Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 102: Tân hỏa tương truyền

Cập nhật lúc: 2026-09-08 13:36:34
Lượt xem: 67

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Chước Quang dạo lòng u uất, chẳng vui vẻ. Hắn cho rằng Chu Hạnh lưu kinh thành quá lâu, dường như sắp xếp thỏa chuyện lớn nhỏ mới chịu rời . Bởi , hơn nửa tháng nay, nàng cứ hết dự tiệc đến tiệc khác, gần như chẳng lúc nào ngơi nghỉ.

Lúc Lục Chước Quang còn môn khách cho nhà họ Triệu, thường xuyên tham gia mấy buổi yến tiệc mượn danh "văn nhân nhã sĩ" kết giao bằng hữu, nhưng thực chất chướng khí mù mịt. Bọn họ minh tranh ám đấu giữa các phe phái thì cũng tụ tập mưu tính những chuyện mờ ám chẳng thể đưa ánh sáng, thật hiểu mấy chỗ đó gì đáng để tham gia.

Chu Hạnh sinh ở Tái Bắc, căn bản rằng triều đường quan khoác lên vẻ ngoài hào nhoáng, nhưng bên trong thực chất mục nát từ lâu. Đa phần sự ngu xuẩn mà bọn họ thể hiện là ngốc thật, mà chỉ là sự giả tạo để che đậy dã tâm độc ác, đặc biệt là những kẻ mở miệng tự xưng là Tiến sĩ hai bảng, xuất Thám hoa, Bảng nhãn. Lục Chước Quang hề thành kiến với văn nhân, nhưng thực sự hiểu trong lúc giao tiếp với Chu Hạnh, mấy lời giới thiệu đó thì ích lợi gì.

Hơn nữa, Tề Huyên dám chắc chắn điều tra triệt để tất cả những kẻ tham gia và hưởng lợi từ vụ án gian lận khoa cử? Ngộ nhỡ kẻ lọt lưới thì ? Cái danh tú tài của chẳng cũng "g.i.ế.c nhầm" đó ư?

Chu Hạnh vốn khiến thương nhớ, nay phong thưởng, kế thừa tước vị thế tập của nhà Hách Liên, chẳng ai nàng thành , thế nên càng thu hút ong bướm. Những kẻ quen thói xu nịnh vốn dĩ lấy lòng nàng cực kỳ siêng năng, nay vác cả quà cáp tặng đến tận chỗ .

Cứ nghĩ đến bộ mặt xí của đám đó, vờ vịt e thẹn, uốn éo điệu ngỏ ý hẹn gặp Chu Hạnh, Lục Chước Quang thấy ngứa ngáy tay chân, hận thể hóa thành Hắc Bạch Vô Thường đoạt mạng ch.ó của bọn chúng cho xong.

Phía tên Phàn Úy với cây trâm hoa sen, phía gã hôn phu sống c.h.ế.t ở Tái Bắc, thêm đám nam t.ử ở kinh thành luôn tự cho là ngọc thụ lâm phong, mặt dày mày dạn bám lấy Chu Hạnh đủ nhiều , thế mà Phùng Tông còn mang tới bao nhiêu là thanh niên tài tuấn của thành Đan Ngọc.

Phen hỏng bét, kẻ thèm khát nương t.ử của thực sự quá nhiều, thể g.i.ế.c sạch từng tên một. Lục Chước Quang suy tính một hồi, chỉ cảm thấy kinh thành là chốn lành. Ở thêm một ngày là thêm một đống rắc rối, rời sớm mới là thượng sách.

Lục Chước Quang trong lòng buồn bực, nét mặt vô cảm luồn lách qua những con phố. Người đường tấp nập, tuy ồn ào náo nhiệt nhưng dường như cách xa ngàn dặm. Lúc , phố bỗng vang lên tiếng chiêng trống, tiếng cất giọng rao to. Một tiếng chiêng đồng lanh lảnh vang lên tức khắc gõ nhịp đ.á.n.h tan những tâm tư rối bời của . Lục Chước Quang dừng bước, nương theo âm thanh , lúc mới chợt nhận vô tình bước tới một chốn quen thuộc.

