Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 100: Hoang khang tẩu bản
Cập nhật lúc: 2026-09-04 06:23:33
Lượt xem: 91
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Văn Hỉ lấy cái tên cũ của .
So với cái tên Ngô Cát An uy quyền ngất trời, vẫn thích cái tên Văn Hỉ hơn. Những tháng ngày bằng mặt bằng lòng, sống hai mặt giả tạo coi như lùi dĩ vãng. Giờ đây dù vẫn giữ chức Chưởng ấn Ty Lễ giám, nhưng sống là Văn Hỉ của ngày xưa - thỉnh thoảng tham chút lợi mọn và luôn cảm thấy may mắn vì còn sống.
Sự việc trong cung lắng xuống, cuối cùng cũng chút thời gian rảnh rỗi đến An Lạc đường thu dọn di vật của Trần Thủ Thiện. Lão thái giám lúc nào cũng chuẩn sẵn tinh thần cho cái c.h.ế.t, nên đồ đạc ít ỏi đến đáng thương, lẽ phiền khác nên thu dọn gọn gàng từ sớm. Tiểu Yếp, tiểu thái giám luôn hầu hạ ông , lau nước mắt xếp từng món đồ rương. Vì tất cả đều sẽ mang đốt, nên cầm tay vài món đồ điêu khắc tinh xảo, đẽ, Tiểu Yếp khỏi luyến tiếc, vuốt ve mãi thôi.
Văn Hỉ liếc , thấy là đồ điêu khắc, đoán chừng cũng là quà sư phụ tặng khi còn sống - ông đôi bàn tay khéo léo, lúc rảnh rỗi thích tạc vài món đồ nhỏ xinh tặng khác.
Hắn bảo: “Nếu ngươi thích thì cứ giữ , coi như là giữ chút kỷ niệm.”
Tiểu Yếp cảm tạ, cất kỹ mấy món đồ n.g.ự.c áo như báu vật, nhanh nhẹn dọn dẹp nốt những thứ còn . Khi đóng nắp rương, y bỗng ngẩng lên Văn Hỉ, rụt rè hỏi: “Văn Hỉ công công, bức di chiếu năm xưa thật sự gửi ?”
“Hửm?” Văn Hỉ khẽ nhướng mày: “Sao ngươi hỏi ?”
“Mấy năm nay, Thủ Thiện công công luôn mang trong lòng nỗi day dứt với Võ Phúc công công. Trong giấc mơ, thường lóc tự trách, bảo rằng giá như năm đó giao bức di chiếu cho Võ Phúc công công thì hại c.h.ế.t ngài .” Tiểu Yếp ngóng từ chỗ khác rằng bức di chiếu đó do Trần Thủ Thiện giấu trong áo lót lén đưa khỏi cung, nên mới thắc mắc: “Nếu Thủ Thiện công công ngay từ đầu đưa bức di chiếu cho khác thì ngài tự đưa khỏi cung ?”
Văn Hỉ Tiểu Yếp, mỉm đáp. Trong phút chốc, muôn vàn suy tư ùa về, tâm trí bỗng trôi dạt về những chuyện của nhiều năm về .
Thuở nhỏ gia cảnh bần hàn, đến mức cả gạo nấu cháo, để nuôi sống ca ca, cha đành c.ắ.n răng bán hoàng cung. Lúc còn quá nhỏ, chẳng cảm nhận nỗi đau chia ly , chỉ nhớ như in cái cảm giác đau đớn tột cùng khi tịnh , suýt chút nữa lấy mạng .
Sau khi tịnh , ốm một trận thập t.ử nhất sinh. Giữa lúc thoi thóp, một ở Tư Công giám đút cho mấy ngụm thuốc, may mắn nhặt cái mạng quèn.
