Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 13: Uốn Eo Mớm Rượu

Cập nhật lúc: 2026-09-01 00:16:57
Lượt xem: 138

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tinh túy của Phấn hí thực ở chữ “sắc”, mà là ở chữ “dục”. Chỉ điều, cái gánh hát rong cũng chẳng nhiều quy củ đến thế, vì lấy lòng các bậc đạt quan quý nhân nên tự nhiên là cứ diễn cho càng hạ lưu càng . Ngay lúc , đài đang đặt một chiếc giường nhỏ đơn sơ buông rèm trướng, hai lăn lộn trong trướng, khiến chiếc giường rung lên kẽo kẹt.

Đây là vở diễn thứ hai trong đêm nay. Trà nước sớm dọn , bàn của mấy họ giờ bày đầy rượu, do các cô nương luân phiên tiến lên rót, và bọn họ cũng uống mấy tuần .

Thôi Tuệ cứ thấy mí mắt giật liên hồi, tâm thần yên, sự chú ý thể tập trung đài diễn mà cứ ngừng ngoái đầu về phía cửa viện phía . Thời gian kéo dài, cử chỉ liền Triệu Khác bên cạnh để ý. Hắn giơ tay vỗ vỗ mấy cái, lớn tiếng hô: “Dừng, dừng , đừng hát nữa!”

Gã sai vặt lập tức tiến lên gọi dừng, tiếng phách nhịp gõ bùm chát cũng tức thì im bặt. Hai nữ t.ử đóng vai sinh và đán vội vã chui khỏi rèm giường, chẳng chọc giận vị đại quan ở chỗ nào, đành luống cuống tay chân giữa đài, khiến cho cả sảnh đường trong chốc lát chìm tĩnh lặng.

Triệu Khác bóp nát vỏ đậu phộng, ném một hạt miệng hỏi: “Thôi đại nhân tâm sự ?”

Thôi Tuệ nhận trạng thái của Triệu Khác thấu manh mối, bèn lập tức thu liễm cảm xúc, thong dong đáp: “Chỉ là quá giờ uống thuốc, thể chút khỏe, mong Triệu đại nhân lượng thứ.”

Triệu Khác mang vẻ mặt đầy ẩn ý: “Ồ, cũng , tên tùy tùng của ngài sắc t.h.u.ố.c đến giờ vẫn về, đừng là lạc đường trong phòng của vị cô nương nào nhé?”

Thôi Tuệ đáp: “Triệu đại nhân đùa , t.h.u.ố.c của tại hạ vốn dĩ sắc cho đủ canh giờ, hơn nữa một loại d.ư.ợ.c thảo thời gian đun nấu cũng khác , bởi mới tốn ít thời gian.”

“Ta thấy Thôi đại nhân tâm trí để , nếu tâm sự thì nghĩ đến chắc là vở kịch hát quá mức tẻ nhạt.” Triệu Khác trông chẳng vẻ gì là đang quan tâm Thôi Tuệ, mà giống như tiện tay tìm một cái cớ để gây khó dễ. Ngay lập tức, trở mặt lớn tiếng quát tháo đám đài: “Các ngươi diễn cái thứ gì thế ? Ngay cả một giọng hát đàng hoàng cũng mà cũng dám lên đài, định lừa gạt kẻ ngốc ở đây ? Cút hết cho !”

Người của Phong Nguyệt lâu, dù là nam nữ thì đều sớm quen với việc khúm núm cúi đầu. Khi đối mặt với những lời quát mắng gay gắt, phản ứng đầu tiên của họ luôn là khom lưng cầu xin. Nay đối diện với vị quan lớn như Triệu Khác, họ càng dám chậm trễ, thi quỳ rạp xuống đất xin tha.

Đào Anh thấy thế thì vội vàng từ hậu đài chạy chậm , khúm núm cúi bước đến mặt Triệu Khác: “Đại nhân, mấy cô nương trong lâu của chúng xem gánh hát đàng hoàng bao giờ ? Đều chỉ là chút công phu dở dở ương ương, tạm coi như trò tiêu khiển mà thôi, mong đại nhân thứ tội.”

Triệu Khác đ.á.n.h giá nàng từ xuống , ngả lệnh: “Ta ngươi đóng vai thanh y tồi, lên diễn cho một đoạn .”

