Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 22: Tú Tài Khó Dỗ

Cập nhật lúc: 2026-09-01 00:17:06
Lượt xem: 126

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày ba mươi Tết, mây đen dày đặc che khuất mặt trời, lờ mờ mang theo điềm báo sắp đổ tuyết.

Bên vệ đường, Nghiêm Thọ uống cạn bát canh nóng, đặt hai đồng tiền xuống bàn dậy rời . Lúc băng qua các con hẻm, ánh mắt vô tình lướt qua một cửa tiệm bán trang sức bằng bạc. Hơi trầm ngâm một lát, bèn cất bước .

Hắn vốn dĩ là thị vệ ngự tiền. Vài năm , khi Lĩnh vương tiến kinh, Hoàng đế vì bày tỏ sự quan tâm đối với đứa cháu trai chịu nhiều kiếp nạn , nên hào phóng điều một tốp thị vệ thủ bất phàm từ ngự tiền vương phủ.

Mấy năm trôi qua, những kẻ vương phủ cùng đợt với Nghiêm Thọ, kẻ thì vì đủ loại nguyên do mà điều nơi khác, kẻ thì mất mạng vì t.a.i n.ạ.n bất ngờ. Chỉ duy nhất là dựa lòng trung thành tận tâm mà thuận lợi ở , thường xuyên túc trực bên cạnh Tề Huyên để bảo vệ.

Lần rời kinh tra án, Tề Huyên cũng chỉ dẫn theo một . Do thiếu nhân thủ, cộng thêm việc Tề Huyên vốn chẳng tin tưởng kẻ khác, nên gánh vác hầu hết các công việc từ chạy vặt cho đến điều tra. Kể từ khi đặt chân đến Đan Ngọc, ngày nào cũng thức khuya dậy sớm bận tối tăm mặt mũi, hầu như chẳng lấy một lúc thảnh thơi.

Dẫu , hôm nay là chiều ba mươi Tết, dù là ch.ó giữ nhà thì cũng lúc nghỉ ngơi. Huống hồ, từ khi Tề Huyên nhận tin Triệu thủ phụ thả, mấy ngày nay ngài cứ ủ rũ chán chường, vô cùng sa sút. Ngay từ sáng sớm hôm nay, ngài phẩy tay cho đám hạ nhân canh cửa lui tự giam trong phòng bước nửa bước. Nhờ thế mà Nghiêm Thọ mới chút thời gian tự do hành động.

Cất kỹ cây trâm bạc mua trong n.g.ự.c áo, len lỏi qua những con hẻm tối tăm, bước tới một ngôi viện khuất nẻo. Sau khi dáo dác quanh và cảnh giác xem xét xung quanh, mới đẩy cửa bước . Giũ sạch chút gió rét bám , ngẩng lên, chạm mặt ngay với vị mỹ nhân đang ở trong phòng.

Nghiêm Thọ cúi đầu hành lễ, cung kính cất lời: “Mạnh cô nương.”

Ngôi viện vốn Triệu Khác sai thu xếp ngay trong đêm đầu tiên tới Đan Ngọc. Nơi lọt thỏm giữa những con ngõ sâu hun hút, vị trí cực kỳ kín đáo. Trước đó, t.h.i t.h.ể của tên tùy tùng theo Thôi Tuệ cũng từng giấu ở đây vài ngày.

Nơi thường ngày ở, thỉnh thoảng chỉ thuộc hạ việc tạt qua nghỉ chân, bản Triệu Khác cũng từng đặt chân đến. Bởi , chốn vẫn bặt vô âm tín, từng ai phát giác. Mỗi Nghiêm Thọ cần truyền tin, đều đến đây chờ tiếp ứng.

Mạnh Trường Lạc thấy tiếng bước chân cửa nhưng chẳng buồn đầu , chỉ thong dong lên tiếng: “Ta bước chân tới, ngươi theo chân đến , hành động cũng nhanh nhẹn thật đấy.”

“Nào dám để cô nương đợi lâu.” Hắn đáp lời: “Không công t.ử gì phân phó?”

“Đêm nay công t.ử thiết yến chân núi phía nam thành, mục đích là để dọn dẹp Chu Hạnh. Nhằm tránh việc Lĩnh vương chạy tới hỏng chuyện, ngươi hãy tìm bừa một cái cớ nào đó để giữ chân ngài trong thành .”

Nghiêm Thọ tỏ vẻ khó hiểu, thắc mắc: “Chu Hạnh xét cho cùng cũng chỉ là một quân cờ nhỏ bé mà Đô Sát viện đặt ở Đan Ngọc, cớ hưng sư động chúng đến thế?”

