Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 10: Ngôn Quy Chính Truyện

Cập nhật lúc: 2026-09-01 00:16:54
Lượt xem: 140

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kịch, diễn cho trong nghề xem, kẻ thưởng thức thì buổi diễn mới giá trị.

Nghệ thuật hí kịch ở cái chốn khỉ ho cò gáy như Đan Ngọc vốn chẳng thịnh hành, vì thế cả thành chỉ độc một sân khấu kịch, còn xây từ cả trăm năm . Bách tính từng chứng kiến nghi thức Phá Đài phần lớn mồ yên mả . Nếu còn mấy lão già nào sống sót thì cũng sớm quên béng cái quy củ truyền từ đời nảo đời nào . Do đó, trong thành tin nơi Hứa Phụng bỏ mạng rải đầy gạo, bột gạo và tiền đồng, thấy Hắc Bạch Vô Thường lang thang thì chẳng hề đó chỉ là một nghi thức. Lại thêm xúi giục, lời đồn Âm sai đoạt mạng cứ thế bay khắp trời, càng chẳng ngỗ tác nào dám động t.h.i t.h.ể Hứa Phụng.

Ấy mà vị tú tài mang vẻ ngoài nho nhã thanh tú chỉ dạo quanh thư phòng một vòng, mở miệng hỏi nàng trong thành rạp hát nào . Tuy giọng điệu của như tiện miệng hỏi bâng quơ, nhưng Chu Hạnh chẳng đời nào tin cái sự “tình cờ” .

Nàng nhạt giọng lên tiếng: “Cái tên tú tài họ Lục thích kịch, còn nghiên cứu sâu sắc về mảng . Chắc mẩm thấu nghi thức Phá Đài .”

Mấy trong phòng thoáng sững sờ, hẹn mà cùng Chu Hạnh. Nghi thức Phá Đài và bộ màn dạo đầu đều tính toán kỹ lưỡng. Một khi vạch trần, đồng nghĩa phận đầu sỏ của Chu Hạnh cũng bại lộ. Bởi , đây thực chất chẳng tin lành gì.

Có điều, khi vở kịch mở màn, đều tỏ tường tình huống thể xảy , nên cũng chẳng đến mức kinh hoảng luống cuống.

thấy cũng chẳng giống kẻ bản lĩnh gì.” Đào Anh nhớ dáng vẻ của tên Lục tú tài lúc ban ngày. Khuôn mặt trắng trẻo, vận bộ áo trắng sờn cũ, bước cửa cắm mặt sách. Lúc chuyện thì nhỏ nhẹ rù rì, toát lên vẻ ôn lương vô hại.

Chu Hạnh rúc chiếc áo choàng lông cừu dày sụ, hai tay ấp chiếc lò sưởi lấy ấm, lời nào. Những ở đây hôm nay đều chạm mặt đám Triệu Khác, ắt hẳn trong lòng ai cũng những đ.á.n.h giá riêng. Nàng xem từng nghĩ thế nào.

“Đám thị vệ theo Triệu Khác kẻ nào kẻ nấy đều thủ bất phàm, đặc biệt là cái tên họ Lý , e là võ công còn xếp .” Tiêu Thiệp Xuyên cầm một mảnh gấm lụa lên, tỉ mỉ lau chùi món vũ khí sắc nhọn chói mắt trong tay, chậm rãi : “ Lục Chước Quang thì thấu. Điệu bộ của chẳng lấy nửa điểm giống mang võ công trong .”

Tiêu Thiệp Xuyên vốn luyện võ từ nhỏ, căn cơ cực kỳ vững chắc. Kẻ đối diện là bình thường luyện võ, y chỉ cần liếc mắt một cái là phân biệt ngay. Một kẻ xưa nay hiếm khi chịu thừa nhận ai giỏi hơn như y mà nay mở miệng “võ công xếp ”, chứng tỏ đối phương tuyệt đối là một nhân vật khó xơi.

Ngỗi Cốc Vũ đảo mớ thảo dược, rũ cặp mí mắt già nua nhăn nheo, cất giọng ồm ồm: “Người nhà họ Triệu nơi quỷ, quyết sẽ cử mấy cái gối thêu hoa vô dụng đến đây. Chắc chắn tên Lục tú tài đó chẳng hạng ngốc nghếch đần độn như vẻ bề ngoài, nhất định đề phòng.”