Về mới đó tên là Võ Phúc, một nghệ nhân điêu khắc nức tiếng ở Tư Công giám. vì bẩm sinh lãng tai, nên ngày thường ông ăn hiếp, lúc thì cướp công trạng, lúc thì mắng c.h.ử.i thẳng mặt mà ông cũng chẳng gì, lúc nào cũng xòa hiền lành.
Lúc bấy giờ Văn Hỉ vẫn tên chính thức, phân công đến hầu hạ ở cung của một vị phi tần thất sủng, ban tên là “Tiểu Kiệm”. Vị phi tần đó quanh năm ân sủng, tâm tính ngày càng cay độc, suốt ngày lôi Văn Hỉ đ.á.n.h đập mắng chửi. Bà đổi tên thành “Tiện Bì Tử”, hễ động tí là bắt quỳ ngoài cửa tự tát mặt, nào cũng tát đến sưng vù như đầu heo, m.á.u mũi chảy ròng ròng thì mới tha.
Hậu cung vô cung nhân hành hạ đến c.h.ế.t như thế, Văn Hỉ cũng ngoại lệ. Ngay khi tưởng rằng sớm muộn gì cũng bỏ mạng tay vị phi tần , hoặc c.h.ế.t gục giữa trời tuyết lạnh giá thì bỗng gửi tặng phi tần đó một chiếc hồ lô bằng ngọc điêu khắc, kèm lời chúc phúc lộc liên miên, hồng vận đương đầu. Chẳng do trùng hợp , mà chỉ một thời gian ngắn khi nhận ngọc hồ lô, bà bỗng lọt mắt xanh của Hoàng thượng, mang long t.h.a.i và thuận lợi thăng vị.
Cho đến khi Văn Hỉ đưa đến Tư Công giám, mới chiếc hồ lô ngọc đó là do Võ Phúc nhờ tặng. Khi vị phi tần đắc sủng, ông bèn nhân cơ hội xin đưa Văn Hỉ sang Tư Công giám. Võ Phúc nhận đồ , đổi tên cho , bảo là để lấy cái điềm lành “Văn Võ song ”. Quãng thời gian đó, là những tháng ngày hạnh phúc, êm đềm nhất trong cuộc đời Văn Hỉ.
những kẻ việc trong cung, xưa nay sống chẳng khác nào cưỡi ngựa bên vách đá, lơ là một chút là rơi xuống vực sâu vạn trượng. Cuộc đấu đá chốn hậu cung lan đến tận Tư Công giám, kẻ ghi hận vị phi tần đắc sủng nọ, tay hãm hại, kéo theo cả Võ Phúc, tặng ngọc hồ lô cũng vạ lây. Chẳng những vu oan giáng họa đòi đ.á.n.h gãy hai tay, ông còn đày xuống Tạp Dịch phòng thấp kém nhất, cái việc đổ bô dọn phân hôi thối.
Chuyện thể chấp nhận cơ chứ? Đôi bàn tay của sư phụ là tuyệt tác trời ban, tạc vô tuyệt phẩm sống động như thật, nay nếu phế bỏ thì tiếc nuối chừng nào. Đường đường là một nghệ nhân trứ danh của Tư Công giám, mà chỉ vì cái mác thái giám mà mặc sức định đoạt phận dễ như trở bàn tay.
Văn Hỉ chạy vạy khắp nơi, quỳ lạy cầu xin tất cả , cuối cùng bái Chưởng ấn của Ngự Mã giám nghĩa phụ, thề thốt sẽ nội ứng trong cung, trâu ngựa để báo đáp, mới nhờ Chưởng ấn công công nhúng tay , giữ đôi tay cho sư phụ.
Sau đó, Văn Hỉ lao vòng xoáy tranh giành quyền lực chốn tiền triều hậu cung, ngừng bám gót quyền quý. Hắn sẵn sàng vứt bỏ tôn nghiêm như một con chó, khom lưng uốn gối đến tận cùng bụi bặm, nịnh nọt lấy lòng, chỉ mong leo lên từng bậc thang danh vọng. Nghĩa phụ bắt bò đất sủa như chó, cũng thể tự suy diễn vô vàn tiếng ch.ó sủa khác , thậm chí còn lăn lộn, vẫy đuôi, bắt chước giống hệt.
