Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 18: Thoát Chết Trong Gang Tấc

Cập nhật lúc: 2026-09-01 00:17:02
Lượt xem: 112

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gió bấc căm căm rít gào lướt qua, suýt chút nữa giật phăng chiếc mũ đầu Thôi Tuệ. Hắn vội vàng vẩy đôi bàn tay đông cứng , run rẩy giữ chặt lấy vành mũ, nhanh chóng thắt chặt đoạn dây buộc lỏng lẻo.

Thuật cưỡi ngựa của Thôi Tuệ vốn tính là tinh thông. Trong cảnh chỉ ánh trăng soi tỏ, chẳng dám buông cương phi nước đại. Cũng may quan đạo tu sửa bằng phẳng, nên đến nỗi chậm trễ quá nhiều thời gian.

Cái lạnh thấu xương của mùa đông xuyên thấu qua lớp y phục, bám lấy da thịt luồn lách tận trong xương tủy. Gió buốt như đao cắt khiến mặt mày đau rát, tứ chi gần như mất cảm giác, chỉ thứ đang ôm khư khư n.g.ự.c là còn sót chút ấm.

Trong n.g.ự.c lúc đang cất giấu một xấp giấy gấp gọn gàng. Trên đó ghi chép những tin tức mà cất công điều tra ở thôn Thành Khâu ngày hôm nay, vô cùng trân quý.

Hôm qua, khi ở nghĩa trang nha dịch bẩm báo tin tức, Thôi Tuệ hề cảm thấy bất ngờ. Kể từ ngày đầu tiên đặt chân đến Đan Ngọc, loáng thoáng nhận một bàn tay vô hình ở phía đang âm thầm thao túng chuyện xảy tại nơi .

Đôi mắt ẩn trong bóng tối lặng lẽ quan sát. Dù từng lộ diện, nhưng cứ mỗi khi việc tra án rơi ngõ cụt, kẻ đó luôn cách vạch một con đường sáng. Người màn bất luận mang mục đích gì, ít nhất xét theo tình hình hiện tại, tuyệt đối là kẻ thù.

Hôm qua, khi nhận tin, Tề Huyên bèn đích khởi hành đến thôn Thành Khâu. Thôi Tuệ vốn phục vụ trướng Lĩnh Vương, nhưng chuyến bọn họ chung một kẻ thù. Tề Huyên tuy chỉ là một Vương gia hữu danh vô thực, song về vẫn còn tác dụng lớn, quả thực thích hợp để y mạo hiểm hành sự. Vậy nên, Thôi Tuệ kiên quyết xung phong nhận lấy nhiệm vụ .

Tề Huyên chỉ một tên hộ vệ tùy tùng, nhưng bảo vệ của cũng vì quyết sách khinh địch của y mà c.h.ế.t tay Triệu Khác, đám nha dịch thì đa phần chẳng thể trông cậy. Hai lâm cảnh giật gấu vá vai, nhân thủ tài cán quá ít ỏi. Chuyện khẩn cấp, Thôi Tuệ đành đơn thương độc mã hành động.

Triệu Khác đó rút lưỡi đao đòi mạng, tự chuyến ắt hẳn là dây treo vực thẳm, muôn vàn hung hiểm. Thế nhưng, manh mối quá mức then chốt, tuyệt đối thể để rơi tay kẻ khác. Giả như vì thế mà bỏ mạng, thì cái danh xưng mệnh quan triều đình cũng tuyệt đối để cho chuyện dễ dàng lấp l.i.ế.m cho qua.

Ôm lấy những tin tức tra xét , Thôi Tuệ trằn trọc khó ngủ. Chỉ e đêm dài lắm mộng, quyết định cất bước trong đêm, mong mỏi sớm ngày trở về Đan Ngọc hội họp với Tề Huyên. Trên chặng đường chỉ vầng trăng sáng treo cao, hai tai ngập tràn tiếng gió đêm rít gào, gần như chẳng thể thấy bất kỳ âm thanh nào khác. Tầm mắt thể rõ quả thực hạn hẹp, chỉ là một mảng đen kịt đến rợn .

Mỗi một canh giờ phi ngựa đường, Thôi Tuệ đều nơm nớp lo sợ, cảm giác như một thanh đao đang lơ lửng ngay gáy, sẵn sàng c.h.é.m xuống bất cứ lúc nào.