Lão phân loại xong mớ thảo dược, phát hiện một cọng cỏ con chim của Viên Sát cắp mất, bèn nhanh như chớp vươn tay bóp cổ con chim giật , lớn tiếng mắng: “Đồ súc sinh lông lá, thứ gì mày cũng dám đớp .”

Con vẹt kêu thét lên một tiếng “choe choé” t.h.ả.m thiết. Viên Sát xót thú cưng, vội vàng nâng niu trong tay kiểm tra vết thương, tức giận gầm lên: “Cái lão già đúng là đồ thần hồn nát thần tính! Hôm nay cũng gặp tên tú tài đó , chẳng qua chỉ là một tên thư sinh chuyện ấp a ấp úng, mới nhấp một ngụm rượu đỏ mặt tía tai. Người còn gì mà ông sợ bóng sợ gió, cẩn thận cái bộ xương già của ông đ.á.n.h tự rụng rời thì chẳng ai thèm nhặt !”

“Ta món , cho các ngươi xem thử.” Tiêu Thiệp Xuyên đặt cây nhị hồ xuống, mò mẫm lôi từ lưng một cái bao bố, rút một xấp giấy, phân phát cho mấy chuyền tay xem: “Đây là thứ mà thằng nhóc Tiền Bất Đoạn lượm quanh chỗ ở của Lục Chước Quang.”

Lúc nhận lấy giấy, mấy đều đồng loạt nhíu chặt lông mày, trưng cái vẻ mặt cạn lời. Cho đến khi xấp giấy đến tay Chu Hạnh, nàng liếc mắt thấy đó là những nét chữ rồng bay phượng múa, chữ chẳng chữ, bùa chẳng bùa. Lộn xộn loằng ngoằng, trông hệt như mớ bòng bong.

Chu Hạnh căng mắt một hồi, lõm bõm nhận vài chữ, nhịn phụt thành tiếng: “Chà, đây là đang mô phỏng theo cuốn 'Lan Đình Tự' ?”

Ngỗi Cốc Vũ đập xấp giấy xuống bàn, coi đó là bằng chứng thép: “Các ngươi bao giờ thấy tên tú tài nào chữ như thế ? Chỉ cần con trâu già nuôi núi chữ, kẹp cây bút móng guốc của nó, chữ chắc chắn cũng dễ hơn cái thứ .”

Đào Anh cũng khỏi kinh ngạc thốt lên: “Quan khảo thí ở kỳ thi Đồng sinh chắc ngậm bao nhiêu bạc mới thể nhắm mắt ngơ, phong cho cái danh tú tài ?”

Viên Sát vốn cố tình chọc gậy bánh xe Ngỗi Cốc Vũ, quyết tán đồng: “Dựa mà ông chắc chắn đây là chữ của Lục tú tài? Cũng thấy đề tên .”

Ngỗi Cốc Vũ liếc xéo y, như : “Nếu ngươi khăng khăng chỉ là một tên thư sinh trói gà chặt, chi bằng ngươi tự thử xem. Ngộ nhỡ ngón nghề bí truyền nào đó, tiện tay thịt ngươi luôn, coi như cảnh cáo cho bọn .”

Viên Sát hừ lạnh: “Lão t.ử mà sợ ? Ông tưởng ai cũng nhát gan như lão yêu ba ba nhà ông chắc?”

Ngỗi Cốc Vũ lập tức mắng xối xả, trách móc y tối nay ăn tiệc mà bộ tịch quá đà, suýt nữa tóm cổ về . Viên Sát thì vặc chuyện lão khám nghiệm t.ử thi giả điên giả dại, nằng nặc đòi lập đàn cúng bái, vô cớ sinh nghi. Con vẹt lông đen cũng the thé kêu hót mấy tiếng cổ vũ chủ nhân.

Hai vốn chẳng ưa gì từ thuở nào, kết oán lâu. Viên Sát cứ dăm ba bữa hạ độc đến mức mặt mày co giật, sùi bọt mép. Còn Ngỗi Cốc Vũ cũng ít ăn đòn bầm dập từ cây gậy của Viên Sát. Chỉ là giờ tuổi tác cao, ai cũng chẳng còn sức chống đỡ những màn trả đũa của đối phương, thành thử đành dùng miệng lưỡi, hở chút là cãi đến đỏ mặt tía tai.