Võ Phúc thấy như , cũng từng khuyên can vài . Văn Hỉ quyết tâm trèo lên cao bằng giá, nên nào cũng chỉ ậm ừ qua loa, phớt lờ những lời răn dạy thấm thía của sư phụ. Thế nhưng, kịp trèo lên đến cái chức vị đủ lớn để thể bảo vệ sư phụ khỏi những kẻ bắt nạt thì biến cố ập đến.
Đêm Hoàng đế băng hà, trong cung chỗ nào cũng là tay sai của Tề Hựu và Triệu Chấp, khí bao trùm sự hiu quạnh, ai nấy đều lo sợ cho mạng sống của . Văn Hỉ linh tính chuyện chẳng lành, hốt hoảng chạy đến nơi ở của sư phụ thì mới tin ông đang giữ một bức di chiếu.
Bức di chiếu thật lập năm Minh Tuyên thứ hai mươi sáu, tức là đúng một tháng khi Hoàng đế băng hà. Ban đầu, nó cất giấu trong tay vị thái giám Bỉnh Bút. Thế nhưng ngay đêm khi dự định mang ngoài cung, ông phát hiện phản bội, bèn vội vã trao bức di chiếu cho thủ hạ là Trần Thủ Thiện, ân cần dặn dò nhất định mang nó khỏi cung an . Ngay khi để lời trăng trối đó, ông sát hại ngày hôm .
Trần Thủ Thiện vốn bản tính nhát gan, chẳng cách nào trốn khỏi cung. Đắn đo suy nghĩ mãi, cuối cùng y quyết định giao bức di chiếu cho bạn là Võ Phúc. Bởi vì Võ Phúc là nghệ nhân của Tư Công giám, thỉnh thoảng dịp ngoài mua sắm nguyên liệu, chí ít ông cũng cơ hội khỏi cung.
Văn Hỉ khi chuyện, tất nhiên sợ hãi đến hồn bay phách lạc, bèn to tiếng cãi vã với sư phụ. Thứ như di chiếu, rơi tay ai thì đó cũng khó giữ nổi cái mạng, huống hồ thứ giao cho Thái t.ử phế truất và Hứa Phụng đang lưu đày. Rõ ràng đây là một ván cờ c.h.ế.t chắc chắn thể thắng, ai dính líu đều sẽ chuốc lấy kết cục bi thảm.
Bọn họ chỉ là những thái giám hèn mọn, kiếm một chỗ dung trong cung là mãn nguyện . Còn chuyện ngai vàng thuộc về ai, giang sơn thuộc về kẻ nào thì can hệ gì đến bọn họ? Cùng lắm chỉ là đổi chủ t.ử khác để hầu hạ thôi, chẳng gì khác biệt.
sư phụ nhất quyết theo, những tát một cái đau điếng, mà còn mắng một trận xối xả.
Ông giàn giụa nước mắt, nghiến răng căm phẫn: “Hứa đại nhân lòng từ bi, năm xưa khi phạm lúc việc, suýt chút nữa chặt đôi tay, chính Hứa đại nhân tin đỡ cho . Ngài khen đôi bàn tay khéo léo, tài điêu khắc, ắt sẽ nên chuyện lớn. Tác phẩm điêu khắc gỗ đầu tiên trong đời , là do Hứa đại nhân đích truyền dạy. Ngài là ân sư của Thái tử! Vậy mà chẳng hề miệt thị phận thấp hèn của , còn đích mang bộ dụng cụ điêu khắc đến tận phòng tặng . Không ngài , sẽ chẳng của ngày hôm nay! Cả một đời ngài liêm khiết chính trực, một lòng trung kiên, mà gian thần hãm hại gánh chịu hàm oan, đày ải đến nơi biên cương xa xôi. Bức di chiếu , chỉ rửa sạch nỗi oan ức năm xưa, mà còn thể cứu mạng ngài !”
