Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 21: Vua Tôi Đồng Lòng
Cập nhật lúc: 2026-09-01 00:17:05
Lượt xem: 116
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Chước Quang trở về một buổi chiều rực nắng. Hôm đúng dịp hăm tư tháng Chạp, chính là ngày tết Tiểu Niên.
Huyện Đan Ngọc dạo giáp tết tuy sóng gió liên miên nhưng cũng vạ lây đến bá tánh. Bởi khi đến ngày giai tiết ăn mừng, khắp nơi vẫn rộn rã náo nhiệt như thường.
Nhìn chẳng vẻ gì là xa về, mà cứ như dạo quanh đầu phố một vòng, cứ thế xách theo một gói bánh ngọt, ung dung dạo tới đầu ngõ.
Đám ch.ó nhà hàng xóm nuôi đang tụ tập thành bầy tuần tra ngoài đầu ngõ, thấy bèn rối rít sán gần, vây quanh chân mà mừng rỡ vẫy đuôi tít thò lò.
Lục Chước Quang thích cho ch.ó ăn, ch.ó quanh vùng hầu như đều từng đút cho ít nhiều. Chưa bàn đến nhân duyên , nhưng cẩu duyên của quả thực vô cùng .
Hắn mở gói bánh mua, bẻ thành mấy mẩu rải xuống đất, tiện tay xoa xoa đầu chó.
“Lục tú tài về đấy ?” Người hàng xóm đang vo gạo thấy bèn oang oang cất tiếng gọi, chẳng mấy chốc ít ùa xem náo nhiệt.
Đám trẻ nhỏ mong nhớ bấy lâu nay càng là ùa như ong vỡ tổ. Bọn chúng tranh gọi Lục phu tử, thi kể lể những tủi chịu uy “đức” của Chu phu t.ử trong suốt những ngày qua.
Mọi âm thanh ồn ào huyên náo đan xen , nhưng Lục Chước Quang vẫn kiên nhẫn lắng và trả lời. Hắn ân cần hàn huyên với từng hàng xóm, chẳng hề lộ nửa điểm bực dọc.
Chàng tú tài dịu dàng như ngọc, tuấn tú nho nhã thế quả thực là lang quân như ý để chọn chồng. Các đại thẩm hàng xóm càng càng ưng mắt, thế là nhân cơ hội nhắc khéo: “Lục tú tài , mấy ngày vắng, Chu cô nương siêng năng lui tới đây lắm đó!”
“ đấy! Cô còn để đồ cho , nhờ chuyển giao nữa cơ.” Đại thẩm tiện tay đưa gói đồ bọc kín bằng giấy dầu, tiếp: “Đan Ngọc hiếm khi thấy cô nương nào nhiệt tình, thẳng thắn như . Nàng dăm bữa nửa tháng chạy tới đây, rõ ràng là trao phương tâm, nhắm trúng . Nếu ưng thì từ chối cũng đành, chứ nếu cứ mập mờ dây dưa mà chịu trách nhiệm thì bọn chịu để yên nhé.”
Con hễ tuổi là thích ông tơ bà nguyệt se duyên cho đám trẻ. Vừa thấy Chu Hạnh còn tặng đồ cho Lục Chước Quang, xung quanh lập tức hùa khen ngợi nàng: “Đứa trẻ Chu Hạnh lắm! Bận còn lợp mái ngói cho nhà đấy.”
“Con gái trong khỏe, chính tay nàng cõng nó đến y đường ngoài thành, cõng đưa về tận nhà!”
“Hai ngày còn mang sữa dê cho , xây cả bệ bếp mới cho nhà nữa. Thật là một nhiệt tình hiếm . Học thức cao, nhiều bổn sự, cô nương như thắp đèn lồng cũng khó mà tìm !”
Lục Chước Quang rót đầy tai những lời khen ngợi , bèn nhận lấy gói giấy dầu. Sau khi xé mở, phát hiện bên trong là một cuốn sách mỏng, bìa đề: Lan Đình Tự. Có lẽ đây là bản dập của bức “Lan Đình Tự”.
Lục Chước Quang mơ hồ thấy bất mãn, cảm giác thứ chút hàm ý mỉa mai ngầm. Thế nhưng, khi dạo Chu Hạnh cũng bận rộn ngập đầu, trong lòng bèn cảm thấy cân bằng hơn đôi chút.
