Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 19: Thẩm Vấn Công Đường
Cập nhật lúc: 2026-09-01 00:17:03
Lượt xem: 119
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trời vẫn còn mờ đất, Phương Cao đ.á.n.h thức bởi những tiếng sột soạt, mí mắt giật liên hồi. Hắn thấp thỏm chui khỏi giường, đẩy cửa một trận gió lớn tát thẳng mặt. Toàn lập tức căng cứng , run rẩy bước ngoài trong gió lạnh.
Phương Cao từng là huyện úy của Đan Ngọc, nắm quyền trị an và tư pháp trong thành. Trước đây, cùng Phùng Tông việc quyền của Hứa Phụng. khi Hứa Phụng hại trong phủ, là đầu tiên mất chiếc mũ ô sa.
Mấy ngày nay, rúc trong nhà dám ló mặt đường, nơm nớp lo sợ rắc rối tìm đến.
cái gì đến cũng đến. Sáng sớm tinh mơ, cửa nhà đập ầm ầm. Đám nha dịch xông chẳng chẳng rằng, kẹp chặt hai bên lôi thẳng đến nha môn.
Trên đường , nhờ cậy chút ân tình thuở còn huyện úy, Phương Cao gãy cả lưỡi mới năn nỉ đám nha dịch tiết lộ chút đỉnh thông tin: “Là chuyện liên quan tới danh sách tân binh. Bọn cũng chẳng rõ chi tiết, tự ông xem coi dính dáng gì .”
Nghe xong, mặt Phương Cao cắt còn hột máu, rõ mười mươi.
Đêm qua nha môn bất ngờ bốc cháy. Phùng Tông bận rộn suốt cả một đêm mới dập tắt , gần sáng mới đưa một lý do tạm chấp nhận: tên hạ nhân nào đó lơ đễnh đổ tro than, vô ý để tàn lửa, gió thổi bạt sang kho hàng. Cái kho bằng gỗ lâu năm nên bén lửa nhanh, gây trận hỏa hoạn .
Vốn tưởng là chuyện vô tình, chẳng thiệt hại gì đáng kể, cùng lắm chỉ phạt nhẹ nên sẽ êm xuôi. Chẳng ngờ Tề Huyên lập tức thăng đường, gọi bộ nha dịch tới, thẩm vấn phạm nhân.
Trong công đường, Tề Huyên vận quan phục, uy nghi án thư. Dưới bốn chữ “Công Chính Liêm Minh”, nét mặt ngài trang nghiêm, còn chút ôn hòa nào như , toát lên vẻ uy nghiêm giận mà uy.
Thôi Tuệ ăn mặc chỉn chu, tóc búi gọn gàng, tay cầm giấy bút hầu bên cạnh. Hai ngày rong ruổi và một phen thập t.ử nhất sinh hề vắt kiệt sức lực của . Trái , lúc tinh thần sung mãn, vứt bỏ hết vẻ rã rời đó, toát lên phong thái của một ngự sử lấy bút cốt khí.
Cái gã tú tài lúc nào cũng dính lấy sách và tên Lý thị vệ mặt lạnh như tiền hôm nay đều vắng bóng. Chỉ còn Triệu Khác đơn độc ở ghế .
Triệu Khác vận y phục chỉnh tề, nhưng áo choàng chồn khoác nữa, chuỗi hạt cũng chẳng còn mân mê, gương mặt toát lên vẻ thâm hiểm. Đôi mắt sắc lẹm như lang sói lúc thì liếc Tề Huyên, khi soi xét Thôi Tuệ, khóe môi thường trực một nụ lạnh nhạt.
Nha dịch hai bên nghiêm trang, cúi gằm mặt, chẳng dám thở mạnh, chỉ e mang vạ .
Lữ Hồng lật đật chạy tới, bước công đường phủ phục xuống sàn. Lão nhẩm sẵn trong bụng một tràng lời lẽ kêu oan tha thiết, nhưng tiếng lóc t.h.ả.m thiết kịp thốt Tề Huyên giơ tay chặn : “Chuyện hôm nay thẩm vấn liên quan đến ngươi, lui xuống .”
