Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 17: Vô Thường Lệnh Chủ
Cập nhật lúc: 2026-09-01 00:17:01
Lượt xem: 125
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thư phòng mở cửa sổ ở cả hai hướng đông tây nên ánh sáng ngập tràn. Gió đông lùa êm ru, một tiếng động luồn sang ô cửa sổ bên , cuốn những tờ giấy bàn lật tung như bọt sóng.
Lục Chước Quang vươn tay vuốt phẳng một góc giấy, khẽ chặn hỏi: “Cớ chỉ nửa câu?”
Chu Hạnh chỉ chờ hỏi câu , bèn cố tình cao: “Lục tú tài hiểu đạo lý qua ? Đêm tặng một chén rượu mới đổi buổi tương phùng hôm nay. Giờ xem nửa câu đầu, thể tay mà đòi .”
Lục Chước Quang nhẩm tính đêm cũng chẳng nhờ công lao của chén rượu , nhưng Chu Hạnh thả mồi nửa ngày, chung quy thể để nàng vớt lưỡi câu mà về. Hắn thoáng trầm tư, đó bước khỏi thư phòng. Chốc lát , xách một gói bánh bước : “Đây là bánh mua phố, vẫn còn nóng hổi, mời Chu cô nương nếm thử.”
Hắn mở gói giấy dầu, những miếng bánh bên trong xếp ngay ngắn, quả thực vẫn còn bốc khói nóng hổi, bày mặt bàn.
Chu Hạnh xòe bàn tay dính đầy mực cho Lục Chước Quang xem, hiệu: “Vừa sơ ý bẩn tay, đành phiền Chước Quang giúp một tay .”
Lục Chước Quang chằm chằm tay nàng. Rõ ràng nữ nhân thừa dịp chú ý bốc một vốc nghiên mực. Mực đen đặc lưu những vệt lộn xộn ngón tay và mu bàn tay nàng, tương phản rành rành với làn da nhợt nhạt chút máu. Hắn ngập ngừng: “Chu cô nương thể mang về nhà ăn.”
Chu Hạnh thở dài, ném bút xuống : “Vậy tờ giấy cũng mang về nhà nhé.”
Câu thơ truyền tụng ngàn năm “Thiên sinh ngã tài tất hữu dụng” trơ mắt sắp bay theo gió, Lục Chước Quang đành căng cứng da đầu nhận lời. Hắn sân múc nước rửa tay.
Sau khi , nhón một miếng bánh nếp trắng muốt mềm dẻo, động tác vô cùng cứng nhắc đưa đến bên miệng Chu Hạnh, mang dáng vẻ sẵn sàng buông tay bất cứ lúc nào: “Mời Chu cô nương dùng.”
Chu Hạnh rũ mắt, bàn tay đang đưa đến mặt. Bàn tay trông vô cùng thanh tú, thon dài trắng trẻo, đầu ngón tay tròn trịa sạch sẽ, lớp da và móng tay đều ửng lên sắc đỏ khỏe mạnh, do rửa xong nên vẫn còn vương chút nước ẩm ướt.
Bàn tay cầm sách nắm bút, từng ngâm trong vũng m.á.u tóm lấy đầu , nay rửa sạch sẽ ngoan ngoãn đút bánh cho nàng ăn, Chu Hạnh tự nhiên thể phụ lòng .
Bình thường nàng ăn uống đều nhồm nhoàm như rồng cuốn hổ vồ, chỉ hận thể nhét đầy hai má, nhưng giờ phút trở nên từ tốn nhã nhặn. Nàng cúi đầu ghé sát miếng bánh, hai hàm răng hé mở, c.ắ.n thật nhanh một miếng nhỏ, cho Lục Chước Quang bất kỳ cơ hội nào để rụt tay .
Nàng híp mắt nhai, cất giọng lấp lửng: “Loại bánh của tiệm đây từng ăn , nhưng nào ngon như hôm nay. Có lẽ đôi tay của Chước Quang bất phàm, đồ ăn đút cũng trở nên mỹ vị lạ thường.”
Toàn nàng toát lên vẻ lả lơi cợt nhả của kẻ từng trải chốn phong nguyệt, những lời trêu ghẹo dỗ dành buông nhẹ như . Lục Chước Quang mím khóe môi, dời tầm mắt để né tránh ánh chứa chan tình ý của nàng, ấp úng trả lời: “Ăn , ngủ lời. Chu cô nương vẫn là nên ăn xong hẵng năng.”
Chu Hạnh tỏ vẻ bất cần: “Ta vốn là kẻ võ biền thô lỗ, nào để tâm dăm ba cái quy củ ?”
Nàng cố tình hành hạ Lục Chước Quang, mỗi c.ắ.n đều chỉ rỉa một mẩu nhỏ xíu, cứ như thể cuộc đời hoang vu thừa thãi thời gian để lãng phí, thành thử một miếng bánh cỏn con mà nàng ăn đến bảy tám miếng. do răng nàng sắc, động tác c.ắ.n nhanh nên Lục Chước Quang thủy chung vẫn tìm thời cơ để buông tay. Hắn đành kiên nhẫn bóp nát miếng bánh, đút hết miếng đến miếng khác cho tới khi chỉ còn thừa một mẩu bé xíu.
Đợi đến khi Chu Hạnh cuối cùng cũng ngậm lấy miếng cuối cùng, răng nàng khẽ c.ắ.n lên đầu ngón tay . Lục Chước Quang khựng , rũ mắt xuống.
Nhìn từ cao, đôi mắt đang khép hờ của Chu Hạnh chỉ phô một hàng mi dài thượt. Vì độ cong cao nên mang cảm giác lạnh nhạt, sống mũi cũng cao hơn thường một chút, hắt xuống gò má một vệt bóng mờ. Hàm răng c.ắ.n đầu ngón tay tiên dùng lực khiến nhói đau, ngay đó, đầu lưỡi ấm nóng bèn lướt qua rãnh tay.
Trên nàng mang theo một sự lạnh lẽo tái nhợt như bệnh, thế nhưng đầu lưỡi nóng rực. Cảm giác ướt át lập tức lan tràn nơi đầu ngón tay, nàng l.i.ế.m qua hai cái, hệt như đang trấn an, thậm chí thể gọi là triền miên ướt át.
Lục Chước Quang giật nảy rút tay về, kinh hoảng lườm Chu Hạnh một cái.
Chu Hạnh l.i.ế.m những vụn bánh dính bên khóe môi, cảm thấy bản đường đột, tỏ vẻ thản nhiên như chuyện gì xảy : “Sao ?”
“Không , ... ...” Lục Chước Quang luống cuống lùi về , định rời thì chân vấp thứ gì đó, suýt chút nữa ngã nhào lên bàn.
