Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 14: Hồng Mai Dưới Trăng

Cập nhật lúc: 2026-09-01 00:16:58
Lượt xem: 131

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy ngày , Trâu Nghiệp thua sạch sành sanh trong sòng bạc. Sau khi rời , gã thậm chí chẳng màng về nhà mà vội vã khỏi thành.

Người ngoài đều đồn gã cách giàu, bạc trong tay tiêu mãi hết, nhưng chẳng ai những đồng tiền từ . Đó vốn là bí mật gã cất giữ suốt mấy năm nay, từng hé răng với bất kỳ ai. Cũng vì lẽ đó, mỗi khỏi thành, gã đều hành sự vô cùng cẩn trọng, chỉ lo sợ kẻ bám đuôi.

Lần cũng giống hệt những . Gã lấy vàng , đó lặn lội mười mấy dặm đường đến vùng nông thôn tìm một lão đồng bọn cũ. Bọn chúng rửa sạch vàng , nung chảy đúc thành từng hạt đậu vàng nhỏ. Cứ như , về về cũng ngốn mất mấy ngày trời.

Nha dịch gác cổng thành quan hệ tồi với gã. Vốn dĩ trong giờ giới nghiêm, một bá tánh nào phép , nhưng nhờ gã tay hào phóng, bạc ném một lượng là cho ngay, nên thủ vệ bèn nhắm mắt ngơ mà thả cho gã qua. Ngày thường, tên nha dịch vẫn còn kỳ kèo đòi thêm chút đỉnh, nhưng đêm nay chuyện suôn sẻ đến lạ thường, cứ như thể ông trời đang an ủi cho sự vất vả bôn ba mấy ngày qua của gã .

Tâm trạng Trâu Nghiệp khá . Gã ôm khư khư bọc đậu vàng trong ngực, ngân nga tiểu khúc rảo bước về nhà giữa đêm khuya. Tuy mấy năm nay thiếu vàng bạc, nhưng gã cũng thừa hiểu nguồn gốc tiền chẳng mấy sạch sẽ. Sau khi từng nếm mùi bài học nhớ đời, gã chẳng dám phô trương thanh thế nữa để tránh rước họa . Số tiền ngày thường gã chỉ dùng để ăn chơi trác táng, vung tay quá trán mà thôi.

Lối sống suy cho cùng cũng chẳng thể duy trì lâu dài. Trâu Nghiệp bắt đầu tính toán đến việc mang bộ vàng đến một vùng đất mới cách xa hàng trăm dặm, hình đổi dạng để cuộc đời. Dù thì như thế vẫn còn hơn cảnh sống chui lủi như chuột chạy qua đường, ngày ngày chịu ánh mắt khinh miệt của kẻ khác.

Đêm khuya trời giá rét. Lúc mở ổ khóa, gã ngửi thấy một mùi vị vô cùng kỳ quái. Gã thầm rủa xả con ch.ó nhà ai đến tè bậy cửa nhà . Phả một ngụm sương trắng, gã đẩy cánh cửa viện bước . Nào ngờ, chỉ mới hai bước, khóe mắt gã chợt liếc thấy một vật gì đó bên cạnh chiếc bàn đá giữa sân bỗng nhiên cử động.

Trâu Nghiệp chút phòng nào. Vừa thấy, gã sợ hãi đến mức hồn bay phách lạc, hét toáng lên một tiếng. ngay chớp mắt đó, gã mới nhận đó là một .

Kẻ nọ dường như hòa một thể với màn đêm tăm tối, im lìm một tiếng động. Nếu khẽ cựa khiến chú ý, chắc chắn Trâu Nghiệp thẳng qua mà chẳng mảy may phát hiện. Trâu Nghiệp cũng ngờ kẻ đầu óc vấn đề, nửa đêm nửa hôm chạy đến chễm chệ trong sân nhà . Gã lập tức c.h.ử.i đổng: “Mẹ kiếp, ngươi là ai?! Sao ở trong nhà ông?!”

lúc mây tan trăng sáng, ánh trăng vằng vặc hắt xuống khoảnh sân, chiếu rọi lên bóng hình kẻ đó. Y vận y phục đen tuyền, mái tóc dài buộc cao gọn gàng, tư thế vô cùng nho nhã thanh tú. Nhành mai trắng thêu n.g.ự.c áo cực kỳ tinh xảo đẽ, ánh trăng tựa hồ như đang toát những luồng sáng bạc lưu chuyển.