Lữ Hồng vốn cái đầu lâu dọa cho c.h.ế.t khiếp lúc nửa đêm, liệt giường suốt hai ngày nay. Vừa mới chợp mắt đôi chút tin nha môn cháy. Lão sợ xanh mặt, nước mắt ngắn dài chạy tới tạ tội, đinh ninh phen tiêu đời , nào ngờ Lĩnh vương chẳng buồn trách phạt.
Cảm xúc đổi xoành xoạch, mắt Lữ Hồng bỗng tối sầm, ngất xỉu ngay tại chỗ. Cái hình béo múp như con lợn c.h.ế.t của lão chình ình mặt đất, đến năm sáu nha dịch xúm mới khiêng ngoài .
Chứng kiến cảnh đó, Phùng Tông bụng bảo ắt hẳn phen nguy to . Nha môn loanh quanh chỉ mấy quan nhỏ thế , trị tội Lữ Hồng, khéo sắp sửa trị tội lão .
Đang mải miết suy nghĩ, tiếng kinh đường mộc của Tề Huyên đập mạnh xuống bàn cái “chát”: “Huyện thừa Phùng Tông, ngươi tội !”
Phùng Tông lập tức nhũn cả hai đầu gối, sụp xuống đất, run rẩy kêu oan: “Vương gia! Nha môn cháy là do hạ quan tắc trách. tiết trời khô hanh, hỏa hoạn xảy đột ngột quả thật thể lường , mong vương gia rộng lòng tha tội!”
“Bản quan hỏi chuyện hỏa hoạn.” Tề Huyên lạnh lùng cắt ngang: “Ta hỏi ngươi, thôn Thành Khâu thuộc huyện Đan Ngọc ?”
Cả Phùng Tông chấn động, muôn vàn suy nghĩ vụt qua trong đầu. Không dám chậm trễ mảy may, lão đành cứng rắn đáp: “Dạ, .”
“Vậy việc tuyển quân trong làng cũng do nha môn huyện Đan Ngọc chịu trách nhiệm, đúng ?”
Phùng Tông đáp: “Dạ, đúng.”
“Hôm , Thôi đại nhân đích tới thôn Thành Khâu điều tra, phát hiện năm Khang Bình thứ hai, thôn chiêu mộ năm mươi đinh tráng nhập ngũ. Họ tên gì, ở , gia cảnh , tất thảy đều ghi chép rành rành trong xấp giấy .” Tề Huyên lạnh lùng lấy một xấp giấy từ trong tay áo đập mạnh xuống bàn: “Thế tại danh sách tân binh trong nha môn hề tên họ? Bọn họ xa quê năm năm, bặt vô âm tín, ngoại trừ Trâu Nghiệp , bốn mươi chín còn chẳng lẽ bốc khỏi thế gian ?”
Lời của Tề Huyên như sấm nổ bên tai Phùng Tông, khiến lão sởn gai ốc, hoa mày chóng mặt. Nhất thời cảm giác gió rét tư bề cứ liên tiếp quất , cả thể đóng băng vì lạnh cóng. Lão trừng mắt lên, nên che giấu biểu cảm mặt như nào, chỉ khúm núm dập đầu xuống đất theo bản năng.
Phùng Tông thật dự cảm từ , nhưng đối mặt với khoảnh khắc , lão vẫn giữ nổi bình tĩnh.
Thấy thái độ đó, Tề Huyên lập tức hiểu rõ, chắc hẳn cũng rõ mười mươi tung tích của năm mươi . Ngài phất tay, đám nha dịch khênh một cái rương lên, đặt ngay mặt Phùng Tông.
Tề Huyên chỉ những cuộn hồ sơ trong rương, giọng đanh : “Danh sách tân binh của huyện Đan Ngọc năm Khang Bình thứ hai đều cả trong . Ngươi lật tung lên cho , nếu tìm tên năm mươi đó, sẽ miễn tội cho ngươi.”