Cách đây mấy hôm, tin Hứa Phụng qua đời truyền tới kinh thành. Triệu Chấp án mạng xảy ở huyện Đan Ngọc bèn sinh lòng nghi ngờ. Ông lập tức phái Triệu Khác đích theo Tề Huyên điều tra, còn Lục Chước Quang cùng Lý Ngôn Quy và Trường Lạc - ba cốt cán nòng cốt của Vô Thường Tư, cũng điều tới đây. Mục đích chính là để ngăn cản việc án mỏ vàng phanh phui.
Có điều, đám nấp trong tối sớm vạch sẵn kế hoạch chu , dở chiêu nào phá chiêu nấy. Mỗi một biến , bọn họ đều đối sách ứng phó. Thêm đó, Lục Chước Quang xác thực ý lơ, tình hình mà giấu giếm báo, cho nên vụ án cuối cùng vẫn phanh phui kế sách tinh vi của bọn họ.
Triệu Khác vây khốn ở nha môn, Triệu Chấp truyền thư mắng mỏ một trận. Lục Chước Quang cũng chẳng thảnh thơi gì cho cam, bởi phân phó những nhiệm vụ vô cùng mệt nhọc. Hắn đội gió rét thâu đêm suốt sáng đến khắp nơi thủ tiêu những quan viên từng tham gia giấu giếm việc báo cáo mỏ vàng để tư lợi, đồng thời còn dàn cảnh thành bọn họ nhận tội tự sát hoặc c.h.ế.t do tai nạn.
Lý Ngôn Quy càng t.h.ả.m hại hơn. Nghe y suýt nữa đày biên cương đổ bô cho quan Huyện giữ thành, cuối cùng nhờ Triệu Khác đỡ mới miễn cưỡng giữ . Mấy ngày nay chẳng y đang trâu ngựa ở xó xỉnh nào, tóm là bặt vô âm tín.
Lục Chước Quang khi mấy ngày chắc chắn hề nhẹ nhõm. Suy cho cùng thì cớ sự đều do Chu Hạnh mà , cho nên đương nhiên thể để nàng nhàn hạ ở Đan Ngọc . Vì , khi rời , mới giao cả chìa khóa nhà cùng một đám trẻ ồn ào ầm ĩ cho nàng.
Còn về chuyện hạ độc ngày hôm , cả hai đều ngầm hiểu ý mà hề nhắc tới. Việc Chu Hạnh tặng một cuốn bản dập “Lan Đình Tự” dường như là cố tình giả ngây giả dại, cho thấy nàng vẫn định vạch mặt ngửa bài với .
Lục Chước Quang cất kỹ bản dập, với đại thẩm hàng xóm: “Đa tạ đại thẩm chuyển giúp, hôm nào rảnh rỗi, cháu sẽ đích tới tạ ơn cô .”
Đây chẳng lời thoái thác qua loa, bởi lẽ trong lòng Lục Chước Quang thừa hiểu, cái “hôm nào” sẽ chẳng mất bao lâu nữa .
Bá tánh Đan Ngọc khá xem trọng tết Tiểu Niên. Khi chạng vạng tối, nhà nhà đều treo những tràng pháo dài, từ đầu đường chí cuối ngõ đều vang lên tiếng nổ lách tách giòn giã. Vụ án mỏ vàng sáng tỏ, đám Lý Tu Đức đều ngã ngựa tù, đây quả thực là một tin lành. Ban ngày Tề Huyên bận rộn xong xuôi công việc trong tay, cửa thấy cảnh chăng đèn kết hoa náo nhiệt, bèn định bụng tế bái Hứa Phụng, báo tin vui cho thầy.
Ngài tới tiệm bánh mà thầy thường ghé qua lúc sinh thời, mua loại bánh tuyết hoa mà ông thích ăn nhất.
Ông chủ bánh là một nam t.ử trẻ tuổi hiếm thấy, ngặt nỗi cụt mất chân trái, lúc chống nạng. Y hoạt ngôn, nhưng tay nghề bánh thì tuyệt đỉnh. Sau khi nếm thử, Tề Huyên cũng đem lòng yêu thích hương vị . Những ngày ở Đan Ngọc, dăm ba bữa ngài ghé mua một .