Chuyến rời kinh thể là lấy mạng đ.á.n.h cược. Đợi đến khi sự thành trở về kinh thành, nhất định đòi Tả Đô Ngự Sử ban thưởng thêm mới !

Ý nghĩ mới nảy sinh, bỗng thấy con đường phía đen ngòm chợt lóe lên một đốm sáng nhạt. Thôi Tuệ giật nảy , lập tức siết chặt dây cương, ghì ngựa giảm tốc độ .

Tiếng gió dần nhỏ , tiếng vó ngựa “lộc cộc” vang lên trong gian tĩnh mịch bốn bề càng thêm chói tai. Thôi Tuệ ngưng thần kỹ, loáng thoáng nhận hình dáng một con qua ánh sáng mờ ảo, một đang xách lồng đèn, chắn ngay phía .

“Kẻ phương nào ở phía !” Thôi Tuệ lớn tiếng quát: “Đừng cản đường, mau tránh !”

Tuy nhiên, bóng phía vẫn lặng thinh, cũng chẳng hề nhúc nhích. Chuông cảnh báo trong lòng Thôi Tuệ rung lên liên hồi, ngay tức khắc đầu ngựa định bỏ chạy. Nào ngờ tiếng gió bỗng rít lên chói tai, con ngựa đang cưỡi đột nhiên hí lên một tiếng t.h.ả.m thiết, đó ầm ầm ngã gục xuống.

Thôi Tuệ kịp phòng bèn hất văng khỏi lưng ngựa. Cơn đau dữ dội truyền đến từ cánh tay, theo bản năng cuộn tròn cơ thể , duy trì tư thế bảo vệ bản lăn mặt đất vài vòng mới miễn cưỡng dừng .

Cú ngã khiến đầu váng mắt hoa, mắt tối sầm mất một lúc. Tứ chi mới đông cứng ban nãy giờ nhờ cơn đau dữ dội mà khôi phục cảm giác. Hắn chẳng dám nán dù chỉ một giây, luống cuống tay chân bò dậy. Vừa định thần kỹ, mới bàng hoàng nhận một chân của con ngựa c.h.é.m đứt lìa, nó đang sõng soài mặt đất, vùng vẫy hí vang trong đau đớn, m.á.u tươi tuôn xối xả.

Hắn sợ hãi đến mức hai chân bủn rủn, cắm đầu cắm cổ bỏ chạy thục mạng. Vậy mà ngay mặt bỗng nhiên hai giống như từ trời rơi xuống chặn đường. Bọn chúng mỗi tên cầm một thanh trường đao, khuôn mặt u ám lạnh lẽo như quỷ dữ, ánh mắt hệt như đang một miếng thịt sắp băm nát thớt.

Thôi Tuệ vô thức ôm chặt lấy nơi n.g.ự.c áo đang cất giấu giấy tờ, lập tức bỏ chạy. Hai bên quan đạo đều là sườn núi, hết đường để . Nếu Thôi Tuệ trốn, chỉ còn cách chạy dọc theo con đường, hoặc hướng Nam, hoặc hướng Bắc.

Vừa chạy theo hướng , nhanh chóng tiếp cận xách lồng đèn ở phía . Hắn vốn đinh ninh rằng phòng tuyến một ắt hẳn sẽ lỏng lẻo hơn hai , dễ dàng chọc thủng để trốn thoát hơn. Thế nhưng, đến khi gần, mới bàng hoàng nhận bản chọn sai đường.

Người xách đèn hề xa lạ, chính là tên hộ vệ lúc nào cũng lẽo đẽo theo Triệu Khác - Lý Ngôn Quy.

Người vóc dáng cao kều, nước da màu lúa mì nhuốm đầy sương gió. Hắn vận một bộ hành y đen tuyền, dẫu cho ánh đèn lồng soi chiếu, cả con vẫn gần như hòa bóng tối, chẳng thể rõ.

Hắn sở hữu một đôi mắt u tịch, khuôn mặt lạnh tanh chút biểu cảm. Cứ thế, ánh trăng lặng lẽ Thôi Tuệ, cất giọng đều đều lạnh nhạt: “Thôi đại nhân, đường đêm khó , công t.ử phái thuộc hạ tới tiễn ngài một đoạn.”

