Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 103: Quê nhà vạn dặm

Cập nhật lúc: 2026-09-08 13:57:38
Lượt xem: 66

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đầu tháng Tám, Chu Hạnh cuối cùng cũng khởi hành đến biên cương.

Tái Bắc đến mấy vạn binh lính đồn trú, nên Hoàng đế chỉ phái ba trăm binh vệ theo hộ tống. đường lên phía Bắc, Chu Hạnh còn chút việc tư, dẫn theo một đội ngũ khổng lồ như diễu hành qua thì tiện, cũng chậm trễ thời gian di chuyển. Do đó, nàng chia hai đường với đám binh vệ, hẹn hội ngộ ở thành trấn giữ biên ải.

Đêm khi lên đường, Chu Hạnh cắt giảm trong đội ngũ của nên triệu tập tất cả để bỏ phiếu. Viên Sát vì mới hôm qua vạ miệng đắc tội với ít nên phiếu bầu tống cổ sang đội ngũ chính.

Hắn gào thét kháng nghị, la toáng lên rằng lúc qua Linh Kinh còn tự đón già, lấy tính mạng của con chim yêu quý thề thốt dăm ba bận, đảm bảo với Chu Hạnh chặng đường tiếp theo tuyệt đối sẽ buông một lời nào khó nữa.

Lục Chước Quang bên cạnh, suy tư một hồi, cảm thấy tên Viên Sát dẫu vạ miệng chọc bực nhưng cũng suốt ngày. So với Tiêu Thiệp Xuyên lúc nào cũng bất thình lình dùng tiếng đàn tra tấn khác, thà giữ Viên Sát hơn.

Mấy tình cảm sâu đậm, giờ bảo chọn một đẩy sang đội ngũ khác, trong lúc nhất thời chẳng ai nỡ quyết định. Lục Chước Quang thì khác, ngoại trừ Chu Hạnh, chẳng để tâm kẻ nào rời , thậm chí còn mong tất thảy cút hết để hai họ đơn độc bước .

Hắn gấp quyển sách trong tay , ngẩng đầu lên, nở một nụ nhã nhặn lịch thiệp, sang với Tiêu Thiệp Xuyên: "Tiêu , kỹ thuật gảy đàn của ai trong chúng ở đây thể thẩm thấu nổi. Có lẽ cũng hiểu tìm tri âm khó thế nào, chi bằng ôm đàn sang đội ngũ binh vệ. Trên đường ba trăm con thể thưởng thức tỉ mỉ tiếng đàn của , thế nào cũng tìm tri kỷ họa khúc cao sơn lưu thủy."

Tiêu Thiệp Xuyên vẫn luôn tự cho là khúc cao họa quả*, từng trách cứ những cảm thụ nỗi niềm mà gửi gắm tiếng đàn. Vốn đang rầu rĩ để mua cây đàn thứ năm mà thiếu chủ tịch thu, Lục Chước Quang khuyên , bỗng thấy lọt tai, bèn gật gù: "Lục , đây là trách lầm . Hóa chỉ mới hiểu nghệ thuật chơi đàn của thể đo đếm bằng những tiêu chuẩn phàm tục. Không nỡ thấy tài năng của chôn vùi giữa một đám gảy đàn tai trâu, thôi, một , sang bên binh vệ tìm tri kỷ."

* khúc nhạc quá cao siêu ít họa theo .

"..." Chu Hạnh cạn lời, thấy tình cảnh cũng chẳng cần nhiều lời nữa, sang sai Tiền Bất Đoạn tìm bốn cây đàn tịch thu đó trả cho .

Lục Chước Quang lên tiếng: "Về phần y sư, đội ngũ của chúng chỉ cần giữ một là đủ." Cáo lão già chuyên vu khống thận khí suy nhược thực cũng chẳng lý do gì để ở .

Lục Chước Quang đảo mắt, Chu Hạnh thừa đang toan tính điều gì. khi gạt bỏ những ý đồ tủn mủn của và suy xét kỹ lưỡng, nàng thấy lời cũng lý. Dẫu đường từ kinh thành lên Tái Bắc vốn dĩ xa xôi vạn dặm, huống hồ giữa đường bọn họ còn rẽ sang những nơi khác, chẳng nên để một lão già tuổi tác cao ngược xuôi bôn ba thêm nữa.

Hơn nữa, ở huyện Tĩnh Gia, Diệp Vanh vì đóng vai kẻ cầm đầu xúi giục dân tị nạn loạn mà đ.á.n.h cho bã lúc tra khảo, vẫn cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng thêm mấy hôm. Vì thế, cũng gom chung một gói với hai , gộp luôn đội ngũ chính. Về phần Lữ Hương Âm, Chu Hạnh trăn trở tới lui, cuối cùng quyết định dẫn bà theo.

Tuy thể ở kinh thành sống an nhàn đến cuối đời, cũng giao t.h.u.ố.c giải và cách bào chế vu độc, xét về mặt khách quan thì nhất thiết theo cùng. Thế nhưng mặt lạ bà cực kỳ ít . Kể từ khi đến ở chung với bọn họ, ngay cả tin tức về Triệu Chấp và con trai, bà cũng thưa hỏi hẳn. Có lẽ bà lờ mờ nhận bỏ rơi, sắc mặt luôn thoáng chút u sầu cách nào hóa giải.