Đôi mắt thường ngày nhu mì yếu ớt của ông bỗng toát lên vẻ kiên định, quyết đoán từng thấy: “Ta cứu Hứa đại nhân, cho dù đ.á.n.h đổi bằng cả mạng sống cũng cam lòng!”
Văn Hỉ bỏ , ôm lấy bên mặt đang nhói đau. Sau một đêm lang thang bên ngoài, gần sáng mới thông suốt chuyện, thể để sư phụ liều mạng . Nếu đưa di chiếu, sẽ . Hắn vội vã chạy về nơi ở của sư phụ, nhưng cảnh tượng đập mắt là một t.h.i t.h.ể tra tấn dã man đến c.h.ế.t.
Thấy , mà, thái giám thì cứ an phận thái giám , mấy chuyện tày trời như cứu nước, cứu triều đình, bọn họ bản lĩnh gì mà xen cơ chứ? Khốn nỗi sư phụ tự lượng sức , cứ khăng khăng châu chấu đá xe, chuốc lấy t.h.ả.m cảnh âu cũng là tự tự chịu.
Hắn phịch xuống bên xác sư phụ, lấm lem bùn máu. Vết thương trong miệng c.ắ.n rách tươm, m.á.u me tứa lưa. Thân thể sư phụ vốn tàn tạ, còn chỗ nào nguyên vẹn, khi phun ngụm m.á.u lên ông, Văn Hỉ vội vàng lấy tay lau. Nước mắt hòa cùng máu, càng lau càng nhoe nhoét, cuối cùng khuôn mặt sư phụ bẩn lem luốc, và ông cũng chẳng thể cất giọng trách mắng đừng loạn nữa bằng cái giọng dịu dàng và bất lực như xưa.
Chưởng ấn của Ngự Mã giám khi sự tồn tại của bức di chiếu, cử ráo riết lục soát bí mật khắp hoàng cung. Võ Phúc là tên thái giám duy nhất tra tấn đến c.h.ế.t để bức cung, thế nhưng cuối cùng cũng chẳng ai tìm thấy bức di chiếu bí ẩn .
Chỉ duy nhất Văn Hỉ là tìm thấy nó trong ngăn chứa đồ bí mật của sư phụ. Khi , hoàng cung phong tỏa nghiêm ngặt, đừng là , ngay cả một con mèo hoang cũng chẳng thể lọt qua, chứ đừng đến một con bằng xương bằng thịt.
Thế nên bức di chiếu đó, chẳng những trao tận tay Hách Liên tướng quân đang ở biên ải phương Bắc xa xôi, cũng chẳng đến chỗ Hứa Phụng ở Đan Ngọc, mà Văn Hỉ, kẻ tự rõ cơ hội trốn thoát khỏi hoàng cung là vô vọng châm mồi lửa thiêu rụi thành tro bụi.
Về , khoác lên bộ y phục chỉnh tề, bí mật liên lạc với của Triệu Chấp, bẩm báo kế hoạch dùng phận con nuôi để lấy lòng Chưởng ấn Ngự Mã giám, sẽ dâng thủ cấp của ông . Triệu Chấp ưng thuận, phái binh lính đến hỗ trợ. như kế hoạch, tìm đến Ngự Mã giám báo tin cho nghĩa phụ, lấy cớ rằng đang giữ món bảo vật mà ông cất công tìm kiếm suốt đêm, đặc biệt dâng lên cho nghĩa phụ.