Thôi Tuệ một hồi chạy cật lực, lồng n.g.ự.c đau đớn như nổ tung. Hắn thở hồng hộc từng nặng nhọc, quát lớn: “Bản quan là Đô Sát Viện Hữu Thiêm Đô Ngự Sử, quan hàm ngũ phẩm, phụng mệnh Hoàng thượng đến Đan Ngọc tra án. Triệu Khác dám g.i.ế.c mệnh quan triều đình, là tạo phản ?”

“Thôi đại nhân đùa . Đêm nay nha môn cháy, công t.ử bận hiệp trợ Vương gia dập lửa, thời gian g.i.ế.c mệnh quan triều đình chứ?” Lý Ngôn Quy đặt đèn lồng xuống đất, lúc thẳng dậy, tay nắm hờ một thanh loan đao dài chừng nửa cánh tay, lưỡi đao phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo tàn bạo. Hắn vô cảm tiếp: “Núi Thiên Lộ ác phỉ hoành hành, mưu hại Hứa tri huyện, nay sợ Thôi đại nhân tra chân tướng, thế nên tay g.i.ế.c diệt khẩu. Thuộc hạ đến chậm một bước, thể giữ thây cho Thôi đại nhân, đến lúc đó ắt sẽ triều đình phái binh càn quét bọn ác phỉ, báo thù rửa hận cho đại nhân.”

“An tâm lên đường , Thôi đại nhân.” Lý Ngôn Quy dứt lời, ảnh chuyển động, áp sát với một tốc độ nhanh đến khó tin, chỉ chớp mắt lao đến ngay sát mặt.

Thanh đao g.i.ế.c trông qua thật tầm thường, nhưng mài sắc lẹm, khi vung lên xé gió tạo thành tiếng rít kinh . Hung đao đoạt mạng c.h.é.m thẳng tới mặt, Thôi Tuệ sợ đến nhũn cả , vô thức lùi về phía , kiềm mà hét lên một tiếng kinh hoàng tột độ: “A.!”

Đột nhiên, khóe mắt thấy một cái bóng đen vụt qua. Ngay lập tức, tiếng kim loại va đập chát chúa vang lên, chấn động đến mức hai tai Thôi Tuệ đau buốt. Hóa một từ trời giáng xuống, dùng lực khóa chặt lấy chuôi đao của Lý Ngôn Quy, ngang ngược chặn đòn tấn công của !

Người nọ khẽ hất lưỡi đoản đao của Lý Ngôn Quy, hất văng nó lên trung. Thanh loan đao xoay tít, hệt như vầng trăng khuyết lóe sáng. Ngay khoảnh khắc nó rơi xuống, thanh đao bên tay trái của Lý Ngôn Quy đột ngột đ.â.m tới, nhanh đến mức hoa cả mắt.

Một cú đ.â.m ở cự ly gần như , thường chắc chắn vô phương chống đỡ. kẻ tới rõ ràng võ công cũng cao cường kém. Y những nghiêng tránh né trong gang tấc, mà ngay chớp mắt đó còn xoay vung chân, dùng đầu gối cứng như thép nện thẳng be sườn của Lý Ngôn Quy.

Để né đòn, Lý Ngôn Quy đành lộn nhào rút lui, cách với Thôi Tuệ nháy mắt nới rộng .

Hắn quăng ánh lạnh thấu xương về phía mặt, gằn giọng hỏi: “Đã bại một , còn đến nộp mạng?”

Yến Quyết chẳng buồn đáp lời, chỉ xoay xoay chuôi đao trong tay, thả bay vút lên lao thẳng tấn công.

Lúc đôi chân Thôi Tuệ sợ hãi đến mềm nhũn như sợi mì luộc nhừ, ngã nhào xuống đất vô cùng t.h.ả.m hại, mồ hôi lạnh vã ướt sũng cả . còn kịp thở hắt , tiếng bước chân của hai kẻ chạy đuổi theo phía lao tới chớp nhoáng.

Hắn ngoái đầu , thấy hai tên cầm đao đang bổ thẳng về phía đỉnh đầu . Đầu óc Thôi Tuệ trống rỗng, tránh né nhưng mềm nhũn tê dại, nhúc nhích nổi, đành bất lực nhắm mắt chờ c.h.ế.t.