Phùng Tông sợ hãi dám ngẩng lên, vẫn giữ nguyên bộ dạng rúm ró, tâm trí rối bời, cách ứng phó.
“Rốt cuộc đám ?” Tề Huyên đập bàn quát lớn, âm thanh đanh thép khiến khiếp sợ: “Nói!”
Phùng Tông nghiến răng : “Hạ quan !”
Vừa lúc đó, nha dịch ngoài cửa bước bẩm báo: “Vương gia, dẫn Phương Cao đến.”
Tề Huyên: “Giải !”
Phương Cao vóc dáng vạm vỡ cao lớn, vốn là một nam t.ử cường tráng hiếm hoi ở Đan Ngọc. Thế nhưng khi giải , cứ run bần bật, mặt mày xanh mét. Chạm mặt quang cảnh uy nghi của công đường, sợ đến mức vững, hai chân bủn rủn như bún, lết gối mặt đất, giọng run rẩy: “Vương gia, vương gia triệu thảo dân tới đây là vì chuyện gì?”
Tề Huyên lạnh lùng xuống, nhạt: “Ngươi chuyện gì mà giật thon thót sợ hãi như ? Nói , năm mươi tân binh ở thôn Thành Khâu nhập ngũ năm xưa, ngoại trừ Trâu Nghiệp, những còn rốt cuộc ? Tại danh sách tân binh trong nha môn ghi chép một chữ nào?”
“Thôn Thành Khâu, thôn Thành Khâu...” Phương Cao run lập cập, ấp úng thành lời.
lúc , Triệu Khác nãy giờ im lìm chợt lên tiếng: “Ngươi là Phương Cao đúng ? Ngươi vương gia kiêm nhiệm Thượng thư Bộ Hình, hôm nay đích thẩm vấn ngươi. Ngươi liệu hồn mà ăn ngay thật. Lỡ mồm lỡ miệng, cẩn thận…”
“Triệu đại nhân! Trong công đường chỉ Thượng thư Bộ Hình, mà còn Ngự sử Đô Sát Viện.” Thôi Tuệ ngắt lời , cầm bút thoăn thoắt giấy: “Bản quan sẽ ghi chép rành mạch từng chi tiết quá trình thẩm vấn, trình lên hoàng thượng. Kẻ cần uốn lưỡi khi , là ngài đấy.”
Đôi mắt Triệu Khác ánh lên vẻ dữ tợn, lạnh lùng lườm . Thôi Tuệ hề nao núng, ánh mắt trực diện đáp trả. Cả công đường im phăng phắc, một tiếng kim rơi cũng thể thấy, khí căng thẳng tột độ.
Ánh mắt Tề Huyên quét qua quét Phương Cao và Phùng Tông đang quỳ mọp đất, lạnh nhạt : “Ta thẩm vấn các ngươi ở đây là để cho các ngươi một cơ hội khai nhận sự thật. Dù cho các ngươi cứng đầu chịu , cũng sẽ tra chân tướng bằng . Đến lúc tội danh định, chỉ cái mạng của các ngươi khó giữ, mà gia quyến cũng sẽ vạ lây.”
Phương Cao chỉ cảm thấy hai hàm răng c.ắ.n chặt , hé miệng , những lời tắc nghẹn nơi cổ họng.
Đang trong khoảnh khắc im lặng căng thẳng, chợt thấy Phùng Tông thẳng lưng lên, cởi chiếc mũ quan xuống, nhẹ nhàng đặt xuống nền đất. Khi ngẩng đầu lên nữa, nét mặt lão xẹt qua một tia quyết đoán, đó trở vẻ điềm tĩnh thường ngày.
Lão thong thả đáp: “Tính theo địa giới phủ châu, thôn Thành Khâu quả thực trong phạm vi quản hạt của Đan Ngọc. Thế nhưng ngôi làng ở rìa Đan Ngọc, tiếp giáp với huyện Xương Dương. Trước khi phân định địa giới rõ ràng, nơi luôn do Xương Dương cai quản. Năm năm một đợt tuyển quân huyện. Khi Phương Cao dẫn tới thôn Thành Khâu, mới phát hiện trong làng năm mươi nam đinh nhập ngũ, bộ đều huyện úy Lý Củng của Xương Dương dẫn cả .”