Chu Hạnh đưa tay đỡ, mà Lục Chước Quang tránh né như tránh tà. Cú né tránh vô tình đ.á.n.h đổ nghiên mực đặt bên mép bàn từ lúc nào, hắt cả một mảng mực lên . Tà áo trắng như tuyết thoắt cái vấy bẩn mùi mực, thậm chí còn lấn át cả mùi phấn son gay mũi.
“Ây da! Sao bất cẩn thế .” Chu Hạnh giả mù sa mưa quan tâm, đỡ thẳng xuýt xoa tiếc nuối: “Bộ y phục e là hỏng mất , giặt sạch .”
“Không , vẫn còn y phục khác để .” Lục Chước Quang đỏ bừng khuôn mặt tuấn tú, tiện tay phủi hai cái, khiến hai bàn tay cũng nhem nhuốc theo. Hắn phát hiện càng lau thì vết mực càng loang lổ, bấy giờ mới chắp tay : “Ta bộ đồ bẩn , thất lễ một lát, mong Chu cô nương thứ .”
Chu Hạnh ừ hữ bảo mau mau về, ngay tại chỗ rời khỏi thư phòng. Một lúc , tiếng đóng cửa vang lên, xác nhận phòng ngủ, ý lấp lánh trong mắt Chu Hạnh phút chốc vụt tắt. Nàng móc từ trong n.g.ự.c một gói t.h.u.ố.c bột, bước chân chạm đất gần như phát tiếng động. Chỉ vài bước nàng tới lư hương, rắc bột phấn trong tiện tay khuấy mấy cái để che đậy.
Làm xong việc, nàng mới đưa mắt hũ cá muối bọc kín mấy lớp bàn, thứ trông vẻ cồng kềnh thô kệch nhưng chẳng lộ chút sơ hở nào.
Lục Chước Quang trong thư phòng đang vũ khí gì chờ đón . Phải đến khi về phòng cởi bỏ áo ngoài, mới phát hiện vết mực loang quá nhanh, áo trong cũng nhuốm một mảng đen lớn, thế là đành luôn cả bộ.
Quần áo dính mực đen kịt chắc chắn thể giặt sạch, nhưng Lục Chước Quang xưa nay vốn tiết kiệm, sẽ trực tiếp vứt . Hắn sân múc nước, ngâm y phục chậu, định bụng sẽ nhuộm thành đồ đen để mặc luôn.
Khi bận rộn xong xuôi trở thư phòng, Chu Hạnh chắp bút thiện xong nửa câu thơ còn thiếu. Lúc nàng đang nhàn nhã ăn bánh chiếc ghế mây đong đưa mà nghỉ ngơi, thấy tiếng bước bèn lập tức ngẩng đầu sang, trong đáy mắt ánh lên nét .
Lục Chước Quang tiên bước đến bàn để chiêm ngưỡng bức thư pháp . Luyện chữ là sở thích dạo gần đây của . Tuy cây bút lông luôn lời, chữ chẳng mô phỏng nửa phần cốt cách, nhưng điều đó chẳng hề ảnh hưởng đến niềm yêu thích và sự nhiệt huyết của đối với thư pháp, bởi lẽ, sự bao dung của văn nhân dành cho cầm kỳ thư họa vốn lớn.
Nét chữ của Chu Hạnh hô ứng, mỗi chữ đều thu phóng vặn, quá mức phô trương nhưng cũng quá độ thu , đó là dáng vẻ mà thích nhất.
Chỉ vì một bức thư pháp , đầu ngón tay c.ắ.n một cái xem cũng đáng giá. Lục Chước Quang ngước lên đôi mắt đen láy tràn ngập ý : “Đa tạ Chu cô nương. Đợi vết mực khô, sẽ đem đóng khung mang về kinh thành.”
“Mang về kinh thành ư? Chỉ một bức thư pháp thôi ?” Chu Hạnh cảm thấy nực vô cùng: “Huynh thà mang về còn hơn, sẽ ngày ngày cho xem.”
Lục Chước Quang khách sáo đáp: “Nào dám phiền Chu cô nương như .”
“Tên tú tài hủ nho, chẳng hiểu phong tình gì cả.” Chu Hạnh nhét miếng bánh cuối cùng miệng, thở dài dậy, ý định nán thêm: “Lúc đến mang cho món ngon đặc sản vùng , ở nơi khác mua . Khó khăn lắm mới đến đây một chuyến, nhất định nếm thử.”
Lục Chước Quang kịp phản ứng thì Chu Hạnh mở tung lớp giấy dầu bọc ngoài. Một mùi thối xộc , lập tức chiếm lĩnh bộ thư phòng, lan tỏa với tốc độ chóng mặt trong khí.
Đó là một thứ mùi hôi thối đ.á.n.h thẳng tâm trí. Lục Chước Quang kịp phòng , giờ phút tâm trạng thưởng thức chữ bốc . Hắn vội vã gặng hỏi xem cái thứ mùi hệt như t.h.i t.h.ể c.h.ế.t tám trăm năm ngâm trong hầm cầu cả ngàn năm mới bốc mùi vị rốt cuộc là thứ quỷ gì: “Chu cô nương, đây là vật chi ?”
“Cá hun khói nổi tiếng của Đan Ngọc đấy, ngửi thì thối nhưng ăn bùi.” Chu Hạnh vốn định giới thiệu thêm vài câu, nhưng mùi vị quá hăng, bản nàng cũng hun đến chịu nổi. Hơn nữa nãy ăn quá nhiều bánh, há miệng suýt nôn cả hũ. Nàng cố nén cảm giác buồn nôn đang chực trào, khó nhọc : “Huynh tự nếm thử , còn việc khác, xin phép .”
Chu Hạnh cáo từ thoăn thoắt, Lục Chước Quang lú lẫn đến mức quên cả thi lễ tiễn khách. Chờ nàng khuất, hỏa tốc xử lý món vũ khí sát thương diện rộng , thư phòng mở toang cửa sổ để thông gió.
Thế nhưng, cái mùi thối rữa tựa như ngấm từng thớ gỗ trong phòng, vương vấn trong trung mãi tan. Lục Chước Quang cứ cảm giác vẫn ngửi thấy, nhớ tới con cá muối thối đen như tương tàn với đám đậu phụ như những khúc xác vụn ban nãy trong hũ, yên, đành dậy bốc vài nắm bột hương bỏ lư hương châm lửa.
Chu Hạnh khi ngoài cũng rời ngay mà nấp ở đầu ngõ ôm cây đợi thỏ chừng nửa nén hương. Thấy Lục Chước Quang bước khỏi cửa, nàng bèn đoán chắc châm lư hương, thường ngày luôn thoang thoảng mùi thơm nhạt, tuyệt đối thể chịu đựng thứ mùi của cá muối.