Đào Anh nhỏ nhẹ đáp: “Đại nhân là vinh hạnh của nô gia, xin đợi nô gia bộ đồ diễn .”

Vốn thừa Triệu Khác sẽ ngoan ngoãn xem kịch mà nhất định sẽ bày trò ầm ĩ, Đào Anh chuẩn sẵn đủ loại cách đối phó. Việc mắt ngược chẳng tính là bắt bẻ gì, nàng xoay định hậu viện thì Triệu Khác bảo: “Khoan .”

Hắn : “Trang phục diễn thì cần , ngươi cứ tiếp tục diễn theo vở kịch đài , sẽ chọn cho ngươi một bạn diễn.”

Triệu Khác đầu , đưa mắt về phía hàng ghế .

Ngay phía là Lục Chước Quang đang . Mặc dù mặt y vẫn duy trì vẻ nho nhã, nhưng trong đôi mắt khép hờ tràn đầy vẻ thiếu hứng thú. Rõ ràng là bất luận kịch diễn đài trò hề đài, y đều mảy may bận tâm.

Chu Hạnh bên cạnh y cũng bỏ qua cơ hội bắt chuyện với vị tú tài , nàng đang sáp gần y thấp giọng nhỏ, quan tâm đến chuyện xảy mắt.

Phùng Tông thì cúi gằm mặt, giả vờ như nước đổ lên giả bộ chăm chú lau chùi, chỉ sợ chạm ánh mắt của Triệu Khác gọi lên đài.

Chỉ còn một Lữ Hồng. Lão uống cạn mấy chén rượu, nhà xí cũng chạy mấy bận, lúc hai má đỏ lựng, hai mắt tỏa ánh sáng tà dâm, cứ chằm chằm Đào Anh mà chảy nước dãi.

Đây quả là một ứng cử viên vô cùng thích hợp. Triệu Khác gật đầu: “Ông .”

Lữ Hồng lẽ là kẻ duy nhất đắm chìm cái động hương phấn mà chẳng bận tâm điều gì khác. Đừng là bắt lão lên đài lăn lộn rung giường với tú bà xinh như hoa, chỉ cần thể lấy lòng Triệu Khác thì dù bắt lão lên một con ch.ó háo sắc, lão cũng tuyệt đối chẳng hai lời.

Lão lập tức dậy, liên thanh đáp: “Tốt quá, quá , cảm tạ đại nhân cho hạ quan cơ hội . Nếu Triệu đại nhân xem, hạ quan nhất định sẽ tâm ý mà diễn.”

Tề Huyên vốn mệt mỏi vì tiếng chiêng la ồn ào, nay thấy Triệu Khác lôi trò tiêu khiển thì khỏi cảm thấy phiền lòng. Ngài day day mi tâm, bảo: “Lữ Hồng hát kịch, ngươi gọi lão lên đó gì? Ngươi cứ an phận xem kịch .”

Triệu Khác chịu thôi: “Đêm nay chúng đến đây chính là để tìm niềm vui, chỉ xem kịch thôi thì ý nghĩa gì chứ? Đương nhiên là tìm chút thú vui . Vương gia ngài cần quản , thần tin chắc Lữ đại nhân diễn sẽ đặc sắc hơn hẳn mấy kẻ đài .”

Đào Anh lướt qua Lữ Hồng đang vội vàng đợi nổi nhảy lên đài trò hề, nàng cũng hề tỏ vẻ bằng lòng, chỉ tủm tỉm : “Đại nhân theo nô gia, tiên nô gia sẽ hướng dẫn ngài xem vở diễn như thế nào.”

Lữ Hồng xoa xoa hai tay, vui vẻ đến mức quên cả trời đất. Lão bước dài mấy bước đuổi kịp đến bên cạnh Đào Anh, đôi mắt mang theo d.ụ.c vọng như ăn tươi nuốt sống quét Đào Anh từ đầu đến chân một lượt: “Vậy thì phiền cô nương .”

Trong sảnh vang lên tiếng thì thầm to nhỏ. Chu Hạnh khẽ đảo mắt, từ bóng lưng của Đào Anh lướt qua, tấm lưng ngấn mỡ của Lữ Hồng, nàng c.ắ.n nốt nửa miếng trái cây sấy khô còn sót đầu ngón tay giữa hai hàm răng, đó đột ngột dậy, cất tiếng: “Triệu đại nhân.”