Phương Cao sợ đến cuống cuồng, vội vàng rướn lên, hai mắt đỏ ngầu như van lạy: “Phùng Tông! Đừng nữa...”
Phùng Tông bỏ ngoài tai lời , tiếp tục kể: “Sau khi Hứa đại nhân chuyện, đích đến huyện Xương Dương để đòi . Khổ nỗi Lý Củng là cháu họ của tri phủ Linh Châu, thể tưởng tượng chuyến của Hứa đại nhân chắc chắn xôi hỏng bỏng . Hơn nữa, vì đắc tội với Lý Củng, ngài còn tập kích bất ngờ đường về, gãy mất một chân, dưỡng thương cả nửa năm trời mới gắng gượng .”
Nghe xong, m.á.u huyết Tề Huyên sôi trào, ngài cố kìm nén lửa giận, giọng lạnh ngắt: “Nói , bốn mươi chín bặt tăm vẫn còn trong tay Lý Củng? Hắn bắt giữ họ để gì?”
Phùng Tông vội vàng lên tiếng. Lão nhớ khoảnh khắc khi bước công đường, lúc ngang qua mái hiên bắt gặp Chu Hạnh.
Nàng vẫn khoác chiếc áo bông sụ sụ, điệu bộ ẻo lả hệt kẻ xương dựa dẫm cột cửa. Hai tay nàng xỏ trong tay áo, cổ thụt như rùa. Dưới ánh đèn vàng vọt, khuôn mặt nhợt nhạt của nàng ánh lên như ngọc thạch.
Lúc chạm mắt với Phùng Tông, nàng nhoẻn miệng từ xa, một bàn tay rút từ trong tay áo , kẹp chặt vật gì nhỏ xíu, khẽ lắc lắc.
Chỉ liếc mắt vội vã lúc lướt qua vì vội vã nên lão chẳng kịp dừng trò chuyện, nhưng Phùng Tông vẫn nhận thứ nàng cầm trong tay là một thỏi vàng đen sì sì, sáng lấp lánh.
Vài ngày , khi đang cuống cuồng lo lắng vụ án Hứa Phụng, lão tìm tới Chu Hạnh cầu cứu. Lúc bấy giờ, Chu Hạnh đang xì xụp bát mì ở quán ven đường. Nàng ung dung húp trọn vẹn thìa nước dùng cuối cùng, thong dong thả bát xuống thủng thẳng: “Phùng đại nhân, thể cứu ngài một mạng, những chẳng lấy một cắc, mà còn cam đoan gia quyến ngài bình an vô sự đón năm mới. điều, khi điều tra đến mấu chốt, ngài giấu giếm nửa lời, hết sự thật.”
Khi , Phùng Tông chẳng hiểu mô tê gì về lời của Chu Hạnh, chỉ cắc cớ hỏi: “Ta thành thật khai báo chuyện gì?”
Chu Hạnh kín như bưng, cứ vẻ bí hiểm, mỉm : “Rồi ngài sẽ thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-19-tham-van-cong-duong.html.]
Và bây giờ, Phùng Tông thấu tỏ. Lão cất tiếng: “Vào mùa xuân năm Khang Bình thứ ba, Lý Củng khởi công xây dựng một sân khấu kịch ở ngoại ô Đan Ngọc. Công trình kéo dài lê thê suốt hai năm, cuối cùng sân khấu kịch vẫn kịp thiện sập đổ rõ nguyên do.”
Tề Huyên giật nảy phắt dậy, đập mạnh bàn tay xuống bàn, giọng đanh thép: “Rốt cuộc là xây sân khấu kịch, là mượn danh nghĩa xây sân khấu kịch để che mắt thiên hạ, lén lút mưu tính chuyện khác!”