Nhờ ánh trăng soi rọi, Trâu Nghiệp rõ mồn một. Đó là một khuôn mặt thể xếp hàng tuấn mỹ vô song. Nơi chân mày khóe mắt y đang vương một nét nhẹ nhàng ôn hòa, cực kỳ khách sáo mà cất lời hỏi gã: “Các hạ chính là Trâu Nghiệp ?”

 

“Gã thành lúc nào thế?” Chu Hạnh rảo bước vội vã màn đêm. Gió lạnh tựa lưỡi d.a.o sắc lẹm, cắt qua khuôn mặt tái nhợt của nàng, cướp tấc huyết sắc cuối cùng.

Tiền Bất Đoạn vội vàng trả lời: “Chưa tới nửa khắc đồng hồ ạ.”

Tiền Bất Đoạn là một cái tên t.ử tế gì cho cam. Tên thật của là Tiền Tung. Cha khi đặt tên lẽ mang kỳ vọng thằng bé lớn lên sẽ trở thành một ngọn núi cao lớn, nguy nga. Ngặt nỗi khung xương của quá đỗi cố gắng. Năm nay tròn mười tám tuổi, mà chiều cao của cũng chỉ ngang ngửa với mấy cô nương đồng trang lứa, thì gầy gò ốm nhom như một mớ củi khô. Hắn tự cho rằng chữ “Tung” quá lớn, đè nặng khiến cao lên nổi, thế là tự đặt cho một cái biệt danh, ngày thường đều dùng cái tên “Tiền Bất Đoạn” để qua với đời.

Có lẽ cũng chính vì vóc dáng nhỏ bé, xương cốt nhẹ hều mà khả năng bôn ba và hành động của sở hữu sự nhanh nhẹn, linh hoạt vượt xa thường. Theo như chính lời ba hoa, lúc chạy với tốc độ nhanh nhất, thể sánh ngang với ngựa Hãn Huyết. Nhờ , đảm nhận những trọng trách như báo tin, bám đuôi, dò la tin tức từ khắp các ngả đường. Và trong mấy ngày gần đây, luôn túc trực bận rộn ở cổng thành.

Vừa trông thấy Trâu Nghiệp tiến thành, bèn ba chân bốn cẳng chạy một mạch đến Phong Nguyệt lâu để báo tin cho Chu Hạnh.

Theo lý mà , Yến Quyết âm thầm theo Trâu Nghiệp thì vốn dĩ cần đến Chu Hạnh đích ngựa. Xét cho cùng, thủ và võ công của Yến Quyết xếp hàng xuất chúng nhất trong bọn họ. Thế nhưng, khoảnh khắc Trâu Nghiệp thành, Tiền Bất Đoạn núp trong bóng tối thấu chuyện. Yến Quyết tụt phía từ xa ám hiệu “cần chi viện”. Nhận thấy tình hình , Tiền Bất Đoạn chẳng dám chậm trễ, lập tức chạy tìm Chu Hạnh.

Ở cổng thành vốn bố trí nha dịch túc trực để vây bắt Trâu Nghiệp, mà gã thể ngang nhiên thả thành. Điều chứng tỏ Triệu Khác lo liệu thỏa từ . Suy , một khi Trâu Nghiệp thành, chỉ Chu Hạnh nhận tin tức, mà phía Triệu Khác cũng nắm tình hình.

Trong lòng Chu Hạnh chợt rét lạnh, một dự cảm chẳng lành ập đến khiến men say trong nàng cũng tiêu tán quá nửa. Nàng sang với Tiền Bất Đoạn: “Ta đến nhà Trâu Nghiệp một chuyến, ngươi cần theo .”