“Phùng Tông ngục, Thôi Tuệ thì về kinh, Lĩnh vương là kẻ thể động tới. Công t.ử kìm nén một bụng lửa giận mà chẳng chỗ trút, đành mang Chu Hạnh tế cờ .” Mạnh Trường Lạc ngắm nghía những ngón tay nhuộm sơn móng màu đỏ. Những ngón tay thon dài trắng ngần càng tôn lên sắc đỏ tươi tắn, từng chiếc móng đều tỉa tót và bảo dưỡng cẩn thận, rõ ràng là một đôi bàn tay từng chạm tới nước lạnh việc nhà. Nàng khẽ vuốt ve đầu ngón tay, não nề buông tiếng thở dài: “Bận hỏng bét chuyện, đại nhân nổi trận lôi đình. Phen về kinh lấy gì mà bẩm báo đây? Ngươi xem, nếu hôm nay lấy mạng Chu Hạnh, liệu thể lấy công chuộc tội ?”

Nghiêm Thọ vội vàng hùa theo: “Việc mỏ vàng bại lộ vốn của cô nương. Từ khi Đan Ngọc tới nay, cô nương nhiều lập công lớn, phen nếu tự tay lấy mạng Chu Hạnh, thì chỉ là dệt hoa gấm, chỉ chờ ngày về kinh lĩnh thưởng mà thôi.”

Đáy mắt Mạnh Trường Lạc ngập tràn ý . Nàng dậy tiến sát đến chỗ Nghiêm Thọ, dùng đầu ngón tay khẽ nâng cằm lên, lả lơi : “Vẫn là ngươi khéo ăn khéo , hơn đứt mấy tên nam nhân thối chẳng phong tình nhiều.”

Đám nam nhân thối mà nàng nhắc tới ở đây chính là Lục Chước Quang, Lý Ngôn Quy và những kẻ thuộc Vô Thường Tư. Mạnh Trường Lạc vốn trực thuộc bộ “Bạch” của Vô Thường Tư. Nàng cầm kỳ thi họa món nào cũng tinh thông, rèn luyện dáng múa vô cùng thướt tha uyển chuyển, ngày thường vẫn luôn dùng phận mỹ của Triệu Khác để qua mồi chài giữa giới văn nhân quyền quý.

Có điều, thứ ngón nghề thủ đoạn mà nàng thành thạo nhất, thật là những món ám khí hễ thấy m.á.u là đoạt mạng.

Dung mạo của Nghiêm Thọ coi như cũng vuông vắn dễ , nếu đặt trong nhà bá tánh tầm thường thì gánh nổi một tiếng công t.ử tuấn tú. Chỉ là, mức độ nếu đem so với tiêu chuẩn của Vô Thường Tư thì vẫn còn kém xa tít tắp. Thuở khi tham gia kỳ khảo hạch, ngay từ vòng đầu tiên đ.á.n.h trượt chỉ vì ngoại hình bình thường. Mãi , nhờ thủ khá khẩm, mới vất vả chen chân Ngự Lâm quân. Trải qua bao năm thăng trầm luân chuyển, cuối cùng mới cơ hội tiếp xúc với tuyến cốt cán của Vô Thường Tư.

Mỹ nhân hờn dỗi, hương thơm phả mặt, Nghiêm Thọ tức thì cảm thấy tâm viên ý mã, tâm trí lâng lâng. Hắn vội móc cây trâm bạc từ trong n.g.ự.c dâng lên: “Bảo thoa thì xứng với mỹ nhân, chút tấm lòng thành nho nhỏ, mong cô nương đừng chê .”

Vẻ mặt Mạnh Trường Lạc lộ rõ nét mừng rỡ. Nàng nhận lấy trâm bạc, tiện tay rút luôn một chiếc gương đồng nhỏ nhắn tinh xảo từ trong tay áo , ướm thử cây trâm lên búi tóc.

Nghiêm Thọ thấy nàng cứ soi gương ngắm nghía mãi thôi, xem chừng khá ưng ý với món đồ , bèn chớp thời cơ mở lời: “Không cô nương thể nới giúp vài lời mặt Vô Thường Lệnh chủ, để ngài thu nhận Vô Thường Tư ? Cho dù chỉ là một tên chạy vặt hầu hạ, cũng cam tâm tình nguyện.”