Nhờ diễn tròn vai một con ch.ó trung thành từ ngày thường, dễ dàng khiến tên Chưởng ấn tin tưởng, lơi lỏng cảnh giác đuổi tất thảy trong phòng ngoài. Nhân cơ hội đó, Văn Hỉ vung đao c.h.é.m đứt đầu ông . Tên ác ôn mập mạp, cổ béo nần nẫn, đây là đầu tiên tay sát hại khác, m.á.u b.ắ.n tung tóe đầy mặt, chuôi đao trượt khỏi tay mấy bận. Hắn nhắm nghiền mắt, c.h.é.m bồi thêm bảy tám nhát nữa mới cắt đứt lìa đốt sống cổ của ông .
Quân của Triệu Chấp phối hợp nhịp nhàng từ trong ngoài, phá vỡ Ngự Mã giám, dẹp yên bạo loạn chốn cung đình, mở đường cho Tề Hựu đăng cơ trót lọt. Kể từ đó, nhờ công lao đầu bảng , nhận sự sủng ái của Tề Hựu, thăng tiến vùn vụt, lên như diều gặp gió, trở thành Ngô Cát An - Chưởng ấn công công quyền lực như ngày nay.
Bức di chiếu thực sự vốn chẳng thể nào tuồn khỏi hoàng cung, nó hóa thành tro bụi ngay trong đêm Hoàng đế băng hà. Sở dĩ vẫn kiên trì giữ liên lạc với Hứa Phụng, là bởi vì nung nấu ý định giả di chiếu từ lâu. Sau khi kết giao với Chu Hạnh, mới trướng nàng một cao thủ thể gọi là “bàn tay ma thuật”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-100-hoang-khang-tau-ban.html.]
Loại lụa dệt để di chiếu là hàng thật, con dấu của Hoàng đế cũng chép y đúc, ngay cả từng nét chữ cũng rèn luyện hàng ngàn, hàng vạn , đến độ tinh xảo thể phân biệt nổi thật giả. Di chiếu truyền ngôi là sự thật, nhưng cuộn di chiếu trong tay Chu Hạnh là một món hàng giả chính hiệu.
Văn Hỉ híp mắt mỉm , xoa xoa đầu Tiểu Yếp, thầm nghĩ thằng nhóc tuổi tuy còn nhỏ, nhưng miệng mồm kín kẽ, chuyện bí mật Trần Thủ Thiện vô tình thốt trong cơn mộng du, y giấu giếm cho đến tận hôm nay mới cất lời hỏi, rõ ràng cũng chẳng là một câu hỏi ngây ngô. Hắn đáp: “Trẻ con dễ dạy, cứ theo , an phận , tương lai ắt sẽ xán lạn.”
“Còn chuyện bức di chiếu đó là thật giả, giờ đây cũng chẳng quan trọng nữa .” Hắn : “Dù thì cũng trong tay Hoàng thượng, thật giả, tất cả đều do một lời của ngài định đoạt.”
Chuông báo giờ trong cung vang lên, đến giờ Tỵ. Tề Huyên cho bộ cung nhân lui ngoài, tĩnh lặng án thư. Lư hương tỏa khói trắng lượn lờ, làn gió nhẹ mơn trớn, bàn ngoài những tấu chương chất đống, còn cả bức di chiếu .
Hắn nín thở, ánh mắt dò xét từng tấc chiếu chỉ, bất động hồi lâu.
Bức di chiếu quả thực hảo đến mức khó tin, chi tiết đều như thật, gần như chẳng thể tìm bất kỳ sơ hở nào, ngoại trừ một điểm, con dấu tùy của phụ hoàng từng rơi một , nét chữ cuối cùng khuyết mất một góc, khi đóng ấn do lực phân bổ đều nên màu mực chỗ đó nhạt hơn một chút. Vậy mà màu sắc con dấu chiếu chỉ vô cùng hảo. Ngay từ cái đêm ở rạp hát bỏ hoang tại Đan Ngọc, thấu sự thật giả của bức di chiếu .