Nàng dặn dò Tiền Bất Đoạn ở bám đuôi theo dõi, đó rảo bước bay nhanh về căn nhà ở ngoại ô thành. Trước tiên nàng đun nước tắm rửa sạch sẽ, tẩy sạch thứ mùi quái dị từ đầu đến chân.
Sau khi hong khô mái tóc dài, nàng lấy một dải lụa buộc gọn mái tóc, một bộ hành y thuận tiện hành động, dẫm lên bàn gỡ bức thư pháp treo tường xuống, lộ một thanh đao quấn mấy lớp vải cũ.
Thanh đao dài một thước, rộng nửa ngón tay, phần chuôi chiếm ba tấc, đúc bằng hắc thiết theo hình dáng đốt trúc. Họa tiết trải dài từ chuôi đao lan , khắc chạm tinh xảo sống đao.
Lá trúc dài nhỏ rõ nét, nếu đón ánh tà dương soi chiếu sẽ trông như đang đung đưa trong gió, phong thái bừng bừng ý chí.
Lưỡi đao sắc bén bóng loáng, do thường xuyên mài giũa nên c.h.é.m sắt như c.h.é.m bùn. Chu Hạnh cầm nó trong tay, lớp da cọ xát lập tức tìm những đường vân quen thuộc, từng vết khắc chuôi đao đều giống như đo ni đóng giày cho riêng nàng.
Nàng trở tay cài thanh đao đai buộc bên ngoài bắp đùi, khoác lên chiếc áo choàng nặng trịch để cản gió, đẩy cửa bước màn sương giá rét căm căm.
Ánh sáng rẽ một đường phân chia ngày và đêm. Chu Hạnh di chuyển bóng ráng chiều tà như một lữ khách vội vã. Đến khi nàng tới chỗ ở của Lục Chước Quang nữa, màn đêm buông kín bầu trời.
Đan Ngọc xưa nay chợ đêm, trời sập tối là nhà nhà đều tắt đèn nghỉ ngơi. Lúc Chu Hạnh ngoài đầu ngõ, đập mắt chỉ là bóng tối bủa vây, đỉnh đầu là dải mây mỏng che khuất ánh trăng.
Tiền Bất Đoạn đợi từ lâu, thấy nàng đến bèn phóng từ trong góc , hạ giọng báo cáo: “Lão đại, vẫn luôn canh chừng, Lục Chước Quang từng rời khỏi nhà.”
“Truyền tin cho những khác, đêm nay tập hợp núi.” Nàng cởi áo choàng tiện tay ném cho Tiền Bất Đoạn, đó khom bám vách tường di chuyển, ảnh hòa bóng tối, trong chớp mắt thấy tăm .
Tiền Bất Đoạn lo lắng theo bóng lưng nàng một cái, nhưng dám nán , lập tức ôm áo choàng rời để thực thi mệnh lệnh.
Thư phòng của Lục Chước Quang ở góc phía đông con ngõ, cửa sổ mở hướng đông đang toang hoác sống c.h.ế.t, chẳng rõ là để đón gió lạnh màn đêm đang nghênh đón thứ gì khác. Trong phòng thắp đèn, ánh trăng xuyên qua khung cửa hắt cũng chỉ len lỏi vài vệt sáng nhạt, thấy bóng .
Chu Hạnh uyển chuyển tung trèo , lúc đáp đất chóp mũi thoang thoảng mùi hương thanh khiết tản hết, nàng vô thức ép nhịp thở chậm , đảo mắt tuần tra xung quanh. Ban ngày lúc đến đây nàng quan sát kỹ, địa hình điều kiện để lồng chim, cả hai mặt đông tây đều cửa sổ, dẫu vây kín mít căn nhà thì cũng chẳng nhốt nổi nàng.
Lục Chước Quang trong phòng, nhưng lư hương vẫn đang cháy. Vài canh giờ trôi qua đủ để chất độc ngấm lục phủ ngũ tạng, dù ngất xỉu thì cũng mất năng lực hành động. Tuy , Chu Hạnh dám chủ quan, một bên vểnh tai ngóng động tĩnh xung quanh, một bên rón rén bước đến giá sách.
Giữa giá sách đặt một chiếc hộp gỗ đàn hương đen ngòm trông vô cùng lạc lõng, khóa, chẳng thèm giấu giếm, cứ như một mồi nhử phơi bày rành rành chờ cá c.ắ.n câu. Lục Chước Quang quá tự phụ, đặt thứ ở đây, chính là màn qua đáp lễ bức thư pháp treo tường phòng ngủ của nàng.
Chu Hạnh gẩy mở nắp hộp gỗ, bên trong đặt một tấm lệnh bài ghép từ ngọc hai màu đen trắng, phần đen như hắc diện thạch, phần trắng tựa sương tuyết, mặt khắc hai chữ “Vô Thường” mạ vàng, tĩnh lặng trong hộp gỗ, phô giá trị chế tác đắt đỏ.
Ánh mắt Chu Hạnh trở nên rét buốt, chằm chằm khối ngọc bài hai màu đen trắng.
Thứ lai lịch bất phàm, phận mà nó đại diện cũng nguy hiểm tột độ. Dù đó nàng cố nâng phận của Lục Chước Quang lên thật cao để đồn đoán, nhưng vẫn lường tới tầng .
Chỉ là nàng kịp tay, ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng động lạ.
Chu Hạnh nhanh như chớp né , nấp phía giá sách. Chốc lát , cửa thư phòng mở , Lục Chước Quang bước từng bước chậm chạp .
Chu Hạnh lén lút thò đầu quan sát, phát hiện một tay bưng bát mì bốc khói nghi ngút, tay mò bờ tường, đôi mắt mở trừng trừng vô hồn, lê từng bước một tới cạnh bàn.
Hắn mù . Chu Hạnh thầm cân nhắc trong lòng, điều chứng tỏ độc tính quả thực phát tác. vẫn nhởn nhơ thong dong đến , thậm chí còn bếp nấu cho bát mì, xuống thong thả ăn, tuyệt nhiên dáng vẻ bủn rủn, kinh mạch bế tắc?
Lúc chắc là thời cơ hạ thủ nhất, nhưng nếu bỏ lỡ, e rằng về càng thêm khó khăn.
Chu Hạnh quyết đoán trong chớp mắt, khoảnh khắc nàng phi phóng , thanh đao giấu ở bắp đùi cũng tuốt vỏ gọn trong tay.