Lý do Chu Hạnh quyết định đưa bà là vì nàng từng bắt gặp cảnh Lục Chước Quang mang bài chữ xong đưa cho Lữ Hương Âm xem, còn gọi bà một tiếng "nghĩa mẫu". Khác với Chu Hạnh, tình cảm mà tên Lục Chước Quang nhận từ các bậc trưởng bối thực sự quá ít ỏi, bằng cũng chẳng đến mức ghi khắc Lục Trì - chỉ nuôi hai năm - suốt hai mươi mấy năm ròng.

Lữ Hương Âm hiện tại còn là Triệu phu nhân nữa, mà Lục Chước Quang vẫn nhận vị nghĩa mẫu , chứng tỏ cũng cho rằng ân oán cá nhân nên liên lụy đến ngoài cuộc. Có lẽ vì chẳng bao giờ thể tương phùng với cha ruột thịt, Chu Hạnh cũng đành lòng để bỏ xem như là "" . Vì thế, lúc sắp xuất phát, nàng bảo thu dọn hành lý cho Lữ Hương Âm, còn cố ý bịa một lời dối để nối tiếp giấc mộng mà bà vẫn luôn đắm chìm, khiến bà cam tâm tình nguyện bước lên chiếc xe ngựa rời khỏi kinh thành.

Chu Hạnh để vài xuất phát , lúc đến bí mật thì lúc cũng lặng lẽ, chỉ Tề Huyên và Thôi Tuệ tin, thường phục đích tiễn hành.

Thôi Tuệ chạy bước nhỏ đến, hai tay ôm một tay nải phồng to nhét đầy đồ đạc, trao tận tay cho Chu Hạnh, đây là lương khô do già mới kinh của thức trắng đêm cho.

Lục Chước Quang bên cạnh lạnh nhạt quan sát, ngang ngó dọc đều thấy chướng mắt với cái tay nải , bèn kháy với Chu Hạnh: "Sao đem cái thứ từng ném c.h.ế.t ch.ó điên cho nàng ăn thế ? Có thấy răng nàng chắc khỏe lắm ?"

"Không , đây là bánh trái, cả mặn cả ngọt, ăn là tan ngay trong miệng." Thôi Tuệ vội vàng xua tay phân bua: “Lần ăn bánh bao nghẹn tới mức trợn trắng mắt, sùi bọt mép, già nhà thấy thì xót xa đau đớn, thề bánh bao nữa ."

Chu Hạnh lén huých cùi chỏ Lục Chước Quang, hiệu bảo bớt quậy: "Đa tạ Thôi đại nhân."

Thôi Tuệ thu hết cử chỉ nhỏ đó mắt, lén lút liếc Lục Chước Quang một cái thêm gì nữa.

Trong mắt , tên hỉ nộ vô thường, rõ ràng là ỷ bản lĩnh cao cường mà quen thói càn. Ngoài miệng thì rao giảng văn nhân giữ lễ, nhưng thực chất đối với bất cứ ai, kể cả Hoàng đế Tề Huyên, đều chẳng mảy may tỏ chút cung kính nào. Nghe dạo còn cả gan hỏi Hoàng đế thể ban cho cái danh Trạng nguyên . Thôi Tuệ chán sống cũng chẳng dám đề đạt yêu cầu mạo phạm nhường .

Đôi lúc vẻ ngoài ăn vẻ ôn hòa, nhưng trong bụng khi đang rủa xả ầm ĩ, chẳng đang mưu toan giở trò gì.

Mấy hôm , Phùng đại nhân chân ướt chân ráo lên kinh tới bái phỏng, chẳng lỡ miệng sai câu gì mà đắc tội với Lục Chước Quang, suýt chút nữa rước họa diệt môn cho cả gia tộc. Lại bàn tiệc thấy và Chu Hạnh giao tình từ , vốn định nhờ ông tơ bà nguyệt se duyên, ai dè dọa cho vã mồ hôi hột khi thẳng thừng tuyên bố Chu Hạnh nơi chốn.

Dạo gần đây, chuyện đồn ầm lên khắp kinh thành. Ban đầu ai cũng tưởng là lời đồn thất thiệt, nhưng khi trực tiếp hỏi thăm, Chu Hạnh chẳng hề phủ nhận, chỉ đáp: "Lúc vội quá nên tổ chức đàng hoàng, tiếp đón chu mong chư vị lượng thứ."

Chu Hạnh kinh thành, nên dẫu hôn sự trọng đại bỏ qua việc mời quan khách thì cũng chẳng thể là thiếu chu . Nàng trả lời như cũng chỉ là cách từ chối khéo léo để đẩy khác xa mà thôi, ai điều cũng sẽ chẳng truy hỏi thêm. Chẳng qua là lời đồn đại thường thổi phồng, tin tức rò rỉ từ , mà ai cũng kháo rằng phu quân của nàng là một kẻ nhỏ nhen, cuồng ghen, võ công tuyệt đỉnh, tính tình kỳ quái. Bất kẻ nào dám tơ tưởng đến Chu Hạnh thì liệu hồn mà giữ lấy cái đầu của cả nhà .

Lúc mới tin , Thôi Tuệ chẳng cần hỏi thêm lời nào cũng đoán ngay gã đó là ai. Hôm nay ngoài cổng thành, trong lòng chỉ ngập tràn cảm khái: Chu Hạnh mang tên lên Tái Bắc đúng là tích đức hành thiện, đây quả là phúc lớn cho bộ bách tính kinh thành.