Triệu Khác xoay để lộ nụ rạng rỡ, mặt rành rành mấy chữ “đúng như dự liệu”, hiển nhiên là chỉ chờ Chu Hạnh lên tiếng: “Sao thế?”

Chu Hạnh khom chắp tay, híp mắt thưa: “Tiểu nhân thấy Vương gia hứng thú cao, nghĩ thứ kịch trần tục xem nhiều cũng cảm thấy nhạt nhẽo. Thật trùng hợp, hồi nhỏ khi tiểu nhân còn đang mưu sinh cũng từng học vài đường quyền cước, nên bêu để Vương gia vui vẻ một chút.”

Triệu Khác khẽ nhướng đuôi lông mày: “Ồ? Vậy thì thật sự xem thử ngươi chiêu trò gì . Nhỡ Vương gia vui thì tính ?”

Chu Hạnh tự tin đáp: “Tùy ý đại nhân định đoạt.”

Triệu Khác vô cùng thích thú xem kịch , lập tức vỗ tay đồng ý, thấy chút bộ dạng dai dẳng, khó chơi như lúc nãy nữa. Còn Lữ Hồng thì tỏ vẻ bực tức vì cướp mất chuyện , lão đầu vụng trộm trừng mắt lườm Chu Hạnh một cái mới mang đầy vẻ cam lòng mà về chỗ .

Đào Anh dẫn Chu Hạnh hậu đài, giúp nàng cởi bỏ chiếc áo bông dày cộm khẽ thở dài: “Cô hà tất ? Nếu Triệu Khác tìm trò tiêu khiển, lên diễn một đoạn là xong, cũng chẳng mất bao nhiêu sức.”

Lúc riêng tư, Chu Hạnh vốn dĩ giữ bộ mặt cợt nhả. Lúc , nét mặt nàng trầm tĩnh, khẽ ngửa đầu để Đào Anh giúp cài nút áo.

Nàng rõ ràng sở hữu một gương mặt vô cùng trẻ trung, nhưng khi thẳng lưng lên thì toát uy nghi thể mạo phạm đến lạ kỳ. Nàng nhạt giọng : “Mục đích của là tìm thú vui . Cô diễn xong thì cũng sẽ tìm cớ khác để khó dễ thôi.”

“Thanh lâu vốn dĩ là nơi để mua vui mà, loạn thế nào đều cách ứng phó. Vừa nên lên tiếng, điều rõ ràng là đang cố ý thử thăm dò.” Đào Anh sửa sang vòng tua rua đỏ rực ống tay áo nàng, mặt hiện lên nỗi sầu lo tan . Nàng cảm thấy chính của Phong Nguyệt lâu hỏng chuyện, cộng thêm cách xử lý của bản đủ , nên mới khiến cho Chu Hạnh đích lên sân khấu.

Bị chà đạp và ứng phó là hai chuyện khác . Thế nhưng nhiều lời vô ích, Chu Hạnh định tranh luận chuyện với nàng, chỉ phân phó: “Bảo chuẩn một chén rượu, hầu sẵn ở đài .”

Đào Anh xong trang phục diễn cho nàng, bèn lấy một thanh trường kiếm chuyên dùng để diễn xướng, hai tay dâng lên.

Chu Hạnh cầm kiếm bước ngoài, từ bóng tối tiến ánh đèn. Cùng với tiếng phách gõ nhịp nhịp, nàng giẫm lên cầu thang gỗ bước lên đài.

Bộ đồ diễn trong lầu vốn dĩ đơn sơ, căn bản loại võ bào chuyên dụng cho võ đán, đồ trang sức và lớp trang điểm cầu kỳ cũng . Cây trâm dùng để búi tóc dài đó tháo xuống, một suối tóc đen nhánh mượt mà chỉ buộc qua loa bằng một dải lụa đỏ, ngoan ngoãn buông xõa lưng.