Hai tên thích khách vọt tới ngay sát mặt, giương cao lưỡi đao sắc lẹm bổ mạnh xuống đầu vị văn quan . Nào ngờ, trung bỗng vang lên tiếng “vút” xé gió, chói tai lạnh gáy, tựa hồ như luồng cuồng phong xé toạc…

Một mũi tên lông vũ từ bay tới, tiếng “phập” trầm đục vang lên, mũi tên găm xuyên thủng tay đang cầm đao của tên thích khách!

Lực đạo mang theo của mũi tên chẳng những đ.â.m thủng cổ tay trong nháy mắt, mà còn đứt lìa luôn cả cánh tay của gã. Tiếng xương vỡ vụn “răng rắc” vang lên cực kỳ rõ ràng. Khi còn kịp hồn, mũi tên thứ hai hung hãn lao đến bồi thêm một nhát, găm trúng phóc lồng n.g.ự.c gã, hất bổng cả hình to lớn của lên trung rơi phịch xuống cách xa cả trượng.

Tiếng xé gió thứ ba vang lên, nhắm thẳng cạnh cổ của tên thích khách còn , xuyên thủng bộ cần cổ. Đầu mũi tên đẫm m.á.u ló phía , những giọt m.á.u li ti b.ắ.n tung tóe, vẩy thẳng mặt Thôi Tuệ, mùi tanh tưởi xộc thẳng mũi.

Sự sống và cái c.h.ế.t chỉ quyết định trong một cái búng tay. Thôi Tuệ mới thầm nghĩ bản đầu lìa khỏi cổ, đường thoát c.h.ế.t. Vậy mà chỉ trong chớp mắt, hai kẻ lấy mạng ban nãy giờ biến thành hai cái xác thẳng cẳng mặt đất.

Ba mũi tên b.ắ.n một mũi nào dư thừa. Trong điều kiện chỉ ánh trăng mờ ảo soi sáng thế mà vẫn thể bách phát bách trúng, thuật b.ắ.n cung của quả thực đạt tới cảnh giới xuất thần nhập hóa.

Hắn vội vàng ngẩng đầu dáo dác quanh, mong ngóng thấy dung mạo của vị ân nhân cứu mạng. Thế nhưng xung quanh chỉ là một màu tối mịt, cây cỏ rung rinh trong gió lạnh. Hắn thậm chí còn phân biệt cung tên b.ắ.n từ phương hướng nào, chi đến việc tìm xem nọ đang ẩn náu ở . Thôi Tuệ đành cố hết sức lồm cồm bò dậy, tùy tiện chọn một hướng mà chắp tay thi lễ, vọng : “Thôi mỗ đa tạ ơn cứu mạng của các hạ!”

Chu Hạnh đang gốc cây, bóng hòa lẫn bóng cây. Nhìn Thôi Tuệ chổng m.ô.n.g vái lạy tứ phương một cách mù quáng, nàng bất giác cảm thấy buồn , khẽ lắc đầu. Ngay đó, nàng rút một mũi tên nữa đặt lên dây cung, nghiêng , ngắm thẳng Lý Ngôn Quy đang đ.á.n.h kịch liệt với Yến Quyết.

Thân thủ của Lý Ngôn Quy cực kỳ nhanh nhẹn, chỉ trong một chớp mắt thể thành liền tù tì ba chiêu lấy mạng. Từng cử động nhỏ nhặt đều phơi bày sự lão luyện của một kẻ g.i.ế.c như ngóe, từng chiêu hiểm độc, hề lấy một động tác thừa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-18-thoat-chet-trong-gang-tac.html.]

Yến Quyết mang thiên phú võ học cực cao, nhưng vẫn còn quá trẻ. Đem so với Lý Ngôn Quy, thì thiếu sót quá nhiều kinh nghiệm thực chiến. Trong vài chiêu đầu thể phân rõ cao thấp, nhưng kéo dài thêm chút thời gian, Yến Quyết ắt sẽ lộ điểm yếu, dần dần rơi xuống thế hạ phong.

Chu Hạnh kéo căng dây cung, nín thở ngưng thần, con mắt bên tĩnh lặng như hồ nước mùa thu ghim chặt bóng dáng của Lý Ngôn Quy.