Hắn lùi mấy bước, trong bụng nhẩm tính đợi nhóm Chu Hạnh khuất thì mua ít pháo hoa về đốt ăn mừng mới .

Tề Huyên lướt qua bước lên. Đứng mặt Chu Hạnh, bỗng dưng nghẹn lời. Từ lúc đăng cơ đến nay, hai gặp gỡ thường xuyên, cùng bàn bạc cách giải quyết những vấn đề bám rễ sâu xa nhiều phương diện, từ trị quốc dẹp loạn, thanh trừng triều đình đến trấn thủ biên ải. Mỗi hội mặt đều là đang chuẩn cho ngày chia xa.

Hắn nhớ ngày đầu tiên gặp Chu Hạnh. Nàng trong bộ dạng luộm thuộm xộc xệch băng qua quán ồn ào đến gần. Lúc bấy giờ chẳng một ai thấu ẩn sâu trong dáng vẻ trẻ trung tiêu sái mang một tấm lòng bồ tát cứu thế. Nếu chỉ đơn thuần để báo thù, nàng cần đ.á.n.h cược lớn đến , cần một lời oán thán mà gánh vác cả giang sơn xã tắc, càng chẳng cần vắt óc suy tính trăm phương ngàn kế chu tỉ mỉ, chỉ để đảm bảo vị tân quân như ngay khi kế vị sẽ bề bộn công việc đè bẹp.

Trong lòng Tề Huyên dẫu ngàn vạn lời tri ân, đến giờ phút thảy đều hóa thành dòng lệ nóng nơi khóe mi. Hắn học theo điệu bộ ôm quyền của nàng cái ngày đầu hội ngộ , cất giọng : "Hách Liên an bang, Tề thị định quốc. Xin nguyện năm năm tháng tháng nối tiếp lời minh ước của tiền nhân, dẹp yên nội loạn, thu hồi đất đai mất, chung tay dựng xây một thời kỳ thái bình thịnh trị cho quốc gia, tàn, lòng đổi."

Mọi lời khuyên can dặn dò nàng lặp lặp bao nhiêu , lúc Chu Hạnh chỉ lễ một cái, đáp lời dứt khoát như đinh đóng cột: "Thần nhất định cúc cung tận tụy, ngày ắt sẽ ngày lãnh thổ giang sơn vẹn ."

Nhóm lượt hành lễ bái biệt Tề Huyên và Thôi Tuệ. Chu Hạnh xoay lên ngựa, ngoái đầu những dòng chữ tráng lệ uy nghi khắc cổng thành. Nàng bao giờ gặng hỏi cặn kẽ khung cảnh lúc phụ rời kinh năm xưa, nhưng ngay giờ khắc , nàng bất chợt cảm nhận sâu sắc những gì ông trải qua khi , một cuộc chia ly mà mãi đến hết phần đời còn cũng bao giờ còn tương phùng chốn hoàng thành.

Suy cho cùng, chặng đường vạn dặm thăm thẳm chỉ cách trở núi cao sông dài, mà còn gánh vác trọng trách nặng tựa Thái Sơn: thu hồi cố thổ, an định biên cương. Đó là một chặng đường lẽ đ.á.n.h đổi bằng cả chục năm, thậm chí là cả phần đời còn mới thể thành.

Chu Hạnh xa lạ mảnh đất , ruột thịt, chẳng nổi một bạn thanh mai trúc mã, càng đến những tình cảm quyến luyến khó rời. Do , nàng vung roi giục ngựa, thẳng tiến ngoảnh đầu bỏ .

Con ngựa đầu đàn phi, bầy ngựa phía cũng lập tức bám gót. Thôi Tuệ nguyên tại chỗ đưa mắt dõi theo, ngắm vạt áo bọn họ phần phật tung bay, mái tóc dài nhảy múa trong gió, tựa những vị hiệp khách tiêu d.a.o cưỡi gió mà .

Hắn chợt nhận đám dường như nay đều chẳng oán chẳng hối. Bất kể là cống hiến trả thù, việc duy nhất họ chỉ là bước theo dấu chân Chu Hạnh. Rõ ràng chẳng quan hệ m.á.u mủ ruột rà, càng ràng buộc lợi ích, cớ họ thể gắn kết với chặt chẽ đến ?

Bọn họ gọi Chu Hạnh là thiếu chủ, thiết nghĩ tấm lòng trung can nghĩa đảm nảy nở từ nàng, mà là sự kế thừa từ Hách Liên Khâm. Cõi lòng Thôi Tuệ rộn rạo chấn động, bất chợt thấy tiếc nuối vì sinh muộn, giá mà sớm hơn ba chục năm, lẽ cũng diện kiến vị tướng quân oai phong lẫm liệt vang danh thiên hạ đó.

Bọn họ xa dần, đến khi bóng dáng khuất hẳn khỏi tầm mắt, Tề Huyên mới chịu cúi đầu lén gạt hai giọt lệ. Chắc vì e ngại Thôi Tuệ còn đó, để bầy thấy yếu lòng nên động tác của phần giấu giếm. Thôi Tuệ cũng cực kỳ thức thời mà giả mù, sang một bên sửa soạn ống tay áo, chỉnh đốn quan tài, lẳng lặng chờ nước mắt nơi khóe mắt Tề Huyên gió sấy khô mới bước lên tâu: "Hoàng thượng, chúng hồi thành thôi."