Sau khi cởi bỏ chiếc áo bông dày dặn cồng kềnh, bên trong lộ một chiếc váy dài màu trơn, khoác thêm chiếc áo choàng màu vàng nhạt. Hai bên tay áo điểm xuyết vòng tua rua đỏ thắm, cứ thế đung đưa theo từng bước chân của nàng. Chẳng mấy chốc, nàng tiến đến vị trí giữa đài.

Thanh trường kiếm mỏng manh, nhẹ bẫng mà nàng cầm trong tay vốn bằng sắt thật, tựa như đang nắm một vũng nước tuôn chảy. Cùng với từng động tác múa, lưỡi kiếm sáng như nước trở nên vô cùng mềm mại, phản chiếu ánh sáng từ bốn bề hóa thành những tia sáng vụn vặt vương vãi khắp nơi, tựa như bóng nhạn lướt qua khe hở.

Lúc Chu Hạnh mặc chiếc áo bông dày dặn, rụt cổ nở nụ trừ thì quả là một kẻ phàm phu tục t.ử chốn chợ búa. Thế nhưng, ngay khi khoác lên bộ đồ diễn mang màu sắc tươi sáng , nàng biến hóa thành một kiếm khách giữa đài, với hình thanh thoát tựa hạc, dáng eo dẻo dai như cành liễu, từng chiêu từng thức đều toát lực đạo ẩn giấu nhưng vô cùng tinh chuẩn. Nàng tuy điểm trang son phấn lộng lẫy như những đào kép bình thường, nhưng khiến sáng bừng hai mắt, kiềm chế bóng dáng uyển chuyển thu hút bộ sự chú ý.

Chu Hạnh thừa Triệu Khác chẳng thật sự xem loại võ vẽ , cho nên nàng chỉ tùy tiện múa mấy đường hoa mỹ để qua mắt. Nhân lúc nhịp gõ trống tạm ngưng, động tác của nàng bèn khựng , ánh mắt lướt qua đám đông bên , từ xa xa chạm ánh mắt của Lục Chước Quang.

Hôm nay, y một bộ đồ màu đen, ngay ở góc tối tăm mờ mịt nên quả thật nổi bật cho cam. Màn đêm u ám phủ lên mi mày y một tầng mờ ảo, và trong khoảnh khắc rõ ràng , đôi mắt chẳng hề giống với vẻ yếu đuối hiền hòa thường ngày nữa.

Chu Hạnh đón lấy ánh của y, chợt nở một nụ rạng rỡ. Vừa thấy nụ , Lục Chước Quang bèn linh cảm . Quả nhiên, ngay đó y thấy nàng xoay lướt tới rìa sân khấu, bất ngờ lộn nhào một vòng , tiếp đất vô cùng nhẹ nhàng. Động tác gọn gàng mắt, khiến ngay cả Triệu Khác cũng kinh ngạc, nhịn mà vỗ tay tán thưởng.

Giữa tiếng hò reo cổ vũ của đám đông, nàng bước đến bên cạnh vị cô nương chờ sẵn đài từ lâu, đưa trả thanh trường kiếm, cúi đầu c.ắ.n lấy mép chén rượu tay cô nương .

Chu Hạnh ngậm chén rượu trong miệng, dáng nghiêng , bỗng dưng đầu ngón chân lấy đà bắt đầu xoay liên tục vòng cái. Trong lúc từng bước chân ngày càng tiến về phía Lục Chước Quang, rượu trong miệng chén thế mà chẳng hề sánh ngoài dù chỉ là nửa giọt.

Loại công phu gọi là tuyệt kỹ, ngay cả võ sinh của những gánh hát chuyên nghiệp cũng hiếm ai . Triệu Khác thấy , hẳn lên lớn tiếng hô to: “Hay!”

Nàng vững vàng dừng ngay mặt Lục Chước Quang, khẽ khom xuống, đôi mắt như chan chứa tình ý đăm đăm y. Nàng hất cằm, dâng chén rượu đang ngậm trong miệng về phía .

Lục Chước Quang quả thật giống như tai họa giáng xuống đầu, y vội vàng rụt lùi , giơ tay xua điên cuồng: “Chu cô nương, chuyện ...”

Nếu ai đó khó Lục Chước Quang, Triệu Khác chắc chắn sẽ là đầu tiên tiếp thêm củi lửa. Hắn phấn khích đến mức gần như nhảy cẫng lên ghế, kêu to: “Mau nhận , mau nhận ! Chước Quang , chớ phụ lòng của mỹ nhân chứ!”