Ở kinh thành một góc nhỏ chuyên dựng sân khấu kịch đường phố, dành cho những đào kép hát rong kiếm cơm qua ngày. Bọn họ dốc sức biểu diễn, thu nhập dựa tiền thưởng của khách xem hoặc các cửa hiệu mời đến để thu hút khách hàng. Lúc mở màn, càng đông càng , thế nên họ sẽ xua đuổi bất kỳ ai vây xem, kể cả những ăn mày vòng ngoài cùng xem náo nhiệt - chốn , chính là nơi mà Lão Lục thích nhất.

Chiêng trống gõ, đường ít nhiều cũng dừng bước, tụ tập quanh sân khấu. Ánh mắt Lục Chước Quang khẽ động, thấy khi đám đông vây kín sân khấu, những ăn mày xổm bên chân tường mới chậm chạp lên, chen vòng ngoài cùng để xem kịch. Đám ăn mày đó già trẻ, quần áo rách rưới, tóc tai bù xù, chân đất, phần lớn đều mang chung một bộ dạng thê thảm, nhưng từ bóng lưng, chẳng lấy một ai giống Lão Lục cả.

Lục Trì vóc dáng cao lớn, bờ vai rộng rãi, hơn mười năm sống kiếp lang bạt cũng chẳng thể mài mòn cái cốt cách kiêu ngạo của ông. Chỉ cần thẳng lên, ông dường như luôn cao hơn khác một cái đầu. Sau khi nhặt Lục Chước Quang, suốt một thời gian dài ông chỉ gọi là "thằng nhóc thối" "củ cải nhỏ", chẳng thèm đặt cho một cái tên đàng hoàng.

Ngoại trừ việc giải quyết cái bụng đói để sinh tồn, việc ông thường nhất chính là dắt Lục Chước Quang đến bên sân khấu kịch. Người vây xem phía quá đông, Lục Chước Quang bèn ông kiệu lên đầu, bờ vai rộng lớn của ông, nhờ mới thể thấy những điệu bộ đặc sắc sân khấu.

Từ khi Lục Chước Quang còn hiểu "kịch" là gì, sớm thấy những gương mặt tô vẽ đậm nét, những bộ hí phục rực rỡ sắc màu, đó là vệt màu rực rỡ đầu tiên mà chạm tới trong cuộc đời .

Chỉ tiếc là hai chân Lục Trì vết thương cũ, bản ông lâu còn khó, huống hồ là để Lục Chước Quang cứ mãi vai, nên thời gian xem kịch mỗi đều vô cùng ngắn ngủi. Lúc còn nhỏ, Lục Chước Quang lẽ thực sự mang khiếm khuyết bẩm sinh, những chẳng bao giờ cất tiếng , mà còn hiếm khi bộc lộ cảm xúc. Chỉ đôi mắt đen lay láy như quả nho là đảo liên tục, quan sát tất cả xung quanh, và quan sát Lão Lục.

Đó cũng là cách duy nhất để Lục Trì giao tiếp với . Sau khi phát hiện thằng nhóc mỗi đặt xuống đất đều dùng đôi mắt chằm chằm , cho ông nắm tay, Lục Trì dần hiểu cũng thích xem những màn biểu diễn ê a đài. Thế nên Lão Lục luôn cố gắng hết sức để xem lâu hơn một chút, cho đến khi bản trụ nổi nữa, mới ôm cái trán ướt đẫm mồ hôi mà thả đứa trẻ xuống.

Lục Chước Quang khi đang ở độ tuổi hiểu chuyện gì, chỉ nhớ mỗi ngửa đầu lên , những giọt mồ hôi trán Lão Lục từng giọt rõ nét, căng mọng trong suốt, men theo đường nét góc cạnh gương mặt ông trượt xuống, rớt thẳng lên mặt . Kỳ lạ , giọt mồ hôi lúc bấy giờ chẳng hề cho cảm nhận chút độ ấm nào, một khoảnh khắc của nhiều năm , nó đột nhiên bỏng rát, khiến mất tự nhiên mà đưa tay lau má hết đến khác.

khuôn mặt rửa qua ngàn vạn , dù là mồ hôi m.á.u tươi cũng đều gột sạch, ngón tay bao giờ thể lau giọt mồ hôi của Lão Lục ngày xưa nữa, cả nước mắt cũng .

