Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 1: Tú Tài Lục Liễm

Cập nhật lúc: 2026-09-01 00:16:45
Lượt xem: 345

Lục Chước Quang thích hát kịch.

Bấy giờ qua buổi trưa, y cùng một đám nhàn rỗi bên ngoài rạp hát. Trong cơn gió sương giá rét của tháng Chạp âm lịch pha lẫn tiếng ồn ào náo nhiệt của qua kẻ , giọng hát trầm bổng du dương từ trong rạp cứ đứt quãng truyền . Chẳng bao lâu y nhận bên trong đang hát vở “Lôi Công thiên phạt ác tướng quân” đang thịnh hành dạo gần đây, trong lòng khỏi chút thất vọng.

Vở kịch trải qua mấy năm cải biên càng thêm thịnh hành. Nội dung kể về gã tướng quân man di hôn dung vô năng, vì liên tiếp bại mười trận ở biên ải tái bắc mà cuối cùng vứt bỏ thê t.ử tháo chạy, khiến cho Đại Tề mất hàng trăm dặm bá đồ, thương vong vô .

Hạo kiếp của chúng sinh kinh động đến Lôi Công giáng thế. Ngài tóm gã tướng quân man di đang đường bỏ trốn giáng thiên lôi xử t.ử gã ngay tại trận. Lôi hỏa thiêu rụi mười dặm lục lâm, chặn quân địch đang ngừng tiến phạm, kéo dài thời gian chờ viện binh chạy tới tái bắc, nhờ mới tránh cho Đại Tề khỏi họa mất nửa giang sơn.

Đây là một câu chuyện mà bách tính Đại Tề ai ai cũng , nhưng thực chất gã tướng quân man di cõng lưng hàng vạn mạng chẳng Lôi Công đ.á.n.h c.h.ế.t, mà là quân địch tóm c.h.é.m đầu bêu rếu một cách vô cùng hèn nhát. Vài dặm quốc thổ mất cho đến nay vẫn thể thu hồi , thế nên cho dù c.h.ế.t nhiều năm nhưng gã Hách Liên tướng quân vẫn khiến hận thấu xương, đến mức nội cái kết xử t.ử tại trận của gã thôi cũng đời biên soạn cả chục phiên bản khác , mà nào cũng c.h.ế.t cực kỳ thê thảm.

Tiếng chiêng trống vang lên giả tiếng sấm rền, bên trong rạp hát đang diễn đến đoạn Lôi Công từ trời giáng xuống trời hành đạo. Khán giả vỗ tay trầm trồ khen ngợi, kéo theo đám nhàn rỗi vây quanh bên ngoài rạp hát cũng hùa theo.

Lục Chước Quang chẳng mấy hứng thú vì xưa nay y vốn quan tâm đến vở kịch .

lúc , thị vệ tới đón Lục Chước Quang đến. Hắn tìm y với vóc dáng cao ráo nổi bật giữa đám đông bèn chạy chậm tới và thấp giọng bẩm báo: “Lục tú tài, các vị đại nhân đều đang đợi xe ngựa .”

Lục Chước Quang khẽ nghiêng đầu, khuôn mặt đón lấy ánh mặt trời. Y một đôi mắt đen láy tôn lên làn da trắng trẻo tuấn tú cùng hàng lông mày gọn gàng thanh tú. Khi khóe miệng y nhếch lên một nụ sẽ toát vẻ ôn văn nho nhã, giọng càng thêm trong trẻo êm tai: “Đi thôi.”

Xe ngựa đỗ ngay bên đường trông vô cùng rộng rãi và khí thế. Bên trong ba chỗ vây quanh một chiếc bàn nhỏ, mỗi chỗ đều một đang .

Nam t.ử ở vị trí chính giữa tên là Tề Huyên, mặc quan phục Hình bộ. Hắn là cháu ruột của hoàng đế phong Lĩnh Vương, kiêm nhiệm chức Hình bộ Thượng thư, lúc đang nhắm mắt dưỡng thần.

