Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 20: Cháy Nhà Ra Mặt Chuột

Cập nhật lúc: 2026-09-01 00:17:04
Lượt xem: 126

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khoảng giữa tháng chạp, một tin cấp báo dội về kinh thành.

Vào năm Khang Bình thứ hai, Đan Ngọc xảy một trận động đất lộ mỏ vàng. Tri huyện Hứa Phụng tấu chương trình lên, nhưng khi văn bản đến tay quan Đề Hình Án Sát Sứ của tỉnh, y theo lệnh tri phủ Linh Châu mà ỉm , giấu nhẹm chuyện mỏ vàng.

Ngay đó, tri phủ Linh Châu xúi giục cháu họ Lý Củng về thôn Thành Khâu, mượn cớ tuyển binh để bắt năm mươi tráng đinh. Rồi lợi dụng danh nghĩa xây dựng sân khấu kịch để che mắt thiên hạ, hòng lén lút cuỗm trọn mỏ vàng.

Khai thác suốt hai năm trời, đến đầu xuân năm Khang Bình thứ tư, Lý Củng nhẫn tâm dùng mìn phá hầm mỏ, chôn vùi bốn mươi chín sinh mạng, duy nhất một kẻ sống sót là Trâu Đại Thạch. Vừa lê lết về đến làng, gia đình gã lập tức đám sát thủ truy cùng g.i.ế.c tận, chừa một ai. Sợ quá hóa liều, gã đổi tên thành Trâu Nghiệp, cao chạy xa bay tới Đan Ngọc. Ôm nỗi kinh hoàng mang họa tru di, gã câm như hến, suốt ngày chỉ ném mớ vàng thỏi biển thủ mấy sòng bài, kỹ viện để sống cho qua ngày đoạn tháng.

Mùa đông năm Khang Bình thứ sáu, Hứa Phụng - tri huyện Đan Ngọc - bất ngờ c.h.ế.t t.h.ả.m tại tư dinh. Ngay lập tức, Trâu Nghiệp liệt diện tình nghi, nhưng đang trong lúc truy nã thì diệt khẩu giữa đường. Thế nhưng nhóm Lĩnh vương, Thôi Tuệ vẫn chịu từ bỏ, họ theo dấu vết tới quê quán Trâu Nghiệp, mới phát hiện năm mươi thanh niên trai tráng bắt lính ở thôn Thành Khâu vẫn một ai về, sổ sách ghi chép tân binh của hai huyện Đan Ngọc và Xương Dương cũng sạch trơn dấu vết.

Tề Huyên đích dẫn quân tới hầm mỏ vàng sập năm xưa tiến hành khai quật, moi tròn bốn mươi chín bộ hài cốt. Vụ án tày trời: lạm quyền tuyển quân phục vụ mục đích cá nhân, chiếm đoạt mỏ vàng trái phép, bẻ cong luật pháp, coi mạng như cỏ rác cuối cùng cũng phơi bày ánh mặt trời.

Ngay giữa buổi thượng triều, hoàng đế phẫn nộ vô cùng, lập tức hạ chỉ tước bỏ chức tước của tri phủ Linh Châu, đồng thời bắt giữ bộ quan liên đới, tống giam ngục để điều tra cặn kẽ.

Sau khi Lý Tu Đức bỏ tù, một loạt tội danh như lũng đoạn triều chính, lừa dối quân vương, tham nhũng hối lộ... lũ lượt thi trồi lên như nấm mọc mưa. Làm quan mấy chục năm trời, chỉ duy trì mối thâm tình với Triệu thủ phụ, mà con đường thăng quan tiến chức của cũng sự hậu thuẫn đắc lực từ vị thủ phụ . Lần gây trọng tội, tiến cử cũng khó lòng mà thoái thác trách nhiệm.

Triệu thủ phụ và Tả Đô Ngự Sử vốn là kỳ phùng địch thủ trong triều đình, lúc nào cũng chực chờ cơ hội bới lông tìm vết của đối phương. Lần , cánh tay đắc lực của Triệu thủ phụ dính trọng tội, chẳng khác nào nộp cho Tả Đô Ngự Sử điểm yếu chí mạng.