Lần đầu tiên Lục Trì rơi nước mắt mặt Lục Chước Quang, là khi ông thấy xác một đứa trẻ cuộn tròn bên bờ sông. Dù mang phận ăn mày, ông ưa sạch sẽ, trời nóng cứ cách vài ba bữa dẫn Lục Chước Quang bờ sông tắm rửa. Hôm đó hai sớm, trời vẫn còn mờ sương, trong lúc Lục Trì đang rửa đôi chân đen nhẻm cho đứa nhỏ thì chợt liếc thấy trong bụi cỏ. Ông đặt Lục Chước Quang xuống, dậy bước tới xem. Gạt đám cỏ dại , một t.h.i t.h.ể trẻ con mảnh vải che đang co rúm , tuổi tác chừng ngang với Lục Chước Quang. Vì quá đói khát, từng khúc xương phô rõ rệt, lớp da nơi mạng sườn thậm chí còn căng mỏng đến đáng sợ.

Không còn nghi ngờ gì nữa, đứa bé c.h.ế.t đói. Nếu như Lục Chước Quang Lão Lục nhặt về, lẽ cũng sẽ chung cảnh ngộ như thế, vội vã kết thúc một cuộc đời còn kịp bắt đầu.

Nước mắt Lão Lục lặng lẽ tuôn rơi, nhưng tuôn trào mãnh liệt. Lục Chước Quang mang đôi chân ướt sũng bước tới, ngẩng đầu ông, bèn những giọt nước mắt như mưa rớt xuống đầy mặt.

Ông cởi chiếc áo khoác ngoài duy nhất , tuy rách rưới t.h.ả.m hại nhưng cũng đủ để bao bọc một đứa trẻ ốm yếu nhỏ bé. Cánh tay cụt của ông đến chữ còn khó nhọc, mất gần trọn một ngày mới đào xong một cái hố nông. Chiều muộn ráng chiều rực rỡ, Lục Chước Quang đói đến mức bụng dán lưng, im lặng bên cạnh ông chôn cất chiếc áo của , cùng với bộ xương bọc da gọn trong đó.

Lục Trì luôn những chuyện mà Lục Chước Quang hiểu, và những ăn mày khác cũng chẳng thể thấu. Tuy tay chân tàn phế, việc nặng, nhưng ông rõ ràng là một bụng đầy thi thư. Muốn dựa học thức để mưu sinh vốn chẳng chuyện khó, mà ông chấp nhận mười năm như một ngày lang bạt đường phố. Nếu hỏi, ông sẽ đáp: "Tính lúc trẻ bốc đồng, trót rước họa , kẻ thù bây giờ vẫn còn nhắm tới. Đi nơi khác kiếm sống chỉ tổ rước họa cho , thà lượm lặt chút cơm thừa canh cặn bên đường còn hơn."

Vậy thì rời khỏi kinh thành là mà. Có bảo: Trời đất bao la, ông bản lĩnh thế , mà chẳng sống ?

"Cái mạng của , hễ khỏi kinh thành là hết giá trị, sẽ c.h.ế.t nhanh." Lục Trì chằm chằm thằng nhóc đang chậm chạp nhai cơm, ngứa tay chọc chọc cái má đang phồng lên của , : "Ta sống, ít nhất là khi thằng nhóc con lớn lên, thể c.h.ế.t."

Lục Chước Quang khi nào , tự ý quyết định chiếm của riêng, coi như cốt nhục mà nuôi dưỡng nên , đó truyền dạy cho những lễ tiết thừa thãi vô dụng cùng những niềm tin ngây thơ đến nực .

"Mệnh". Chữ đầu tiên Lục Chước Quang cất tiếng , cũng là chữ đầu tiên học trong đời, thực chất là một thứ vô cùng đáng sợ. Nó màu dạng, nhưng thể lặng lẽ, dễ dàng đ.á.n.h gục ngàn vạn con trần mắt thịt.