Phùng Tông dập đầu, dõng dạc thưa: “Bẩm vương gia, là đào mỏ vàng!”
Lời dõng dạc, rền vang, vọng khắp gian, dư âm dứt. Thôi Tuệ nhanh tay ghi chép sổ sách. Triệu Khác hờ hững tựa lưng ghế. Phương Cao sợ hãi rã rời chân tay, rũ rượi như một cái xác hồn nền đất. Trong nháy mắt, trong công đường lộ rõ muôn vàn trạng thái, tiếng bàn tán xôn xao nổi lên.
Dù cho là kẻ ngọn ngành sự việc, đến hai chữ “mỏ vàng”, cũng đủ hiểu rõ tính nghiêm trọng của vấn đề. Quan phủ thu gom vàng từ lâu, trải qua hết đợt lục soát đến đợt càn quét khác, vàng vụn dăm ba hạt ngoài chợ búa cũng khan hiếm. Vậy mà ở đây cả một mỏ vàng ngầm chứa đầy rẫy vàng quý giá.
Vậy mà Phùng Tông tiếp: “Ở Đan Ngọc, quả thực một mỏ vàng.”
Năm Khang Bình thứ hai, ở Đan Ngọc xảy một trận động đất nhỏ. Một vài căn nhà lỏng lẻo phá hủy. Hứa Phụng đích rong ruổi khắp các ngõ ngách, để thống kê nhà cửa thiệt hại và bà con thương. Không ngờ, ngài vô tình phát hiện mỏ vàng lộ thiên trận động đất ở mảnh đất hoang vu cách thành mười dặm.
Sau đó, ngài lập tức bẩm báo lên phủ châu. Chẳng bao lâu , quan phủ phái xuống khảo sát. Sau khi xác nhận đúng là mỏ vàng, lẽ quan chức địa phương tiến hành khai thác, nhưng chờ mãi mà văn bản khai thác vẫn biệt vô âm tín. Hứa Phụng dâng tấu thư thăm dò, tin tức vẫn bặt tăm như đá ném xuống giếng sâu, một lời hồi âm.
Mãi về mới phong thanh tin Lý Củng sắp sửa khởi công sân khấu kịch, và địa điểm trùng khớp ngay chính mỏ vàng đó. Lúc bấy giờ, Hứa Phụng đang gãy một bên chân, còn khó khăn, nhưng vẫn kiên quyết lết đến tận mỏ vàng để lý lẽ. Cuộc cãi vã với Lý Củng diễn kịch liệt, đỉnh điểm là xô xát, khiến Hứa Phụng gãy luôn cánh tay ngay tại chỗ.
Nghe tin báo, Phùng Tông hớt hải phi ngựa trong đêm đến gặp Hứa Phụng. Người ngoài đều đinh ninh cánh tay Hứa Phụng là do té ngã, nhưng khi Phùng Tông soi đèn vết thương, những vết bầm tím hình gậy gộc rành rành hiện . Rõ ràng là dùng gậy phang gãy! Nuốt cục tức bụng, Phùng Tông cúi xin Lý Củng trăm , trầy vi tróc vảy mới đưa Hứa Phụng về nhà an .
Sau biến cố đó, lão chấp bút tấu chương, đơn kiện cáo Lý Củng bao nhiêu , phơi bày bộ sự thật về mỏ vàng. Thế nhưng những bản tấu chương đó đều mất tích một cách bí ẩn, chẳng ai để mắt tới.
Phùng Tông tường thuật bộ sự việc với giọng điệu điềm tĩnh đến lạ thường: “Vương gia, Lý Củng suy cho cùng cũng chỉ là một chức huyện úy cỏn con, đào gan to tày trời mà dám ngang nhiên nuốt trọn mỏ vàng? Lại còn lấy bản lĩnh thâu tóm binh lính của riêng, ngang ngược hành hung mệnh quan triều đình, chặn hàng loạt tấu chương dâng lên, bưng bít sự thật, một tay che trời?”