Nam t.ử bên trái khoác áo choàng lông điêu, ăn vận xa hoa. Người là con trai độc nhất của Đương triều Thủ phụ, hiện đang nhậm chức ở Đại Lý Tự, tên là Triệu Khác.

Kẻ bản tính phô trương hoa lệ, vốn là phụng mệnh việc công nhưng phô diễn thanh thế nhỏ. Hắn chẳng những mang theo mỹ cùng mà xe ngựa còn cả chục thị vệ mở đường hộ tống. Đi đến cũng khiến tò mò vây xem, chậm trễ ít thời gian. Đã bây giờ còn đặc biệt vòng qua rạp hát chỉ để đón một tên môn khách nho nhỏ của Triệu gia. Quả đúng là tác phong của đại thiếu gia, coi trời bằng vung.

Trong tay Triệu Khác siết một chuỗi hạt bồ đề, chuỗi hạt vang lên những tiếng lách cách phần ồn ào trong thùng xe. Việc khiến cho nam t.ử trẻ tuổi bên liếc một cái thầm mắng mỏ trong lòng, rằng tên ăn chơi trác táng họ Triệu ăn mặc thì diêm dúa lố lăng, thử hỏi chỗ nào giống dáng vẻ đang việc chính sự cơ chứ?

Vị chính là Hữu Thiêm đô Ngự sử mới nhậm chức, Thôi Tuệ.

Hắn mới đề bạt, ghế còn ấm chỗ thì một vụ án lớn rơi trúng đầu. Trước khi xuất phát, xắn tay áo chuẩn một trận trò, kết quả cả một buổi sáng mài giũa, vị Triệu thiếu gia hành sự lề mề mài mòn hơn phân nửa bầu nhiệt huyết trong lòng .

Thế nhưng quyền thần đương triều là Triệu Thủ phụ gối chỉ duy nhất một đứa con trai . Tuy chức vụ của trong triều cao, nhưng dựa sự che chở của cha ruột nên bất kể tới thì khác cũng đều nhường nhịn ba phần. Do đó, cho dù một buổi sáng cứ thế lãng phí vô ích thì Lĩnh Vương trong xe ngựa cũng chẳng buông nửa lời trách mắng .

Thôi Tuệ đang âm thầm nghiến răng thì bỗng thấy bên ngoài truyền đến tiếng bẩm báo: “Vương gia, đến .”

Lĩnh Vương ở chính giữa khẽ mở đôi mắt, lên tiếng đáp: “Vào .”

Vị Lục tú tài khiến xe ngựa cố tình vòng qua nửa tòa thành để tới đón , chính là môn khách của Triệu gia.

Gọi là môn khách, tức là những bám víu cửa nhà quý tộc quan , dựa một chút tài mọn để kiếm miếng cơm manh áo. Mặc dù địa vị của họ cao hơn gia thần nô bộc một chút nhưng phần lớn cũng chỉ là hạng phụ thuộc ăn bám, khiến đời khinh thường.

Thế nhưng Lục tú tài khác, y môn khách mà đến mức vô cùng xuất chúng. Thôi Tuệ sớm đồng liêu nhắc tới, rằng ngày thường Triệu Khác tham dự các trường hợp phần lớn đều mang theo Lục tú tài , còn xưng gọi với y. Thậm chí đôi khi y còn xuất hiện bên cạnh Triệu Thủ phụ, thể là danh tiếng đang lúc cực thịnh.

Nghe đồn mặc dù y mang danh tú tài nhưng dường như khuôn mặt xuất sắc hơn cả học thức. Chẳng y dùng thủ đoạn gì mà thể bộc lộ tài năng giữa một đám môn khách để Triệu gia coi trọng như thế.

Thôi Tuệ tò mò từ lâu, giờ phút đến bèn lập tức phóng tầm mắt về phía cửa xe.

Xe ngựa khẽ chấn động, tấm rèm xe dày cộm vén lên, thứ dò xét đầu tiên là một đôi mắt dịu dàng như ngọc. Sau đó y khom lưng bước , ngẩng mặt lên để lộ dung mạo quả thực vô cùng tuấn tú. Hàng mày ánh mắt đen nhánh mang theo nụ đúng chừng mực, dịu vài phần ngông cuồng, tổng thể toát một loại khí chất mềm mỏng ôn hòa.