Số mệnh của Lục Trì cũng hệt như những dòng chữ do chính tay ông , gập ghềnh, nguệch ngoạc, thoạt vô cùng xí, nhưng trong đó ẩn chứa sự độ lượng, cởi mở, tự tại và gò bó. Đôi khi Lục Chước Quang tự hỏi, nếu năm xưa Lục Trì c.h.ế.t, liệu ông thất vọng về đứa con nuôi đến cả thi tú tài cũng chật vật như .

Lời dặn dò vội vã lúc lâm chung, rốt cuộc là vì ông ôm mộng tưởng viển vông rằng một ngày thời vận ập đến, giúp Lục Chước Quang lớn lên với phận ăn mày tư cách nhập học, tham gia khoa cử; vốn dĩ ông luôn hiểu rõ, khi ông c.h.ế.t, vị Triệu đại nhân từng đưa cho ông danh sách gian lận khoa cử , sẽ tiếp nhận đứa trẻ mới năm tuổi vẻ ngoài khờ khạo .

Ông từng hận Triệu Chấp ? Hay hối hận vì ngày tố giác tờ danh sách ?

Nếu như vì nhặt một đồng xu rơi phố cho đứa trẻ chẳng cùng chung m.á.u mủ, lẽ ông c.h.ế.t tức tưởi đêm Giao thừa nhà nhà đoàn viên, giăng đèn kết hoa rực rỡ.

Lục Trì ôm trong lòng chí lớn ngất trời, vốn đáng lẽ vút bay lên chín tầng mây, quan lộ thênh thang, nhưng chỉ vì một phút bốc đồng mà hủy hoại tất cả. Trong những đêm ngày lang bạt đầu đường xó chợ, ông từng hối hận vì quyết định lỗ mãng năm xưa, từng hổ thẹn với tàn kiếp bình phàm, tẻ nhạt ? Trong khoảnh khắc tuyết rơi dày đặc, sinh mệnh đến hồi kết, ông từng hối hận vì nhặt một đứa trẻ bẩm sinh khiếm khuyết từ bãi tha ma, để mất mạng chỉ vì nhặt đồng tiền đón giao thừa cho nó?

Uống cạn một gáo ánh sáng trời xanh là chí hướng cả đời của ông, đó chỉ là một giấc mộng lớn do ông dệt nên, mong cho đời trong thiên hạ đều chia sẻ một tia sáng , bình yên sống trọn sớm chiều?

Ông say giấc ngàn thu điểm kết thúc của năm cũ. Đầu năm mới, ông từ trận tuyết lớn năm , luôn mang theo đồng tiền mừng tuổi bên quanh năm suốt tháng, nhưng chẳng bao giờ ăn mừng Tết Nguyên đán nữa.

Thế nhưng, kẻ điên điên khùng khùng, kỳ lạ c.h.ế.t nhiều năm. Dẫu Lục Chước Quang mang trăm ngàn câu hỏi, cũng chỉ thể thẫn thờ bia đá, chẳng ai đáp lời.

Cái đầu đặt mộ hồi nay rữa nát sạch sẽ. Trái cây, rượu thịt bày biện bia mộ, cỏ dại mọc lởm chởm cũng dọn dẹp gọn gàng. Xung quanh đây chỉ duy nhất một nấm mồ , tuy vẻ cô quạnh hắt hiu nhưng vị trí cực kỳ , ngự đỉnh núi, thể phóng tầm mắt xa xăm bao quát cả kinh thành.

Nếu Lục Trì linh thiêng, lúc hẳn cũng những kẻ từng hãm hại ông đều bỏ mạng, thâm thù đại hận năm xưa thanh toán sòng phẳng. Những điều ông ngày , những ước nguyện của ông, thảy đều trở thành hiện thực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-102-tan-hoa-tuong-truyen.html.]

Điểm bất mãn duy nhất là Lục Chước Quang những chẳng thi đỗ Trạng nguyên, mà đến cái danh tú tài cũng đ.á.n.h mất. cho là , rót rượu lầm bầm: "Nương t.ử mà lấy sinh ở vùng Tái Bắc xa xôi vạn dặm. Nơi trọng lễ nghĩa, phong tục hoang dã, nhiều quy củ ở kinh thành nàng chẳng hề hiểu , căn bản ngày trải qua kỳ thi đồng sinh đàng hoàng mới thi đỗ tú tài. Thế nhưng trượng phu, bao dung, thèm chấp nhặt với nàng."