Đô Sát Viện nắm lấy cơ hội ngàn năm một , ồ ạt công kích Thủ phụ, liệt kê hàng loạt tội danh của , thậm chí còn moi móc cả chuyện ch.ó dữ nhà họ hàng nhà cha vợ thả rông c.ắ.n . Tấu chương luận tội chất cao như núi, hàng chục viên quan quỳ rạp giữa buổi thiết triều, đồng thanh yêu cầu cách chức và trị tội .

Mặc dù Hoàng đế vô cùng sủng ái Thủ phụ, nhưng áp lực của hàng loạt Ngự sử, ngài thể bênh vực mặt, đành đình chỉ công vụ, cấm túc tại phủ để chờ điều tra.

Một màn kịch vĩ đại bắt đầu từ cái c.h.ế.t của Hứa Phụng đến hồi kết. Lưỡi d.a.o sắc bén giờ đây chĩa thẳng tên đầu bá quan văn võ đương triều: Triệu Chấp.

Sóng gió nổi lên trong triều đình, dù sắp đến tết, nhưng một cuộc chiến nảy lửa giữa các văn quan bùng nổ dữ dội. Các quan thi dùng lời và ngòi bút để công kích lẫn , dường như kéo Triệu Chấp xuống khỏi ghế Thủ phụ thì cam lòng.

Song song đó, vụ án mỏ vàng vẫn đang tiến hành điều tra. Phùng Tông, Phương Cao đều tống giam, Lữ Hồng - vị tri huyện nhậm chức cũng kịp ấm chỗ, khi tra xét phát hiện và Lý Củng chút dính líu mờ ám, cũng gông cổ tống ngục chờ thẩm vấn.

Cùng lúc đó, cũng phát hiện ba thi thể. Một t.h.i t.h.ể vứt mương nước nơi ngoại ô hẻo lánh, qua nhận dạng dung mạo và đặc điểm cơ thể, xác nhận là tên tùy tùng mà Thôi Tuệ phái đột nhập phòng Triệu Khác ban đêm. Trên cổ cắm một cây kim, quanh vết thương thâm đen lan rộng tới tận ngực, c.h.ế.t thể c.h.ế.t thêm nữa.

Hai t.h.i t.h.ể còn c.h.ế.t đường thiên lý, một kẻ tên b.ắ.n xuyên thấu tay và ngực, kẻ thì b.ắ.n thủng cổ. Ba mũi tên với sức mạnh kinh hồn, đoạt mạng chỉ trong chớp mắt. Tuy lùng sục kỹ càng, nhưng hề phát hiện bất kỳ vật dụng đặc điểm nào chứng minh phận của bọn chúng, đành xếp diện t.h.i t.h.ể vô danh và đưa đến nghĩa trang.

Tuy Triệu Khác hạ ngục, tội tạm thời thể khép , nhưng cũng cấm túc, hạn chế tự do tại nha môn.

Nhà kho huyện Đan Ngọc chất đống những hồ sơ cũ kỹ, đây thiêu rụi thành tro, may mắn ngoài sổ danh sách tân binh , vẫn còn sót một vài văn thư do Phùng Tông chắp bút năm xưa.

Nội dung bên trong chỉ việc tin tức về mỏ vàng ém nhẹm, mà còn ghi hàng loạt tội trạng của Lý Củng như tự tiện tuyển binh, coi thường pháp luật, ác ý đả thương mệnh quan triều đình... nhưng tờ giấy úa vàng, văn thư thì mục nát, nét mực nhòe nhoẹt. Tất cả những thứ cùng với sổ danh sách tân binh đều tống trong rương và quăng góc khuất nhất của nhà kho.

Cho đến cái đêm hỏa hoạn , chúng mới đưa ánh sáng một nữa.

Thôi Tuệ thức trắng đêm thu thập bộ chứng cứ và xong tấu chương. Không chần chừ thêm nữa, gói ghém hành lý, sáng sớm tức tốc khởi hành về kinh.

Vừa bước khỏi cổng, thấy Tề Huyên chậm rãi bước tới: “Nhược Ngu định về kinh ?”

Thôi Tuệ vội vã hạ tay nải xuống hành lễ, thưa: “Hạ quan mau chóng về kinh để bẩm báo ngọn ngành vụ án lên hoàng thượng, phối hợp cùng Hình Bộ điều tra.”