Chu Hạnh rời , biên ải xa xôi khắc nghiệt đang chờ nàng chinh chiến. Còn đống tàn dư lộn xộn ở kinh thành thì cần họ thu dọn. Tuy hai nơi cách trở vạn dặm, nhưng chỉ cần kết hợp sức mạnh của hàng vạn hàng triệu con , Đại Tề há chẳng thể nào phục hưng thời kỳ thịnh vượng ?

Chỉ mong trong cõi đời , sẽ còn ngày tái ngộ.

Cuối hạ luyến tiếc kéo lê cái đuôi thoắt ẩn thoắt hiện. Mây đen từ kinh thành trôi dạt đến Linh Kinh, mưa tầm tã trút xuống trải dài ngàn dặm, chớp mắt thu sang.

Khi nhóm Chu Hạnh ngang qua Linh Kinh cũng nấn ná quá lâu, chỉ rước già đơn độc của Viên Sát cùng, gặp Đào Anh một .

Nàng ngóng trông ở Linh Kinh mấy tháng trời, cuối cùng cũng đợi tin từ Chu Hạnh. Nàng vì sung sướng, vội vàng khoác tay nải lên lưng, hành động chớp nhoáng đến mức Chu Hạnh cũng líu lưỡi. Nàng : "Trước đó sớm ngóng tin tức trong kinh thành, cô nương sắp hồi hương về Tái Bắc nên sửa soạn hành lý từ sớm, chỉ đợi cô nương đến Linh Kinh đón thôi."

Đôi chân dị dạng của Đào Anh chỉ dài ba tấc, đây mỗi lên xuống lầu đều đau đớn như đứt từng khúc ruột. Chặng đường xa nhất mà nàng từng trong đời chính là quãng đường từ thanh lâu đến chỗ ở của Chu Hạnh, đoạn đường thể coi là tắm trong bão táp mưa sa, mỗi bước chân nhuốm máu. Giờ đây, vết thương lòng bàn chân mòn vẹt đóng vảy, đoạn xương ngón chân gãy nát cũng liền . Nàng đủ can đảm và quyết tâm để đo lường con đường vạn dặm từ nơi đây tới Tái Bắc.

Và thế là đội ngũ kết nạp thêm hai . Lục Chước Quang nào để tâm chuyện thêm bớt , huống hồ Đào Anh còn là một trong ít những ngứa mắt. Khi Chu Hạnh kết bái phu thê với , nàng tỏ vẻ sửng sốt thể tin như những kẻ khác, mà chỉ lộ nét mặt như tỏ tường thấu đáo, quả nhiên là thế.

So với mấy kẻ cứ lôi gia thế, phận, học thức các thứ của bắt bẻ soi mói, vắt óc tìm lý lẽ chứng minh chẳng xứng đôi lứa với Chu Hạnh, thì Đào Anh đích thị là một điều hiểu lý lẽ.

Hắn nửa đùa nửa thật với Đào Anh: "Ta ngay ngày chừa cho ngươi một con đường sống là quyết định hề sai mà. Nhìn khuôn mặt ngươi chẳng thấy tướng mạo phường gian ác, trông thuận mắt hơn cái tên Viên Sát mồm méo mắt lác nhiều. Nếu san bớt nửa cái đầu cho thì cũng chẳng đến nỗi khiến phát ghét thế ."

Chu Hạnh bước ngang qua lưng , lúc bắt câu , bèn buông lời lạnh nhạt: "Trông mặt bắt hình dong là ."

Lục Chước Quang khẽ hừ lạnh một tiếng, chẳng buồn mảy may tự kiểm điểm bản , dù tên Viên Sát lúc lưng bêu rếu c.h.ử.i bới cũng chẳng ít. Huống hồ trông mặt bắt hình dong thì gì mà đúng? Tướng do tâm sinh, kẻ tướng mạo xí mười phần thì chín phần chẳng loại lành gì, đó là nguyên tắc cốt lõi của .

Rời Linh Kinh dần lên phía Bắc, hễ đến càng thấy cảnh hoang tàn, nhiễu nhương tới đó. Sơn phỉ lộng hành phách lối ở vài nơi, thậm chí còn dám ngang nhiên dựng chốt chặn đường cướp bóc, g.i.ế.c cướp của đường quan. Nhờ đó, Lục Chước Quang, luôn tận tụy diễn vai bình hoa di động từ lúc kinh thành, cuối cùng cũng ý thức chức trách của .

Tuy Chu Hạnh dẫn theo đông tay chân, nhưng cứ qua sào huyệt sơn phỉ nào tiện tay thì tiễu sạch nơi . Bọn sơn phỉ tép riu gần như chẳng cần phiền đến ai khác, một Lục Chước Quang dọn dẹp sạch sẽ sành sanh, giải quyết công chuyện gọn gàng dứt khoát. Bọn sơn tặc quy mô lớn thì hợp lực càn quét. Viên Sát dẫn theo một nhóm, Lục Chước Quang chỉ huy một nhóm, chia hai ngả tiến công. Khi Viên Sát hầm hầm lôi phá cổng xông thì xác c.h.ế.t la liệt. Lục Chước Quang hiên ngang vươn vai, một tay xách đầu tên thủ lĩnh sơn phỉ buông lời châm chọc mỉa mai: "Bọn ngươi chậm quá, năng lực việc cỡ mà ở Vô Thường Tư chắc chắn phạt đòn nhừ xương."