Chu Hạnh tài giả một bức di chiếu tinh xảo đến thế, ắt hẳn từng tận mắt thấy bản gốc, nét chữ thể chép y như đúc, lẽ nào sơ xuất ở con dấu?
Đêm đó ở rạp hát, Chu Hạnh tặng một cành mai sáp chạm ngọc, đồng thời tung bức di chiếu giả mạo, là truyền đạt quyết tâm của Hứa Phụng, và ngầm báo cho rằng nàng tai mắt gài gắm trong hoàng cung, giúp hiểu rõ đây là ván cờ vạn sự chuẩn sẵn sàng, chỉ chờ một trận gió đông là khởi binh.
Nói trắng , đây là một bài thi, và đặt bút trả lời. Cho đến ngày hôm nay, đáp án mà đưa hẳn hài lòng kỳ nhân phương Bắc .
Tề Huyên ngẩng mặt lên, phóng tầm mắt qua khung cửa sổ đang mở toang, ngắm cành mai sáp đem về trồng trong sân, bất giác mỉm , giọt lệ chầm chậm lăn dài má. Giờ đây, cuối cùng cũng thể cất lời trả lời cho câu hỏi mà thầy vẫn đau đáu gửi gắm trong những bức thư gửi suốt bao năm qua.
“Tiên sinh, mùa xuân về, lạp mai ắt sẽ nở hoa.” Hắn xếp gọn bức di chiếu, gạt giọt nước mắt, cất tiếng gọi: “Người . Đem niêm phong vật , cất giữ vĩnh viễn trong quốc khố, từ nay nếu thánh chỉ của trẫm, một ai phép chạm tới.”
Lúc đang là buổi trưa, kinh thành vô cùng náo nhiệt. Rạp hát sắp mở màn, chỗ chật cứng . Chu Hạnh xách theo hộp kẹo sơn tra và mứt hoa quả, liếc mắt cái là nhận ngay Lục Chước Quang sáng chói giữa đám đông, nàng vui vẻ xuống bên cạnh .
Thế nhưng tên giở chứng, ngoảnh mặt chỗ khác, mắt đăm đăm lên sân khấu, hỏi gì cũng thèm đáp. Nàng ngơ ngác hiểu chuyện gì, hỏi: “Chàng thế?”
Lục Chước Quang đó nãy giờ, trong lòng cứ tự an ủi bản , nhưng càng an ủi càng điên tiết, tức hộc máu. Hắn đầu , ban cho Chu Hạnh một nụ rạng rỡ nhất, giọng điệu ngọt ngào, dịu dàng: “Chu cô nương, lúc nãy nhờ trả thứ cho nàng.”
Vừa dứt lời, một cây trâm cài tóc hình hoa sen trắng muốt ném lòng nàng. Chu Hạnh cầm lên xem xét, những cánh hoa vặn vẹo te tua, cả cây trâm cong queo chẳng khác nào đường đèo quanh co, biến dạng, nhưng nàng vẫn nhận đây là cây trâm từng tặng cho Phàn Úy đêm lễ hội ở Linh Kinh.
Thế là toang thật . Nàng quả thực chơi Phàn Úy một vố khá đau, cũng lường tên sẽ ôm hận trong lòng mà giở trò trả thù vặt vãnh. Có điều nàng ngờ chiêu thâm độc đến , cớ lôi theo cả Lục Chước Quang vốn dĩ lòng hẹp hòi chuyện ? Chẳng lẽ bây giờ ai cũng bản tính hẹp hòi của ?
Chu Hạnh nắm lấy cây trâm hoa sen sắp nát bấy, mở to mắt dối chớp mắt: “Cái gì đây? Ta từng thấy bao giờ.”