Tề Huyên kín đáo dò xét từ đầu chí cuối. Kẻ đêm qua còn vắt chân lên cổ chạy ngược chạy xuôi, ngay lập tức theo ngài lên công đường, đợi đến khi Phùng Tông khai tuốt tuồn tuột chuyện, hì hục thu thập manh mối, xâu chuỗi sự kiện. Thậm chí còn đích lặn lội tận ngoại ô, xem đào bới bốn mươi chín bộ xương khô nền móng sân khấu kịch cũ nát. Mấy ngày nay việc như trâu cày, chẳng mấy lúc chợp mắt, hai mắt thâm quầng như gấu trúc.

Thế nhưng tinh thần của vô cùng sung mãn, đôi mắt sáng lấp lánh, hề lộ một tia mệt mỏi.

Tề Huyên và tuổi tác ngang , nhưng khí chất trái ngược. Tề Huyên từng sống trong nhung lụa chốn Đông Cung, rơi vũng bùn lầy, lăn lộn vật lộn suốt mười năm trời, dù nay rũ sạch bụi trần, khoác lên bộ y phục chỉnh tề, vẫn thể che giấu nét phong sương in hằn trong xương cốt.

Ngược , Thôi Tuệ mang trong ngọn lửa ý chí sục sôi, cây bút trong tay dường như biến thành thanh vũ khí sắc bén, vung vẩy đầy uy lực. Ngay từ khoảnh khắc bước lên xe ngựa về Đan Ngọc, lăm le mài gươm, sẵn sàng nghênh chiến với Triệu Khác.

Tề Huyên vòng tay vái chào , bất chợt cất lời: “Nhược Ngu, cảm thấy thẹn với ngươi.”

Thôi Tuệ dõi mắt ngài, nét mặt chẳng mảy may ngạc nhiên, chỉ khẽ nhếch mép , đáp lời: “Vương gia, quân t.ử đ.á.n.h giá con qua hành động, qua suy nghĩ. Hạ quan chỉ rằng kết cục của vụ án hôm nay là do ngài dầm mưa dãi nắng mà gặt hái , hạ quan mang ơn vô vàn.”

Quả đúng với biểu tự, Thôi Tuệ là thông minh cơ trí, Tề Huyên ngầm ý, qua là hiểu ngay.

Hồi mới chân ướt chân ráo đến Đan Ngọc, Tề Huyên chỉ nhăm nhăm điều tra cái c.h.ế.t của Hứa Phụng, cố tình lảng tránh những gì dính dáng tới Triệu Khác.

Rành rành Triệu Khác năm bảy lượt đ.á.n.h trống lảng, tung hỏa mù, nhưng ngài vẫn mắt nhắm mắt mở ngơ.

Rành rành Triệu Khác lén cuỗm đồ giấu trong nhà Trâu Nghiệp, cắt đứt đầu mối mà ông chủ sòng bạc cung cấp, ngài vẫn phớt lờ chẳng thèm hỏi han.

Rành rành Thôi Tuệ phái tùy tùng lẻn buồng ngủ của Triệu Khác, một nước liều lĩnh, ngài vẫn bàng quan khoanh tay .

Rành rành Triệu Khác bày tiệc vui chơi là để tạo vỏ bọc che đậy âm mưu mờ ám, ngài vẫn ngoan ngoãn hùa theo.

Thậm chí tỏng trong thành kẻ âm thầm đưa đường chỉ lối, nhưng ngài vẫn dám lên tiếng đáp .

Ngài “rành rành” quá nhiều, nhưng cam lòng, cũng chẳng dám vạch trần. Ngài đóng vai “chẳng gì”, vì thế mà chần chừ do dự, để vuột mất vô khối thời cơ quý giá.

Cái xương sống từng chống chọi với mưa dầm gió bão bao năm qua của ngài nay mục rữa, già nua. Ngài thu bảo vệ sự bình yên mắt, thà chấp nhận cái sự bình yên giả tạo để sống tạm qua ngày, chứ tuyệt nhiên dám phiêu lưu thêm một tấc một li nào nữa.

“Vương gia, hạ quan thể mạn phép hỏi một câu .” Thôi Tuệ cất tiếng: “Vì cớ gì mà vương gia đổi chủ ý?”