Ánh thép lạnh lẽo lóe lên, lưỡi đao xé gió đêm lao tới với tốc độ chớp giật, trong nháy mắt ép sát tâm mạch của Lục Chước Quang! Khoảnh khắc thấy mũi đao chuẩn đ.â.m phập lồng n.g.ự.c trót lọt, Lục Chước Quang vốn đang tĩnh tại bỗng dưng vung tay một cái, đôi đũa chuẩn xác kẹp chặt lấy lưỡi đao từ hai phía , chặn thế công vũ bão của Chu Hạnh.
Hắn nghiêng đầu, bày bộ dạng chăm chú lắng , thủng thẳng : “Đánh lén một kẻ mù lòa, hình như đạo đức cho lắm nhỉ?”
Chu Hạnh mím môi câm lặng, đuôi mắt nhuốm đầy sát khí hung tàn. Cổ tay xoay tròn chuyển động lưỡi đao hất văng đôi đũa của , đoạn xoay tay đổi chiều giáng thêm sát chiêu mệnh môn của để lấy mạng. Lục Chước Quang buông đũa, lùi về mấy bước để né tránh, thông qua tiếng bước chân mà tóm vị trí của Chu Hạnh. Sau đó hình vụt lên, chớp mắt áp sát mặt nàng, đồng thời tay chộp thẳng yết hầu.
Một vệt gió lạnh tinh tế sượt qua dái tai, nàng thuận theo bản năng nghiêng đầu né đòn, lúc thoái lui mấy bước dừng , bèn thấy vài lọn tóc dài đang lả tả rụng xuống.
Lục Chước Quang vẫn yên tại chỗ xê dịch, mí mắt rủ xuống che đôi mắt đen vô hồn. Đầu ngón tay kẹp một lưỡi d.a.o dài chừng tấc rưỡi, mỏng như cánh ve, đang linh hoạt xoay chuyển nơi đầu ngón tay.
Ánh trăng hóa thành tấm màn lụa màu bạc dịu dàng khoác lên , vẫn là khuôn mặt tuấn mỹ , nhưng Lục Chước Quang ban ngày ôn hòa, e thẹn, văn nhã, đôi mắt trong veo thấy đáy nay biến mất.
Giờ khắc sự tô điểm của màn đêm, tựa như lộ hung tướng. Đáy mắt chỉ còn sự tĩnh mịch lạnh lẽo, ngay cả vẻ thong dong chậm rãi cũng ngập tràn sát ý, cứ như hai khác với Lục tú tài thường ngày.
Giao đấu mới hai chiêu, Chu Hạnh tự võ công của thể nào thắng . Thuốc độc của Ngỗi lão quả thực khiến mù lòa, nhưng chế trụ kinh mạch của . Nếu do thấy, e rằng lưỡi đao mỏng manh khi nãy cắt đứt huyết mạch lớn nhất cổ nàng.
Ngỗi Cốc Vũ cả đời nghiên cứu y độc, chế t.h.u.ố.c vô , về già gần như từng thất thủ, cho nên vấn đề ở thuốc, mà là Lục Chước Quang điểm kỳ quái.
Rõ ràng thấy gì, nhưng vẫn luôn thể bám sát vị trí của nàng. Chu Hạnh thoáng suy nghĩ, dùng mũi chân móc chiếc ghế bên cạnh lên, đá tung chiếc ghế, nàng đồng thời nín thở. Chiếc ghế đập mạnh tường phát tiếng động đinh tai, Lục Chước Quang chỉ khẽ nghiêng đầu, hình bất động.
Giây tiếp theo, Chu Hạnh từ phía bên phi xuất kích, xoay vung tay , tập trung bộ lực đạo mũi đao, đ.â.m thẳng cuống họng !
Động tác thành gần như trong chớp mắt. Nếu đổi là bình thường, e rằng đến bản c.h.ế.t như thế nào cũng kịp rõ. ngay khoảnh khắc lưỡi đao đ.â.m tới, hình Lục Chước Quang chợt lóe lên. Hắn chuyển động vô thanh vô tức như một cái bóng mờ ảo bất định, chớp mắt nương theo đao phong dán sát gần. Lưỡi đao mỏng kẹp đầu ngón tay phản chiếu ánh trăng, lóe lên tia sáng lạnh thấu xương.
Trong căn phòng tĩnh lặng tiếng động bỗng vang lên một tiếng “tách” khe khẽ, ngay đó vật gì rơi xuống đất, phát âm thanh lanh lảnh.
Chu Hạnh tung đáp đất, thắt lưng dán sát mép cửa sổ. Gió lạnh thổi qua, gáy cổ truyền đến cảm giác đau rát. Dưới ánh trăng, chiếc cổ trắng ngần hằn lên một đường chỉ đỏ mỏng tang. Nàng dùng đầu ngón tay quệt qua, vệt m.á.u đỏ tươi dính tay.
Nàng cúi xuống đoạn ngọc thanh trúc vốn đeo cổ , sợi dây chuyền cắt đứt ngang xương, hiện đang lăn lóc ngay chân Lục Chước Quang. Hết cơ hội nhặt , đành tính kế lấy . Chu Hạnh tung nhảy ngoài cửa sổ, lao như một cơn gió.
Mắt Lục Chước Quang tiện , thấy thoát từ cửa sổ cũng chẳng buồn truy đuổi. Hắn nhấc tay sờ lên lồng ngực, một vết c.h.é.m xé rách lớp áo choàng và áo giữa, chỉ còn chừa đúng lớp áo mỏng dính sát da thịt là nguyên vẹn.
“Đao sắc lắm.” Hắn buông lời tán thưởng, thu lưỡi d.a.o tay áo, cúi sờ soạng đất, nhặt món đồ đ.á.n.h rơi ban nãy lên. Chất liệu nhẵn nhụi cứng cáp, vẫn còn vương chút ấm cơ thể, dùng ngón tay mơn trớn thể mơ hồ nhận là hình dáng một đốt trúc nhỏ, chỉ dài cỡ nửa ngón tay. Sợi dây xâu qua lưỡi đao của tiện đứt trong lúc giao chiêu.
Đồ vật mang theo sát thế hẳn là món đồ ý nghĩa sâu sắc. Lục Chước Quang ý định bảo quản , bèn mò tới giá sách, ném nó trong chiếc hộp gỗ đen, đặt chung một chỗ với lệnh bài của .
Ánh trăng sáng vằng vặc tựa dòng nước hắt xuống mặt đất, soi rọi con đường phía sáng tỏ, chẳng cần xách đèn cũng thể đêm. Núi Thiên Lộ ngọn núi cao, tuy địa hình hiểm trở dễ khiến lạc, nhưng nếu nắm rõ đường , lên sơn trại đỉnh núi cũng chỉ mất chừng hai khắc.
