Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 2: Án Treo Hoang Đường
Cập nhật lúc: 2026-09-01 00:16:46
Lượt xem: 282
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thống lĩnh của mười mấy tên thị vệ theo Triệu Khác, là một nam t.ử trẻ tuổi tên gọi Lý Ngôn Quy.
Vừa đặt chân đến nha môn huyện Đan Ngọc, lập tức cầm lệnh bài của Triệu Khác đòi lấy hồ sơ vụ án Hứa Phụng hại.
Vụ án bỏ dở trong huyện nha ngót nghét ba ngày, nỗ lực điều tra ngừng nghỉ của Huyện thừa thì tình hình đại khái cũng rõ ràng, bọn nha dịch ít nhiều đều từng qua. Thế nên chẳng cần lật giở hồ sơ, Lý Ngôn Quy chỉ cần chạy tới chạy lui một chuyến, vểnh tai lên lóng thôi cũng đủ nắm sơ bộ tình hình.
Cái c.h.ế.t của vị Hứa đại nhân quả thật đỗi lạ kỳ. Ông mua một phủ ở huyện Đan Ngọc, ngày thường vốn ở trong huyện nha. Ngày hại tình cờ đúng ngày nghỉ, theo như lời bọn hạ nhân trong nhà kể , khi từ bên ngoài trở về ông bèn thẳng thư phòng, từ đó hề thấy trở . Mãi cho đến khi dùng bữa tối, hạ nhân gọi cửa mãi mà thấy tiếng động gì, đẩy cửa mới phát hiện cửa chính lẫn cửa sổ của thư phòng đều khóa chặt từ bên trong.
Hạ nhân vội vàng chạy bẩm báo với phu nhân, cuối cùng bọn họ phá cửa xông thì thấy Hứa Phụng c.h.ế.t từ bao giờ. Ông gục bàn sách, ngay giữa yết hầu cắm phập một thanh đao, khắp đầm đìa m.á.u tươi.
Ông c.h.ế.t ở bên ngoài, mà c.h.ế.t ngay trong chính thư phòng của nhà , cửa nẻo đều khóa chặt, hơn nữa kể từ lúc ông bước thư phòng thì chẳng một ai . Tình trạng trong phòng cũng phần quái dị, trong góc c.h.ế.t vứt một con gà chặt đầu, mặt đất còn rải đầy gạo mì cùng vàng bạc vụn vặt và tiền đồng các loại.
Nha môn khi nhận tin báo án lập tức cử đến Hứa phủ điều tra. Gom góp thì tìm mấy manh mối, tất cả đều ghi chép cặn kẽ hồ sơ vụ án.
Kẻ nhắm đến đầu tiên chính là Hứa phu nhân. Theo lời hạ nhân, vì Hứa phu nhân nhiều năm sinh con nối dõi, nên hai năm Hứa Phụng nạp một tiểu dung mạo xinh như hoa cửa.
Trong vòng hai năm qua, hai lúc nào cũng như keo với sơn, ân ái mặn nồng, gây bao trận tranh chấp giữa thê và . Đã Hứa Phụng còn trắng trợn bênh vực tiểu , nào cũng nặng lời quở trách chính thê, mấy hôm thậm chí còn động thủ đ.á.n.h cả Hứa phu nhân. Nếu Hứa phu nhân vì thế mà ôm hận sinh lòng sát hại thì cũng hợp lý.
Thế nhưng đợi đến khi nha dịch mang thẩm vấn, mới cái ngày Hứa Phụng hại, Hứa phu nhân vẫn luôn ở hậu viện từng bước chân ngoài nửa bước, thậm chí còn chẳng Hứa Phụng về nhà từ lúc nào.
Hứa phu nhân khi gả vốn là một tiểu thư khuê các đại môn nhị môn bước, khi thành càng sống khép kín tĩnh tại, qua thường xuyên với ai. Dù ngoài thì cũng luôn một đám gia bộc theo hầu hạ, càng khả năng bỏ tiền mua hung thủ g.i.ế.c . Nha môn cũng chẳng dám giam giữ vị phu nhân Tri huyện mới thủ tiết trong nha môn nên sớm thả về Hứa phủ.
Tuy nhiên nhanh chóng thêm manh mối mới, nha của vị tiểu nhà Hứa Phụng lén lút đến báo, bảo rằng kẻ sát hại Hứa đại nhân chính là chủ t.ử của ả.