Lục Chước Quang thấy nàng vẫn già mồm chối cãi, bèn bụng nhắc nhở: “Đêm lễ hội ở Linh Kinh, nàng ăn diện lộng lẫy cùng Phàn Úy lả lơi dạo phố. Thấy dân địa phương đua cài hoa lên đầu trong dịp lễ, nàng cũng bắt chước mấy cặp uyên ương tình tứ, lựa lên chọn xuống sạp hàng, cuối cùng ưng ý một cành hoa sen và một cành hải đường. Nàng cài thử lên đầu Phàn Úy xem hợp với loài nào. Tên ngốc Phàn Úy bảo thích hoa sen trắng, thế là nàng tặng trâm hoa sen, còn cành hải đường thừa thì tiện tay bố thí cho ...”
“Dừng.” Chu Hạnh tự biên tự diễn một vở kịch hoang đường như , buồn tức giận: “Ai bảo là bố thí cho ? Lúc đó thấy hoa cài tóc sạp , định mua một cành tặng , nhưng trong lúc lựa chọn Phàn Úy bắt gặp, tưởng định tặng , nên đành thuận nước đẩy thuyền mua luôn một cành cho .”
Lục Chước Quang ngoảnh mặt , rũ mắt xuống, lầm bầm: “Giờ thì nàng thừa nhận là đem đồ chọn thừa để cho ?”
Chu Hạnh nhích gần, nhõng nhẽo ôm lấy cánh tay , nhỏ nhẹ dỗ dành: “Vốn dĩ định mua cả hai cành cho , nhưng xui xẻo bắt gặp, đành chia cho một cành, cũng đó chỉ là diễn kịch cho qua chuyện thôi mà. Hơn nữa nếu so sánh hai cành hoa thì hải đường mới thực sự tôn lên vẻ của . Chàng xem, ý định tặng hoa cho , nên thể gọi là đồ chọn thừa . Nếu lúc đó chọn hải đường, cũng sẽ mua tặng .”
Lục Chước Quang hỏi: “Vì ?”
Nghe thấy giọng điệu bớt gay gắt, Chu Hạnh bèn nước lấn tới, lén lút nắm lấy tay , đan mười ngón tay , áp chặt lòng bàn tay, thủ thỉ: “Ai bảo Lục tú tài dung mạo tuyệt trần, thiên hạ vô song chi. Sen trắng thì nhạt nhẽo quá, chỉ sắc màu rực rỡ của hải đường mới miễn cưỡng xứng phụ kiện điểm xuyết cho nhan sắc của thôi. Chỉ là một cây trâm cài tóc thôi mà, đừng giận nữa, từ nay về năm nào cũng tặng một cây, chịu ?”
Lục Chước Quang siết c.h.ặ.t t.a.y nàng, cuối cùng cũng chịu ngoảnh mặt , đôi mắt đen láy như mực nàng đăm đắm: “Ở Sóc Ngôn bán trâm hoa ?”
Chu Hạnh bật rạng rỡ, đút một miếng kẹo sơn tra miệng : “Ta sẽ đích cho .”
Hắn nhíu mày vì vị chua, miệng nhai nhóp nhép, hỏi rõ lời: “Nàng ?”
“Thì học.” Chu Hạnh đáp: “Ta học gì cũng nhanh lắm, dăm ba cái trâm hoa cỏn con, nhằm nhò gì, bao nhiêu bấy nhiêu.”
Vừa dứt lời, sân khấu bỗng vang lên tiếng chiêng trống xập xèng, rạp hát ồn ào náo nhiệt phút chốc im phăng phắc. Chu Hạnh cũng thẳng lưng , : “Bắt đầu , bắt đầu , chúng xem kịch , đừng để ý đến đám rỗi nữa.”
Lục Chước Quang lúc mới thôi so đo nữa, tiện chân hất luôn chiếc trâm hoa sen đùi Chu Hạnh xuống đất, dẫm lên đó, xem kịch từ đầu đến cuối mà chẳng hề nhúc nhích chân.