Hắn như đang tự lẩm bẩm một , nhưng đối thoại vô cùng nghiêm túc, từng chén từng chén rượu thơm nồng rưới xuống mặt đất.

Lúc Chu Hạnh tìm đến nơi, khéo thấy đang đắn chuyện với nấm mồ. Đây đầu nàng đến nơi chôn cất Lục Trì, ngay từ Lục Chước Quang mang đầu đến tế, nàng theo một . Chốn hoang vu hẻo lánh, nhưng cách đó chừng một dặm dựng một tiểu viện, bên trong chuẩn sẵn vật dụng sinh hoạt, rõ ràng là nơi Lục Chước Quang thi thoảng sẽ đến ở .

Nàng về phía , nhanh thấy giọng Lục Chước Quang, loáng thoáng chen lẫn mấy câu "hết cách", “lấy vợ là thế". Rõ ràng nàng đến nhưng lơ, quyết định dùng cái gáy để chào đón nàng.

Chu Hạnh bước đến mộ, khoanh chân xuống bên cạnh . Lục Chước Quang chẳng lộ vẻ ngạc nhiên nào, chỉ rũ mắt, cất giọng nhạt nhẽo: "Chu đại nhân xong chính sự ? Sao nhã hứng dạo chơi chốn ngoại ô hoang dã thế ?"

Chu Hạnh đặt tay lên đầu gối , : "Chính sự gì cũng quan trọng bằng đang mong ngóng trong lòng."

"Ngóng trông ai cơ?" Lục Chước Quang hỏi: “Là đám công t.ử con nhà quyền quý tự tiến cử chăn gối ở kinh thành, là cuốn danh sách mà tên hôn quan nào đó cất công mang từ tận Đan Ngọc tới?"

"Người mà ngóng trông , lòng còn nhỏ hơn cả lỗ kim, ánh mắt bắt bẻ, năng bao giờ kiêng dè nể nang ai. Rõ ràng thi Trạng nguyên, nhưng lười chẳng buồn sách, ngày thường cứ bộ tịch tự nhận là văn nhân, song hễ gặp chuyện là xách đao đòi giải quyết. Nói là giữ gìn lễ tiết, nhưng thực chất ngoan cố bảo thủ, cổ hủ hết chỗ ." Nàng sang hỏi bên cạnh: “Lục tú tài thấy là ai?"

Lục Chước Quang lờ mờ đoán Chu Hạnh sẽ chẳng thốt lời nào êm tai, nhưng mấy câu quả thực quá khó , biến thành kẻ chẳng nước non gì. Hắn tức nghẹn họng nên lời, mặt chỗ khác, né tránh ánh mắt của Chu Hạnh, đến cả khóe mắt cũng chẳng thèm liếc nàng.

Chu Hạnh chịu buông tha, sấn tới tì nửa lên đùi , nghiêng đầu cố tình ép : "Sao Lục tú tài gì thế?"

Lục Chước Quang rụt chân , chỗ dựa của Chu Hạnh trượt hụt, mặt mày sa sầm : "Lục mỗ gánh nổi cái danh tú tài."

"Ồ, nhắc suýt nữa thì quên." Chu Hạnh trêu chọc đến cùng: “Bây giờ đó đến cả cái danh tú tài cũng chẳng còn nữa ."

Lục Chước Quang mặt biến sắc: "Ồ, Chu đại nhân lầm mà ngóng trông một kẻ tiểu nhân phẩm hạnh đoan chính, gia thế thấp kém như ?"

Chu Hạnh thở dài một sườn sượt, bộ dáng quả thực vô cùng tiếc nuối và hối hận, từ tốn : "Ta cũng rầu rĩ lắm đây, hiểu cứ nhung nhớ , giờ giờ khắc khắc đều nghĩ tới. Mới xa nửa ngày mà thấy hồn xiêu phách lạc, chẳng gì cả, chỉ nóng lòng tìm , dường như chỉ khi thấy , chạm thì lòng mới yên ."