Tề Huyên rướn về phía , hai tay chống chặt lên mép bàn, ánh mắt sắc như d.a.o găm xoáy sâu Phùng Tông: “Kẻ giật dây, rốt cuộc là ai?”
“Tri phủ Linh Châu.” Phùng Tông rành rọt đáp: “Lý Tu Đức.”
Đã từng lúc Phùng Tông nghĩ rằng câu nặng ngàn cân, tính chôn giấu nó mãi trong lòng, mang theo xuống mồ cho yên . Ai dè đến ngày hôm nay, nó bật khỏi miệng một cách dễ dàng đến thế.
Nếu hỏi vị tri phủ Linh Châu là ai thì nhắc đến cái tên đầu bách quan, đương kim thủ phụ Triệu Chấp. Ngay từ hồi Triệu Chấp mới chân ướt chân ráo lên kinh thành, kết giao với Lý Tu Đức. Hai họ thiết từ thuở hàn vi, bước chốn quan trường cũng hỗ trợ hết . Dù luật lệ cấm kết bè kết phái, nhưng trong triều đình , ai chẳng Lý Tu Đức là cánh tay đắc lực của Triệu Chấp.
Đại Tề ngày nay sở hữu một vị Triệu thủ phụ với hàng loạt công lao vang dội: từ việc trị thủy, cứu đói dân nghèo, thu hồi đất đai... công trạng nối tiếp công trạng, thăng tiến ngừng. Trong đó, sự đóng góp của vị phụ tá đắc lực Lý Tu Đức là thể chối cãi.
Vậy nên, chuyện một huyện thừa tép riu dám tố cáo tri phủ, chẳng khác nào châu chấu đá xe, tự chuốc lấy cái c.h.ế.t.
những t.h.ả.m kịch mà Hứa Phụng chịu đựng - từ chuyện đ.á.n.h gãy tay, gãy chân, cho đến cái c.h.ế.t t.h.ả.m khốc vài ngày với vết cắt sâu hoắm cổ, m.á.u chảy lênh láng - vẫn còn in đậm trong tâm trí Phùng Tông. Trong những ngày qua, lão chạy đôn chạy đáo, vắt óc tìm cách thoát , bảo vệ gia đình, mà quên mất bao đêm thao thức, lão chỉ nung nấu một ý nghĩ: lôi mớ vàng sâu lòng đất ánh sáng.
“Hạ quan xin thề những lời bẩm báo là sự thật. Nếu nửa lời dối trá, hạ quan xin lấy đầu chuộc tội. Mong vương gia soi xét.” Phùng Tông cúi gập hành lễ. Chợt đôi tay đang run lẩy bẩy, lão mới nhận nỗi sợ hãi vẫn còn len lỏi trong lòng.
Có điều, chút dũng khí đơn côi lúc nãy gào thét quá lớn, át cả nỗi sợ hãi, khiến lão nhất thời quên bẵng .
Tề Huyên từng ngờ rằng thầy kính yêu của nếm trải ngần tủi nhục. Nhất thời, khóe mắt ngài hoen đỏ, ngấn lệ chực trào. Ngài nén một tiếng thở dài, cố bình nhịp thở, nuốt cục nghẹn nơi cổ họng, khẽ hỏi: “Ngươi còn điều gì ?”
“Dạ, .” Phùng Tông ngước thẳng mắt Tề Huyên. Vị Lĩnh vương trẻ tuổi , từng rớt đài thê thảm, chôn vùi trong những năm tháng đầy sóng gió, nay dẫu bước qua tuổi ba mươi, nhưng phong thái vẫn vững vàng, khí chất vương một vết gợn. Phùng Tông từng Hứa Phụng nhắc nhắc hàng ngàn về vị thái t.ử năm xưa: bản tính kiên định, trọng tình trọng nghĩa, phẩm cách cao quý.
Nay tận mắt chứng kiến, lão mới tin những lời Hứa Phụng ngoa chút nào. Có qua thì cũng . Phùng Tông bèn lên tiếng: “Hứa đại nhân quả thật là một vị quan thanh liêm.”