Đào Anh hai lời qua tiếng , thấy ai cũng lý, nhất thời chẳng nên nghiêng về bên nào, đành giữa khuyên can. Nàng cầu xin hai cãi thì cãi, ơn đừng động đống đồ sứ trong phòng. Tiêu Thiệp Xuyên thì lắc đầu thở dài, ôm cây nhị hồ lên, miệt mài cưa gỗ, lấy độc trị độc.

Chu Hạnh quá quen với cảnh tượng , thậm chí còn rảnh rỗi lôi cây sáo trúc thổi những âm điệu đinh tai nhức óc, chẳng hề thua kém tiếng cưa gỗ. Nhất thời trong phòng vang lên đủ loại tạp âm inh ỏi, chói tai vô cùng.

Viên Sát cuối cùng miệng lưỡi vẫn kém cạnh, chiếm lý lẽ, cãi Ngỗi Cốc Vũ, nay còn cái âm thanh nhị hồ kéo cưa gỗ và tiếng thổi sáo t.h.ả.m hoạ tra tấn đến mức mặt mày nhăn nhúm. Cuối cùng, y đành phất tay, coi như tín hiệu ngưng chiến.

Ngỗi Cốc Vũ lúc mới chịu thu cờ bãi binh, im bặt. Chu Hạnh cũng ngừng thổi sáo, căn phòng chìm yên tĩnh.

Chu Hạnh hắng giọng: “Tin xong , giờ đến lượt tin .”

“Bên cạnh Lĩnh Vương quả thực nội gián. Ngài kìm kẹp ở kinh thành lâu, đến Đan Ngọc ngay cả theo hầu bên cạnh cũng thể tin tưởng , đủ thấy tình cảnh ở kinh thành của ngài chẳng mấy , luôn ở thế hạ phong. Đống vàng thỏi giấu gầm giường Trâu Nghiệp cuỗm mất, e là chẳng thể đến tay ngài , hơn nữa Triệu Khác chắc chắn sẽ sai diệt khẩu.” Nàng đưa mắt Tiêu Thiệp Xuyên: “Yến Quyết tin tức gì ?”

Tiêu Thiệp Xuyên: “Tạm thời .”

“Truyền tin cho , bảo bám sát Trâu Nghiệp, tuyệt đối để c.h.ế.t bên ngoài, đảm bảo sống sót đưa đến nha môn.” Chu Hạnh thong thả lệnh: “Sòng bạc thể sẽ giám sát chặt chẽ. Tiêu Thiệp Xuyên, mấy ngày tới ngươi cứ ở lỳ trong sòng bạc, đừng lung tung. Viên Sát tối nay về núi luôn , việc gì thì đừng xuống núi.”

Viên Sát sắp xếp thế , vẻ như tạm thời chẳng đất dụng võ, bèn lên tiếng tranh thủ: “Người luyện võ quanh năm, thói quen ăn m.á.u đổi , tuyệt đối thể che giấu đến mức chẳng lộ kẽ hở nào. Nếu Thiếu chủ vẫn nắm chắc về tên Lục tú tài , là để thử một phen?”

“Ừm...” Chu Hạnh nhấp từng ngụm nhỏ, đăm chiêu suy nghĩ.

như lời Viên Sát, hành động của Lục Chước Quang phần nặng nề, phản ứng chậm chạp. Nhìn từ những chi tiết vụn vặt đó, quả thực giống võ công. cuối buổi tiệc tối nay, nàng giả vờ mượn rượu càn, sờ soạng Lục Chước Quang một lượt. Xuyên qua lớp y phục mỏng manh, nàng chỉ cảm nhận một luồng nhiệt nóng rực lan tỏa. Đừng là thư sinh trói gà chặt, dù bình thường khỏe mạnh cũng chẳng chịu nổi cái gió buốt xương của tháng Chạp với cách ăn mặc mong manh .

Huống hồ, trong lòng nàng vẫn còn một uẩn khúc gỡ suốt cả ngày hôm nay… lúc ở lầu xanh, rốt cuộc Lục Chước Quang dùng cách nào để phân biệt Đào Anh dối?