Gió buốt chợt nổi lên, gào thét bốn phương tám hướng, cây cối vạn trượng núi rì rào ca múa. Ngay khoảnh khắc động tĩnh đan xen, mũi tên sắc bén lao khỏi dây cung, nương theo sức gió gầm rít x.é to.ạc màn đêm, lao phăng phăng cắm thẳng lồng n.g.ự.c Lý Ngôn Quy.

Trong vòng trăm bước, tên của nàng b.ắ.n , nhất định sẽ trúng tâm.

Đôi tai Lý Ngôn Quy khẽ động. Tuy thính lực của đến mức thái quá như Lục Chước Quang, nhưng vẫn đủ sức tiếng gió rít dồn dập. Hắn lập tức lật cổ tay, dùng lưỡi d.a.o sắc hất ngược lên , đó xoay tung một cước đá thẳng cánh tay đang cản đỡ của kẻ mặt, mượn lực đẩy ngửa né tránh.

Động tác dứt, mũi tên sượt ngang qua lồng n.g.ự.c . Mũi tên sắt lạnh lẽo xé rách lớp áo, nhúm bông nhồi áo khoác bung trung, lả tả rơi xuống hệt như những bông tuyết nhỏ.

Mũi tên thứ hai xé gió xông đến. Lý Ngôn Quy dẫu dùng tốc độ nhanh nhất lộn ngược về phía để né đòn, nhưng vẫn cảm thấy vành tai trái truyền đến một cơn đau rát cháy thịt. Hắn giơ tay quệt thử lên tai, đầu ngón tay dính đầy m.á.u tươi đỏ lòm.

Hắn liếc mắt về hướng mũi tên bay tới, rõ trong vùng tối tăm vẫn còn một đang nấp, tên b.ắ.n mũi nào mũi nấy đoạt mạng.

Hắn thừa sức g.i.ế.c c.h.ế.t kẻ đang đ.á.n.h mặt, nhưng đao thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng. Chỉ e trong lúc giao thủ, bản cũng sẽ một mũi tên xuyên thấu tim gan. Lý Ngôn Quy tức khắc đưa quyết đoán, thu hồi loan đao thụt lùi phía , nhảy vọt một cái chìm lỉm bóng tối.

Yến Quyết ngoái đầu một cái, khi xác nhận Thôi Tuệ sứt mẻ gì, nhiệm vụ thành, cũng chẳng buồn nán chi.

Thôi Tuệ chạy theo mấy bước ở phía , cất tiếng thỉnh giáo danh xưng lai lịch của vị tráng sĩ, nhưng Yến Quyết phớt lờ vờ như , thoắt cái tan sắc đêm.

Hắn thử gào thêm vài tiếng nữa, nuôi hy vọng vị ân nhân cứu mạng sẽ chịu lộ diện nán đàm đạo. Tiếc , thung lũng quạnh hiu, ngoại trừ tiếng xào xạc của gió lạnh, xung quanh còn động tĩnh gì nữa. Nếu chẳng đất hãy còn hai cỗ t.h.i t.h.ể cùng một con ngựa đang thoi thóp giấy giụa chờ c.h.ế.t bằng chứng, Thôi Tuệ suýt nữa đinh ninh chuyện xảy chỉ là một cơn ác mộng.

Tâm trí bình tâm trở , bỗng cảm giác từng tấc cơ thể từ xuống chỗ nào cũng rêm nhức, cú ngã ngựa lúc nãy quả thực hề nhẹ. Hắn nắn nắn tứ chi, một hồi kiểm tra qua loa bèn nhận thấy vận khí cũng tồi, xương cốt gãy chỗ nào. Kế tiếp, thò tay trong lồng n.g.ự.c sờ soạng, thở phào nhẹ nhõm khi vật quan trọng vẫn còn nguyên vẹn.

Ngựa c.h.ế.t cũng chẳng hề hấn gì, chỉ cần còn sống, đồ vật vẫn nguyên vẹn là phước đức ba đời. Quãng đường còn dẫu dùng hai chân lội bộ, cũng lê lết về đến tận Đan Ngọc.

Hắn phủi sạch lớp bùn đất dính y phục cú ngã, rút khăn tay lau vệt m.á.u loang lổ mặt. Miễn cưỡng chỉnh tề áo mũ xong xuôi, định nhấc chân xuất phát, chợt thoáng thấy bên đường một con lừa thong thả từ trong rừng rậm. Mõm con lừa hãy còn ngậm cọng cỏ khô, nhai ngon lành, ngoan ngoãn chờ ở ven đường.