“Để , hôm nay tâm trạng của đang kém lắm, ai mà dám rước lấy cái xui xẻo chứ? Cơ mà ngươi cũng đừng sốt ruột, đợi đến lúc về kinh , cái ghế Lệnh chủ của giữ nổi còn .” Mạnh Trường Lạc bật một tiếng, dậy khoác tấm áo choàng màu đen tuyền lên , đẩy cửa bước ngoài gió lạnh.

Nghiêm Thọ hụt một nhịp vội vã đuổi theo, nhưng trong con hẻm hẹp chan vạt nắng chẳng còn thấy bóng dáng nàng nữa. Hắn âm thầm bực tức, oán trách con ả mỹ nhân rắn rết Mạnh Trường Lạc chỉ vơ vét đồ mà chẳng chịu việc, còn lôi một cái cớ hoang đường đến để qua mặt , báo hại mất trắng một cây trâm bạc.

Thế nhưng, lời mà Mạnh Trường Lạc thật chẳng là lý do thoái thác cho qua chuyện, mà là Lục Chước Quang hôm nay quả thực đang vô cùng bực dọc.

Kể từ lúc nhận nhiệm vụ rời khỏi Đan Ngọc, từng chạm mặt Triệu Khác. Về khi Đan Ngọc, cũng lười cái bản mặt lố lăng chướng mắt của gã. Ngặt nỗi tiệc đêm giao thừa hôm nay thể vắng mặt, nên mới cực chẳng gặp gã. Kết quả là ba câu, hai bên buông lời cay nghiệt mỉa mai .

Triệu Khác bẩm sinh là cái loại lúc nào cũng đem thiên hạ phân định cao thấp hèn sang. Cái thứ dân đen chui từ lò huấn luyện của “Miêu T.ử doanh” như Lục Chước Quang, dẫu thủ lợi hại đến mấy thì trong mắt gã cũng chỉ là một tên hạ thuộc đê tiện mà thôi. Dù Triệu Chấp nhận nghĩa t.ử chăng nữa, thì Triệu Khác cũng từng lấy một ngày coi trọng nghĩa .

Đêm nha môn thiêu rụi cách đây ít ngày, nếu do Lục Chước Quang vô tình trúng độc, thì Thôi Tuệ chắc chắn bỏ mạng quan đạo . Sau đó, bọn chúng chỉ cần đợi lúc Tề Huyên sơ hở mà tiêu hủy cái rương chứa danh sách quân tịch lẽ bốc từ mấy năm , thì vụ án mỏ vàng coi như chìm dĩ vãng, dù cách nào cũng thể lật nữa.

Triệu Khác một mực cho rằng, xét cho cùng, tất cả đều là của Lục Chước Quang.

Ở chiều ngược , Lục Chước Quang cũng cực kỳ chán ghét cái thói hành xử độc đoán, bảo thủ cố chấp của gã. Cái thứ hễ hỏng việc là đùn đẩy trách nhiệm cho kẻ khác, mở miệng là chỉ trích , còn dám tùy tiện bình phẩm chữ của khác nữa chứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-22-tu-tai-kho-do.html.]

Đã thế dung mạo của gã còn xí đến ma chê quỷ hờn, quả thực là tội càng thêm tội.

Khốn nỗi phận của gã chễm chệ ở đó, Lục Chước Quang thể một đao g.i.ế.c quách cho rảnh nợ, vả ít nhất cũng việc cùng cho tới khi về kinh. Thêm đó là mấy chuyện xui xẻo vặt vãnh gần đây: tỷ như bộ y phục lấy mực nhuộm ngâm nước phai màu, tủ trong thư phòng chẳng đứa ranh con nào lấy d.a.o khắc dòng chữ “Đã đến du ngoạn ở đây”, thì đại thẩm hàng xóm tự dưng đòi con ch.ó nhỏ từng cho .

Từng thứ dồn lắt nhắt, khiến tâm trạng của Lục Chước Quang trở nên cực kỳ tồi tệ.

Khi tâm trạng , biểu hiện của cũng vô cùng rõ ràng: gương mặt lạnh tanh chẳng chút cảm xúc, ánh mắt trở nên lãnh đạm mịt mờ, cả toát thứ từ trường sống chớ gần.

, cỗ đại hung khí sở hữu một phẩm chất cực kỳ : tuyệt đối trút giận lung tung lên khác. Chỉ cần đừng dại dột mà trêu chọc , chờ đến lúc tự khôi phục tâm trạng, thì về cơ bản là sẽ chẳng nguy hiểm gì.