Chu Hạnh đón gió bôn ba đường núi, hàn khí từ xương tủy lan khiến nàng buốt giá, chân tay gần như xơ cứng. Sương đêm càng lúc càng dày, tới khi bước đến cổng trại, cả nàng sương lạnh bao phủ, khuôn mặt nhợt nhạt một tì vết, hệt như dã quỷ săn đêm.
Người gác cổng trại từ xa trông thấy nàng, vội vàng mở tung cổng nghênh đón: “Chu cô nương.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-17-vo-thuong-lenh-chu.html.]
Chu Hạnh gật nhẹ đầu, lời thừa mà một mạch thẳng trong. Sơn trại đèn đuốc sáng trưng, nhưng phần lớn nghỉ ngơi, chỉ còn vài phụ nhân đang vội vã giặt giũ khâu vá, thấy Chu Hạnh cũng đều đồng loạt dậy, cung kính gọi một tiếng: “Chu cô nương.”
Nàng hề dừng bước, chỉ nhạt nhẽo gật đầu đáp . Lúc bước đến sảnh đường của Trại chủ, bèn thấy Mạc Kinh Thu và Tiền Bất Đoạn đang quỳ cứng ngắc ngoài cửa.
Nghe tiếng bước chân gần, Mạc Kinh Thu ngẩng đầu lên . Thấy Chu Hạnh, mới vội đảo mắt dò xét nàng từ xuống , khi xác nhận mấy lượt thấy nàng vẻ gì là thương, mới cúi đầu thưa: “Thiếu chủ.”
Chu Hạnh bận tâm, lướt qua nàng , đẩy cửa bước sảnh. Trại chủ đường bài trí đơn sơ, bàn ghế kê hai bên tả hữu, ở giữa lót mấy tầng phiến đá, phía cùng đặt một chiếc ghế tựa bằng gỗ điêu khắc tinh xảo. Đây vốn là chỗ của Trại chủ tiền nhiệm, nay trở thành chỗ chuyên tọa của Chu Hạnh.
Nhận tin báo từ Tiền Bất Đoạn, tề tựu đông đủ trong sảnh. Ngỗi Cốc Vũ và Viên Sát xưa nay vốn bất hòa nên chia hai bên, kế tiếp là Yến Quyết và Tiêu Thiệp Xuyên.
Người còn trạc độ tứ tuần, khuôn mặt tròn trịa, khóe miệng khẽ nhúc nhích dù cũng thấp thoáng hai lúm đồng tiền. Bà tên là Sở Chiếu, là bà chủ thư tứ hôm mời Lục Chước Quang đến đề chữ. Trừ Diệp Vanh ở nha môn huyện để tùy cơ ứng biến, tất cả những khác đều mặt.
Bất kỳ ai cũng sắc mặt Chu Hạnh đang cực kỳ tồi tệ, hiển nhiên hành động đêm nay thất bại. Không một ai dám hó hé nửa lời, tất cả lập tức dậy đồng thanh: “Thiếu chủ.”
“Đêm nay khẩn cấp triệu tập các ngươi tới đây là để thông báo một tin tức hệ trọng.” Chu Hạnh phẩy tay hiệu cho xuống, đó thẳng lên chiếc ghế cao ở vị trí trung tâm, vòng vo nửa lời, thần sắc tăm tối nghiêm nghị : “Tên tú tài họ Lục bên cạnh Triệu Khác, các ngươi bất kể lúc nào, ở hễ đụng mặt , đều đường vòng, tuyệt đối đối đầu chính diện. Nếu nảy sinh sát tâm, cũng phép nghênh chiến, chạy trốn là thượng sách.”
Tốc độ của nàng chậm rãi, rõ ràng từng chữ, cần thêm cảm xúc nhấn nhá, đám bên cũng nhận thức tính nghiêm trọng của vấn đề. Vài đang đây kẻ nào là hạng tầm thường, Chu Hạnh càng nắm rõ bản lĩnh của họ hơn ai hết. Thế nhưng việc nàng ban lệnh cứng thế chứng minh những suy đoán đó của họ về Lục Chước Quang chệch quỹ đạo, nguy hiểm hơn mức dự tính nhiều.
Khả năng phán đoán của Chu Hạnh xưa nay từng chệch nhịp, Ngỗi Cốc Vũ thầm kinh ngạc, vội hỏi: “Không dùng nhuyễn cốt tán ?”
Chu Hạnh đáp: “Dùng , nhưng chẳng mấy tác dụng.”
Độc d.ư.ợ.c của Ngỗi Cốc Vũ hiếm khi thất thủ, hơn nữa thứ mang còn là hàng độc môn đáy hòm. Câu thốt , ngay cả kẻ từng Ngỗi Cốc Vũ hạ độc vô như Viên Sát cũng kinh hồn bạt vía: “Thiếu chủ, Lục Chước Quang rốt cục là loại nào? Người thương ?”
Chu Hạnh sực nhớ tới miếng ngọc trúc cắt đứt trong thư phòng Lục Chước Quang, tâm trạng càng thêm u ám, nhưng sắc mặt vẫn lạnh tanh, chỉ thốt ba chữ: “Vô Thường Tư.”
Viên Sát sởn gai ốc: “Hắn cũng là của Vô Thường Tư?”
“Không chỉ .” Chu Hạnh gằn từng chữ: “Hắn là thống lĩnh.”
Đứng đầu văn thần đương triều chính là Triệu Chấp. Người thâm căn cố đế triều đường hàng chục năm, tuy xuất hàn vi thế lực nương tựa, mù tịt võ công, từng hứng chịu trăm vụ ám sát ngoài sáng trong tối, nhưng nào cũng gặp dữ hóa lành, một ai thể lấy nổi của ông một cọng tóc. Căn cơ của việc đều là vì từ mấy chục năm , ông ngấm ngầm nuôi dưỡng t.ử sĩ, đào tạo nên tổ chức ám vệ mang tên Vô Thường Tư.
Bất kỳ ai trong Vô Thường Tư cũng đều mang bản lĩnh dị thường, nhất là kỹ nghệ ám sát thể đong đếm, xưng tụng là một hung khí càn quét muôn nơi. sự tồn tại của tổ chức hiếm ai . Triệu Chấp là nhờ nó mà từng bước trèo cao, vững lên vị trí Thủ phụ, quyền khuynh triều dã.
…
Lý Ngôn Quy bọn tiểu nhị sòng bạc tống cổ mấy , hết cách đành rời . Hắn vốn rành cờ bạc, vận xưa nay cũng chẳng gì, nhưng vì để bám đuôi tên chủ sòng bạc mà đành trộn đó. Thua liên miên mấy ngày, ngoài dự đoán, tiền lận lưng đều sạch sành sanh.
Hắn khỏi sòng bạc, sờ khắp mới chua xót nhận túi tiền còn sạch hơn cả mặt, chỉ móc một tấm ngọc bài trong lồng ngực.