Trông ông chủ hôm nay vẻ tâm trạng khá . Khi đưa bánh cho Tề Huyên, y nhịn mà thêm một câu: “Hứa đại nhân là một vị quan . Mấy năm ngài tại vị, thuế má chẳng những giảm một nửa để ai nấy đều no bụng, mà đến cả kẻ càn quấy cũng ít nhiều.”
“Thuế giảm một nửa?” Tề Huyên vẫn là đầu tiên thấy chuyện , vội vàng hỏi cặn kẽ. Bấy giờ ngài mới , ngay từ năm thứ hai Hứa Phụng nhậm chức Tri huyện, ông ban hành quy định thu thuế mới.
Sau khi rời khỏi tiệm bánh, Tề Huyên còn tâm trí tế bái thầy nữa mà vội vã chạy về huyện nha. Ngài sai điều tra hồ sơ, phát hiện tiền thuế Đan Ngọc nộp lên những năm qua đều đạt chỉ tiêu, chẳng hề thiếu hụt một đồng.
Nếu như tiền thuế của bá tánh giảm một nửa, mà tiền Đan Ngọc nộp lên đổi, thì một nửa thiếu hụt ở giữa mà bù đắp ?
Tề Huyên bàn lục tìm một hồi, cuối cùng cũng thấy sổ sách mà Thôi Tuệ ghi khi kiểm tra hồ sơ đó. Trên giấy liệt kê vô cùng rõ ràng, chỉ duy nhất sổ sách ghi chép lúc Hứa Phụng trừng trị các phú thương cường hào trong thành tịch thu gia sản là khớp.
Hầu hết chỗ tiền đó đều Hứa Phụng âm thầm nuốt riêng. Thế nhưng, nhà của Hứa Phụng ngoại trừ việc xây mới thì chẳng hề tàng trữ châu báu, càng vàng bạc. Ngày thường, đến cả chi tiêu ăn mặc của ông cũng vô cùng tằn tiện.
Khi Thôi Tuệ tính tính cũng thể tìm khoản tiền bốc tăm tích . Giờ đây, Tề Huyên đối chiếu với lượng liệt kê giấy, từng khoản bù đắp , ngài mới bàng hoàng nhận : Hứa Phụng những chẳng bỏ túi riêng đồng nào, mà thậm chí còn tự bù lỗ ít.
Có những đáp án vốn dĩ mặt giấy, mà sâu trong lòng .
Quan Huyện tự ý đổi luật thuế chính là tội c.h.ế.t. Phùng Tông là Huyện thừa chắc chắn cũng rõ nội tình. Hai vị Tri huyện và Huyện thừa quả thực gan to tày trời, dám dương phụng âm vi, tự ý sửa đổi hạng mục thuế, lấy tiền tịch thu gia sản để bù phần thuế thiếu hụt. Chuyện một khi phát giác, hậu quả sẽ khôn lường. Chẳng trách Lý Củng dám ngang ngược càn rỡ đến thế, ắt hẳn gã đinh ninh rằng nắm giữ nhược điểm chí mạng của Hứa Phụng.
Tề Huyên im lìm bàn lâu, tâm trí hoảng hốt. Tầm mắt ngài vô thức buông lơi bên cửa sổ. Cửa sổ đang mở, một gốc lạp mai mọc tựa cây, trải qua gió táp sương vùi mà sắc hoa vẫn diễm lệ rực rỡ.
Ngắm cành hoa, Tề Huyên khỏi bất đắc dĩ mỉm .
Ngài thầm nghĩ, gốc cây hẳn là cố ý trồng ở nơi đây. Thầy cốt là để , nếu một ngày ngài đúng tại vị trí , ngài sẽ ngẫu nhiên thấy cành lạp mai gió xô đẩy, mang theo chút gượng gạo mà khẽ vươn khung cửa sổ.
Để , điều đó nhắc nhở ngài nhận : Lại một mùa lạp mai nở rộ nữa về.
Đang mãi suy nghĩ, bên ngoài chợt vang lên tiếng bẩm báo: “Vương gia, Dịch thừa cầu kiến!”
Dịch thừa đảm nhận việc tiếp nhận và truyền phát công văn của trạm dịch vùng ngoại ô kinh thành. Nay vội vã chạy đến Đan Ngọc, chắc chắn là trong kinh lệnh truyền xuống.