Tề Huyên lặng thinh. Ngài hồi tưởng cái đêm ngày hạ táng của sư phụ, ngài chôn chân linh cữu, một tay mân mê bức tượng ngựa gỗ, tay áp chặt lớp gỗ lạnh lẽo.

Ngựa gỗ khắc luôn ngài trân trọng cất giấu trong vạt áo, đường nét chạm trổ vụng về lóng ngóng, nhưng ấp ủ ấm từ tận đáy lòng, ấm áp, nồng nàn. Đó là tác phẩm do chính tay con trai ngài đẽo gọt.

Thế nhưng, cỗ quan tài đ.á.n.h bóng nhẵn thín , thấm đẫm cái lạnh thấu xương của mùa đông, tê buốt, giá băng. Và ân sư của ngài đang bất động trong đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-20-chay-nha-ra-mat-chuot.html.]

Dẫu đường d.a.o chạm khắc khối gỗ phần vụng về thì đó vẫn thấp thoáng bóng dáng của ân sư - nghệ thuật đẽo gọt , năm xưa khi còn là một đứa trẻ, ngài học lỏm từng nét từ ông những giờ học căng thẳng, và nay truyền thụ cho chính con trai .

Đêm hôm , khi ngọn nến tàn lụi, ngài phân vân chẳng nên đốt giữ thùng sổ sách quân sự, Thôi Tuệ bước , trong tay ôm một xấp tài liệu, ánh mắt sáng như .

Y hệt như buổi chia ly ở T.ử Cốc hoang vu năm nao, ánh mắt ân sư xuyên qua khe cửa ngài, trĩu nặng bao, chan chứa kỳ vọng nhường nào.

Lần Tề Huyên về Đan Ngọc, mục đích ban đầu chỉ là gặp thầy cuối, tiễn đưa thầy về nơi chín suối. chính trong khoảnh khắc , nỗi uất hận trào dâng, ngài cam tâm thầy nhắm mắt lìa đời trong oan khuất, thế nên mới quyết chí mở công đường thẩm vấn.

Thấy ngài thinh, Thôi Tuệ cũng ép hỏi thêm, chỉ nhẹ nhàng : “Nguyên cớ cái c.h.ế.t của Hứa đại nhân vẫn sáng tỏ, e là vương gia vẫn Đan Ngọc thêm một thời gian nữa. Cơ mà hạ quan một lời khuyên, giúp ích cho việc điều tra của ngài.”

Tề Huyên hỏi: “Khuyên chuyện gì?”

Thôi Tuệ: “Nếu vương gia khám phá bí ẩn đằng cái c.h.ế.t của Hứa đại nhân, ắt hẳn tra hỏi 'bọn họ'.”

Tề Huyên: “'Bọn họ' là những ai?”

“Có lẽ vương gia cũng đ.á.n.h , đang một thế lực ngầm lẩn khuất trong thành, luôn khơi gợi manh mối. Hễ vụ án rơi bế tắc, bọn họ xuất đầu lộ diện hỗ trợ, chứng tỏ bọn họ tường tận nội tình từ .” Thôi Tuệ chia sẻ: “Hôm nọ, lúc hạ quan hộc tốc từ thôn Thành Khâu về trong đêm, xém xíu nữa bỏ mạng vì tập kích giữa đường, may nhờ hai nhân vật xuất chúng cứu giá. Một tiễn thuật bách phát bách trúng, một thủ phi phàm, võ công cao cường, quả thực hạng phàm phu tục tử.”

“Chắc mẩm bọn họ dính dáng mật thiết đến cái c.h.ế.t của Hứa đại nhân.” Dứt lời, Thôi Tuệ nài ép thêm, chỉ cúi hành lễ: “Hạ quan chỉ là góp ý đôi điều, còn việc cậy nhờ bọn họ , tùy vương gia định liệu. Đã muộn , hạ quan nóng lòng về kinh, xin phép , mong ngóng tin mừng từ vương gia nơi kinh kỳ.”

Cáo biệt Tề Huyên, Thôi Tuệ vác hành lý lên đường. Khi ngang qua khu viện Triệu Khác đang giam lỏng, bước chân bất giác khựng , đôi mắt nheo quan sát bên trong.