Mặc dù nàng yên tâm về thủ của Yến Quyết, nhưng đám thuộc hạ trướng Triệu Khác cũng chẳng là lũ tôm tép nhãi nhép. Để phòng ngừa những tình huống bất trắc, Chu Hạnh dám dừng nghỉ ngơi dù chỉ một khắc, nàng vận khinh công phóng thẳng đến nhà Trâu Nghiệp.

 

Vì để thuận tiện cho công việc, Trâu Nghiệp cố tình sống tách biệt với . Nhà gã ở một vùng hẻo lánh, hai bên bờ tường trồng kín những dãy cây thường xanh. Cho dù đang giữa mùa đông giá rét, cành lá vẫn xum xuê rậm rạp, lay động rì rào trong gió. Ngay lúc , cửa viện đang đóng chặt kín mít, bên trong hề lấy một tia sáng đèn nào lọt ngoài, thoạt vẻ gì là trở về.

Bốn bề tĩnh mịch một tiếng động, bất kỳ tiếng gió thổi cỏ lay nào cũng thể thấy rõ mồn một. Chu Hạnh thả nhẹ bước chân, rón rén tiến gần. Khi nàng đến sát chân tường, một cơn gió tạt thẳng mặt, mang theo mùi m.á.u tươi nồng nặc xộc thẳng khoang mũi nàng.

Nhận thấy tình hình , Chu Hạnh vọt nhảy lên đầu tường nhẹ như chim én. Nàng mượn cành lá rậm rạp để che khuất hình, cẩn thận đưa mắt quan sát bên trong. Trong sân tối om thắp đèn, nhưng ánh trăng vằng vặc soi tỏ ngóc ngách. Cạnh chiếc bàn đá giữa sân, hai cái xác nha dịch đang sóng soài, cổ hiện rõ những vết thương sâu hoắm gớm ghiếc, m.á.u tươi đỏ thẫm chảy lênh láng khắp mặt đất.

Ngay đó, cánh cửa phòng ngủ kêu lên một tiếng “kẽo kẹt”, từ bên trong bước . Chu Hạnh lập tức cúi nấp kín hơn, chỉ để lộ một đôi mắt.

Kẻ đang đó, chẳng ai khác mà chính là Lục Chước Quang - mà mới nửa đêm còn đang ở Phong Nguyệt lâu, hai mắt lờ đờ vì say, hai tai đỏ bừng thanh minh rằng bản tửu lượng kém cỏi.

Nhịp bước của y chậm rãi khoan thai, vài bước tiến ánh trăng. Bộ y phục màu mực đen tuyền khoác y đủ để che lấp màu sắc khác. Chỉ vài đóa hoa mai thêu vạt áo nay hóa đỏ tươi tựa chu sa rỏ máu, nở rộ một cách rực rỡ và phô trương đến gai mắt.

Tay trái y xách theo một cái thủ cấp m.á.u me hãy còn tươi rói. Máu nhỏ giọt ngừng, theo từng bước chân y kéo lê thành một vệt m.á.u dài ướt đẫm mặt đất. Trong khi đó, tay y thong thả moi từ trong n.g.ự.c một cuốn sách. Dưới ánh trăng mờ ảo, những nét mực trang giấy m.á.u nhuộm đỏ đẫm từ bao giờ. Y ngắm nghía hồi lâu, chép miệng lầm bầm đầy vẻ tiếc rẻ: “Cô bản của danh gia, chữ rõ nữa , thế thì đây.”

Có lẽ chính con cũng tự ý thức sự ôn hòa và văn nhã gương mặt mang một ưu thế bẩm sinh. Bởi thế mà ngày thường, dẫu trong lòng chút gợn sóng, đôi mắt vẫn luôn ánh lên nét như như , khiến bất giác nảy sinh lòng cận. Thế nhưng, một khi y gỡ bỏ lớp ngụy trang, để lộ bản chất thật sự, cỗ sát ý lạnh lẽo hờ hững quả thực giống như thêu hoa gấm. Mấy giọt m.á.u đỏ tươi b.ắ.n lên khóe mắt càng tôn lên vẻ diễm lệ khác thường nơi mi mày y, khiến cho ngay cả phần tuấn mỹ cũng mang theo đầy tính sát thương.