Rạp hát mới khai trương, bao giờ cũng luật “phá đài”. Thường thì sẽ lấy một con gà sống vặn đứt cổ, rắc đầy tiền xu và gạo sống lên sân khấu, đó để Hắc Bạch Vô Thường dạo một vòng quanh sân khấu, ngụ ý xua đuổi tà ma, xúi quẩy, cầu mong rạp hát ăn phát đạt, vạn sự hanh thông.
Chu Hạnh ngây sân khấu vặn đứt cổ con gà, m.á.u me be bét, lòng bỗng xốn xang một nỗi niềm khó tả.
Lúc cùng Hứa Phụng bàn bạc mưu kế, nàng kịch liệt phản đối việc Hứa Phụng lấy tính mạng để khai màn cho ván cờ , nhưng ông vẫn khăng khăng quyết định. Ông bảo, nếu lấy m.á.u tế đao, Tề Huyên sẽ chẳng thể nào vực dậy ý chí năm xưa, vả , cách duy nhất để rời khỏi kinh thành trốn về Đan Ngọc, chỉ con đường .
Ông lấy chính thư phòng của sân khấu, tuân theo luật phá đài, mở màn cho vở đại kịch chắc chắn sẽ vang danh thiên hạ của đám Chu Hạnh.
Đêm khi chia tay, Hứa Phụng tự tay di thư giấu bình sứ. Khuôn mặt dãi dầu sương gió trông già nua đến lạ, nhưng đôi mắt sáng rực như thanh niên tuổi đôi mươi. Ông dặn dò Chu Hạnh: “Hôm nay c.h.ế.t , vở kịch đành phó thác cho cô. Nhớ kỹ, dẫu vở kịch mãn nhãn, vui lòng khán giả, là lệch điệu, dở tệ chăng nữa, dù kết quả , nhất định để cho thiên hạ đến. Ít nhất cũng để đời ghi nhớ những kẻ vô danh tiểu như chúng , để vùi thây trong tĩnh lặng, chìm quên lãng giữa chốn trần thế.”
“Ta luôn vững tin rằng lẽ trời lồng lộng, chính khí trường tồn. Cho dù hôm nay cô và trải qua muôn vàn khổ ải, nhưng chắc chắn sẽ ngày cành trúc vươn thẳng, xua tan màn đêm đen tối.” Ông Chu Hạnh chớp mắt, khẩn thiết : “Chu Hạnh, những chuyện , đành trông cậy cô.”
“Hứa đại nhân, Chu mỗ tuyệt đối phụ lời trăng trối của ngài.” Chu Hạnh lắng tiếng chiêng trống vang rền, nhịp phách đều đặn, nhỏ giọng thì thầm với chính : “Nay hoa lạp mai nở rộ trở , xin chúc mừng ngài đạt tâm nguyện.”
Vở kịch ngay từ lúc bắt đầu định sẵn là một vở kịch hoang đường, bởi những kẻ tham gia cũng là những nhân vật dị thường, hành tung bất định, nếu thì chẳng thể nào nhập vai cho trọn. Chính vì đời cứ khư khư giữ gìn những lề thói cũ rích, bảo thủ, nên dẫu gánh chịu ngàn vạn bất hạnh, đối mặt với muôn vàn bất công, họ cũng cam chịu trôi theo dòng chảy, sống một cuộc đời hèn mọn, chui rúc cái bóng của những quy tắc cũ rích. Thế nên cõi đời rộng lớn mới cần đến những kẻ dị hợm, khác , dẫu cuối cùng thể phá bỏ cái cũ để xây dựng cái mới, cũng chẳng nên trò trống gì thì ít họ cũng là điểm xuyết rực rỡ nhất trong cái thế gian đầy rẫy sự hỗn mang, ô trọc .
Tiếng chiêng đinh tai nhức óc vang lên, màn diễn “phá đài” kết thúc, cả rạp hát bật dậy vỗ tay rào rào, tiếng hò reo vang dội: “Kịch ! Kịch !”
Chính văn