“Ngươi khoan hãy hành động, đợi tìm cơ hội thăm dò thêm.” Ánh mắt Chu Hạnh dừng những nét chữ lằng ngoằng như bùa vẽ mặt, khóe môi nhếch lên một nụ như như : “Còn về việc chữ thực sự do , cũng dễ xác nhận thôi.”

“Lượng thông tin chúng tuồn ngoài đủ. Nếu Lĩnh Vương là kẻ ngốc thì hẳn nhận vấn đề. Cứ cho ngài thêm vài ngày để điều tra. Mọi hôm nay vất vả , kế hoạch hiện tại đang tiến triển thuận lợi. Kịch mở màn, nhất định hát cho thật đặc sắc, để khán giả thất vọng. Chuyện , bộ trông cậy chư vị.” Chu Hạnh đặt chiếc chén cạn xuống bàn, âm thanh lách cách khẽ vang lên khiến thu dáng vẻ cợt nhả.

Sau một thoáng tĩnh lặng, nàng dõng dạc tuyên bố: “Giải tán.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-10-ngon-quy-chinh-truyen.html.]

Mấy đồng loạt dậy, cúi hành lễ với Chu Hạnh đang ở vị trí trung tâm, lượt lui ngoài.

Trong góc phòng một mật đạo, men theo đó xuống thể dẫn thẳng tới một bãi đất hoang cách đó vài dặm. Nơi chính là tàn tích của rạp hát Hứa Phụng đập phá, xung quanh một bóng sinh sống. Về đêm càng tối tăm mù mịt, quả là một chốn đắc địa để chuyện g.i.ế.c phóng hỏa. Tuy nhiên, hiện tại nó chỉ dùng lối thoát hiểm của mật đạo.

Căn phòng trống trải, xung quanh chìm yên ắng. Đào Anh đích nấu nước nóng bưng cho Chu Hạnh tắm rửa. Đợi nàng đổ chậu nước , Chu Hạnh ngả đầu chiếc giường gỗ từ lúc nào.

Nước da nàng trắng bệch, chỉ trong căn phòng ấm áp thế mới ửng lên chút hồng hào, trông sức sống hơn. Bỏ vẻ lạnh lùng sắc sảo, hàng lông mày của nàng hiện lên vài phần tĩnh lặng, an nhiên.

Đào Anh rón rén bước , lượt thổi tắt từng ngọn nến trong phòng, chỉ chừa một ngọn đèn tỏa ánh sáng yếu ớt, nhẹ nhàng đắp chiếc chăn bông lên nàng. Dẫu động tác khẽ khàng đến cũng Chu Hạnh giật tỉnh giấc. Mở mắt thấy là Đào Anh, nàng giọng ngái ngủ: “Nghỉ ngơi sớm .” Rồi trở ngủ tiếp.

Đêm qua Chu Hạnh cũng ngủ căn phòng . Ánh nến hắt lên khung cửa sổ thao thức suốt đêm. Nàng bàn, ngừng phác thảo và diễn tập kế hoạch từ đầu đến cuối bao nhiêu . Mãi đến hửng sáng mới vội vã thu dọn hối hả đến lâu, tất bật cả một ngày trời. Đổi bình thường e mệt lả lăn đất từ đời nào.

Chu Hạnh khác. Dù ngày thường lúc nào cũng thấy nàng ngáp vắn ngáp dài, dáng điệu lười nhác, luôn tỏ uể oải, nhưng một khi mở mắt, dường như một sức mạnh vô hình nào đó nâng đỡ khiến nàng bao giờ gục ngã vì kiệt sức.

Tuyết rơi lất phất, mùa đông ở Đan Ngọc sẽ càng ngày càng khắc nghiệt hơn. Đào Anh bên ngọn đèn nến, cần mẫn khâu chiếc áo bông lông ngỗng. Ban ngày rảnh rỗi, ban đêm chong đèn, nàng đều cặm cụi may vá, chỉ mong kịp thành gửi tặng Chu Hạnh thềm năm mới.

Trận tuyết lớn như lông ngỗng rơi rả rích suốt hai ngày trời. Khi tuyết sắp tạnh, phố lác đác vài bách tính bắt đầu dọn dẹp. Lữ Hồng mới nhậm chức liền sai quan phủ dán cáo thị. Để xây dựng hình tượng hiền hòa gần gũi với dân, y còn đặc biệt dẫn theo Phùng Tông và đám nha dịch cùng tham gia dọn tuyết.