Nàng bắt lấy tay Lục Chước Quang, miết ngón tay ấn lên mạch đập của chính : "Vị lang quân , am hiểu chút y thuật , mau giúp xem mắc bệnh gì."

Lục Chước Quang cuối cùng cũng chịu ngoảnh mặt , ánh mắt rủ xuống, chằm chằm mắt nàng. Chu Hạnh đang , nụ khác hẳn với nụ khi nàng giao thiệp với ngoài thường ngày. Ánh mắt nàng lúc chứa chan một bầu xuân thủy mát lạnh, sóng sánh trong đó là bóng nước, mà là dòng tình cảm mê hoặc tâm trí, dụ dỗ trầm luân.

Cũng chính vì phần lớn thời gian đôi mắt nàng đều cực kỳ tỉnh táo và thấu tỏ, nên mỗi khi rung động mới khiến sinh ảo giác rằng trao cho sự yêu thương và quan tâm độc nhất vô nhị. Do , việc Lục Chước Quang độc chiếm, cam lòng san sẻ cho kẻ khác cũng là lẽ thường tình.

Nếu đối mặt với một Chu Hạnh như thế vẫn còn so đo tính toán, thì đó là lầm của kẻ chồng. Ánh mắt Lục Chước Quang vô tình cố ý lướt qua đôi môi nàng: "Bệnh dẻo miệng ngọt xớt, khó chữa lắm."

"Ta cách." Chu Hạnh ngứa ngáy trong lòng, chồm về phía , sáp gần hơn, hạ thấp giọng thì thầm: "Chàng hôn một cái, bệnh gì cũng khỏi."

Lục Chước Quang ngửi thấy Chu Hạnh mùi t.h.u.ố.c thoang thoảng, xen lẫn cả hương liệu thường dùng. Mùi hương hòa quyện dễ chịu đến nao lòng. Yết hầu khẽ trượt, một lúc trầm ngâm, vẫn mặt : "Trước mộ c.h.ế.t, cợt nhả."

Chu Hạnh nào thèm quan tâm c.h.ế.t với chẳng sống, cứ chằm chằm góc nghiêng của Lục Chước Quang. Tầm mắt nàng trượt từ đôi mắt tuyệt của dọc theo sống mũi, dừng bờ môi. Nàng nhất định mắc bệnh thật , nếu thì chìm đắm vì một nam nhân đến ? Từ gương mặt cho đến từng cử chỉ nhỏ nhặt, thần thái của , tất thảy đều khiến nàng động lòng. cái thứ bệnh vặt vô hại căn bản chẳng cần chữa, cứ hùa theo nó là .

Chu Hạnh thơm lên tai , dạo tâm trạng cực kỳ tệ nên nhỏ giọng dỗ dành: "Đừng giận nữa mà. Ta tin chắc cái danh tú tài của là thi đỗ bằng thực lực, nhưng triều đình quá nhiều kẻ phục. Hoàng thượng thanh lọc triệt để gian lận thì buộc tính cả , nếu ngoại lệ thì thu phục lòng ? Chàng đại nhân đại lượng, cứ coi như vì đại cục mà lùi một bước ."

Vành tai truyền đến cảm giác ngứa ngáy, lồng n.g.ự.c Lục Chước Quang đập thình thịch liên hồi. Hắn giơ tay xoa xoa ngực, như cách thể xoa dịu trái tim đang xốn xang , mặt vẫn tỏ thái độ gì, lẳng lặng lắng nàng tiếp.

"Ta nghiêm khắc cảnh cáo Phùng đại nhân, bắt ngài về là hủy ngay cuốn sổ đó. Ta xưa nay từng ý định tuyển chọn thanh niên tài tuấn gì cả, đều do tên đó hại ! Hơn nữa trong lòng cũng tự hiểu, mấy kẻ ở Đan Ngọc đó so với quả là khác biệt một trời một vực, mà sánh bằng , thể để mắt tới bọn họ? Lục Chước Quang, con và vùng đất Tái Bắc đều giống , yêu hận rõ ràng, bao la bát ngát, bao giờ che đậy giấu giếm. Một khi yêu , thì chỉ yêu thôi, tuyệt đối thuận miệng nhăng cuội. Chàng hờn dỗi bảo buộc miệng buông lời ngon tiếng ngọt, nhưng những lời chỉ với duy nhất , từng kẻ thứ hai khiến như thế."