Viên Sát càng vắt óc chẳng hiểu , cứ lẩm bẩm trong bụng đúng là tà môn, chữ như quỷ vẽ bùa, sách như kẻ mù lòa, thơ thì như đ.á.n.h rắm, mà c.h.é.m g.i.ế.c thì thuần thục điêu luyện như thần linh trợ giúp, rốt cuộc thì đập hỏng đầu hồi mấy tuổi mà cứ sống c.h.ế.t giả danh văn nhân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-103-que-nha-van-dam.html.]

Từ khi Lục Chước Quang gia nhập, hành trình tiễu phỉ dọc đường bỗng trở nên nhàn nhã vô cùng, nào cũng tốc chiến tốc thắng, chẳng trễ nải chút thời gian di chuyển nào. Mọi cũng dần nếm mùi tàn nhẫn của vị tôn xưng là "hung khí" , đồng thời thấu hiểu lý do năm xưa Chu Hạnh bất chấp thủ đoạn cũng thu nạp cho bằng . Ngẫm cảnh ngộ ở Đan Ngọc lúc , giả sử Lục Chước Quang phản bội phe , e rằng một trong bọn họ mồ yên mả từ lâu .

Của cải của đám tặc khấu đều bòn rút từ bá tánh địa phương. Mỗi dẹp xong ổ sơn phỉ, Chu Hạnh chỉ bớt chút ít coi như phần thưởng tiễu phỉ, đa phần là dùng để trang vũ khí, sắm sanh quần áo mới cho Lục Chước Quang, phần còn đều sung công quỹ giao cho huyện quan sở tại cứu tế dân nghèo. Song song đó, hồ sơ vụ án cũng cấp tốc chuyển về kinh thành để đề phòng bọn quan tham lam biển thủ.

Cuối tháng Tám, đoàn tiến Đan Ngọc, chốn cũ trở về. Chu Hạnh thông thuộc nẻo đường, góc phố, từng cảnh vật nơi đây như lòng bàn tay. Bạn bè cũ, quen đông như kiến cỏ. Cứ dạo vài vòng phố là sáp bắt chuyện. Nơi cách xa kinh thành xôi vạn dặm, bá tánh chỉ loáng thoáng đồn tân vương lên ngôi, tin động trời Hách Liên Khâm vẫn còn hậu duệ, chứ chẳng mảy may nửa năm bặt vô âm tín Chu Hạnh , về .

Nàng chẳng khua chiêng gõ mõ nên cũng giấu giếm phận, hệt như thuở mà kề vai bá cổ, trò chuyện rôm rả với mấy kẻ lang bạt đầu đường xó chợ. Lục Chước Quang càng càng ngứa mắt, chẳng hiểu lắm thế, cứ tấp nập cản đường cản lối, dí cái bản mặt to bè cợt nhả với phu nhân nhà , còn dám phớt lờ như chẳng hề tồn tại.

Chẳng mấy chốc hậm hực mặt nặng mày nhẹ, bĩu môi : "Xem hôm nay định nhận quen khắp cái đất Đan Ngọc , trong đám bao nhiêu quả mướp đắng dưa deo lọt cái cuốn sổ tay danh sách mà tên Phùng Tông soạn cho nàng nhỉ."

Câu bóng gió mỉa mai vẫn còn phần chừng mực, ắt hẳn là kết quả khi dốc sức nhẫn nhịn. Hơn nữa, nó bật muộn hơn hẳn so với dự tính của Chu Hạnh, chẳng hiểu là khả năng bao dung tăng tiến là vì tức điên lên tới não nữa. Thấy Lục Chước Quang hờn dỗi như , Chu Hạnh cũng mượn cớ đó mà từ chối những đến bắt chuyện, chỉ đáp lời: "Vị tướng công của tính tình nóng nảy, đang bận bịu công chuyện hệ trọng, nên đành hẹn các vị dịp khác hàn huyên ."

Lục Chước Quang dứt khoát trưng bộ mặt lạnh tanh, tròn bổn phận sắm vai một ông chồng thiếu kiên nhẫn. Cứ liếc thấy ai ý định sấn tới ngáng đường là lập tức phi ánh mắt sắc lạnh như d.a.o găm đuổi , cuối cùng cũng vớt vát chút yên tĩnh.

Việc hệ trọng Chu Hạnh về Đan Ngọc là để tìm quả phụ Tần Thiền. Giờ nhẽ cửa hàng của bà đóng cửa, nhưng khi Chu Hạnh tìm tới thấy bà vẫn cắm cúi trong tiệm chuẩn nhân thịt cho ngày hôm . Đã thế, bên cạnh còn lù lù một gã hán t.ử vạm vỡ, mặt mũi thật thà đang hì hục phụ bà băm thịt.

Tần Thiền tươi hớn hở, nụ tuy e ấp nhưng phảng phất hương vị ngọt ngào, đang mải mê trò chuyện cùng gã tráng hán . Thấy Chu Hạnh xách theo hộp bánh mới mua đến gõ cửa, bà lập tức bỏ dở việc, mừng rỡ vồ lấy Chu Hạnh xoay ngang xoay dọc ngắm nghía, kịp mở lời thì hốc mắt nhòe lệ, miệng lẩm bẩm: "Cô nương bình an trở về là , trở về là ."