Chỉ thấy Triệu Khác mở tung cửa sổ, đang ung dung cắt tỉa cành mai, thần sắc vô cùng an nhiên tự tại, như thể những ồn ào ngoài chẳng mảy may tác động đến . Thôi Tuệ gai mắt, kiềm buông lời châm chọc: “Triệu công t.ử tâm trạng thoải mái gớm, chỉ là Thủ phụ đại nhân ở kinh đô an nhàn như ngài nữa.”

Triệu Khác ngước mắt lên, từ tốn đáp trả: “Thôi đại nhân nôn nóng về kinh thế cơ ?”

“Lẽ tất nhiên là mau chóng dâng sớ tấu trình tội ác của kẻ tiểu nhân lên Hoàng thượng, quây quần rượu chè cùng cố nhân, ăn mừng tin vui chứ.”

“Thôi đại nhân ngây thơ tin rằng chuyện sắp xếp ?” Triệu Khác hờ hững nhấp kéo, chỉ vài nhát xén rụng lả tả những bông mai đang rộ nở, những cánh hoa bay lả tả khẩy: “Lúc mà uống rượu mừng thì sớm quá đấy.”

Sắc mặt Thôi Tuệ dần sầm , đảo mắt quan sát một vòng thì phát hiện thấy bóng dáng tên Lục tú tài và tên thị vệ mặt lạnh như tiền Lý Ngôn Quy luôn bám gót bề . Hắn khẽ cau mày, trong bụng nảy sinh chút hoài nghi, nhưng vì lòng mau chóng hồi kinh như thiêu đốt nên cũng chẳng nán lâu, cất bước rời .

 

Dẫu cho triều các quan viên đang đấu đá tơi bời khói lửa thì ngoài phố chợ cuộc sống vẫn tiếp diễn đều đặn. Kẻ buôn bán vẫn cứ mặt trời mọc là đồng, lặn là về nhà.

Hôm nay Chu Hạnh thức dậy từ sáng bảnh mắt, rẽ qua chỗ Tần Thiền vớ vội cái bánh thịt hộc tốc chạy sang nhà Lục Chước Quang.

“Chu cô nương tới chơi ?”

“Đến tìm Lục tú tài ?”

“Lục tú tài vẫn về cơ ? Sao để cô nương cứ đến về tay hoài ?”

“Lục tú tài sáng sủa, tuấn tú, kinh thành, ắt hẳn quan lớn, chừng còn đỗ Trạng Nguyên cưới công chúa nữa. Sao mà thèm để mắt tới thôn nữ chỗ mà rước về vợ chứ?”

Lạ lùng thật, ai mà chẳng sáng sủa, tuấn tú cơ chứ? Chu Hạnh lẩm bẩm chê bai mấy câu sáo rỗng , sang đáp lời mấy đại thẩm đang buôn dưa lê đầu hẻm: “Các đại thẩm ơi, tụi nhỏ nhà các đại thẩm ? Ta đến dạy tụi nhỏ học chữ đây.”

Một đại thẩm thắc mắc: “Hôm qua học mà? Lục tú tài dạy một ngày nghỉ một ngày.”

Cái kiểu việc bữa đực bữa cái , rõ ràng là chẳng chút sư đức nào. Chu Hạnh cũng định bắt chước, nhưng ngặt nỗi đám nhóc Lục Chước Quang dạy cho chữ chữ nữa . Chữ chẳng giống chữ Đại Tề tí nào, nom cứ như chữ của bọn Hung Nô .

Cái hôm Lục Chước Quang mò tới tận cửa, nhờ vả nàng phu t.ử dạy lũ trẻ , chẳng hề đả động thêm nửa lời. Từ đó, như bốc khỏi thế gian, bặt vô âm tín mấy ngày ròng rã.

Chu Hạnh thừa lúc đang xoay như chong chóng. Suy cho cùng, thanh gươm giấu trong vỏ bao lâu nay cuối cùng cũng rút , chĩa thẳng Triệu thủ phụ. Là thứ vũ khí g.i.ế.c chớp mắt do chính tay Triệu thủ phụ rèn giũa, mà nhàn rỗi cho .