Ả khai rằng hai năm khi tiểu còn bước chân Hứa phủ thì một tình, đôi bên vẫn còn vấn vương tơ lòng dứt. Trong suốt hai năm qua hai lén lút tư tình vô , mấy hôm vô tình để lộ sơ hở nên Hứa đại nhân phát hiện. Vì sắp đến năm mới, cộng thêm đây vốn là chuyện tày trời nên Hứa Phụng hề phô trương, chỉ đành nhẫn nhịn , ông chỉ tuyên bố đợi qua dịp lễ tất niên sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t cả tiểu lẫn tên gian phu .
Ả tiểu nơm nớp lo sợ, đêm đêm mất ngủ, cuối cùng ả quyết định tiên hạ thủ vi cường. Hai ngày khi Hứa Phụng hại, ả một bức thư nhờ nha đưa cho gian phu, mà nội dung thư là âm mưu sát hại Hứa Phụng.
Chuyện thì vẻ hợp lý, nhưng lúc đòi nha lấy chứng cứ để chỉ chứng tên gian phu thì thư cũng , cũng chẳng thấy , chỉ mồm mà bằng chứng. Nha môn cũng thể vô cớ bắt giữ một nữ t.ử liễu yếu đào tơ để dùng hình tra khảo .
Cuối cùng nha môn chỉ đành tìm đến nơi ở mà nha chỉ điểm để bắt nhưng vồ hụt, nha môn lùng sục mấy chỗ mà gã thường đến, nhưng cả như thể bốc khỏi thế gian, cho đến tận hôm nay vẫn bặt vô âm tín.
Trong Hứa phủ điều tra điều tra vẫn kết quả, nha môn đành tạm thời tra xét bên ngoài, ngay đó dây dưa đến một vụ án từ hai tháng .
Lại huyện Đan Ngọc vốn tựa núi mà sống, vì là một nơi nhỏ bé nên từng binh lính đồn trú. Những năm đầu biên giới Đại Tề chiến tranh loạn lạc, việc quản lý trong cảnh nội vốn lỏng lẻo, cộng thêm viên huyện quan ở huyện Đan Ngọc lúc bấy giờ là kẻ tham ô hủ bại, cấu kết với thổ phỉ núi. Bọn cướp núi g.i.ế.c cướp của trở thành chuyện như cơm bữa, còn huyện nha thì xưa nay vẫn luôn nhắm mắt ngơ. Quan và giặc cướp bao che cho khiến những kẻ thủ ác ngày một lộng hành, chúng còn qua mật thiết với các phú thương trong huyện, từ đó hình thành nên thế lực cường hào ác bá.
Kể từ khi Hứa Phụng nhậm chức, ông dùng những biện pháp cứng rắn mạnh mẽ để lượt tiêu diệt thế lực hoành hành ngang ngược trong huyện. Nhờ bọn thổ phỉ mới rút lui lên núi, dần dần dám ló mặt loạn nữa.
Hai tháng , một tên lưu manh suốt ngày chơi bời lêu lổng nhắm trúng một cô nương trong sạch bèn ép buộc cướp về nhà bằng . Cô nương nọ lập tức đ.â.m đầu cột tự vẫn ngay tại chỗ, gây án mạng t.ử vong.
Hứa Phụng nhận tin báo bèn lập tức cho bắt giữ tên lưu manh , vội vàng tra hỏi định tội, đó còn đem gã xử trảm bằng Hổ đầu trát giữa thanh thiên bạch nhật.
Cha ruột của gã lưu manh là một Vương địa chủ gia tài bạc triệu, tin đứa con trai cưng của sắp lên Hổ đầu trát bèn mang hết tiền bạc châu báu trong nhà đổ như nước Hứa phủ, van xin Hứa Phụng đừng để cho con trai của lão ăn bữa tiệc lớn hoành tráng đến thế.
Hứa Phụng nhận lấy bạc, tỏ vẻ rằng việc ngươi cứ yên tâm, lưng sai đổi lưỡi đao hành hình thành đao giả, đồng thời còn tuyên bố nếu c.h.é.m đứt cổ gã thì sẽ miễn tội cho gã và thả cho về nhà.