Y từ tốn hành lễ với ba Tề Huyên, từng cử chỉ hành động phần chậm chạp nên càng lộ vẻ nho nhã: “Lục Liễm, tự Chước Quang, bái kiến các vị đại nhân.”

Triệu Khác tỏ vô cùng nhiệt tình, vồn vã chào hỏi: “Chước Quang , chỉ đợi mỗi thôi, mau tới đây !”

Lục Chước Quang hề chút gò bó nào vì để ba vị đại nhân chờ đợi. Y thong dong xuống bên cạnh Triệu Khác. Nếu mang so sánh với vị Triệu công t.ử mũi to mắt hí, ngũ quan khó coi thì dáng vẻ của y càng tôn lên đến mức giống như thiên nhân.

Học thức thì Thôi Tuệ hãy còn , nhưng chỉ cần dáng vẻ và dung mạo của y thì tự nhiên gánh vác nổi hai chữ xuất sắc .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-1-tu-tai-luc-liem.html.]

Người đông đủ, xe ngựa chầm chậm chuyển bánh. lúc , tiếng hát trong rạp kịch cũng đến hồi kết, tiếng vỗ tay ồn ào cách một con phố truyền tới. Lĩnh Vương bèn đầu ôn tồn hỏi: “Lục tú tài thích hát kịch ?”

Ánh mắt Lục Chước Quang khẽ động, tầm nhẹ nhàng rơi đáp : “Những lúc rảnh rỗi tại hạ bên ngoài một hai câu để g.i.ế.c thời gian thôi.”

Lĩnh Vương khẽ một tiếng: “Bổn vương nhớ đến một chuyện thú vị. Nghề con hát một khi vẽ mặt nạ thì nam nữ bất phân. Trước một vị thiếu gia vì nâng đỡ một đào hát mà vung tiền như rác, đến khi nọ xuống đài mới đó là nam tử, thế là túm lấy cổ áo con hát đòi trả tiền, gây một trò lớn.”

Trên mặt Lục Chước Quang lộ vẻ nghi hoặc: “Sao chuyện phân biệt nam nữ? Tiếng hít thở của nữ t.ử vốn nhỏ nhẹ hơn, vì khung xương nhỏ nên bước chân và tư thế cũng nhẹ nhàng thoát tục hơn. Cho dù cần mặt thì vẫn thể phân biệt mà.”

Lời phần quái lạ. Trong xe ngựa ngoại trừ Triệu Khác thì những khác đồng loạt về phía Lục Chước Quang. Tuy y phục của y trông vẻ cũ kỹ nhưng cổ áo trắng như tuyết, chất vải phẳng phiu, cũng hề trang sức nửa điểm vàng bạc. Vì nước da trắng trẻo nên sự sạch sẽ gọn gàng càng thăng thêm một bậc, ngập tràn thở thư sinh, dù thế nào thì cũng chắc chắn là một học.

Chẳng là y buộc miệng bừa câu hoang đường , là thật sự bản lĩnh nhận giới tính con thông qua tiếng hít thở và bước chân nặng nhẹ. Tuy nhiên, còn đợi khác hỏi kỹ thì Lục Chước Quang lảng sang chuyện khác, y bảo: “Lục mỗ cũng chẳng nhiều tiền bạc dư dả đến mức b.a.o n.u.ô.i đào hát, chỉ dăm ba câu để giải sầu mà thôi.”

Xe ngựa khi rời khỏi khu chợ sầm uất bèn dần dần tăng tốc, nhanh khỏi cổng thành, thẳng về phía nam.

Nếu hỏi lúc cận kề ải năm mới, vì cớ gì mà ba vị quan viên lớn nhỏ cộng thêm một tên tú tài cùng tụ tập trong xe ngựa để rời kinh về phía nam thì chuyện từ một bản khẩn báo đưa kinh thành mấy ngày .