Chu Hạnh chợt khống chế khí tức, nhịp thở bỗng trở nên nặng nề. Giây tiếp theo, Lục Chước Quang bèn ngẩng phắt đầu, nghiêng mặt thẳng về phía nàng.

Trên đầu tường lúc chỉ những cành lá xum xuê đang khẽ đung đưa theo chiều gió, tựa như tiếng hít thở trong khoảnh khắc chỉ là một sự ảo giác. Lục Chước Quang dư sức rằng, bản y bao giờ sinh loại ảo giác nào trong những chuyện thế . Đằng bức tường , ngay lúc , chắc chắn đang một đó.

Bốn bề vạn vật chìm trong cõi tĩnh lặng. Lục Chước Quang sừng sững giữa sân, đôi mắt tĩnh mịch đăm đăm chằm chằm bức tường. Y đang thoáng suy tính xem đêm nay nên tiện tay g.i.ế.c thêm một nữa thì vặn lúc đó Lý Ngôn Quy đẩy cửa bước , cắt đứt dòng suy tư của y.

Khí tức của vẫn bình , ống tay áo còn vương mấy vết đao chém, rõ ràng là mới kết thúc một trận kịch chiến. Hắn đảo mắt quét quanh khoảnh sân một vòng, dừng ánh mắt ở cái thủ cấp đang lủng lẳng tay trái của Lục Chước Quang. Khuôn mặt lộ vẻ khó hiểu, bèn khiêm tốn thỉnh giáo: “Cái là?”

Lục Chước Quang đáp lời vô cùng ngắn gọn súc tích: “Quà tặng.”

Lý Ngôn Quy thầm than trong lòng một tiếng , vội vàng gặng hỏi: “Tặng cho ai cơ?”

“Hỏi nhiều như để gì? Có tặng cho ngươi .” Lục Chước Quang thành xong nhiệm vụ, tâm trạng thể coi là tồi: “Đi thôi, về phục mệnh.”

Lý Ngôn Quy cũng chẳng thèm khát món quà tặng mang phong cách độc lạ cho cam. Hơn nữa, cũng chẳng cần truy vấn thêm, bởi vì trong lòng đoán tám chín phần mười. Dám chắc nếu bây giờ ngăn cản Lục Chước Quang , sáng mai khi Triệu Khác mở mắt tỉnh dậy, thứ đầu tiên đập mắt sẽ là cái đầu lâu với khuôn mặt gớm ghiếc đặt ngay ngắn ở đầu giường.

Vì sự hòa bình yên trong mấy ngày sắp tới, Lý Ngôn Quy đành lên tiếng khuyên can: “Ngươi mà mang cái đầu thì bọn chúng sẽ chẳng cách nào xác nhận kẻ c.h.ế.t chính là Trâu Nghiệp .”

Lục Chước Quang khựng một bước, lúc mới sực nhớ chuyện đó. Y đành vứt cái thủ cấp xuống đất, đồng thời tự tiện cảm thán tiếc nuối khác: “Triệu Khác mà nhận món quà lớn , hẳn là sẽ tiếc hùi hụi cho xem.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-14-hong-mai-duoi-trang.html.]

Lý Ngôn Quy thầm nghĩ: Hoàn hề.

Hai nhiều lời thêm nữa, dứt khoát xoay rời khỏi khoảnh sân m.á.u chảy lênh láng , về bẩm báo.

 

Ở một diễn biến khác, tại y đường ngoại ô thành, trong phòng chỉ thắp độc một ngọn đèn dầu, hắt thứ ánh sáng le lói yếu ớt.