Vương địa chủ ngỡ là tuyệt đối an , lão chuẩn sẵn tiệc tùng chỉ chờ đón con trai về. Nào ngờ đến ngày hành hình, đao thì là giả nhưng cổ đứt lìa. Đầu của tên lưu manh lăn lông lốc vài vòng sự chứng kiến của bao , đôi mắt sợ hãi và đầy cam phẫn của gã vẫn trừng trừng cha già, dường như đang chất vấn: Chẳng đêm qua ông nhắn nhủ bảo con yên tâm ? Cớ gì bây giờ lật lọng nửa chừng, sửa thành c.h.é.m đầu thế ?
Vương địa chủ bi thương căm phẫn bèn buông lời độc địa nhất định khiến Hứa Phụng trả giá đắt. Mãi mới năm xưa Vương địa chủ từng qua vô cùng thiết với thủ lĩnh của bọn thổ phỉ, bọn họ còn kết nghĩa kim lan với , là khác họ. Cách đây lâu từng thấy lão lên ngọn núi nơi thổ phỉ đang ẩn náu, hành tung lén lút quỷ dị, nghi ngờ cấu kết với thổ phỉ để mưu hại Hứa Phụng.
Người thì bắt nhưng vẫn mang xét xử. Tuy nhiên của nha môn đều tự rõ trong lòng, nghĩ đem thẩm vấn thì cũng chẳng tra khảo gốc ngọn gì.
Dẫu thì chứng cứ cũng , lời khai là đồn. Huyện nha chẳng phường sơn tặc thảo khấu, thể chỉ dựa hai chữ đồn vô căn cứ mà định tội danh bừa bãi cho khác .
Còn điều cuối cùng ghi chép trong hồ sơ phê chú bằng bút chu sa, đó là một manh mối vô cùng đặc thù, đồng thời cũng chính là ngọn nguồn xuất phát câu hoang đường âm sai đòi mạng của Phùng Tông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-2-an-treo-hoang-duong.html.]
Hứa Phụng vốn là một kẻ tôn trọng quỷ thần, vài năm còn vì chuyện nối dõi mà xông thẳng miếu lớn tiếng nh.ụ.c m.ạ Bồ Tát, thậm chí còn lệnh cho đập phá ngôi miếu nát tươm. Ngay cả những hoạt động tế lễ ngày tết do huyện nha tổ chức qua các năm cũng ông bãi bỏ.
Đã ông từ đến nay chẳng bao giờ kiêng kị sấm ngôn, trong lời mảy may dè dặt chuyện sống c.h.ế.t. Ông từng nhiều tuyên bố nếu thần minh thực sự thể chưởng quản sinh t.ử của phàm nhân, thưởng phạt thiện ác phân minh, cớ thế gian vẫn còn nhiều kẻ ác thể kê cao gối mà ngủ, nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật? Sao chẳng chịu hiện xử lý luôn cái kẻ đại nghịch bất đạo là ông đây?
Có lẽ vì những lời lẽ ngang ngược kiểu quá nhiều nên cuối cùng rước lấy quả báo. Vào cái đêm Hứa Phụng c.h.ế.t, đ.á.n.h mõ tuần ngang qua từng tận mắt chứng kiến hai bóng ma một đen một trắng lang thang xung quanh Hứa phủ. Bọn chúng bay lượn lờ từ trong bức tường cao ngoài, mới thoắt cái hóa thành một làn khói nhẹ tan biến trong hư .
Bởi thế nên khắp trong huyện đều đồn đại rằng chính là hai vị âm sai đại nhân Hắc Bạch Vô Thường đến đòi mạng vị quan lớn , áp giải ông xuống địa phủ để xét xử tội danh đại bất kính. Bằng thì giải thích chuyện Hứa Phụng đ.â.m c.h.ế.t ngay trong thư phòng rõ ràng một bóng mà cửa nẻo đều khóa chặt cơ chứ?
Lời đồn đại ngày càng lan rộng, sôi sục khắp trong thành, mãi cho đến nay đến mức ai ai cũng một mực tin tưởng chút nghi ngờ.
Phùng Tông nào kẻ ngốc nghếch gì, quan mấy chục năm trời, những án mạng treo lơ lửng tìm đáp án đổ cho quỷ thần cũng là từng . Thêm nữa, nếu thực sự là âm sai tới đòi mạng, cớ phô diễn thần thông trực tiếp câu hồn phách của Hứa Phụng, việc gì dùng đến đao kiếm chốn phàm trần để g.i.ế.c , c.h.é.m rạch cho m.á.u me văng tung tóe đầy đất đầy nhà như ?