Huyện quan Hứa Phụng của huyện Đan Ngọc đột nhiên ám sát t.ử vong, khi khẩn báo trình kinh thì lập tức dâng lên cho Hoàng đế.

lúc thiên tai mùa màng giá rét, sông ngòi đóng băng dày cả thước, phía nam thủy hoạn liên miên khiến vô bách tính c.h.ế.t cóng. Giữa lúc triều đình đang sứt đầu mẻ trán vì việc xảy thêm chuyện tày đình , Hoàng đế bỗng nhiên nổi trận lôi đình, mắng c.h.ử.i những quan viên việc tắc trách trong triều xối xả thương tiếc.

Theo lý mà , một viên huyện quan nho nhỏ dẫu c.h.ế.t kỳ lạ đến thì cũng đến mức kinh động tới bá quan văn võ trong triều để hưng sư động chúng như . Nguyên nhân chính là do phận của Hứa Phụng điểm đặc thù.

Mười ba năm , Hứa Phụng từng là Thái sư Đông cung phong quang vô hạn. Ông và vị Tả Đô ngự sử đương nhiệm là đồng môn cùng lớn lên ở Quốc T.ử Giám. Ông ôn lương cung kiệm, quan thì cương trực thẳng thắn, mang danh tiếng vô cùng trong triều nên mạng lưới quan hệ vô cùng rộng rãi.

Thế nhưng năm đó do Thái t.ử kẻ gian hãm hại gán cho tội danh bức cung mưu phản, Tiên đế trong cơn thịnh nộ phế truất Thái tử, đầu tiên là giam lỏng ở T.ử Cốc, đó lưu đày đến Lĩnh Nam.

Ngay khi điều tra phe phái Đông cung, Hứa Phụng tự nhiên trở thành đầu tiên gánh tội. Nhờ chúng thần dập đầu cầu xin nên ông mới miễn cưỡng giữ một mạng, nhưng cách chức đuổi khỏi lương dân, giáng xuống tiện tịch ném tái bắc.

Mặc dù bản án khi Tân đế đăng cơ rửa sạch oan khuất, minh oan cho tội danh của phe phái Phế thái tử, Hứa Phụng cũng nhờ mà thoát khỏi tiện tịch. Thế nhưng ông chẳng về kinh, chỉ xin một chức Huyện quan ở huyện Đan Ngọc, bảo rằng an hưởng tuổi già.

Chẳng ngờ những tháng ngày bình yên bao năm thì tin dữ truyền kinh thành. Tả Đô ngự sử tình cảm vô cùng sâu đậm với Hứa Phụng, tin ông hại ngay trong đêm đội gió tuyết cung, lóc nước mắt nước mũi tèm lem, vì cầu xin Hoàng đế triệt để điều tra vụ án mà suýt chút nữa c.h.ế.t cóng trong sương giá.

Lĩnh Vương Tề Huyên càng thêm đau lòng. Hắn gào t.h.ả.m thiết mặt bá quan văn võ, nước mắt thấm ướt cả hai ống tay áo. Hắn chính là Phế thái t.ử hãm hại năm xưa, từ thời thiếu niên vỡ lòng bái Hứa Phụng ân sư. Hắn thực sự là lớn lên sự dạy dỗ của ông, nên dù thế nào nữa cũng đích đến huyện Đan Ngọc để tra rõ hung thủ thực sự sát hại thầy của .

Về , Triệu Thủ phụ phái con trai Triệu Khác cùng. Một mặt là để phụ tá Lĩnh Vương hành sự, mặt khác là để dâng đồ viếng tang, tiện bề thu xếp cho thê t.ử của Hứa Phụng.

Phía Đô Sát Viện thì để Thôi Tuệ theo, là hỗ trợ tra án, đồng thời cũng gánh vác trọng trách giám sát.