Ngỗi Cốc Vũ tuổi tác cao, vốn thể thức khuya thức hôm nữa. Lão im lìm ở góc phòng lời nào, cố gắng gượng chống đỡ tinh thần để chờ đợi. Tiền Bất Đoạn châm một ly nóng mang đến tận tay lão, nhỏ giọng khuyên: “Ngỗi lão uống chút cho tỉnh táo .”

Mạc Kinh Thu bưng chén t.h.u.ố.c mỡ mới điều chế xong bước gần bàn. Ngồi bên bàn là một nam t.ử trẻ tuổi, đường nét khuôn mặt hờ hững, khí chất phần trầm mặc. Lúc , vạt áo của cởi xòa một nửa, để lộ bả vai trái một vết đao c.h.é.m hãy còn rướm m.á.u tươi.

“Sẽ xót đấy, ráng nhịn một chút.” Mạc Kinh Thu dặn dò một câu, đó bèn đắp thẳng t.h.u.ố.c mỡ lên miệng vết thương. Bàn tay y dùng sức cực mạnh, dứt khoát và thô bạo bôi kín miệng vết thương. Ấy mà nét mặt của nam t.ử nọ vẫn hề biến sắc dù chỉ một chút, ngay cả nhịp thở cũng giữ nguyên vẻ bình .

Chu Hạnh đẩy cửa bước , bước chân nhẹ bẫng y như thể một cơn gió buốt xương thổi tạt trong. Bốn trong phòng đồng loạt dậy hành lễ: “Thiếu chủ.”

“Bị thương thế nào?” Chu Hạnh đưa tay lưng đóng sập cửa .

Hắn cung kính đáp: “Thuộc hạ theo sát Trâu Nghiệp, đến thành thì tập kích. Kẻ địch thủ cực kỳ bất phàm. Nhằm tránh kinh động đến Trâu Nghiệp, thuộc hạ đành dụ hướng khác. Trong lúc giao chiến kịch liệt, thuộc hạ trúng một đao thương cánh tay trái, còn kẻ đó trúng hai đao rách toạc ống tay áo nhưng hề hấn gì. Yến Quyết việc bất lực, xin tự nguyện chịu phạt.”

“Chữa thương .” Chu Hạnh xua tay, thong thả xuống trầm ngâm giây lát, mới nhạt giọng cất lời: “Trâu Nghiệp c.h.ế.t .”

Khoảng một nén nhang , Tiền Bất Đoạn vội vã chạy đến y đường gõ cửa truyền tin, báo cáo rõ với Ngỗi Cốc Vũ và Mạc Kinh Thu về sự cố ngoài ý xảy đêm nay. Hắn bảo bọn họ cứ nán trong sảnh chờ Chu Hạnh về. Sau đó tận mắt thấy Yến Quyết mang theo vết thương trở về, nhóm Mạc Kinh Thu trong lòng thầm suy tính mường tượng kết cục. Thế nên lúc tin Trâu Nghiệp bỏ mạng, cũng chẳng còn ai tỏ kinh ngạc nữa.

Mấy ngày Trâu Nghiệp rời khỏi thành, Yến Quyết vẫn luôn âm thầm bám sát theo , mục đích chính là để bảo đảm gã thể an giữ mạng mà trở về, đó sẽ áp giải về nha môn thẩm vấn. Yến Quyết vốn mang thiên phú võ học cực cao, hiện võ công thâm hậu nhất trướng Chu Hạnh. Giao cho nhiệm vụ bảo vệ sự an của Trâu Nghiệp xem là lựa chọn tối ưu nhất. mà ngay cả như thì cuối cũng vẫn thể giữ mạng sống cho Trâu Nghiệp.

“Là của Triệu Khác tay ?” Ngỗi Cốc Vũ lên tiếng hỏi.

Chu Hạnh khẽ gật đầu: “Lục Chước Quang những am hiểu võ công, mà thủ đoạn còn vô cùng tàn độc. Lúc chạy tới nơi, thủ cấp của Trâu Nghiệp y c.h.é.m đứt lìa.”