Cả khán phòng bỗng chìm im lặng. Một giọt nước mắt lăn dài khóe mi Tề Huyên, nhỏ đến mức nếu tinh mắt sẽ khó lòng nhận . Ngài khẽ nở nụ thanh thản: “Ta chứ. Sư phụ của , xưa nay vốn .”
Một tia sáng xuyên qua khe cửa, rọi thẳng đôi mắt Phùng Tông. Lão ngẩng cao đầu, phóng tầm xa.
Chỉ thấy đêm dài khép , những tia nắng ban mai bừng lên rực rỡ, đường chân trời phương Đông điểm xuyết viền vàng rực rỡ. Tiếng gà gáy xé tan màn sương, đ.á.n.h thức vạn vật, những giọt sương tan chảy gió mai, loáng thoáng tiếng râm ran trò chuyện. Trời hửng sáng.
“Vàng, quả là một bảo vật tuyệt mỹ.” Chu Hạnh tì cằm lên bàn, chăm chú thỏi vàng bé xíu lấp lánh đầu ngón tay.
Thỏi vàng qua một giũa mài, một lớp vỏ bọc đen sì che lấp, song vẫn giấu ánh hào quang rực rỡ bên trong. Chỉ cần hắt chút ánh sáng, nó ánh lên những tia lấp lánh li ti, mê hồn.
Nàng nheo đôi mắt nâu nhạt, ánh nắng gắt càng thêm sắc sảo: “Chẳng bao nhiêu sinh mạng chôn vùi vì nó.”
“Lão đại.” Tiền Bất Đoạn kề bên, rụt rè thốt lên: “Chẳng ngờ Lĩnh vương quyết định nhanh đến thế. Ta với Tiêu ca, Ngỗi lão còn cá cược với cơ, ai cũng đinh ninh thúc đẩy một mồi lửa nữa thì ổng mới động thủ.”
“Hừm...” Chu Hạnh vẻ chẳng mảy may bất ngờ. Lý do thực sự khiến Tề Huyên tay chớp nhoáng e rằng nhiều vô kể, nhưng một thoáng ngẫm nghĩ, nàng chỉ phán một câu tóm gọn: “Khéo thà hy sinh nương t.ử con thơ, cũng nỡ để ân sư ngậm oan khuất.”
“Vậy việc thăng đường thẩm vấn, phanh phui bộ sự thật, xem là qua ải đầu tiên ?”
“Tạm chấp nhận .” Dù quá trình , nhưng kết quả vẫn trùng khớp với dự tính, Chu Hạnh cũng chẳng buồn chê trách thêm.
Nàng đổi đề tài, hỏi: “Thương tích của Diệp Vanh ?”
Đêm qua, khi châm ngòi hỏa hoạn ở nha môn tẩu thoát, Diệp Vanh ló mặt lâu một nữ nhân chặn đường. Kẻ vốn đội lốt tiểu của Triệu Khác, nhưng thực là một cao thủ dùng độc. Diệp Vanh cùng ả quần thảo hồi lâu, rủi đùi trái trúng một kim độc, lập tức vô lực. Cũng may Tiêu Thiệp Xuyên tới ứng cứu kịp thời, mới bảo mạng sống.
Chất kịch độc vô cùng bá đạo, phát tán cực kỳ nhanh chóng. Rất may Ngỗi Cốc Vũ kịp thời tay giải độc ngay trong đêm, nhờ đó mới cứu vãn cái chân trái của .
Tiền Bất Đoạn mới sáng sớm qua ngó tình hình, tường trình: “Ngỗi lão bảo thứ kịch độc xuất xứ từ biên giới phương Bắc, cực kỳ hiếm và tàn độc. Tuy hiện thời vết thương thuyên giảm, nhưng trị dứt điểm e cần thêm thời gian, thậm chí khi thải hết độc tố vẫn nguy cơ để di chứng.”