Chu Hạnh nở nụ tươi tắn: "Tần tẩu tử, hôm nay đến đây là nhờ tẩu cùng lên núi thêm một chuyến. Viếng mộ cha xong là về nhà ."

"Về nhà?" Tần Thiền sững sờ, bất giác nhớ đến căn nhà tranh vách đất ọp ẹp mà Chu Hạnh ở quanh năm suốt tháng. ngay đó, bà lập tức vỡ lẽ, đó từng là nhà của Chu Hạnh, mà chỉ là trạm dừng chân tạm bợ của nàng mà thôi.

Chu Hạnh ắt hẳn là đến từ một nơi xa xôi thẳm thẳm, dòng m.á.u tuôn chảy trong nàng vốn dĩ khác biệt với những con mắc kẹt nơi xó xỉnh Đan Ngọc . Nàng sinh bầu trời xanh vạn trượng, lớn lên dải đất mênh m.ô.n.g vô tận, nàng nhất định trở về quê nhà của .

Tần Thiền dọn dẹp xong xuôi đống nhân thịt, chào tạm biệt gã tráng hán . Sau khi đóng cửa tiệm, bà cùng Chu Hạnh và Lục Chước Quang lên núi.

Trên đường , Chu Hạnh im lặng lạ thường, lẽ nàng đang chìm đắm trong những ký ức thuở xa xưa. Hay lẽ bởi vì đây là cuối cùng nàng viếng lạy ngôi mộ trống suốt tám năm trời, thế nên trong lòng bỗng dấy lên chút sầu não quyến luyến với đất Đan Ngọc.

Lục Chước Quang tạo dựng mối quan hệ giao tiếp với Tần Thiền. Hắn tỏ rõ với Tần Thiền rằng và Chu Hạnh là phu thê. Tần Thiền xong liên tục chúc mừng, còn : "Ta nhớ hồi đầu năm nhắc tới, bảo là một tú tài diện mạo tuấn tú, tài cao bát đẩu, hợp ý cô , nên cứ ba ngày hai bữa chạy tới chỗ trong mộng tìm kiếm. Giờ xem các hạ chính là vị tú tài đó ."

Lục Chước Quang cong khóe mắt mỉm : "Thật ?"

"Dĩ nhiên là thật , điêu bao giờ." Tần Thiền ngoái đầu liếc Chu Hạnh một cái, thấy nàng phủ nhận cũng chẳng ý ngăn cản, tiếp tục huyên thuyên: “Cô ở Đan Ngọc bao nhiêu năm qua, thấy để tâm tới nam nhân nào . Hai năm đầu mới tới đây, bà mối đạp vỡ cả bậu cửa nhà cô mà cô thèm để mắt tới ai, thậm chí đến nhà còn chả buồn về. Ngươi mới đến một tháng mà nên duyên với cô , qua là hai đúng là trời sinh một cặp."

Tần Thiền quả thực cái gì cũng . Bà lúc bấy giờ Chu Hạnh trong lòng chỉ một mực toan tính để g.i.ế.c , để ly gián , thốt những lời đó chẳng qua cũng chỉ là một cái cớ hợp lý để biện minh cho việc cứ thi thoảng chạy tới chỗ mà thôi. Lục Chước Quang trong lòng thừa hiểu, thế nhưng vì câu mà tâm tình phơi phới, ý lấp lánh như vì khiến đôi mắt trông vô cùng xinh .

Nhờ còn rảnh rỗi sinh nông nổi mấy việc thừa thãi, tỷ như dọn dẹp cỏ dại ngáng đường Chu Hạnh, bế nàng qua mấy vũng bùn lầy lội trơn trượt.

Chu Hạnh vốn chẳng cần mấy việc , nhưng tên càng ngày càng thích nghi với phận phu thê, cứ nằng nặc đòi tròn bổn phận "trượng phu", còn hớn hở mặt. Đã Tần Thiền bên cạnh liến thoắng khen ngợi, Chu Hạnh đôi tai đỏ ửng của thì chẳng nỡ tạt gáo nước lạnh.

Ngôi mộ trống dựng bia tên nửa năm viếng thăm, cỏ dại mọc rậm rạp um tùm. Chu Hạnh quỳ xuống nhổ sạch đám cỏ, châm lửa đốt giấy tiền vàng mã. Ngọn lửa nhảy múa rập rờn, hắt sáng lên khuôn mặt nàng, soi tỏ đôi mắt tĩnh lặng như nước. Nàng khoa trương chiến công hiển hách của , cũng chẳng thưa chuyện đại thù báo, thiên hạ thái bình. Bất luận là nhung nhớ áy náy, tâm tư đều tan chảy trong cõi lòng. Nàng chỉ lặng lẽ đốt sạch tiền giấy trong giỏ, cuối cùng dập đầu một cái, thì thầm dặn dò: "Cha, , con về nhà ."