Tề Huyên cho gọi . Quả nhiên thấy Dịch thừa cầm văn thư tay, tiến giữa sảnh quỳ một gối hành lễ, đó bẩm thưa: “Bái kiến Vương gia! Kinh thành truyền lệnh, tội thần Lý Tu Đức cúi đầu nhận tội hề chối cãi, gã để thư nhận tội tự sát. Qua quá trình tra xét chứng thực, những tội trạng như tư lợi mỏ vàng đều do một tay gã tự tác oai tác quái, Triệu thủ phụ . Hiện tại ngài phục chức, con trai Triệu Khác cũng miễn liên lụy, thả vô tội.”
Tề Huyên xong mà sống lưng ớn lạnh, kinh ngạc thốt lên: “Cái gì cơ? Chuyện xảy khi nào?”
“Bẩm Vương gia, là bốn ngày , tức ngày hăm mươi tháng Chạp.”
Ngày hăm mươi tháng Chạp hôm , kinh thành lất phất tuyết rơi, mặt đất phủ trắng xóa một màu.
Lý Tu Đức mới ngục vỏn vẹn ba ngày bỗng nhiên để huyết thư tường, ôm lấy bộ tội danh. Hắn khẳng định tội , bao gồm cả việc nuốt trọn mỏ vàng, đều do một tự quyết, Triệu thủ phụ từ đầu chí cuối hề tham gia, càng chẳng rõ nội tình. Ông liên luỵ vô tội, nên khẩn cầu Hoàng thượng minh xét, trả sự trong sạch cho thủ phụ.
Kế đó, đập đầu tường tự vẫn. Đến khi phát hiện thì t.h.i t.h.ể lạnh ngắt từ lâu.
Ngay đó, tin tức Đề hình Án sát sứ của tỉnh Linh Châu sợ tội bỏ trốn, nửa đường ngã xuống vách núi t.ử vong cũng truyền đến. Mà Lý Củng, đứa cháu họ của Lý Tu Đức, cũng cúi đầu nhận tội, khai rõ bộ ngọn nguồn vụ án mỏ vàng. Tuy nhiên, trong danh sách quan viên nhúng chàm mà khai , tuyệt nhiên hề tên Triệu thủ phụ.
Đâu chỉ thế, chẳng rõ vì vụ án tra xét rầm rộ, thanh thế chấn động, vì lý do nào khác mà các quan viên dính líu dường như ý thức đại họa giáng xuống đầu, kẻ rủ uổng mạng tự sát vì sợ tội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-21-vua-toi-dong-long.html.]
Chuyện chỉ cần là tinh ý thì ai ai cũng thấu sự mờ ám. Tấu chương của quần thần đưa lên chất thành đống suýt che lấp cả án thư. Một bên xin Hoàng đế thả Triệu Chấp vì vô tội, một bên yêu cầu Hoàng đế điều tra cặn kẽ cái c.h.ế.t của hàng loạt quan viên. Mỗi buổi lâm triều, họ cãi đến mức trời sầu đất thảm, khan tiếng đứt , chẳng một ngày yên tĩnh.
Hoàng đế tên thật là Tề Hựu, năm nay ngoài ngũ tuần. Ngài chịu nổi sự giày vò ngày đêm như thế, cuối cùng đành mượn cớ bệnh cũ tái phát để bãi bỏ tảo triều.
Trong điện Nghị Sự chốn thâm cung, Hoàng đế tức giận đạp đổ án thư. Tấu chương rơi lả tả xuống đất, lò hương, chén đồng loạt vỡ nát, phát âm thanh lanh lảnh mà chói tai.
Đám cung nhân trong điện đều lui ngoài tị hiềm, chỉ còn duy nhất một mặc quan phục đang sừng sững ở giữa điện.
Người nọ dáng cao ráo, vòng eo tinh tráng. Quan phục đỏ sẫm khoác càng tôn lên khí sắc rạng ngời, toát sự oai phong lẫm liệt. Nhìn kĩ nét mặt thì ông vẻ già nua, thế nhưng đôi mắt sắc bén như ưng, trắng đen rõ ràng, sáng ngời như ngọn đèn bốc lửa.
“Triệu thủ phụ, ngươi quả thực là một vị quan lòng chúng thần đấy.” Hoàng đế chộp lấy tấu chương ném thẳng về phía ông: “Nuốt riêng mỏ vàng, tham ô uổng pháp, đến nay sự việc vỡ lở mà vẫn bao nhiêu quan tranh cầu xin cho ngươi. Để vớt ngươi khỏi chuyện , đến cả Tri phủ Linh Châu cũng tình nguyện tự sát. Một tay che trời như thế, bách quan ái mộ như thế, trẫm là nên vui mừng ?”