Chu Hạnh cũng chẳng rảnh rỗi mà dạy học Lục Chước Quang. nàng thực sự ngứa mắt cảnh Lục Chước Quang nhồi sọ học trò, nên đành cắp sách tới cứu vớt tương lai đám trẻ.

Bà cô đang lặt rau cửa lập tức nhanh nhảu lùa đám trẻ con nhà , giao thẳng tới nhà Lục Chước Quang. Lúc rời , gửi chìa khóa, đồng thời hy sinh luôn cả cái thư phòng lớp học, để Chu Hạnh tha hồ lớp.

Các bà cô xởi lởi nắm c.h.ặ.t t.a.y Chu Hạnh, căn dặn kỹ càng: “Đám trẻ chai đòn lắm, chẳng sợ đ.á.n.h . Nếu chúng lì lợm lời, cứ véo tai, tụt quần mà phang.”

Chu Hạnh “Dạ” một tiếng rõ to, bộ dạng nghiêm túc như thật: “Sự nghiệp trồng , ắt đạo lý riêng. Đâu thể dùng bạo lực với con trẻ ? Các thẩm cứ yên tâm, chuẩn chu đáo cả .”

Nói đoạn, nàng thò tay tay áo, rút một thước gỗ mỏng dài cỡ nửa thước, mặt khắc rành rành chữ “Đức” to tướng. Nàng mỉm , bảo: “Người chữ như chúng , luôn lấy đức để thu phục lòng .”

Cây non uốn nắn mới thẳng, chỉnh đốn ắt sinh hư. Đám oắt con tuổi ương ngạnh khó bảo nhất, ồn ào còn hơn cả lũ lừa. Mới hôm qua, thấy đến dạy học là Lục phu t.ử yêu quý, chúng lóc sụt sùi đòi bằng phu t.ử cũ, chẳng chịu ngoan ngoãn học hành. Bởi , hôm nay Chu Hạnh mài sẵn binh khí.

Nàng dùng vẻ măt nghiêm nghị, chắp tay lưng mặt với đám nhóc con, giọng điệu oai nghiêm: “Tất cả ngay ngắn ! Hôm nay sẽ học chữ. Đứa nào còn mải chơi nghịch ngợm, lóc đòi gặp Lục phu tử, chịu chú tâm học hành, sẽ đ.á.n.h sưng tay các ngươi thành móng heo luôn.”

Mới chỉ vài ngày, dù rằng bàn tay vài đứa nhóc quả thực sưng vù y hệt móng heo, nhưng cách dạy của Chu phu t.ử mang về kết quả mỹ mãn. Đám trẻ con chỉ trở về nguyên hình Đại Tề vì lai Hung Nô, mà còn vanh vách thơ cổ, thuộc lòng Thiên Tự Văn, thậm chí cũng luôn miệng lẩm bẩm câu “T.ử từng ”, trông y hệt những tiểu đồng sinh thứ thiệt.

Hàng xóm láng giềng chẳng mấy chốc phong Chu Hạnh là “Khổng phu t.ử tái thế”, ùn ùn kéo đem gạo, mì, tương, chè trong nhà biếu tặng. Chu Hạnh cũng chẳng khách khí từ chối, nhưng mỗi món chỉ nhón một chút, tham lam lấy nhiều.

nếu mang lên bàn cân so sánh với Chu phu t.ử hễ tới lớp là ngả ngớn ghế mây, lấy sách úp mặt đ.á.n.h giấc, bài vở xong là thẳng tay quất roi nương tình thì đám nhỏ vẫn nhớ nhung vị Lục phu t.ử hơn. Chẳng gì cũng dịu dàng dễ mến, thỉnh thoảng tặng bút mực, thưởng bánh kẹo, mặc kệ chữ cũng khen ngợi hết lời.

Bởi lẽ, Lục phu t.ử từng : “Chữ nghĩa là thứ biến hóa khôn lường, con thì chữ nó là như .”

Còn Chu phu t.ử đe nẹt: “Đứa nào còn dám bậy bạ phung phí bút mực, coi trừng trị các ngươi thế nào.”

Trải qua chuỗi ngày Chu phu t.ử “hành hạ” dã man, vị Lục phu t.ử mà đám nhóc hằng đêm mong ngóng cuối cùng cũng lù lù xuất hiện.

 

Loading...