Triệu Khác ngoài miệng thì phối hợp với Tề Huyên tra án, nhưng thực chất mới chạy đông chạy tây nửa ngày cáo bệnh nhiễm phong hàn, đó ôm ấp mỹ trong phòng tận hưởng lạc thú, cửa đóng then cài.

Lý Ngôn Quy thì chạy đôn chạy đáo giữa sòng bạc và nơi ở của Thôi Tuệ. Nhân lực thiếu thốn, một chia năm xẻ bảy trông chừng hai nơi, chẳng khác nào phân . Đêm hôm , khi chia tay Lục Chước Quang trời tuyết, từng gặng hỏi tại Lục Chước Quang Chu Hạnh và đám điều mờ ám mà bẩm báo với Triệu Khác.

Lục Chước Quang đáp đầy ẩn ý: “Mấy chuyện đó chẳng qua chỉ là suy đoán của mà thôi. Nếu ngươi cảm thấy đúng thì cứ việc bẩm báo với Triệu Khác, đúng sai thì liên quan gì đến .”

Lý Ngôn Quy trằn trọc cả nửa đêm, linh cảm câu ẩn chứa cái bẫy nên ráng nhịn đến tận bây giờ vẫn khai . Tuy nhiên, hai ngày nay chạy tới chạy lui mệt bở tai, cảm thấy đến lúc mang chuyện uy h.i.ế.p Lục Chước Quang một phen. Không lý nào cùng nhiệm vụ, bận đến mức chân chạm đất, còn tên họ Lục nhàn nhã trốn việc trong phòng.

Lúc tìm đến cửa, Lục Chước Quang đang miệt mài luyện chữ. Trong phòng đốt hương trầm thoang thoảng, lò sưởi ấm sực. Hắn vận đồ trắng, thong dong bàn cầm bút, bộ dáng đến là nhàn hạ.

Lý Ngôn Quy thẳng vấn đề: “Công t.ử phân phó giám sát cả sòng bạc lẫn chỗ ở của Thôi Tuệ, lẽ ngươi và mỗi phụ trách một nơi mới .”

Lục Chước Quang đáp tỉnh bơ: “Ngày mai và ngày mốt rảnh.”

Lý Ngôn Quy mặt biến sắc: “Chắc bận rộn mấy việc hệ trọng như mô phỏng mời luyện chữ đấy chứ?”

Lục Chước Quang: “Dạy dỗ tài, trường tư thục.”

Lý Ngôn Quy nghi hoặc: “Ngươi mới thành hai ngày, dạy sách cho ai?”

Lục Chước Quang đáp với vẻ vô cùng bất lực: “Hàng xóm tin là tú tài, thế là cứ nài nỉ dạy chữ cho bọn trẻ. Họ nhiệt tình quá, cũng tiện chối từ.”

Cái điệu bộ cứ như thể đích thị là một vị đại thiện nhân, hết lòng kính già yêu trẻ, ham thích hành thiện giúp đời. Lý Ngôn Quy vặn : “Cũng cần ngày nào cũng dạy. Hôm nay dạy , ngày mai thể nghỉ.”

Rõ ràng Lục Chước Quang lên lịch trình chu đáo cho những ngày sắp tới: “Ngày mai thư tứ đề chữ. Bà chủ tiệm nằng nặc khen chữ của toát lên khí thế của một Thái đẩu văn đàn, tướng mạo của Trạng nguyên đỗ đầu, đem đóng khung treo trong tiệm để thưởng thức.”

Ánh mắt Lý Ngôn Quy lướt xuống . Đống chữ nghĩa ngoằn ngoèo chẳng giống chữ , thế mà tỏ trịnh trọng đến . Giá như thứ ba ở đây, Lý Ngôn Quy nhất định sẽ tìm cách nhờ đó phân xử công bằng. Tiếc là hiện giờ chỉ hai họ, đôi co cũng chẳng giải quyết gì. Hắn đắn đo một hồi, cuối cùng chỉ nặn một câu: “Coi chừng bẫy.”

Lục Chước Quang mỉm hỏi vặn : “Sao cơ?”