Quyển tấu chương đập trúng mặt ông, nhưng ông chẳng hề tránh né mà cứ thế hứng chịu. Khóe mắt ông cứa một vệt m.á.u mỏng.
Người chính là đương triều thủ phụ - Triệu Chấp. Mặt ông chút biểu cảm, chỉ khẽ rủ mắt đống tấu chương cùng mảnh sứ vương vãi mặt đất, lặng thinh đáp lời.
“Cái mỏ vàng , rốt cuộc ngươi đem gì ?!” Hoàng đế cất cao giọng giận dữ chất vấn.
Triệu Chấp vén vạt áo quỳ xuống đất, dõng dạc thưa: “Thần dùng hạ sách , chung quy cũng vì tình thế ép buộc, bất đắc dĩ mà thôi.”
“Ngươi mà bất đắc dĩ ? Ngươi đường đường là thủ phụ của một nước, một vạn , hô mưa gọi gió, gì nấy, còn chuyện gì khó ngươi cơ chứ!” Hoàng đế bước tới gần ông, cơn giận khiến mặt rồng đỏ gay, gân xanh lờ mờ nổi lên trán. Ngài mang vẻ mặt đầy nghi hoặc mà hỏi: “Triệu Chấp, ngươi lên vị trí cao nhất của bách quan, cẩm y ngọc thực, vinh hoa phú quý, quyền lực vàng bạc ngươi thiếu thứ gì? Ngươi cần nhiều vàng như để gì?”
Triệu Chấp đáp: “Mỏ vàng khai thác xong, khi đưa quốc khố đều qua tay hàng tá quan , mỗi bòn rút một tầng. Thiên tai ập xuống, tiền cứu tế đổi thành vật tư cứu trợ đến tay nạn dân vốn dĩ ít ỏi đến đáng thương, trông chẳng khác nào một cái hố sâu đáy chẳng thể nào lấp đầy. Ấy là còn kể đến chuyện chia để tu sửa hoàng lăng, thành thử bạc dùng quân sự còn tới một phần. Thần tự tiện quyết định, đem bộ lợi tức từ mỏ vàng dùng để mở rộng quân lương, chi viện cho tiền tuyến ở biên cương.”
Hoàng đế nổi trận lôi đình: “Hoàng đế bao đời nay đều xây cất đế lăng, cớ đến lượt trẫm thì ?! Nghe giọng điệu của Triệu thủ phụ, hình như là đang trách móc trẫm trị quan nghiêm, phung phí vô độ?”
Triệu Chấp rập đầu thưa: “Thần dám.”
“Không dám mà ngươi còn mấy chuyện ?”
Cảm xúc của Triệu Chấp đỗi bình thản, giống như kẻ trời sinh nhạt nhòa tình cảm. Ông khép hờ mắt giữ im lặng giây lát, đó cúi thấp dập đầu, thẳng lưng lên thưa: “Hoàng thượng, biên cương định, hàng trăm dặm cố thổ đ.á.n.h mất đến nay vẫn thu hồi . Bá tánh vùng biên ải sống gông cùm chèn ép của ngoại tộc, cuộc sống chẳng bằng heo chó, lầm than khốn khổ. Hoàng thiên minh giám, thần thề hai lòng. Thần chỉ thu hồi lãnh thổ, bình định biên cương, giữ cho Đại Tề vẹn, để con dân Đại Tề nơi biên giới giành tôn nghiêm. Nay thần phạm sai lầm lớn, tùy ý Hoàng thượng định đoạt. Nếu tấm c.h.ế.t vì chí lớn, thần tuyệt đối ân hận!”
Hoàng đế trừng mắt ông. Thân thể già nua khòm xuống, n.g.ự.c phập phồng kịch liệt vì phẫn nộ. Nhất thời, cả tòa đại điện rơi cảnh tĩnh lặng như tờ.
Vậy mà Triệu Chấp vẫn quỳ thẳng tắp, hàng chân mày vẫn mất phong thái tuấn lãng, vết m.á.u rịn nơi khóe mắt đỏ tươi chói lóa đến gai .