Tần Thiền bóng lưng nàng, mũi bỗng cay xè. Mới còn cảm thấy gì, giờ phút ngổn ngang trăm bề, nước mắt ứa kìm .

vẫn nhớ như in ngày đầu tiên bắt gặp Chu Hạnh ngọn núi . Lúc đó nàng vẫn còn nhỏ xíu, vóc dáng mỏng manh gầy gò, lúc dập đầu tấm bia tên thì lóc t.h.ả.m thiết, run lẩy bẩy. Thấm thoắt tám năm trôi qua, thiếu nữ quỳ mộ trưởng thành, còn dễ rơi lệ nữa. Thế nhưng chính sự kiên cường càng khiến Tần Thiền xót xa, xót xa đến mức ruột gan cồn cào, nước mắt tuôn rơi như mưa.

đến mức nước mắt nước mũi tèm lem. Lục Chước Quang đành lòng , bèn tặng bà một chiếc khăn tay gấm.

Trên đường xuống núi, Chu Hạnh giao phó cho những mà nàng sắp xếp trong thành, dặn dò Tần Thiền gặp khó khăn gì thì cứ tìm đến bọn họ. Nàng còn tặng Tần Thiền một món tiền hào phóng, dặn là để dành của hồi môn cho Tôn Phán Ninh lúc xuất giá. Vì chia ly, Tần Thiền níu chặt lấy tay Chu Hạnh dặn dò mãi thôi, ngay cả Tôn Phán Ninh vội vã chạy đến cũng gào nức nở nỡ buông.

Lục Chước Quang giỏi ứng phó với mấy màn sướt mướt thâm tình , cũng tiện quấy rầy chuyện trò của các nàng nên đề nghị ngoài dạo.

Nào ngờ bước chuốc lấy rắc rối. Mới nửa con phố, từ xa thấy mấy bu quanh ở góc đường. Sẵn tính tò mò, bèn xáp tới xem náo nhiệt.

Dựa ưu thế chiều cao, chẳng cần chen lấn cũng dễ dàng quan sát quang cảnh bên trong. Hắn thấy một nam một nữ thiếu niên và một đứa trẻ đang quỳ gối mặt đất, khoác áo tang. Bên cạnh đó còn một t.h.i t.h.ể đắp chiếu cói. Trước mặt bọn họ trải một mảnh vải trắng tả tơi, đập mắt là hai hàng chữ lớn: Ngửa tay xin bạc, chôn cất từ phụ.

Trên mảnh vải rách chi chít chữ, đại ý là ba tỷ bơ vơ lưu lạc tới đây, cha già còm cõi duy nhất lâm bệnh qua đời, tiền lo hậu sự nên ăn mày ở đây, mong mỏi vị mạnh thường quân nào thương tình cưu mang cả ba tỷ .

Giờ đây thời buổi nhiễu nhương, bao còn chẳng nuôi nổi con , lấy kẻ sức cưu mang ba đứa ăn mày rách rưới ngoài đường, mà hai đứa trong đó còn tàn tật. Đám đông bu xem đến kẻ tấp nập, cũng chỉ buông vài lời thở than thương xót, ném một hai đồng xu lẻ tẻ lên mảnh vải trắng.

Những mặt Lục Chước Quang dần tản . Hắn rảo bước lên hai bước, xổm xuống bên cạnh cái t.h.i t.h.ể đắp chiếu , chìa một ngón tay vén góc chiếu lên, đập ngay mắt là một khuôn mặt tươi rói, khí huyết tràn trề sức sống.

Hắn buông tay, phắt dậy toan bỏ , nhưng nhào tới ôm chặt lấy hai chân: "Sư phụ! Con sư phụ tuyệt tình đến thế mà, sư phụ dừng chân ghé mắt bọn con là vì động lòng thương đúng ? Bây giờ bọn con theo Ngôn Quy ca bữa đói bữa no, ngày nào cũng ép đường ăn xin. Sư phụ, sư phụ thể bỏ mặc bọn con !"

"Buông ." Lục Chước Quang lạnh lùng quát.

Đứa trẻ một mực bám riết lấy , giọng dõng dạc: "Không buông! Trừ phi sư phụ đưa bọn con , còn thì đừng hòng con buông tay!"

"Tuyết Tình, buông tay ." Từ bên vang lên một giọng yếu ớt, dở sống dở c.h.ế.t: “Muội đè nát đầu , sắp thở nổi nữa đây."

"Ngôn Quy ca, đang đóng giả xác c.h.ế.t cơ mà, chuyện nhé." Tuyết Tình cảm thấy bao nhiêu công sức đều đổ sông đổ biển, hậm hực buông tay, bò khỏi đầu Lý Ngôn Quy.

Lý Ngôn Quy xốc chiếc chiếu cói lên, lồm cồm dậy, vuốt n.g.ự.c vài cái lấy thở. Câu đầu tiên buông chính là cắt xén phần ăn của Tuyết Tình: "Từ nay về , mỗi ngày chỉ ăn hai bữa thôi."

Tuyết Tình đang trong thời kỳ đại nghịch bất đạo, thèm lời. Nàng định đôi co cãi lý với Lý Ngôn Quy thì Minh Nguyệt cản , hiệu khuyên nhủ: Phần của nhường tỷ ăn.

Tuyết Tình cự nự: "Ngôn Quy ca cần ăn uống tẩm bổ nữa, qua tuổi phát triển . Huynh chia cho bọn một nửa khẩu phần ăn mỗi ngày mới đúng."

"Được ." Lý Ngôn Quy gật đầu cái rụp: “Cứ bỏ đói cho c.h.ế.t quách , ba đứa tụi bây dắt tay lang bạt."