Ngay từ khi nhận tin báo án là hai mắt tối sầm, tự trời sập xuống. Mấy ngày nay bận tối mắt tối mũi chẳng kịp chạm đất, hầu như chợp mắt chút nào, liều cái mạng già để điều tra hung thủ thì chỉ thu về bấy nhiêu kết quả. Trước mắt ngoài đám nghi phạm bằng chứng, tung tích rõ ràng thì chỉ còn hai khả năng: một là âm sai đòi mạng, hai là Hứa đại nhân tự khóa kín cửa sổ dùng d.a.o găm tự sát.
Hứa đại nhân đang sống sờ sờ đấy, mới ngày hôm ông còn cẩn trọng cần mẫn xử lý công vụ tại quan nha, thoắt cái tự sát trong thư phòng nhà , chuyện dẫu thì ai mà tin cho nổi.
Hơn nữa, đường đường là một vị Tri huyện tự sát, tính chất vụ việc tuyệt đối là chuyện nhỏ. Nếu điều tra nghiêm ngặt thì e rằng bộ trong huyện nha đều sẽ gọi thẩm vấn. Đặt mặt lúc , rõ ràng rành rành chính là hai chữ chờ c.h.ế.t.
Phùng Tông dám giao nộp kết luận kiểu lên , thế nên vị Huyện thừa vóc dáng mập mạp nhưng đầu óc tinh ranh bèn c.ắ.n răng, mặt dày đưa câu trả lời là âm sai đòi mạng.
Lò lửa cháy rực phả từng đợt sóng nhiệt, trong căn phòng ấm áp, mấy khi Phùng Tông bẩm báo xong đều rơi trầm mặc.
Trong lời tường trình của Phùng Tông, Hứa Phụng nghiễm nhiên trở thành một vị hôn quan tham tang uổng pháp, tác phong thối nát. Chuyện vốn dĩ khác xa một trời một vực với tiếng tăm của vị Hứa đại nhân trong triều đình. Lúc kể về chi tiết thầy của hại, Lĩnh Vương đau xót chịu nổi, nay càng thể dung tẫn kẻ khác sỉ nhục ân sư của như thế, lập tức nổi trận lôi đình.
Bàn tay đập mạnh xuống bàn tạo một tiếng trầm đục, khuôn mặt phẫn nộ tràn ngập uy nghiêm bức : “Làm càn! Ân sư của bổn vương vốn là một lượng tụ thanh phong, cương trực a dua nịnh hót, thể để cho ngươi ngậm m.á.u phun gièm pha vu khống hả? Ngươi việc tắc trách dùng một cái lý do hoang đường như thế để trốn tránh tội trạng, bổn vương thấy ngươi đúng là sống chán , cố tình tìm c.h.ế.t đây mà!”
Hai chân Phùng Tông nhũn , vội vàng quỳ rạp xuống đất liên tục dập đầu cầu xin, dọa cho nước mắt già nua giàn giụa.
Trơ mắt Tề Huyên toan rút đao định c.h.é.m c.h.ế.t Phùng Tông ngay trong phòng, Triệu Khác chỉ đành lên tiếng khuyên can: “Vương gia bớt giận, tên quan nhỏ chắc cũng dám ăn lung tung hồ đồ, ắt hẳn bên trong vẫn còn uẩn khúc. Huống hồ chúng phụng mệnh hoàng thượng tra án, mới chân ướt chân ráo tới huyện Đan Ngọc, đất khách quê vẫn còn nhờ cậy tên quan nhỏ giúp đỡ bôn ba. Nếu tra rõ xác thực là đang thêu dệt chuyện bịa đặt thì đến lúc đó g.i.ế.c để xả giận cũng muộn màng gì.”
Tuy miệng là khuyên răn Lĩnh Vương, nhưng lời lẽ phát ngôn đại nghịch bất đạo lập tức khiến Thôi Tuệ của Đô Sát Viện moi ngay sổ sách ghi thêm một nét. Hắn âm thầm trợn trắng mắt, bật dậy chắp tay : “Vương gia, Đại Tề luật pháp quy định, quan viên triều đình nếu định tội c.h.ế.t thì nhất thiết trải qua Tam Pháp Tư hội thẩm, cuối cùng do Hoàng thượng đích định đoạt, nên mong Vương gia tuyệt đối đừng manh động.”