Thôi Tuệ mừng thầm trong bụng, hiểu rõ đây là tâm ý vị ân nhân cứu mạng lúc nãy lén gửi tặng, vội vàng chắp tay tạ ơn một phen. Sau đó, nhảy tót lên lưng con lừa ngoan hiền , cọc cạch lọc cọc chạy thắng về phía Đan Ngọc.

Ánh trăng khuyết hình móc câu lúc ẩn lúc hiện. Trong bức màn đêm đen đặc bao trùm vạn vật, chỉ lọt thỏm duy nhất tia sáng le lói . Mây đen theo gió lướt qua, hễ khuất lấp một chút, cả gian chìm màu tăm tối.

Nghe tiếng vó lừa vang lên tiếng “lộc cộc” khuất dần hư vô, Chu Hạnh đeo ngược cây cung lưng, dứt khoát lên núi.

Yến Quyết lẳng lặng bước theo nàng, từ đầu đến cuối luôn duy trì một cách cố định vài ba bước chân.

Hầu hết trong sơn trại lúc say giấc nồng. Mạc Kinh Thu và Tiền Bất Đoạn do ăn phạt trượng, bấy giờ đang tự xoa t.h.u.ố.c ở trong phòng. Viên Sát lơ đãng dạy dỗ con chim Hắc Vũ, chốc chốc ngó đầu ngóng ngoài cửa. Ngỗi Cốc Vũ lẻ bóng trấn ở cửa của trại, khoác ánh trăng, ngậm tẩu t.h.u.ố.c âm thầm mòn mỏi ngóng đợi trở về.

 

Cùng một vầng trăng sáng tỏ , Lục Chước Quang ngả chiếc ghế mây đung đưa nhè nhẹ. Cửa sổ mở toang hoác, gió bấc rít gào lùa gào thét tuôn , ánh trăng nhàn nhạt hắt lên bộ bạch y của , bóng dáng ẩn hiện mờ ảo.

Hắn nhắm nghiền hai mắt, vẻ mặt yên tĩnh như thể đang chìm đắm trong mộng . Thế nhưng, bỗng thình lình mở miệng: “Đánh thua kẻ nào ?”

Ngay giây tiếp theo, Lý Ngôn Quy lật đà nhảy cửa sổ lao , trầm giọng : “Xảy chuyện , chúng gặp phiền phức lớn .”

 

Cùng lúc, ngọn lửa hung hãn c.ắ.n nuốt nhà kho huyện nha dập tắt. Triệu Khác hồi phòng y phục, vặn bắt gặp thị vệ tới bẩm báo, dâng lên bộ hồ sơ lai lịch của Chu Hạnh: “Vài năm , quản lý ở Đan Ngọc vô cùng lỏng lẻo. Lại thêm việc sung quân chinh chiến liên miên khiến dân trong thành hao hụt trầm trọng, nhiều lưu dân chạy nạn chỉ cần chịu bỏ chút ngân lượng là thể dựng nhà lập nghiệp tại Đan Ngọc, Chu Hạnh là di cư đến dạo đó. Nàng sống đơn độc một , mặc dù giao thiệp rộng, nhưng mối quan hệ ruột rà thích nào. Chẳng ai về quá khứ và xuất của nàng , song thuộc hạ dò la ở tiêu cục, cứ tháng Chạp mỗi năm, nàng sẽ gửi bạc đến cho một hộ gia đình ở huyện Vân Minh, thuộc Linh Châu.”

“Thuộc hạ tiếp tục điều tra, phát hiện gia đình chỉ duy nhất một quả phụ mang họ Liêm. Bà một đứa con gái, mấy năm gả cho quan hàm thất phẩm họ Lư ở đó. Đương gia chủ mẫu nhà họ Lư mang họ Thôi, xuất từ một nhánh phụ trong dòng họ Thôi. Nếu suy xét về dây mơ rễ má, bà là họ hàng biểu biểu thích xếch mấy đời của Thôi Tuệ đại nhân.”

Triệu Khác vỗ bàn đ.á.n.h chát một cái, gào lên giận dữ: “Ta mười mươi mấy chuyện đều là do đám của Đô Sát Viện giật dây! Mau lấy giấy bút đây, cấp tốc truyền thư báo cho phụ !”