Ánh mắt Lục Chước Quang lướt qua mấy bọn họ, cuối cùng dừng cái gương mặt nhọ nhem của Lý Ngôn Quy, khó hiểu lên tiếng: "Ngươi lúc bám riết theo dọc đường, cứ tưởng là sẽ cùng lên Tái Bắc, hóa là định vùi thây ở đất Đan Ngọc ."

"Ta quả thực là tính thế đấy. Ta nhận lời ủy thác của đại nhân, cả đời chăm nom phu nhân thật , quyết để bà lọt tay các ." Lý Ngôn Quy véo má Tuyết Tình một cái, lệnh cho nàng cuộn chiếc chiếu cói và dọn dẹp tấm vải rách rưới đất: “Thế nhưng tiền tiêu vặt của bọn tiêu sạch cả . Tuyết Tình thì ăn khỏe như voi, bữa nào cũng đòi thịt, mà tay thì tàn phế lụng kiếm tiền , đành bẹp xuống đất giả c.h.ế.t thôi."

Có cả tá cách kiếm tiền, ngay cả khi đôi tay của Lý Ngôn Quy tàn phế thì võ công của Tuyết Tình và Minh Nguyệt cũng trò vứt . Chỉ cần tùy tiện cướp phá một quán trọ hắc ám nào đó thì tha hồ rủng rỉnh tiền bạc. Dựng nên vở kịch mục đích rõ ràng là ăn vạ Chu Hạnh, lười lén la lén lút rình mò theo .

Lục Chước Quang đăm đăm, ánh mắt ngập tràn nỗi thất vọng tràn trề: "Lý Ngôn Quy, ngươi thua mất mười lạng bạc ."

"Ngươi cá cược cái gì cơ?"

"Ta đó cá cược với Chu Hạnh. Ta cược rằng ngươi sẽ bám đuôi bọn tới tận Tái Bắc mới ló mặt , vờ vịt coi như vô tình chạm mặt. Còn nàng thì cược rằng ngươi hễ bước chân Đan Ngọc là sẽ tự chui đầu ." Lục Chước Quang đáp lời: “Các ngươi lo thu xếp đồ đạc , thể dẫn các ngươi đến tìm nàng , nhưng cái khoản mười lạng bạc thì ngươi gánh đấy."

Lý Ngôn Quy lôi một cái túi tiền rỗng tuếch, rũ rũ mấy cái: "Lấy , cho ngươi hết luôn." Hắn ngập ngừng một lát tiếp lời: “Đan Ngọc là chặng dừng chân cuối cùng của các . Ra khỏi huyện thành tiến lên phía Bắc thì sẽ thuyền xuôi dòng, di chuyển sẽ nhanh hơn nhiều. Đến lúc đó thì bọn tiện bám gót nữa, đành trộn đội ngũ của các khi lên thuyền thôi. Là do ngươi nông cạn suy tính cặn kẽ mới hấp tấp đặt cược. Nếu là thì chẳng bao giờ thua cược, nên khoản tiền chịu ."

Lục Chước Quang bụng nhắc chuyện xưa: "Ngươi suýt nữa thì sạch nhẵn cả vốn liếng tích góp ở sòng bạc Đan Ngọc còn gì."

Lý Ngôn Quy chống chế: "Là do bọn chúng xài trò bịp bợm gian lận."

"Chẳng qua là do tay nghề của ngươi bằng thôi." Thấy sắc mặt càng đen kịt , Lục Chước Quang trong lòng sảng khoái đôi chút, mặt cũng lộ nụ hờ hững. Hắn xoa đầu đứa trẻ, ánh mắt hiền từ đến lạ: “Hai chân tàn phế thì hề hấn gì, thể huấn luyện ngươi dùng hai tay để . Lúc ngươi đ.â.m một nhát, đừng tưởng dễ dàng bỏ qua chuyện ."

Nửa tháng , khi mới rời khỏi kinh thành vài hôm, Chu Hạnh phát giác kẻ lén lút bám đuôi phía .

Chu Hạnh lên tiếng: "Tay của Lý Ngôn Quy tuy phế bỏ, nhưng tổn thương đến tận xương tủy. Sau khi nối gân mạch và chữa trị cẩn thận, dẫu linh hoạt dụng binh khí như , nhưng dùng trong sinh hoạt thường nhật thì thừa sức. Về phần hai tên t.ử của , thấy cũng là tài năng thể đào tạo. Bọn họ nỡ rời xa thì cứ mang theo cả lên Tái Bắc."

Lục Chước Quang suy tính một lúc, chẳng tìm lý do gì để phản đối. Dẫu cho ba kẻ mỗi ngốc một kiểu, kèm thêm một đứa ranh con từng tư thù với , nhưng lắm lúc cũng hữu dụng. Hơn nữa, cũng cần bàn bạc một vài chuyện, tuy rằng đa bọn chúng chẳng đưa ý kiến nào hồn, nhưng còn hơn .

Có điều, khi giáp mặt bọn , Chu Hạnh việc công tư phân minh, tuyệt tình đưa tay đòi Lục Chước Quang mười lạng bạc. Lục Chước Quang trở mặt cái vèo, ghi luôn sổ nợ mỗi đứa mười lạng, đến cả con nít cũng tha, bắt bọn chúng trả hết món nợ .

Và thế là, đội ngũ về nhà càng thêm đông đúc hùng hậu.

Loading...