Triệu Khác vô cùng khinh thường cái loại hở mở miệng là mang luật pháp Đại Tề chèn ép khác như tên ngốc , sợ lời càng cho Lĩnh Vương thêm thịnh nộ, bèn sang hỏi ý kiến Lục Chước Quang: “Chước Quang cao kiến gì ?”
Đèn đuốc trong phòng sáng rực chiếu rọi khuôn mặt dịu dàng như ngọc của nọ. Từ lúc phòng mấy đều uống nóng xua tan giá rét, duy chỉ phần nước của y là hề động đến một ngụm. Chẳng y đang nghiêm túc lắng là vẫn luôn thất thần, giờ phút gọi đích danh, phản ứng của y vô cùng chậm rãi. Y từ tốn khẽ đầu về phía Phùng Tông, ngừng một lúc lâu mới cất tiếng: “Vừa nãy tại hạ ngài , ở nơi Hứa đại nhân sát hại một con gà chặt đứt cổ, đất còn rải đầy gạo mì với cả tiền đồng, thật thế ?”
Phùng Tông vội vàng đáp lời: “Chính xác, là sự thật ngàn vạn phần!”
Đôi mắt Lục Chước Quang khẽ lay chuyển, trong màn sương đen nhánh dường như điểm xuyết chút ánh lửa hắt , lấp lánh sáng lên. Y hỏi: “Sau khi vụ án xảy , thư phòng dọn dẹp ?”
“Dạ , t.h.i t.h.ể của Hứa đại nhân đưa đến nghĩa trang , còn thì vẫn giữ nguyên y như hiện trạng lúc Hứa đại nhân sát hại.”
Giọng của Lục Chước Quang vô cùng ôn hòa nhẹ nhàng êm ái, mang theo vài phần ý vị an ủi, thong thả : “Theo thiển ý của Lục mỗ, vụ án Tri huyện hại xảy quá đỗi đột ngột, lúc nha môn chạy tới thư phòng lẽ vì hoảng sợ nên vẫn tra xét tỉ mỉ kỹ càng, còn cần đợi nhóm chúng qua đó một chuyến, may mới thể tìm thấy thêm manh mối khác.”
“Ngoài , dẫu cho phu nhân và thê của Hứa đại nhân, cả Vương địa chủ luôn rắp tâm ôm hận đều thời gian gây án và bằng chứng rõ ràng. Thế nhưng nguyên nhân bên ngoài cũng chỉ vỏn vẹn chừng đấy, dẫu vẫn thể bóc tách một đường hòng đ.â.m thẳng tới chân tướng cái c.h.ế.t của Hứa đại nhân.”
Tề Huyên dẫu tức đến đỏ bừng cả hai mắt nhưng trong thâm tâm vẫn hiểu rõ việc điều tra mới là quan trọng một. Thực lòng cũng cố tình g.i.ế.c c.h.ế.t một quan viên triều đình ngay tại trận, chẳng qua chỉ là buông lời c.h.ử.i rủa trong lúc lửa giận công tâm.
Nay thấy cả ba cùng mở miệng khuyên can, cũng đành nương theo lối mà hạ hỏa, kìm nén sự tức giận xuống với Phùng Tông: “Bổn vương phụng mệnh Hoàng thượng triệt để tra rõ vụ án Hứa đại nhân hại, chuyến nhất định bắt hung thủ mang về. Nếu để bổn vương thấy từ miệng ngươi cái gì mà lời lẽ hoang đường âm sai đòi mạng thêm nữa, bổn vương nhất định sẽ trừng trị nghiêm khắc tha!”
Hiển nhiên Phùng Tông lường tình cảnh lúc , thấy Vương gia mơ hồ nguôi ngoai bớt ngọn lửa giận bèn lật đật dập đầu tạ ơn, nhân tiện mang chiêu bài dự phòng cất công chuẩn từ lâu để lấy công chuộc tội: “Hạ quan tìm một vị kỳ nhân, hiện tại đôi bên hẹn rõ sáng mai sẽ tương phùng. Vị thể coi là thần thông quảng đại, là gì , chẳng việc gì tại huyện Đan Ngọc. Nếu y tương trợ, nhất định thể sớm ngày tra rõ ngọn ngành vụ án Hứa đại nhân hại cho ngô khoai.”