Nàng đặt những nụ hôn khẽ khàng lên má , khóe môi chạm nhanh chóng tách , nhẹ bẫng tựa chuồn chuồn lướt nước: "Ta câu nào cũng là thật lòng thật cả, tin ?"

Lục Chước Quang rũ mắt nàng. Dù nét mặt vẫn điềm tĩnh, nhưng lồng n.g.ự.c phập phồng rõ rệt. Những nơi đôi môi nàng chạm qua như bắt lửa, thiêu đốt đến nóng bừng.

Hắn dĩ nhiên tin Chu Hạnh, bất cứ lúc nào cũng tin. Hắn để tâm chuyện danh hiệu tú tài của tước đoạt, cũng bận lòng vì những kẻ tâm thuật bất chính cứ vây quanh Chu Hạnh, càng canh cánh cuốn sổ tay do Phùng Tông mang từ nơi xa xôi tới. Thế nhưng so với một chữ "yêu" xuất phát từ tận đáy lòng Chu Hạnh, tất cả những thứ thảy đều trở nên nhỏ bé chẳng đáng nhắc tới.

Lục Chước Quang cất lời hỏi: "Vậy khi nào chúng rời kinh thành?"

"Vài ngày nữa." Chu Hạnh đáp: “Ta đảm bảo, tuyệt đối kéo dài thêm nữa."

Lục Chước Quang lúc mới mãn nguyện. Những muộn phiền trong lòng phút chốc tan biến thành mây khói, thảy chỉ còn cảm xúc rung động do Chu Hạnh khuấy đảo. Hắn khom , một tay luồn qua khoeo chân Chu Hạnh, một tay ôm lấy eo nàng, nhẹ nhàng bế bổng nàng lên. Đồng thời, cúi đầu, phủ lên đôi môi nàng một nụ hôn thật sâu.

Chu Hạnh quàng tay qua cổ , khẽ c.ắ.n lấy môi răng , đáp nụ hôn .

Lục Chước Quang bế nàng rảo bước về phía viện, dù chẳng cần đường cũng bước vô cùng bình . Cứ thế, bế nàng thẳng trong tiểu viện, đá chân đóng sầm cửa phòng, giấu một căn phòng tràn ngập sắc xuân tình ý.

Hắn vùi đầu hõm cổ Chu Hạnh, tham lam hít hà mùi hương làn da nàng, hôn hôn đồng tiền xu đeo cổ nàng, đó là đồng tiền mừng tuổi mà vô tình tặng cho Chu Hạnh. Ban đầu chỉ mang ý kết giao bằng hữu, nhưng giờ đây nó chất chứa bộ tình cảm sâu đậm của Lục Chước Quang.

Bởi vì mạng của Lão Lục đáng giá một văn tiền, nên lẽ đương nhiên, mạng của Lục Chước Quang cũng đáng giá một văn tiền .

Sau khi Lão Lục , trận tuyết phủ trắng trời ngày đó chỉ vùi lấp t.h.i t.h.ể của ông, mà còn đóng băng cả thế giới của Lục Chước Quang. Hắn vốn dĩ luôn cô độc một , xem nhẹ chuyện sống c.h.ế.t, mãi cho đến khi vệt sắc xanh cuối cùng xuất hiện giữa mùa đông lạnh giá , Lục Chước Quang mới cảm nhận lớp băng tuyết đang dần tan chảy, mới khao khát sống, và sợ hãi cái c.h.ế.t.

Hắn nghĩ, giờ gặng hỏi Lão Lục năm xưa liệu hối hận vì nhặt về cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Bởi vì hiện tại thế gian , khát khao sống, cần tất cả thứ thuộc về , và cũng sẵn lòng kiên nhẫn bao dung khuyết điểm của .

, chẳng cần ngoái đầu . Mỗi ngày trong tương lai, Lục Chước Quang sẽ mang theo sức sống và tình yêu của Chu Hạnh, cùng nàng sóng vai đồng hành.

Loading...