“Vậy mấy hôm nay cứ để tĩnh dưỡng.” Chu Hạnh tiện tay ném thỏi vàng đổi bằng bao sinh mạng lên bàn một cái cạch. Cả nàng mềm nhũn dựa chiếc ghế gỗ. Suốt đêm ròng rã chạy đôn chạy đáo, vẻ mệt mỏi hằn rõ từng đường nét, nàng ngáp một cái thật dài, uể oải buông lời: “Đào Anh khỏi thành ?”
“Đã sắp xếp ạ. Đây là món đồ Đào cô nương dặn đưa cho ngài.” Tiền Bất Đoạn đẩy một cái tay nải đặt bàn. Vật Đào Anh khư khư ôm trong lòng suốt chặng đường , nhưng vì Chu Hạnh bận đến nha môn nên nàng đành giao cho Tiền Bất Đoạn nhờ chuyển giùm.
Lúc xách tay, Tiền Bất Đoạn thử nắn nắn vài cái, đoán chừng bên trong là xiêm y thứ gì đó tương tự.
Chu Hạnh he hé mắt ngó một cái, chẳng buồn nhúc nhích cũng cất lời, khép mắt như thể đang chìm giấc mộng.
Tiền Bất Đoạn tỏng nàng thức trắng đêm qua nên chẳng dám hé răng phiền. Hắn ráng kìm nén vết thương đau buốt do trận đòn roi, nhẹ nhàng rón rén lui khỏi phòng đóng cửa .
Hắn nhăn nhó , kịp mấy bước, chợt khựng khi phát hiện bóng ngoài cổng.
Kẻ nọ vận áo trắng thướt tha, mái tóc đen nhánh buông xõa hờ hững vai, dải ruy băng thêu hoa mai khẽ vờn trong gió, vài lọn tóc lòa xòa trán nhẹ lướt qua đôi mày kiếm sắc nét. Y đăm đăm Tiền Bất Đoạn bằng đôi mắt dịu dàng phẳng lặng, buồn hé môi.
Tiền Bất Đoạn giật b.ắ.n , bước chân chôn chặt xuống đất, nổi gai ốc. Hắn ngoắt , tông cửa đ.â.m sầm phòng, hổn hển gào bằng giọng thều thào: “Lão đại! Cái gã tú tài họ Lục mò tới tận cửa kìa, đang chình ình ngoài kìa!!”
Tiếng ồn ào của Tiền Bất Đoạn Chu Hạnh giật thót, cơn buồn ngủ khó khăn lắm mới kéo đến cũng bay biến sạch bách. Nghe tin Lục Chước Quang mò tới tận nơi, nàng cũng chẳng rầy la nửa lời, lập tức bật dậy đẩy toang cửa sổ.
Ánh mắt xuyên qua sân nhỏ, bắt gặp bóng dáng Lục Chước Quang ngoài cửa. Lúc mặt trời lên cao, những tia nắng mùa đông rực rỡ hiếm hoi mạ lên , khiến bộ áo trắng càng thêm chói lòa. Hắn khẽ đảo mắt thì chạm ánh của Chu Hạnh, hai mắt vốn chất độc hành hạ nay khôi phục vẻ sáng tỏ như thường lệ.
Chu Hạnh tựa hờ khung cửa, buông thõng tay, ngón tay mân mê chuôi đao giắt bên hông, nhếch mép nhạt: “Chước Quang đại giá quang lâm, chẳng việc gì hệ trọng gì?”
Lục Chước Quang cung kính chắp tay, tỏ vẻ khiêm nhường lễ độ: “Chu cô nương, Lục mỗ đột ngột chút công chuyện khẩn cấp giải quyết, e rằng mấy bữa nay thể về nhà . Ngặt nỗi Lục mỗ trót hứa với bà con lối xóm sẽ dạy đám nhỏ sách chữ. Trong lúc vắng mặt, Lục mỗ mạn phép nhờ Chu cô nương Lục mỗ lớp dạy bọn trẻ dăm ba chữ, chẳng ?”
Chu Hạnh: “...”
Thật nực , lũ hàng xóm khi gửi gắm con cái cho , từng nghía qua nét chữ của ?