Vốn dĩ đây nên là một đội ngũ ba giản tiện, ai ngờ Triệu Khác sợ phiền phức, chẳng những mang theo môn khách Lục Chước Quang, mà còn thêm hai mỹ cùng mười mấy tên thị vệ. Trận thế chẳng giống tra án mà giống du sơn ngoạn thủy hơn. Sau khi khỏi kinh thành, càng ngang nhiên quang minh chính đại thưởng thức phong cảnh.

Lĩnh Vương Tề Huyên vốn tính tình hiền hòa, lúc chắc hẳn vẫn còn đang chìm đắm trong nỗi bi thống vì thầy sát hại nên ít . Chính vì , cho dù Thôi Tuệ bất mãn đến thì cũng chỉ thể nén trong lòng chứ tiện lên tiếng chê trách.

Lục Chước Quang mặc dù mặt lúc nào cũng thường trực nụ ôn hòa lễ độ, nhưng dọc đường khá yên tĩnh, chỉ bận rộn sách, hiếm khi chủ động mở miệng bắt chuyện tán gẫu với khác. Chẳng là y thuộc dạng trói gà chặt là đôi bàn tay quá đỗi vàng ngọc, ngoại trừ giấy bút thì y chẳng chịu cầm thứ gì khác, mà sai bảo thị vệ còn cần mẫn hơn cả Triệu Khác. Trông y nghiễm nhiên chẳng khác nào vị thiếu gia thứ hai xếp trướng Triệu Khác .

Xe ngựa chỉ dừng nghỉ ngơi ở trạm dịch, thức khuya dậy sớm liên tục gấp rút lên đường trong hai ngày, khi đến huyện Đan Ngọc thì vặn đúng lúc giờ Dậu. Cổng thành vệ binh canh gác trong ba lớp ngoài ba lớp, ai cũng đều kiểm tra nghiêm ngặt. Bọn họ cản bên ngoài thành, trễ nải hết một khắc đồng hồ, mãi đến giờ Tuất mới thành.

Huyện thừa đội gió rét vội vã chạy nghênh đón, liên tục tạ tội, cáo rằng do phương Nam thiên tai xuất hiện liên tục, tuyết rơi nhiều ngày khiến t.ử thương vô , ít chạy nạn ngang qua đây, cổng thành sở dĩ bố trí nhiều lớp canh gác là nhằm ngăn chặn lưu dân tràn thành gây rối, cộng thêm việc Tri huyện mới hại c.h.ế.t nên dạo gần đây trong thành đành thiết quân luật.

Phùng Tông năm nay ngoài bốn mươi, việc tương đối nhanh nhẹn. Đầu tiên, phân phó nha dịch khuân vác hành lý của bọn họ đến nơi ở thu xếp sẵn, đó mới mời trong căn phòng ấm áp đốt sẵn lò sưởi, dâng chén nóng hổi lên để giúp xua tan hàn khí. Bận rộn đến mức vã cả mồ hôi hột, chẳng mấy chốc sắp xếp thỏa cho tất cả , bèn đó bèn bẩm báo chi tiết về vụ án Hứa Phụng hại.

Nào ngờ một việc nhanh nhẹn và đáng tin cậy như thế, khi xuống câu đầu tiên thốt vô cùng hoang đường: “Thưa các vị đại nhân, khi Hứa đại nhân hại, hạ quan trằn trọc thâu đêm ngủ để liên tục dò la điều tra, hôm nay xin to gan buông lời, vụ án do con , e rằng chẳng thể nào tìm thấy hung thủ .”

Tề Huyên hãy còn rũ sạch bụi bặm phong trần chặng đường bôn ba, lời sắc mặt bèn trầm xuống, lạnh giọng quát: “Lời của ngươi là ý gì? Thế nào gọi là do con ? Lẽ nào thầy của bổn vương súc sinh hãm hại chắc?”

Trên mặt Phùng Tông lộ vẻ hoảng sợ, dám ngẩng đầu thẳng mà chỉ đành c.ắ.n răng : “Xin Vương gia thứ tội, hạ quan nhận thấy Hứa đại nhân sát hại, mà là âm sai địa phủ tới đòi mạng mà c.h.ế.t.”

 

Loading...