Hôm nay quả thật là quá xui xẻo. Nàng uống quá nhiều rượu, dù đến mức say mèm nhưng ý thức cũng sắc bén như thường ngày, dẫn đến việc bước chân chậm đôi chút. Thêm đó, Lục Chước Quang tay quá mức chớp nhoáng, thành thử nàng vuột mất cơ hội cứu .

Mạc Kinh Thu lúc ở nơi ở của Tần Thiền từng duyên gặp Lục Chước Quang một : “ thể mặt mà bắt hình dong. Ta lấy lạ thắc mắc, con trai của Triệu thủ phụ dẫn theo một gã tú tài trói gà chặt tới chỗ . Nghĩ thì, hóa đó chỉ là một quân cờ để khiến khác buông lỏng cảnh giác mà thôi.”

Ánh mắt Chu Hạnh chùng xuống, nơi đáy mắt màu nâu nhạt phản chiếu ngọn nến lay lắt, hắt cỗ sát ý lạnh thấu xương bao trùm cả căn phòng: “Lục Chước Quang là kẻ thể giữ mạng, nhất định trừ khử.”

Ngỗi Cốc Vũ lộ vẻ chần chừ do dự: “ mà đại sự vẫn thành, nếu vội vã g.i.ế.c y, liệu bứt dây động rừng ?”

Chu Hạnh bôn ba quần quật cả một ngày trời, sự mệt mỏi rã rời len lỏi lấp đầy khắp tứ chi bách hài của nàng. Hơi men rượu hãy còn lẩn khuất khiến tâm trí nàng chẳng thể tĩnh để mà tập trung suy tính. Kể từ lúc tận mắt chứng kiến cảnh Lục Chước Quang g.i.ế.c , trái tim nàng vẫn luôn đập thình thịch, cho đến tận bây giờ vẫn thể bình .

Nàng nhắm nghiền hai mắt, dùng sự trầm mặc để xoa dịu mớ cảm xúc ngổn ngang trong lòng. Căn phòng chìm tĩnh mịch cực độ, im ắng đến nỗi một cây kim rơi cũng thể thấy. Không một ai dám phát bất cứ tiếng động nào để quấy nhiễu nàng.

Số mà Triệu Khác dẫn theo trong chuyến vượt quá xa dự liệu của nàng. Nếu chênh lệch lực lượng địch quá lớn, kế hoạch sẽ khó mà tiến hành suôn sẻ. Bởi , Lục Chước Quang và Lý Ngôn Quy, bắt buộc một kẻ c.h.ế.t .

Thế nhưng, Lý Ngôn Quy xa lạ đối với nàng. Cho dù đó nàng cố tình mượn cớ để bắt chuyện, nhưng lạnh lùng từ chối thẳng thừng. Tên quá mức khó gần. Nếu mang so sánh thì mục tiêu Lục Chước Quang bên dễ dàng tay hơn nhiều.

Nửa buổi , Chu Hạnh mới từ từ mở mắt, cất tiếng phân phó Ngỗi Cốc Vũ: “Chuẩn t.h.u.ố.c .”

Ngỗi Cốc Vũ hiển nhiên hiểu rõ thâm ý trong lời , liền tâu: “Nếu lấy mạng y, t.h.u.ố.c độc bắt buộc đưa miệng hoặc ngấm trực tiếp máu. kẻ cảnh giác quá cao, e rằng khó mà dễ dàng đắc thủ. Chi bằng hãy dùng Nhuyễn cốt phấn.”

Nhuyễn cốt phấn là một loại kỳ độc dạng bột mịn, màu mùi. Nó thể hòa tan nước để uống, hoặc cũng thể đốt lên hóa thành sương khói để hạ độc. Người trúng độc, bất kể qua đường nào, sẽ dần dần mất thị giác, hai mắt thấy gì, nhũn vô lực. Độc tính thể kéo dài suốt mấy canh giờ, thời gian trôi qua càng lâu, triệu chứng sẽ phát tác càng nghiêm trọng. Đây là loại độc d.ư.ợ.c do chính tay Ngỗi Cốc Vũ cất công ròng rã nghiên cứu, đặc chế riêng để đối phó với những cao thủ võ lâm tuyệt đỉnh. Do nguyên liệu cực kỳ phức tạp muôn vàn khó luyện thành, nên nó xem là bảo vật vô cùng quý hiếm.