Lục Chước Quang nhập tiệc từ sớm và an vị ngay chỗ. Những chỗ xung quanh đều trống trơn, chẳng một ai dám gần. Mạnh Trường Lạc thì ở tít một đầu khác, ngay sát bên cạnh Triệu Khác. Lý Ngôn Quy vẫn bặt tăm, nghĩ chắc là nhiệm vụ đè lên vai y đến giờ vẫn thành.

Ngoài những , Triệu Khác còn mời thêm một đám quan nhỏ trong huyện, thêm cả mấy tên viên ngoại b.ắ.n đại bác cũng tới. Tất cả lũ lượt kéo đến, chật kín cả hai dãy bàn dài. Bọn chúng , thiết hệt như một nhà đang ăn bữa cơm đoàn viên đêm ba mươi .

Xét cho cùng, kẻ liều c.h.ế.t vạch trần sự thật là Phùng Tông hiện vẫn đang giam lỏng trong ngục chờ thẩm vấn, sống c.h.ế.t còn rõ; thế mà Triệu Khác đây phóng thích ngoài một bước. Thế thì kẻ nào hiểu cái đạo lý “ gốc cây to dễ hóng mát” cơ chứ? Dù cho là nước bẩn tày trời hắt thẳng lên đầu, ngài đây vẫn thể gột rửa sạch bong tì vết. Đám đông đua bợ đỡ, vót nhọn đầu cũng chen chân cho bằng bữa tiệc đón giao thừa .

Bữa tiệc Triệu Khác tổ chức cũng phô trương hết sức. Một dãy bàn dài chân núi, xung quanh bố trí tận mười lò lửa lớn. Lửa cháy rực hừng hực, nóng cuồn cuộn phả tạo thành một vòng vây ấm áp, ngăn cách với gió rét bên ngoài. Mười mấy tên thị vệ tay xách lồng đèn chia hai hàng Nam Bắc. Trên bàn bày la liệt các ngọn đèn gốm sứ. Ánh lửa rực sáng soi rõ cả một vùng mấy dặm. Đặt giữa chốn đồng m.ô.n.g quạnh khỉ ho cò gáy , sự xa hoa lãng phí quả thực là độc nhất vô nhị.

Khi Chu Hạnh vội vã chạy tới nơi, chốn náo nhiệt chẳng khác nào cái chợ vỡ. Kẻ yên vị bàn thì bá vai bá cổ uống rượu mua vui, như thể kết bái với cả chục . Ở giữa sân đang múa lân, tiếng chiêng trống gõ vang lừng rộn rã đầy vẻ mừng vui.

Ánh mắt nàng chầm chậm đảo qua đám đông, và nhanh, nàng thấy Lục Chước Quang với hai bên trái một bóng .

Hắn lẻ loi ở một bên, chẳng sách mà cũng chẳng trò chuyện cùng ai, cứ lẳng lặng thu ở một góc. Nhờ vẻ ngoài xuất chúng thoát tục, dễ dàng khiến chú ý đến dẫu giữa biển mênh mông.

lọt mắt Chu Hạnh, mấy cái ghế trống rỗng cứ như thể đặc biệt chừa để dành riêng cho nàng . Nàng chẳng mảy may do dự, cất bước chân nhẹ tênh, tiến thẳng tới phịch xuống bên cạnh Lục Chước Quang.

Nàng xuất hiện chẳng chút gì rầm rộ, ăn mặc cũng mộc mạc như thường ngày. Bóng dáng nàng hệt như một chú cá nhỏ tung tăng bơi lội, luồn lách qua những ngọn lửa bùng cháy và đám đông ồn ã. Đáng lý nàng lặng lẽ nhập tiệc chẳng ai , thế nhưng giờ phút , nàng bất ngờ thu hút vô ánh … Kẻ đầu tiên to gan dám vuốt râu hùm, chạm xui xẻo của Vô Thường Lệnh chủ trong đêm nay xuất hiện .

Chu Hạnh mới yên vị, Lục Chước Quang nghiêng đầu quét mắt sang. Ánh mắt vương chút hờ hững lạnh nhạt, thấy tới là Chu Hạnh, cũng chẳng buồn lên tiếng.

“Chước Quang về lúc nào thế? Sao báo cho một tiếng, nhớ đến mức đêm đêm trằn trọc ngủ nổi đây .” Chu Hạnh xuống là đuôi mắt cong lên ý triền miên. Lời đường mật cũng thuận miệng thốt , nàng tỏ vẻ tự nhiên như tự rót cho một ly rượu.