Thuở lập hạ lời thề năm xưa, hai bọn họ vẫn còn trẻ tuổi. Trong ánh mắt dâng trào dã tâm và hào tình chẳng thể che giấu, họ bốn chữ “thu phục cố thổ” bằng ngữ điệu chắc như đinh đóng cột, tựa như thắng lợi nắm trọn trong tay.
Giờ đây, tóc mai hai đều pha sương, hai mươi năm ròng rã thoáng chốc trôi qua. Ngài việc lớn nhỏ trong triều đình bào mòn đến mức mất sạch ý chí chiến đấu. Vài năm qua chiến sự vùng biên ải từng ngơi nghỉ, tin bại trận báo về liên tục. Quốc khố trống rỗng, thiên tai diễn triền miên, vận mệnh Đại Tề thoạt như mang điềm báo sắp tàn.
Thân thể ngài cũng chẳng còn như , ngày một mỏi mệt, bệnh lớn bệnh nhỏ bủa vây. Đã vô ngài cảm thấy lực bất tòng tâm, buông xuôi bỏ cuộc.
Thế nhưng Triệu Chấp dường như từng đổi, ông vẫn luôn như , cố chấp, ngoan cố giống hệt như cái tên của .
Tề Hựu ngai vị Hoàng đế ngày hôm nay, thể thiếu sự dốc sức phò trợ của Triệu Chấp. Nay thể giữ vững triều cương cũng nhờ việc ông cúc cung tận tụy tính toán lo toan.
Xét về tình lý, ngài đều thể vì một mỏ vàng cỏn con mà trở mặt với ông .
Mắng mỏ vài câu, trút giận một chút thôi . Tâm tư Hoàng đế chớp mắt dời đổi, chẳng bao lâu cơn giận bèn tiêu tan. Ngài bước lên phía , vươn tay đỡ lấy hai cánh tay của Triệu Chấp, ngữ điệu dịu nhiều: “Thích Tâm, lên . Ngươi thừa hiểu hề ý đó, ban nãy chẳng qua chỉ là tức giận nhất thời mà thôi. Thuở hai từng lập lời thề, quyết tâm khôi phục giang sơn Đại Tề vẹn, bao năm qua tâm ý của vẫn từng dời đổi. Nếu ngươi chịu rõ với vàng là để dùng quân doanh biên cảnh, thể trách tội ngươi giấu giếm vụ mỏ vàng?”
Ngài thở dài thốt lên: “Ta đăng cơ mới vài năm. Trong bách quan triều đình, ngươi là duy nhất thể phó thác và tin tưởng. Quãng đường đồng cam cộng khổ lúc xưa, thể lãng quên . Ngươi và , như một, vẫn luôn đồng lòng.”
Triệu Chấp khẽ gật đầu, vinh nhục màng, nhưng vẫn thức thời mà mượn bậc thang leo xuống: “Hoàng ân rộng lớn, thần vì một chút tư tâm nhất thời mà phạm , tự thỉnh cầu đình chỉ chức vụ nửa năm. Kể từ nay thần sẽ đóng cửa ngoài, trầm tư hối .”
“Tình hình thiên tai ở phương nam đang vô cùng khẩn cấp, trong triều thiếu ngươi, e là sẽ sinh loạn mất.” Hoàng đế vỗ vỗ vai ông, môi thoảng qua một nụ , ân cần khuyên giải: “Chuyện Lý Tu Đức nhận tội, khi c.h.ế.t còn rửa sạch hiềm nghi cho ngươi, chuyện coi như ngươi trong sạch. Trở về nghỉ ngơi hai ngày phục chức .”
Đến khi tin tức truyền tới tận Đan Ngọc, Triệu Chấp sớm triều đường, khôi phục uy nghi của vị thủ phụ đầu trăm quan, cùng các đại thần nghị luận chính sự.
Còn Triệu Khác ở Đan Ngọc xa xôi, phán vô tội thả ngựa quen đường cũ, về cái thói ăn chơi trác táng. Ngay đêm giao thừa ba mươi tết, gã mở tiệc chân núi, linh đình ăn mừng tân xuân.
Thậm chí, gã còn đặc biệt sai gửi thiệp mời đến tận tay Chu Hạnh.
Chu Hạnh đương nhiên chẳng vội vàng đồng ý ngay, mà chỉ túm lấy tên đưa thư hỏi thăm xem Lục tú tài đến đó . Sau khi xác nhận Lục Chước Quang cũng sẽ tới dự tiệc, nàng mới chịu há miệng nhận lời.