Triệu Khác vốn một đám sai vặt chuyên chạy cờ một tiếng gọi ran, những tên thị vệ, tùy tùng hai bên cũng lập tức hùa theo, thi gào thét đòi Lục Chước Quang nhận lấy chén rượu , khiến cho bên trong sảnh đường nhất thời vô cùng huyên náo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-13-uon-eo-mom-ruou.html.]

Trên đài tiếng trống nhịp vẫn tiếp tục vang lên, những tiếng ồn ào la ó xung quanh giống như đang ném thêm mấy thanh củi lò lửa, khiến nhiệt độ tăng vọt đến mức nướng chín cả khuôn mặt tuấn tú của Lục Chước Quang. Từng tầng ửng đỏ lan tràn qua gáy lan tận đến ngọn tai, khiến cho vùng cổ của y cũng nhuộm đỏ một mảng lớn.

Y đưa tay nhận lấy chén rượu mà Chu Hạnh đang ngậm, nhưng nàng nghiêng lùi về để tránh né.

Lữ Hồng càng là kẻ xem kịch chê chuyện lớn, gào to: “Mỹ nhân ơi! Y cần thì đưa cho , tình nguyện nhận chén rượu uốn của mỹ nhân!”

Lục Chước Quang lúc tựa như đặt đống lửa mà nướng, Triệu Khác lớn tiếng giục giã, y từ chối xong đành đỏ bừng mặt, động tác cứng ngắc ngửa đầu lên. Dáng vẻ trông bất đắc dĩ hổ ngượng ngùng, y ghé sát về phía Chu Hạnh, c.ắ.n mép chén rượu ở phía bên . Nào ngờ, Chu Hạnh hề chịu nhả miệng .

Lục Chước Quang ngước mắt nàng. Ở cách gần như thế, dù cho xung quanh ồn ào đến mấy, y vẫn thể nhịp thở của Chu Hạnh. Vừa nàng bận rộn lên xuống đài một lúc nên nhịp thở phần dồn dập hơn hẳn đó, vương vấn cứ quanh quẩn bên tai y.

Từ trong rượu nồng nàn, Lục Chước Quang còn thoang thoảng bắt một thoáng hương thơm của quả thanh mai. Nàng dường như thích ăn những loại trái cây sấy chua ngọt, bởi đĩa mứt hoa quả bàn một nàng ăn sạch bách, và hương vị chính là đang tỏa từ kẽ môi răng của nàng.

Đôi mắt màu nâu nhạt phản chiếu ánh đèn từ nơi nào mà lúc đang mỉm như y chằm chằm.

“Uống! Uống !” Triệu Khác vỗ tay hét lớn, đám hạ nhân theo đuôi cũng ùa hò reo họa theo.

Lục Chước Quang hết cách, đành uốn lưng xuống, ngửa đầu lên, từng chút từng chút một uống cạn thứ rượu trong chén miệng. Ngặt nỗi Chu Hạnh cố tình giở trò , nàng khẽ đung đưa chén rượu, khiến dòng chất lỏng trong veo sóng sánh trào khỏi khóe môi y, chảy dọc qua cằm, xuôi xuống cần cổ thấm ướt một mảnh áo trong.

Lục Chước Quang phắt đầu , sặc sụa ho khù khụ, tay chân luống cuống lau rượu rớt cổ. Bộ dạng quẫn bách lập tức chọc cả sảnh đường.

Chu Hạnh trêu ghẹo y nữa, nàng một uống cạn nửa chén rượu còn , khóe miệng mang theo ý hỏi y: “Lục tú tài, rượu ngon ?”

Lục Chước Quang ho sặc sụa đến mức hai má đỏ rực, môi còn đọng bọt nước sóng sánh, y cúi mặt đáp nửa lời. Dáng vẻ y lúc y như trêu ghẹo cợt nhả, thêm vạt ửng hồng nơi khóe mắt và dái tai điểm xuyết, khiến y trông vô cùng diễm lệ mị hoặc.

Khung cảnh quả thật thể nào hoang đường hơn nữa. Nếu đổi là kẻ nào da mặt mỏng một chút thì e rằng tức giận đập đầu cột ngay tại trận .