Ánh mắt Lục Chước Quang khẽ động, đồng t.ử đen láy phản chiếu ánh lửa đỏ rực. Nghe nàng , liếc Chu Hạnh thêm một cái.

Tin tức của nhạy bén đến thế, thể về Đan Ngọc từ khi nào cơ chứ? Chẳng ngay ngày thứ hai khi trở về, nàng lặn mất tăm, chẳng thèm đến dạy học cho đám trẻ con nữa đó ?

Cứ vì chuyện , mấy đại thẩm hàng xóm xung quanh còn thi đồn đoán xem tuôn lời lẽ khó gì để từ chối Chu Hạnh, nên mới khiến một Chu Hạnh ngày nào cũng tới gõ cửa nhà nay bặt vô âm tín như . Cũng chính vì lẽ đó, họ bắt đầu đ.â.m chút bằng mặt bằng lòng với .

Lúc còn bày đặt bộ tịch. Lục Chước Quang ừ hử nửa lời, chẳng buồn cất miệng đáp lời nàng.

Vậy mà chỉ cần bằng một ánh mắt, Chu Hạnh thấu tâm trạng tồi tệ của Lục Chước Quang đêm nay. Nàng thầm nghĩ: Thật là chuyện lạ đời hiếm thấy, kẻ vẫn luôn dốc lòng đóng vai chú cừu nhỏ ôn lương vô hại, hóa cũng lúc giận hờn cơ đấy.

Theo lẽ thường, nhất là nên quấy rầy một kẻ đang trong cơn bực dọc, nhưng Chu Hạnh cứ thích trêu ghẹo. Nàng đầy hứng thú sáp gần, xoay dán mắt mặt . Ánh lửa bập bùng phác họa đôi mày đuôi mắt, khiến đường nét khuôn mặt càng thêm sâu thẳm. Nàng cợt nhả buông lời: “Cớ chịu gì, lẽ nào là mặt ?”

Lục Chước Quang vội mặt né tránh. Hắn xoay nghiêng nửa , chìa mỗi bên tai cho nàng, tỏ thái độ cự tuyệt.

Lửa cháy rừng rực quyện cùng hương rượu nồng nàn. Ánh sáng đỏ sẫm hắt lên nửa bên mặt , tuy mang vẻ quấn quýt như vết ửng đỏ lan tràn , nhưng cũng một dáng vẻ lôi cuốn riêng. Chu Hạnh bắt đầu phát huy cái bản tính táy máy chân tay. Nàng đưa tay sờ nhẹ lên vành tai . vì sợ chọc cho tên tú tài rởm nổi điên, nàng chẳng dám dùng lực, chỉ lấy đầu ngón tay chạm nhẹ một cái rút về ngay.

Lục Chước Quang lập tức lôi một rổ giáo điều lễ tiết đỡ đạn, sa sầm nét mặt nghiêm nghị : “Nam nữ thụ thụ bất , xin Chu cô nương tự trọng.”

“Sao mới mấy ngày gặp mà hai xa lạ đến thế ?” Chu Hạnh như chuyện gì mà rụt tay về. Nàng chống cằm, tì mép bàn, hì hì chằm chằm : “Là kẻ nào to gan chọc giận tú tài của chúng ? Huynh cho , thịt cho .”

Lục Chước Quang trầm ngâm, đó đầu chạm mắt với Chu Hạnh. Trông lúc vô cùng nghiêm túc: “Cô thể g.i.ế.c Triệu Khác ?”

Chu Hạnh tít mắt đáp lời: “Đêm giao thừa thế , chuyện c.h.é.m chém g.i.ế.c g.i.ế.c gì cơ chứ, xui xẻo lắm.”

Lục Chước Quang ngoảnh đầu , tiếp tục im ỉm, chỉ chuyên tâm theo dõi màn múa lân mặt.

Xung quanh ồn ào đến mức khiến ong cả tai. Chu Hạnh thi thoảng chăng chớ với vài câu, nhưng tuyệt nhiên chẳng nhận nửa lời hồi đáp. Cái tên một khi giận dỗi là ném hết lễ tiết văn nhân đầu, đúng là khó dỗ dành ngoài sức tưởng tượng.

Nàng nhấp một ngụm rượu mỏng. Ngắm góc nghiêng hờ hững lạnh nhạt của Lục Chước Quang, nàng khỏi chép miệng thầm nghĩ: Cái bọn gà nhà bôi mặt đá đến mức độ nào , mà khiến tức tối đến nông nỗi cơ chứ?

 

Loading...