Lý Ngôn Quy đáp, mấy vòng trong phòng, vẫn chịu bỏ cuộc: “Thế ngày mốt chắc thời gian chứ?”

Vừa vặn Lục Chước Quang xong mặt giấy đó. Hắn gác bút xuống, ngẩng mặt lên với vẻ nghiêm túc vô cùng, thủng thẳng đáp: “Ngày mốt khi đỡ đẻ cho chó.”

“... Cái gì?” Lý Ngôn Quy ngờ vực thính giác của vấn đề.

Lục Chước Quang như hiểu sự kém cỏi về khả năng hiểu của , kiên nhẫn giải thích: “Con ch.ó nhà hàng xóm nuôi bụng to vượt mặt , đẻ nhanh e là sẽ khó sinh, giúp nó một tay.”

Lý Ngôn Quy thực sự nhịn nổi nữa: “Ngài tọa hóa thành Bồ Tát giáng trần từ bao giờ thế, thông báo cho một tiếng? Cả sòng bạc và chỗ Thôi Tuệ một kham nổi. Đây là lệnh của Công tử, bọn đến đây vốn dĩ là để phò tá ngài . Ngươi lơ là nhiệm vụ thế , ăn với Đại nhân đây?”

Nói đoạn, động tác như sắp rút cuốn sổ trong tay áo , mong Lục Chước Quang thấy mà đường.

Lục Chước Quang chẳng thèm bận tâm, chỉ cúi đầu cẩn thận tờ giấy mới, uể oải buông lời: “Mấy cái mệnh lệnh của Triệu Khác cũng giống hệt như bản mặt của , vô dụng. Nếu ngươi thực sự quá rảnh rỗi thì sòng bạc mà canh chừng, cần để mắt đến chỗ Thôi Tuệ gì.”

Khuôn mặt Lý Ngôn Quy vẫn giữ nguyên vẻ nghiêm nghị, mong hiểu cho: “Trong hai chúng quả thực một kẻ quá rảnh rỗi, nhưng tuyệt đối .”

Khổ nỗi, Lục Chước Quang là cao thủ ngoài mặt , lưng trái. Một khi cho rằng việc gì đó cần thiết thì đừng hòng bắt nhúc nhích. Biết bề thương lượng thất bại, Lý Ngôn Quy bực tức lưng bỏ . Vừa đến cửa, lập tức móc cuốn “Ngôn Quy Chính Truyện” , múa bút thoăn thoắt, ghi chép hì hục.

Lý Ngôn Quy vốn nghĩ mấy chuyện chỉ là cái cớ Lục Chước Quang viện để trốn việc. Thế nhưng hai ngày đó, trong lúc chầu chực ở sòng bạc, lén bớt chút thời gian chạy qua ngó nghiêng, định bụng tóm gáy Lục Chước Quang đang xạo. Nào ngờ, Lục Chước Quang bận rộn thật sự.

Đầu tiên là dẫn dắt một đám nhóc tỳ lớn hẳn ê a cuốn “Thiên Tự Văn” - mà cuốn “Thiên Tự Văn” do chính tay chép. Thế là lũ trẻ cứ cắm cúi “tuyệt tác” của mà nhận mặt chữ. Rõ ràng, chỉ việc dạy ê a sách, chứ chẳng thèm mảy may bận tâm đến cái tội lỡ dở con cái .

Sau đó, lò dò đến thư tứ, vẻ trịnh trọng đề luôn tám chữ to đùng rồng bay phượng múa: Đọc vạn cuốn sách, vạn dặm đường.

Chủ tiệm thư tứ là một phụ nữ trung niên họ Sở. Khuôn mặt bà tròn trịa, mỗi khi hằn lên hai lúm đồng tiền sâu hoắm, dường như mỗi nếp nhăn mặt đều toát lên sự hiền hậu, dễ gần. Bà hết lời khen ngợi tài nghệ thư pháp của Lục Chước Quang, tán dương nét bút phóng túng bất kham, độc nhất vô nhị đời. Ngay lập tức, bà sai mang đóng khung để bảo vật trấn điếm.

Trong lúc trò chuyện với Lý Ngôn Quy, Lục Chước Quang còn tấm tắc khen bà đúng là một con mắt tinh đời, thưởng thức cái .

 

Loading...