Ngọc bài chỉ lớn bằng nửa lòng bàn tay, đen tuyền, giống như một mảnh vỡ.
Vô Thường Tư chia hai phân khu Hắc và Bạch. Các thành viên thuộc bộ Hắc đều là sát thủ bồi dưỡng tinh xảo, tiếp thụ chương trình rèn luyện vô cùng tàn khốc từ tấm bé. Trải qua ngàn rèn đúc, họ tu luyện một bản lĩnh hung tàn, chuyên trị những công việc bẩn thỉu như g.i.ế.c phóng hỏa. Còn thành viên bộ Bạch yêu cầu dung mạo xuất chúng, giỏi bề giao thiệp, đa phần tinh thông cầm kỳ thi họa, học vấn uyên bác. Họ đảm trách việc ngoại giao ngoài sáng hoặc cài cắm các cơ quan triều đình tai mắt.
Mỗi bộ do một thống lĩnh quản lý, nắm giữ Hắc lệnh và Bạch lệnh. Còn nắm bộ Vô Thường Tư gọi là Lệnh Chủ, địa vị cao hơn cả Hắc - Bạch song lệnh. Lục Chước Quang là Lệnh chủ đó, tấm lệnh bài nắm giữ khác biệt với , nó kết hợp từ hai màu trắng đen.
Lý Ngôn Quy cảm thấy nếu cứ tiếp tục thua bạc vài ngày nữa, tiền gom góp dành dụm để cưới vợ chắc chắn sẽ bốc sạch ở đất Đan Ngọc . Cứ thế thì hỏng bét, nên quyết định tìm Lệnh chủ mượn tiền.
Lúc tìm đến chỗ Lục Chước Quang là cuối canh tý. Trong nhà tối om đèn đuốc, nhưng ngoài sân vang lên tiếng nước róc rách. Lý Ngôn Quy gõ cửa, tiếng Lục Chước Quang vọng từ trong : “Vào ” mới dám đẩy cửa bước .
Lục Chước Quang đang trong sân vò quần áo.
Lý Ngôn Quy lẩm bẩm trong bụng, tên đến nỗi nghèo kiết xác đến mức mua nổi một bộ đồ , đành giặt quần áo bẩn lúc nửa đêm chứ? Nếu thế thì mở miệng vay tiền thế nào đây?
“Ngài đang...” Lý Ngôn Quy bước gần, thắc mắc kịp thốt khỏi miệng thấy chậu nước của Lục Chước Quang đen ngòm. Phút chốc còn tưởng do ngược sáng nên nhầm.
đợi vòng sang một góc ngó mượn ánh trăng , chậu nước giặt quần áo quả thực đen như mực, thậm chí hai tay Lục Chước Quang cũng nhem nhuốc đen kịt. Hắn nhịn đành rụt rè thỉnh giáo: “Lệnh chủ, y phục của ngài mà bẩn nông nỗi ?”
Lục Chước Quang tỉnh bơ đáp: “Ta đổ mực .”
Mặc dù Lý Ngôn Quy thường cảm thấy đầu óc vị Lệnh chủ nhà chút vấn đề, nhưng cũng đến nỗi mất hết tri thức cơ bản, kiềm chế nổi bèn nhắc nhở: “Nếu ngài mặc đồ đen, ngài thể trực tiếp mua một bộ màu đen, cần thiết mua áo trắng về lấy mực nhuộm cho đen.”
Lục Chước Quang lười phí lời với tên nửa đêm xông nhà chỉ để thao thao bất tuyệt, nhíu mày hỏi: “Ngươi lỏng gân lỏng cốt nên đến tìm nắn giúp hả?”
Hắn ngẩng đầu lên, Lý Ngôn Quy lập tức phát hiện đôi mắt vấn đề, kinh hãi thất thanh hỏi: “Xảy chuyện gì ?”
Lục Chước Quang thong thả trần thuật: “Ta trúng độc, kinh mạch hạn chế, hai mắt mù lòa, nãy kẻ lấy mạng .”
Lý Ngôn Quy xong mà mí mắt giật b.ắ.n lên. Hắn huơ tay múa chân mặt vị chủ tử, thấy Lục Chước Quang quả nhiên mù thật, mồ hôi lạnh toát cả sống lưng: “Kẻ nào ?”
Lục Chước Quang rõ là đáp vốn dĩ chẳng , trả lời, chỉ thong thả vắt khô áo lững thững bước tới sào trúc, phơi bộ quần áo nhuộm mực đen thui lên.
Chuyện tuyệt đối đùa. Lý Ngôn Quy sa sầm mặt mày lao nhanh nhà, châm ngọn đèn bàn sách cầm lên soi quanh. Quả nhiên trong phòng vương vãi tàn dư của một trận kịch chiến, ghế gỗ vỡ nát tươm, mặt bàn còn thêm mấy vệt đao c.h.é.m còn mới tinh: “Lệnh bài của ngài kẻ khác bới .”
Lục Chước Quang dường như đoán từ , hờ hững ừ một tiếng.
Hắn di chuyển chậm chạp nhưng bước chân thăng bằng, lau tay đến phịch xuống ghế mây, rành rọt sai vặt với cái thái độ đương nhiên: “Ngươi đến đúng lúc lắm, dọn dẹp phòng ốc một chút .”
Lý Ngôn Quy tới cạnh ghế, chộp lấy tay của để bắt mạch. May kinh mạch của cơ bản đả thông, nhịp tim chỉ đập chậm hơn thường đôi chút, ngoài biểu hiện bất thường nào, ắt hẳn tự uống t.h.u.ố.c giải độc. Thể chất của Lục Chước Quang vô cùng đặc thù, chỉ cần loại kịch độc kiến huyết phong hầu thì ảnh hưởng chẳng đáng là bao.
Lý Ngôn Quy sang cắm cúi hầu, nhặt nhạnh sách vở rơi rớt đất nhét giá, dọn dẹp những mảnh ghế vỡ. Bất chợt lên tiếng: “Là Chu Hạnh ?”
Lục Chước Quang chầm chậm đong đưa ghế mây, “ừ” một tiếng lấp lửng như như , chẳng rõ tính là trả lời .
“Trừ nàng , thật nghĩ ai bản lĩnh hạ gục ngài.” Ngày ngày Lục Chước Quang ôm sách đóng giả tú tài, nhưng sẽ chẳng ngu ngốc mà coi bản là văn nhân đích thực. Hắn lớn lên từ muôn vàn cuộc huấn luyện ám sát đẫm máu, thuộc lòng mánh khóe hạ độc, chuyện trúng chiêu dễ dàng thế .