Phùng Tông đưa tay ôm mặt che biểu cảm, trong lòng thành tâm cầu nguyện: Hy vọng là chỉ kết duyên chứ kết oán, đương nhiên nếu thực sự lỡ kết oán thì cũng hy vọng Lục tú tài là dù giận cũng dám gì.

Triệu Khác xem đến nỗi ha hả sảng khoái, còn tâm trạng mà truy cứu gì thêm nữa. Hắn lập tức hô to một tiếng “Thưởng!”, hào phóng ban tiền thưởng cho bộ của Phong Nguyệt lâu từ các cô nương đến bọn sai vặt. Thậm chí còn sai rót rượu phân phát cho cả thị vệ và nha dịch, luân phiên tiến lên chúc rượu Lục Chước Quang, trong miệng còn mấy câu cợt nhả như “đêm nay tiễn Lục tú tài động phòng hoa chúc”, khiến cả đám đông huyên náo ầm ĩ y hệt như khu chợ búa trong lúc đông đúc nhất.

Khi Chu Hạnh về hậu viện quần áo , Lục Chước Quang chuốc mấy chén rượu những đợt tấn công liên tiếp của bọn họ. Hai mắt y bắt đầu lờ đờ, ngơ ngẩn đó, mang đậm phong thái sắp gục đầu xuống ngủ tới nơi, nhưng lẽ do vẫn còn giữ sự tao nhã nghiêm túc của bậc văn nhân nên mới kiềm nén chịu ngả nghiêng.

Chu Hạnh quan sát một lúc, cảm thấy vô cùng thú vị, nàng nghiêng sáp tới: “Chước Quang vẫn trả lời , chén rượu rốt cuộc ngon ?”

Thường ngày Lục Chước Quang phản ứng phần chậm chạp, lúc càng giống như say mèm, y uể oải lên tiếng: “Lục mỗ tửu lượng kém cỏi, xin lượng thứ.”

Chu Hạnh : “Ngày mai đến tìm thì ? Ta chữ cho , thời gian rảnh rỗi ? Huynh chê thô bỉ , tuy xuất ở chốn thôn dã nhưng cũng từng qua mấy năm sách vở, cuốn “Chu Lễ” mà nhắc tới đây cũng từng qua .”

Lục Chước Quang vẫn ngẩn ngơ xuất thần, một câu cũng thèm trả lời, chỉ lặp lời ban nãy: “Lục mỗ tửu lượng kém cỏi...”

Y xoa xoa đầu, nhắm nghiền mắt , dường như cảm thấy vô cùng khó chịu, nghỉ ngơi hồi lâu mới thể mở mắt nữa. Đôi mắt đen láy lúc phiếm chút ánh nước lờ mờ, vệt đỏ ửng nơi khóe mắt mãi vẫn phai, càng tôn lên vẻ vô tội tột cùng của con . Trông y quả thực chẳng khác gì một con cừu non ngoan ngoãn, thuần phục.

Chu Hạnh sờ sờ vạt áo, rút một cuốn sách mỏng từ trong lớp lót của chiếc áo bông đưa đến mặt Lục Chước Quang, kề sát bên tai y thì thầm: “Huynh xem đây là cái gì.”

Vừa thấy cuốn sách, Lục Chước Quang bèn nảy sinh cảnh giác, còn tưởng đây là chiêu trò gì mới do Chu Hạnh bày . Nào ngờ liếc mắt qua, y bỗng phát hiện đây là một món đồ cực kỳ nghiêm túc.

Đó là một quyển du ký, bên trong bao gồm thi từ và vài mẩu chuyện tản mạn. Không lời lẽ văn phong gì quá đỗi xuất sắc, mà bởi vì tác giả của quyển sách là một nhà đại thư pháp lừng danh từ trăm năm . Cuốn “Du Giang Nam Ký” là do ông trong chuyến thưởng ngoạn ở Giang Nam tiện tay , đó hậu nhân đóng thành sách, thất lạc trong thời loạn lạc.