Chu Hạnh dứt khoát đáp: “Ngày mai sẽ đến lấy.”

“Thiếu chủ, vạn !” Mạc Kinh Thu lập tức lên tiếng phản đối kịch liệt. Thực lực của Lục Chước Quang nông sâu thế nào đến nay vẫn còn là một ẩn . Hiện tại chỉ công phu của Lý Ngôn Quy cao thâm đến mức dư sức đả thương Yến Quyết. Cho dù Lục Chước Quang kém cạnh hơn chăng nữa thì đối phó cũng vô cùng nan giải. Chu Hạnh tự tay, hành động quả thực là quá đỗi mạo hiểm.

Y khuyên giải: “Yến Quyết thương tính là nặng, ở cánh tay trái nên cũng ảnh hưởng nhiều đến hành động. Giao nhiệm vụ cho .”

Yến Quyết gật đầu tán thành: “Nếu dùng độc, g.i.ế.c y dễ như trở bàn tay.”

Thế nhưng, trong đầu Chu Hạnh lóe lên khoảnh khắc ban nãy khi nàng nép đầu tường và vô tình để lọt một nhịp thở. Chỉ trong tích tắc rớt nhịp , đủ để Lục Chước Quang tóm gọn khí tức của nàng từ giữa những luồng gió ầm ĩ. Nàng quả quyết bác bỏ: “Không . Lòng đề phòng của y cực kỳ đáng gờm. Đừng là lấy mạng y, bọn ngươi e rằng còn chẳng thể tiếp cận y trong cự ly gần. Hiện tại, chỉ duy nhất đây là thể khiến y lơi lỏng cảnh giác một chút thôi.”

Mạc Kinh Thu toan mở lời khuyên can thêm, Chu Hạnh trầm giọng cắt ngang: “Đây là mệnh lệnh.”

Tim đèn khẽ lập lòe, hắt sáng cả gian phòng chập chờn khi mờ khi tỏ. Trên gương mặt Chu Hạnh chỉ vương vấn duy nhất một chấm hỏa quang lờ mờ. Ánh mắt nàng toát lên vẻ túc sát, lẫm liệt đến rét lạnh, mơ hồ ẩn giấu sự độc tài của một kẻ quyền khuynh thiên hạ.

Một khi Chu Hạnh hạ lệnh, điều đó đồng nghĩa với việc: tuyệt đối chất vấn, phản đối, càng phép trái.

Đám xung quanh răm rắp im lặng dám hé răng nửa lời, mắt mũi, mũi tim, ai nấy đều câm như hến. Mạc Kinh Thu đành nuốt ngược những lời sắp trong bụng, khó lòng giấu giếm vẻ ủ rũ thất vọng tràn trề khuôn mặt, ngay cả động tác băng bó vết thương cho Yến Quyết cũng chậm vài phần.

“Tiền Bất Đoạn, thông báo cho Diệp Vanh , thể hành động .” Chu Hạnh quẳng một câu lạnh tanh, lập tức phắt dậy, đẩy cửa sải bước ngoài.

Nàng ngẩng đầu lên, chỉ thấy mây đen vần vũ che lấp vầng trăng. Mặt đất chìm trong bóng tối mù mịt, mảy may rõ lối phía . Những cơn gió lạnh tạt thẳng mặt, luồn lách dữ dội tận cổ áo nàng, ngấm buốt tận xương tủy, cảm giác tựa hồ như đến dòng m.á.u chảy trong cũng đóng băng lạnh ngắt. Sắc mặt nàng như kết một tầng sương giá, đôi mắt càng toát lên cỗ lệ khí sắc lạnh sáng quắc. Nàng thầm thì nỉ non: “Lục Chước Quang, giá mà ngươi cứ ngoan ngoãn một gã tú tài nghèo hèn thì là bớt việc cho .”

 

 

 

Loading...