Lý Ngôn Quy giữ nguyên khuôn mặt lạnh te: “Ngài diễn kịch thì cứ diễn, nhưng tính tò mò cũng nên chừng mực thôi. Hôm nay nàng thể cử ám sát ngài một , thì ngày mai ắt hẳn sẽ tính toán ngài thứ hai.”
Lục Chước Quang tai trái lọt tai , nước đổ đầu vịt: “Ngươi ngửi xem trong thư phòng vẫn còn thứ mùi gì kỳ quái ?”
Lý Ngôn Quy bất lực hết cách cứu chữa, nếu chơi d.a.o đứt tay, vị trí Lệnh chủ trống trải, bản cơ hội ngoi lên, nên dứt khoát dẹp lời khuyên can. Hắn định bụng quét tước nốt mớ rác đất vay tiền tẩu thoát cho rảnh nợ.
Chẳng ngờ cầm chổi bước khỏi cửa, tiếng huýt sáo trầm đục vang lên báo hiệu…
Ba hồi ngắn, ám hiệu tình trạng khẩn cấp.
Lý Ngôn Quy lập tức biến sắc, móc còi hồi đáp. Lục Chước Quang cũng tiếng bước , chậm rãi dò dẫm tới mép cửa. Ngay đó, một bóng lộn qua tường nhảy , ẩn trong bóng đêm gấp gáp bẩm báo: “Đại nhân, huyện nha bốc cháy! Công t.ử truyền gọi hai vị lập tức tới đó!”
Lý Ngôn Quy ném cái như sấm sét về phía Lục Chước Quang. Đôi mắt vẫn trống rỗng vô hồn, thị lực khôi phục, ánh trăng vờn quanh đuôi mày khóe mắt tô điểm thêm vẻ mị hoặc mơ hồ. Nghe tin huyện nha bốc cháy, khóe môi khẽ động, nở nụ nhạt nhòa: “Thế ?”
Lý Ngôn Quy kiềm chế nổi mà trợn trắng mắt, vứt luôn cây chổi, cùng thuộc hạ mang tin tức lao tới huyện nha.
Chỗ cháy ở huyện nha chính là nhà kho, nha dịch canh gác huy động bộ lực lượng, cuống cuồng xách nước cứu hỏa. Ngọn lửa hung hãn soi rực một nửa bầu trời đêm, ánh trăng tỏa ánh sáng chói lòa, khói đen cuồn cuộn bốc lên tận chín tầng mây. Hơi nóng cuồn cuộn từng đợt hắt lên trung, tiếng la hét vang dội rền rĩ hỗn loạn cả một cõi.
Triệu Khác rõ ràng đang ngủ dở giấc thì kinh động, quần áo cũng kịp mặc chỉnh tề, chỉ khoác tạm tấm áo lông thú bên ngoài. Khuôn mặt ngập tràn sự độc ác u ám, gườm gườm trừng mắt ngọn lửa cuộn trào.
Lý Ngôn Quy sải bước tiến lên, kịp mở miệng hành lễ lạnh lùng cất giọng: “Lục Liễm , chỉ một ngươi?”
Lý Ngôn Quy thành thật bẩm báo: “Ngài trúng độc, hai mắt tạm thời mù lòa, bất tiện.”
“Sao thể trúng độc?” Triệu Khác ngoắt phắt đầu , gằn: “Đường đường là Lệnh chủ Vô Thường Tư, rốt cuộc là sơ suất cố ý? Trận hỏa hoạn đêm nay rõ ràng kẻ phóng hỏa, xảy sự cố đúng lúc , thật khó trách sinh lòng hoài nghi.”
Lý Ngôn Quy cúi đầu im bặt. Lục Chước Quang rốt cuộc suy tính điều gì chẳng ai thấu tỏ. Dù Triệu Khác luôn vẻ hung tàn độc địa, nhưng kỳ thực Lục Chước Quang mới là kẻ vạn thể chọc . So kè thiệt hơn, Lý Ngôn Quy tự hiểu rõ kẻ nào nên đắc tội hơn.
Chính vì thế, những tin tức mà Lục Chước Quang giấu Triệu Khác, Lý Ngôn Quy tuyệt đối hé nửa lời.
Thấy cục diện căng thẳng, Trường Lạc đưa bàn tay ngọc ngà vuốt ve lồng n.g.ự.c Triệu Khác, cất giọng thỏ thẻ như rót mật tai để dịu bầu khí: “Công t.ử bớt giận, điều quan trọng mắt là xem xem kẻ phóng hỏa rốt cục rắp tâm mưu đồ điều gì.”
Lửa cháy hung mãnh khó dập, Phùng Tông mồ hôi nhễ nhại chạy tới, cuống cuồng chỉ huy đám nha dịch xả cứu vớt đồ đạc trong kho. Tề Huyên chắp tay lưng đó, ánh lửa bập bùng hắt bóng trong đáy mắt lạnh lùng: “Bên trong chứa vật gì?”
Phùng Tông lau mồ hôi tuôn như tắm, khom chắp tay đáp: “Hồi bẩm Vương gia, nhà kho chỉ chứa đồ tạp nhạp và một quyển sách lữu trữ cũ kỹ, gì hệ trọng ạ.”
Giữa lúc chuyện, một chiếc rương nặng trịch khiêng , đặt cách Tề Huyên chừng một thước. Tên nha dịch thả rương xuống một lời, thoắt cái lặn mất tăm đám đông hỗn loạn đang chữa cháy.
Khoảng cách vô cùng vi diệu. Tựa như tên nha dịch tiện tay ném chiến lợi phẩm cướp từ biển lửa một đất trống, giống như cố tình bày ngay mặt Tề Huyên để cho y xem .
Giữa lúc vội vã, Tề Huyên liếc gã nha dịch khiêng rương, nhận kẻ chính là Diệp Vanh - tên nha dịch hôm qua phụ trách chuyển thư nghĩa trang.
Y thầm kinh ngạc trong lòng, bước nhanh lên vài bước lật tung nắp rương. Bên trong xếp ngay ngắn những cuộn thư tịch, phả mùi cũ kỹ mục nát. Y tiện tay lật thử, lúc mới phát hiện đây là quân thư, ghi chép tường tận danh sách đinh tráng sung quân của mười mấy thôn xóm quanh vùng Đan Ngọc.
Gió lạnh rít qua cổ áo khiến y rùng đ.á.n.h thót, lông tơ dựng ngược. Y bỗng nhiên phắt dậy, trầm giọng lệnh cho tên Phùng Tông còn đang ngây như phỗng phía : “Khiêng thùng đồ phòng ngủ của bản vương.”
Cùng lúc đó, Triệu Khác từ đằng xa thu trọn hình ảnh tên nha dịch lợi dụng hỗn loạn lẩn đám đông bỏ trốn trong mắt, nghiêng đầu phân phó với Trường Lạc: “Đi, bắt sống.”