Chu Hạnh dĩ nhiên thừa hiểu rằng, mượn chuyện cái mỏ vàng cỏn con để lật đổ Triệu Chấp quả thực là chuyện viển vông. Đừng tới việc Lý Tu Đức tự sát nhận tội, chủ động rũ sạch quan hệ cho Triệu Chấp, mà kể cả trong vụ án một trăm vạch trần tội ác của thủ phụ, thì kết cục vẫn chỉ thể giơ cao đ.á.n.h khẽ mà thôi. Nguyên do là bởi, sức bảo vệ Triệu Chấp ai khác, mà chính là đương kim Hoàng đế.
Dẫu , một khi hạt giống hiềm khích gieo xuống, dù chỉ vài giọt sương mai tưới tẩm cũng đủ để nó bén rễ nảy mầm, chỉ chực chờ một khoảnh khắc nào đó trong tương lai để mạnh mẽ đ.â.m chồi vươn lên khỏi mặt đất.
Tiền Bất Đoạn theo bóng lưng gã đưa thư dần khuất, bèn đầu khẽ giọng hỏi Chu Hạnh: “Lão đại, thật sự là liệu sự như thần. Sao tên Triệu Khác sẽ mở tiệc đêm giao thừa mời tới?”
Chu Hạnh xoay bước sòng bạc. Nàng chen qua đám đông ồn ào vây quanh, đến khi lên lầu phòng, xung quanh trở nên tĩnh lặng, nàng mới ung dung cất tiếng: “Triệu Khác là kẻ lòng hẹp hòi, ngoan cố bảo thủ. Lúc đây, hẳn gã cho rằng vì sơ sẩy bất cẩn nên mới ngã một cú đau điếng, đương nhiên sẽ nóng lòng đòi món nợ . Dịp tết cận kề, mượn cớ để bày mưu ủ kế là thích hợp hơn cả. Gã mở tiệc , mục đích ắt hẳn là tóm gọn chúng trong một mẻ lưới.”
“Gã mơ giữa ban ngày .” Tiền Bất Đoạn c.h.ử.i thầm một Câu: “ là còn đóng vai ác.”
Chu Hạnh ngả xuống chiếc tháp hẹp, khoanh tay ngực, đôi mắt khẽ nheo mang theo vài phần biếng nhác. Nàng thầm nghĩ, câu c.h.ử.i quả nhiên chẳng sai chút nào.
“Vậy đối phó với Lục Chước Quang ?” Tiền Bất Đoạn nghi hoặc xuýt xoa một tiếng, khó hiểu lẩm bẩm: “Tên cũng thật kì lạ, mò tới tận cửa, còn tưởng đến để tìm cớ trả thù. Ngờ chẳng gì, còn đưa chìa khóa nhà cho , thế là ý gì?”
Chu Hạnh chậm rãi thong thả đáp: “Lập trường của mơ hồ rõ.”
“Lão đại, từ ? Sao thấy lập trường của kiên định lắm cơ mà, chẳng vẫn luôn theo đuôi Triệu Khác đó ? Bận bảo g.i.ế.c Trâu Nghiệp, tay nương tình, vặn cổ cái một. Nếu Trâu Nghiệp c.h.ế.t, bọn cũng đến mức phóng hỏa huyện nha để cứu Thôi Tuệ, chạy một vòng lớn như thế.”
Chu Hạnh khép hờ hai mắt, trong đầu xẹt qua khuôn mặt nho nhã tuấn tú của Lục Chước Quang. Nàng nhớ ngày hôm ánh nắng chan hòa rực rỡ, lúc giao chìa khóa nhà cho nàng, trong đáy mắt ánh lên nét hòa hoãn: “Nhờ phúc của cô, sắp bận rộn một phen .”
Cũng chính khoảnh khắc , nàng như bừng tỉnh, nhận cái “quái dị” của Lục Chước Quang ở Đâu, Hắn dường như hề biểu lộ một chút “trung thành” nào cả.
Nếu quả thật lập trường của Lục Chước Quang đang lung lay, thì đây tuyệt đối là chuyện đối với bọn họ.
Chu Hạnh dặn dò: “Về bảo những khác chuẩn cho , cứ chiếu theo kế hoạch mà . Làm phần việc của , đừng để xảy sai sót.”
Nàng thật sự bắt đầu mong đợi cuộc hội ngộ với Lục Chước Quang mất .