Bấy giờ, đồng hồ điểm canh dần, chẳng bao lâu nữa màn đêm sẽ rút lui, trả ánh sáng bình minh. Đám nha dịch khi dập xong đám cháy tức tốc tập trung đông đủ ở đại đường, Phùng Tông đang gắt gao tra hỏi tình hình ngọn nguồn vụ hỏa hoạn.

Tề Huyên yên trong phòng, lặng lẽ thả tầm mắt dán chặt chiếc rương đang chễm chệ nền đất.

Chiếc rương ắt hẳn thông qua mưu đồ giăng bẫy dày công tính toán của kẻ nào đó mới mang đến đặt tận mắt y. Trong lòng y thấu tỏ hơn ai hết, một khi nắp rương mở tung , những thứ chứa đựng bên trong sẽ đổi cả cục diện tình cảnh của y theo cách long trời lở đất.

Chuyển hướng rơi xuống vực sâu, y thể đoán định. Song điều chắc chắn duy nhất chính là, sự bình yên mà y hao tổn bao tâm tư gìn giữ sẽ chính thức tan tành mây khói.

Nếu quyết định mở , chiếc rương thể đem ném đống lửa, để nó hóa thành tro tàn trong vụ hỏa hoạn tại nhà kho thần quỷ . Như , sẽ vĩnh viễn chẳng ai nó rốt cục ẩn chứa bí mật tày trời gì.

Tề Huyên vân vê con ngựa gỗ điêu khắc nhỏ bé trong lòng bàn tay, thừ mãi chẳng thốt nên lời. Vật vốn do chính tay đứa con trai bé bỏng tròn năm tuổi của y đẽo tạc. Hay tin phụ vương rời kinh tra án, đứa trẻ vô cùng hiểu chuyện chạm khắc nên con ngựa gỗ như một món quà chia tay, y ngửa khuôn mặt non nớt lên, ngọt ngào : “Mong phụ vương cưỡi ngựa , mau về mau, bình an vô sự hồi kinh.”

Tề Huyên thu dòng suy nghĩ, chuyển ánh đặt trọn ngọn nến đang le lói bốc cháy bàn. Ngọn lửa nhảy múa chập chờn, bấc đèn kêu “tách tách” mỏng manh vô lực, nhưng lọt tai y ồn ào váng óc, khiến tâm trí loạn cào cào tĩnh tâm nổi.

Bám víu lấy một cuộc sống êm đềm tẻ nhạt, lật đổ thế cuộc, tất cả chỉ chênh lệch đúng một cái gật đầu của y đêm nay.

“Cốc cốc…” hai tiếng gõ cửa khẽ vang lên. Nối gót đó là giọng của Thôi Tuệ vọng : “Vương gia, hạ quan xin cầu kiến.”

Tề Huyên luống cuống phắt dậy theo phản xạ: “Vào .”

Cửa phòng lập tức đẩy tung, Thôi Tuệ sải những bước lớn dõng dạc . Hắn lướt vội mấy bước tiến về phía giá nến. Ánh lửa bập bùng hắt lên hình , phơi bày bộ y phục nhàu nhĩ lấm lem bùn đất, búi tóc tung tóe lộn xộn, lòng bàn tay còn ứa một mảng m.á.u đỏ tươi chói mắt do vết thương cào rách.

Hắn phong trần mệt mỏi, điệu bộ lôi thôi nhếch nhác tột cùng, cứ y như kẻ lết xác khỏi bãi chiến trường. Gió buốt hai má ửng đỏ như gấc, nhưng bù , đôi mắt nọ rực sáng lạ kỳ, toát vẻ kiên định bình thản đến lạ. Hắn thò tay ngực, lôi một xấp giấy đưa đến mặt Tề Huyên: “Vương gia, mời ngài xem qua.”

Lòng Tề Huyên thoáng chấn động, tay vô thức đưa nhận lấy. Vừa chạm tới, y cảm nhận nóng bỏng rẫy truyền từ lớp giấy mỏng manh.

Ấy chính là nhiệt độ ấp ủ ròng rã suốt một chặng đường dài, do Thôi Tuệ giấu sâu lớp áo trong cùng, dùng lồng n.g.ự.c chở che mà thành.

 

 

 

Loading...