Lục Chước Quang vốn vô cùng say mê nét chữ của , quyển sách mà y suốt ngày cầm tay nghiên cứu chính là bản chép chữ của vị thư pháp gia . Chợt lấy đồ vật hằng yêu thích, tâm trạng của Lục Chước Quang bộc lộ hết khuôn mặt. Y hai tay ôm quyển sách ngừng vuốt ve, hàng mi nửa khép run run, sâu trong đôi con ngươi đen kịt khó lòng giấu nổi vẻ sáng ngời cuồng nhiệt.

Chu Hạnh chống cằm bằng một tay, chăm chú ngắm vẻ mặt mừng rỡ của Lục Chước Quang tươi: “Đây là đồ thật đấy, đời chỉ một cuốn duy nhất, tìm cuốn thứ hai .”

Lục Chước Quang ngẩng đầu, ánh mắt long lanh ngấn nước là rực rỡ vô cùng: “Cô nương tìm từ ?”

Chu Hạnh đáp: “Bấy nhiêu năm nay cũng bận rộn vô ích, đương nhiên là quen vài vị bằng hữu sở thích buôn bán chữ họa .”

“Món quà quý giá thế , thể nhận ?” Lục Chước Quang ngoài miệng thì , nhưng tay chẳng chút ý định sẽ buông để trả .

Thấy dỗ y vui vẻ , Chu Hạnh mới hỏi ngày mai thể đến tìm y . Lúc Lục Chước Quang lý nào đồng ý, bèn lập tức gật đầu khẳng định ngày mai và ngày y đều rảnh rỗi.

Cơ hội quả là tồi, vô cùng thích hợp để tiến thêm một bước trong mối quan hệ. Thế nhưng, kịp để Chu Hạnh đưa yêu cầu khác, Triệu Khác bưng chén rượu tìm đến. Hắn thoạt còn phấn khích hơn hẳn khi nãy, trong bụng chất đầy rượu, ngay cả đầu lưỡi cũng ríu , nhưng vẫn khen ngợi màn biểu diễn của Chu Hạnh ngớt và lôi kéo nàng cùng uống rượu.

Chu Hạnh hết cách thể kề tai thủ thỉ với Lục Chước Quang thêm nữa, đành tay nâng chén rượu gật gù phụ họa, chen chân trong vòng tròn xu nịnh. Nàng khoác lên bộ dáng của kẻ tiểu nhân chợ búa, dốc từng ly từng ly bụng, uống đến nỗi tối tăm mặt mũi, mang khí thế say về.

Thôi Tuệ trong lòng bộn bề tâm sự, cả một buổi tối vẫn thấy tùy tùng trở nên chẳng còn tâm trạng nào mà uống rượu, đ.â.m thành kẻ tỉnh táo nhất trong mấy .

Sau vài vòng rượu, Triệu Khác cuối cùng cũng chuốc say mềm, bước chân lảo đảo vững. Đám thuộc hạ kẹp hai bên xốc lên, trông chẳng khác gì một vũng bùn lầy nhão nhoét xương.

Tề Huyên cũng say đến bảy tám phần, cảnh tượng liền buông một câu cảm thán lẽ nghẹn trong lòng: “Trò hề cuối cùng cũng kết thúc.” Ngài lệnh cho khiêng Triệu Khác, gọi Thôi Tuệ theo, dẫn theo một đội ngũ hùng hậu nghênh ngang rời khỏi Phong Nguyệt lâu.

Lữ Hồng say trời đất là gì, ngã nghiêng đất mà ngáy o o. Phùng Tông vẫn còn giữ chút tỉnh táo, y sắp xếp hộ tống Lữ Hồng về , mới kéo lấy Chu Hạnh đang choáng váng đến dặn dò: “Ngày mai khi nào tỉnh rượu, ngươi đến tìm , lời với ngươi.”

Chu Hạnh còn vững, chống tay thành ghế, mất một lúc lâu mới lèm bèm trả lời: “Ngày mai rảnh? Ta còn tìm Lục tú tài nữa chứ.”

“Ngươi nghỉ ngơi chút .” Phùng Tông cảm thấy vô cùng đau đầu, dùng sức xoa xoa sống mũi, cố gắng giữ cho bản bình tĩnh: “Hôm nay ầm ĩ vẫn đủ ? Truy lùng gắt gao quá nhỡ gom hành lý trở về kinh thành mất, xem lúc đó ngươi tìm ở ! Ngày mai ngươi đến tìm , tuyệt đối để ngươi một chuyến uổng công .”