Đôi mắt phượng của Trường Lạc lóe lên, khóa chặt mục tiêu, khẽ gật đầu, lui mấy bước tan biến vùng bóng tối hắt xuống từ ánh trăng, bặt vô âm tín.
Triệu Khác quan sát hành động của Tề Huyên, đôi mắt tam bạch u ám khẽ nheo đầy nguy hiểm.
Hôm qua Thôi Tuệ lên cơn điên gì, lén lút phi ngựa khỏi thành mà mang theo bất kỳ ai. Hắn vốn tưởng màn hù dọa hôm qua khiến Thôi Tuệ sợ vỡ mật nên định bỏ trốn giữa đường, ai ngờ thủ hạ bám theo truyền tin tức lúc đêm khuya về báo rằng gã đơn thương độc mã thâm nhập một nơi gọi là thôn Thành Khâu để điều tra sự tình sung quân, ngay tiếp đó, nhà kho huyện nha bèn phát hỏa.
Triệu Khác vốn kinh động đến mệnh quan triều đình, nhưng cái c.h.ế.t của Trâu Nghiệp đủ sức khép vụ án, xem chỉ còn cách c.h.ặ.t đ.ầ.u Thôi Tuệ, may mới thể cắt đứt mạch tra xét.
Một sự hung tàn thoáng lướt qua ánh mắt, vẫy tay gọi Lý Ngôn Quy, đó khẽ giơ tay động tác cứa cổ, trầm giọng: “Trời tối đường trơn, Thôi đại nhân đường vội vã, e rằng nửa đường sẽ rước họa , ngươi tiếp ứng một chút.”
Lý Ngôn Quy nhận lệnh, về phòng hành y, nhét chủy thủ sắc bén đai lưng, đội ánh trăng phóng ngựa như bay khỏi thành.
Phía bắc thành Đan Ngọc chỉ một con đường quan lộ, còn đường nhỏ trải đầy đá vụn, gập ghềnh lởm chởm, sức ngựa thể qua nổi. Thôi Tuệ cưỡi ngựa về thành ắt đường quan lộ, g.i.ế.c chỉ cần ôm cây đợi thỏ chặn giữa đường, đảm bảo bắt sống mười phân vẹn mười.
Con đường quan đạo bao quanh núi Thiên Lộ. Nguyên cớ Chu Hạnh lên núi cũng chính vì băng qua đường núi sẽ nhanh hơn là xuất phát từ cổng thành.
Đêm nay canh sửu nha môn sẽ bốc cháy, đợi lúc Tề Huyên lấy rương quân thư, Triệu Khác nhất định sẽ phái sát thủ bịt miệng Thôi Tuệ.
Chu Hạnh gỡ cây cung treo ghế, lấy một miếng giẻ ướt từ tốn lau dọc theo cung, cụp mắt hỏi: “Ngoài cửa quỳ bao lâu ?”
Mạc Kinh Thu, Tiền Bất Đoạn hai trái quân lệnh, theo luật phạt hai mươi trượng cộng thêm quỳ hai canh giờ suy ngẫm. Kể từ lúc về trại trong đêm, hai quỳ ngay cửa nhúc nhích. Chu Hạnh nhả lời, họ nào dám cử động lấy một tấc.
Trái quân lệnh là cấm kỵ hàng đầu, phàm là kẻ vi phạm đều nghiêm trị tha. Kẻ nào to gan mở miệng xin xỏ sẽ giáng tội liên đới, thành thử từ lúc Chu Hạnh lên núi, chẳng ai dám ho he nhắc tới hai kẻ đang quỳ ngoài cửa nửa lời.
Ngỗi Cốc Vũ thiết diện vô tư đến mấy thì dẫu cũng xót học trò duy nhất của , thở dài đáp: “Quỳ từ lúc nhá nhem tới giờ, tính hơn hai canh giờ .”
“Làm trái quân lệnh, tự ý hành động, cứ phạt trượng theo luật.” Lông mày Chu Hạnh phủ đầy sương giá, lãnh đạm màng tình cảm. Nàng phắt dậy, cái lạnh thấu xương từ trong cơ thể ập đến như sóng biển cuộn trào, dội từng cơn buốt nhức tứ chi bách hài. Nàng bất giác cử động tay trái, xoa bóp những khớp ngón tay tê cứng: “Yến Quyết theo xuống núi. Tiêu Thiệp Xuyên thành tiếp ứng Diệp Vanh, tránh để ngáng đường. Những còn túc trực núi đợi lệnh.”
Ngỗi Cốc Vũ tinh ý nhận cơ thể nàng cứng đờ, vội khuyên: “Thiếu chủ, dùng chút t.h.u.ố.c .”
Câu dứt, sắc mặt của mấy trong sảnh đồng loạt biến đổi, ánh mắt đổ dồn bàn tay nàng. Quả nhiên thấy đầu ngón tay nàng run lẩy bẩy. Viên Sát lập tức vùng dậy: “Để ! Chỉ là bảo vệ Thôi Tuệ sống sót thành thôi mà, chẳng gì khó khăn cả.”
“Không cần, trong trại cần canh giữ.” Chu Hạnh nắm chặt nắm đ.ấ.m buông lỏng , lặp vài động tác, sự run rẩy nơi đầu ngón tay liền tan ít. Nàng nhếch khóe môi, khẩy: “Điều ảnh hưởng khả năng bách bộ xuyên dương của .”
Tiêu Thiệp Xuyên lau thật sạch mũi tên, cẩn thận xếp ngược ống tên, đưa cho Chu Hạnh: “Thiếu chủ, lỡ như chuyến Thôi Tuệ điều tra tin tức gì hữu ích thì ?”
Chu Hạnh đeo ống tên lên lưng, đáp: “Đâu đến nỗi, mâm cơm dâng tận miệng, đời gì kẻ há miệng ăn?”
Tiêu Thiệp Xuyên sực nhớ tới Tề Huyên hôm gặp ở sòng bạc. Người ngoài mặt uy nghi, tỏ vẻ cao ngạo với phận Vương gia, nhưng kỳ thực ngoài mạnh trong yếu, chỉ giỏi nuốt giận bụng. Ngay cả khi thấu Triệu Khác đang cố tình lảng tránh, cũng chẳng dám vạch trần chất vấn.
Loại như , thường lo tính , khó mà gánh vác trọng trách. Hắn : “Thuộc hạ chỉ e chúng đặt sai cửa, sôi hỏng bỏng .”
Ánh mắt Chu Hạnh trong veo như nước hồ, đôi đồng t.ử màu nâu nhạt phản chiếu ánh nến, sâu thẳm khó lường: “Có cược sai , đợi trời sáng sẽ rõ.”