ thi .

 

Đến lúc đó cô đưa về nhà, giới thiệu cho cha , cha nhất định sẽ thích .

 

Nửa giờ , loa phát thanh vang lên thông báo lên máy bay.

 

Ba đến cổng soát vé, Diệp Khinh Khinh và Tống Dục qua an , đến lượt Phó Tư Đồng thì nhân viên thông báo cô thể lên máy bay.

 

Trái tim mới vui vẻ của Phó Tư Đồng lập tức chìm xuống, như rơi hầm băng vạn trượng, hàn khí ngừng bốc lên từ lòng bàn chân, khiến cả cô run rẩy.

 

Cô mở to mắt, hỏi nhân viên tại thể lên máy bay, nhưng lời đến bên miệng thể thốt .

 

Trong lòng cô rõ nguyên nhân là gì.

 

“Tại Tư Đồng thể lên máy bay? Cô rõ ràng mua vé của chuyến bay mà!” Diệp Khinh Khinh chút phẫn nộ chất vấn nhân viên.

 

Nhân viên lịch sự trả lời: "Cấp thông báo, tình hình cụ thể chúng rõ.”

 

Phó Tư Đồng thấy ít đang về phía , cô c.ắ.n chặt môi, lực mạnh đến mức gần như c.ắ.n máu, hốc mắt ửng lên nước hổ.

 

, chắc chắn là do nhà cô thông báo cho hãng hàng .

 

“Cô bé trông còn nhỏ, phạm chuyện gì chứ?”

 

“Trông ngoan ngoãn, giống như tội phạm.”

 

Diệp Khinh Khinh và Tống Dục về phía những hành khách đang xì xào bàn tán, hai nhanh chóng che chở cho Phó Tư Đồng ở phía : "Các bậy bạ gì , cô là một cô gái ngoan, bao giờ chuyện .”

 

“Chưa chuyện , lên máy bay?”

 

Giọng của đó vang lên bên tai của Phó Tư Đồng, sự tủi và khó chịu trong lòng cô lập tức đạt đến đỉnh điểm.

 

“Là cha cho !”

 

Nói xong, cô chạy ngoài sân bay.

 

Diệp Khinh Khinh và Tống Dục liếc vội vàng đuổi theo Phó Tư Đồng.

 

“Đồng Đồng, thật cũng cảm thấy, chuyến ngẫu hứng mà báo cho cha của chúng chút quá bốc đồng.” Tống Dục đuổi kịp Phó Tư Đồng, nắm lấy cánh tay mảnh mai của cô, giọng dịu dàng an ủi: "Em là bảo bối trong lòng của cha , họ lo lắng cho sự an của em là điều thể hiểu . Đợi em về chuyện thỏa với họ, chúng cũng muộn.”

 

Phó Tư Đồng Tống Dục luôn suy nghĩ cho , những giọt nước mắt tủi , chua xót kiểm soát mà rơi xuống.

 

“Từ nhỏ đến lớn, em vẫn luôn sống theo kỳ vọng của họ, lời họ, học hành chăm chỉ, kết bạn với những họ chấp nhận, bao giờ cãi họ.”

 

cuộc sống như thật sự quá mệt mỏi, em đột nhiên ghen tị với Khinh Khinh, gì thì , thật tùy hứng, tỏa nắng, độc lập, còn em thì giống như một đóa hoa tơ hồng.”

 

 

Loading...