Chu Hạnh ậm ừ qua loa, trông như thể say đến chẳng phân biệt nổi đông tây nam bắc. Phùng Tông bảo sẽ cử đưa nàng về, nhưng nàng xua tay từ chối, rằng đêm nay sẽ nghỉ tại Phong Nguyệt lâu luôn.

Đại sảnh ở lầu một dần dần vắng bóng , chỉ còn khung cảnh bừa bộn khắp nơi và mùi rượu nồng nặc. Bọn tiểu nhị tiến lên dọn dẹp, tiện tay mở tung hết các cánh cửa sổ, để mặc gió lạnh thổi xua tan bớt những mùi hương khó chịu.

Chu Hạnh ghế một lúc, từ từ thở hắt vài luồng trọc khí. Khi ngước mắt lên nữa, vẻ mờ mịt ngây ngốc tan hơn phân nửa, đường nét mi mày chỉ còn sự tĩnh lặng bình thản, bộc lộ mấy phần tỉnh táo sáng suốt.

Đào Anh bưng một ly nước tới, cất giọng dịu dàng: “Có khó chịu ? Cô súc miệng , sẽ nấu cho cô chút canh giải rượu.”

Chu Hạnh nhận lấy, hớp một ngụm miệng. Xung quanh vẫn ồn ào náo nhiệt, mấy cô nương nhỏ tuổi khoác tay hì hì xúm , trêu chọc Chu Hạnh: “Hạnh tỷ, miệng của tú tài là khác thường , chúng cũng nếm thử miệng của tú tài từ kinh thành đến xem .”

Chu Hạnh nhổ ngụm nước trong miệng , hừ một tiếng đáp: “Ta còn nếm , hôm khác nếu nếm thì sẽ về kể cho các xem trong miệng tú tài mọc thêm cái lưỡi nào nhé.”

Đào Anh nổi đám nhỏ cứ ầm ĩ trêu chọc Chu Hạnh, lập tức sa sầm mặt mũi đuổi : “Đi , hết việc để bận thì lo về phòng nghỉ ngơi sớm !”

Chu Hạnh lơ đễnh xòa, tiện tay lấy từ trong tay áo một lượng bạc đưa cho Đào Anh, trầm giọng bảo: “Hôm nay các cô nương vất vả .”

Đào Anh lên tiếng từ chối: “Đã nhận ít tiền thưởng của vị Triệu đại nhân .”

“Không giống .” Chu Hạnh dúi bạc tay nàng, : “Đây là tiền công bù đắp cho các cô nương bận rộn cả một buổi tối.”

Đào Anh cũng cương quyết từ chối nữa, nàng cất bạc dặn: “Cô về phòng nghỉ ngơi , chuẩn nước tắm cho cô.”

“Không cần bận tâm , ngủ đây, chuyện đêm nay vẫn kết thúc.” Chu Hạnh đầu, xuyên qua ô cửa sổ ngước lên vầng trăng ngoài trời , lờ mờ nhận hiện giờ là giờ Sửu.

Triệu Khác im ắng mấy ngày, đêm nay đột ngột bày trận thế lớn như , còn kéo theo bộ cùng, rõ ràng là chủ đích. Chẳng đang ôm ấp toan tính gì, nhưng tóm mục đích chắc chắn sẽ chỉ đơn giản là tới đây uống rượu hoa mua vui.

Chu Hạnh hoài nghi mục đích khác, vì đêm nay nàng cũng chẳng định chợp mắt, chuẩn tinh thần túc trực chờ đợi tin tức.

Đào Anh cũng khuyên can thêm, chỉ vòng nhà bếp nấu chút canh giải rượu mang lên cho nàng uống. Sau khi dọn dẹp sạch sẽ Phong Nguyệt lâu, tất cả đều trở về phòng nghỉ ngơi. Mãi đến khi quá nửa canh Sửu, chợt gõ nhẹ cửa , âm thanh vẻ vội vã.

Chu Hạnh dậy mở cửa, liền thấy Tiền Bất Đoạn đang chờ ngoài cửa. Hắn vội vã bẩm báo: “Lão đại, Trâu Nghiệp trở về.”

Loading...