Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 23: Trăm Mật Một Sơ

Cập nhật lúc: 2026-09-01 00:17:07
Lượt xem: 116

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng tỳ bà leng keng lảnh lót, khi khoan khi nhặt, nương theo cơn gió thoảng thổi giữa bữa tiệc, len lỏi tai từng . Cho dù xung quanh vô cùng ồn ào náo nhiệt, vẫn chẳng thể nào át âm thành trong trẻo nhường . Con rồng khổng lồ oai phong lẫm liệt múa may sống động như thật, diễn cảnh long tranh hổ đấu, tiếng chiêng trống não bạt vang lên đan xen , chấn động đến mức khiến lòng cũng sôi sục trào dâng.

Thiết khí nung đến đỏ rực, nện cho một búa thật mạnh, tia lửa b.ắ.n tung tóe khắp nơi, lập tức rộ lên một trận kinh hô. Chu Hạnh gật gù liên tục, vỗ tay trầm trồ khen ngợi, nhưng khóe mắt liếc thấy Triệu Khác đang lén lút trộm bằng ánh mắt âm u.

Kẻ mắt la mày lém, dáng vẻ hèn mọn bỉ ổi, cứ tự cho là quan sát kín kẽ, nhưng thực chất chỉ cần cái đầu gã khẽ nhúc nhích là Chu Hạnh lập tức thu tầm mắt .

Nàng ngẫm nghĩ một lát, chợt nhớ vẫn còn một chiêu, bèn thò tay n.g.ự.c áo lấy một tờ giấy, sang đặt lên chiếc bàn mặt Lục Chước Quang: “Nụ của Lục tú tài đúng là quý như vàng. Xem một rổ lời thật lòng của chẳng đáng giá gì, rát cả họng cũng vô dụng, liệu thể dùng ngàn vàng để đổi lấy một nụ chăng?”

Lục Chước Quang rũ mắt xuống, đột nhiên đưa tay cầm lấy tờ giấy , nửa nửa hỏi : “Đây là ngân phiếu do cô vẽ ?”

Tờ giấy thoạt giống ngân phiếu, nhưng thực chất chỉ là một tờ giấy cắt theo kích cỡ của ngân phiếu mà thôi, bên chẳng hề lấy một chữ, bộ đều vẽ chi chít rối rắm, đến cả con dấu quan phủ ở giữa cũng là đồ vẽ nốt. Chỉ duy nhất một dòng chữ rành rành: “Bảo thông hành của Chu Hạnh”.

Chu Hạnh ừm một tiếng, chiều đắc ý.

Lục Chước Quang lên tiếng: “Cô là đang dỗ vui vẻ đấy ư?”

Chu Hạnh hỏi vặn : “Vậy giờ vui ?”

Không ngờ Lục Chước Quang cực kỳ ăn cái trò tán tỉnh ấu trĩ , đôi mày tuấn tú của quả nhiên giãn , đáy mắt đen kịt cũng nhiễm lấy chút ý lấp lánh, đó từ tốn gấp tờ ngân phiếu , cất gọn trong tay áo.

Chu Hạnh cũng kinh ngạc, nhưng ngẫm , Lục Chước Quang chắc vui vẻ vì tờ ngân phiếu giả , mà lẽ đang cố ý đối đầu với Triệu Khác, nên mới tỏ vẻ thiện với nàng như .

Như thế mới thú vị chứ. Chu Hạnh phụ lòng của , lập tức rèn sắt khi còn nóng, bắt đầu bắt chuyện: “Vậy đừng đoái hoài gì đến nữa nhé. Mấy thứ ồn ào náo nhiệt chẳng hứng thú gì , đêm nay đến đây là cốt để tìm đấy.”

Lục Chước Quang mỉm : “Vừa nãy lúc cô vỗ tay, xem chừng cũng dốc sức phết đấy chứ.”

“Người biểu diễn đặc sắc, vỗ tay cổ vũ cho khí cũng là ý mà.” Chu Hạnh bốc một nắm trái cây khô, ăn tiếp: “Huống hồ dạo tương tư sinh bệnh, ăn ngon ngủ yên, hôm nay gặp mới tâm trạng mà thưởng thức chứ.”

Lục Chước Quang dường như quá quen với cái thói ăn hàm hồ bạ đó của nàng. Hắn vươn tay đổi chỗ đĩa trái cây khô mặt , đặt sang mặt nàng, ôn tồn : “Vậy thì vất vả cho Chu cô nương . Mấy ngày nay quả thực bận, mấy hôm lúc về nhận bản dập 'Lan Đình Tự' nàng tặng, vốn định tới tận cửa để lời cảm tạ, nhưng chẳng rảnh rỗi lúc nào.”

“Không , Chước Quang cũng vì lo nghĩ cho mà ăn ngủ yên, vui lắm .” Chu Hạnh mặt dày vô liêm sỉ, tiếp tục dùng cái giọng điệu nỉ non ướt át mà : “Có điều, nếu trong lòng Chước Quang thực sự thấy áy náy, thì đêm nay cứ mở toang cửa sổ, tắm rửa sạch sẽ chờ .”

Lục Chước Quang vờ như thấy, ngẩng đầu trời, chậm rãi cất lời: “Đêm nay sáng, đúng là một thiên tượng .”

Chu Hạnh cũng ngẩng đầu trời, nhưng tay chân yên phận, nhất quyết nhích tới sát rạt Lục Chước Quang, mới ngửa mặt lên. Đôi mắt màu nâu phản chiếu ánh lửa lúng liếng : “Huynh còn xem cả thiên tượng cơ ?”

Lục Chước Quang: “Biết sơ sơ đôi chút.”

Chu Hạnh hào hứng gặng hỏi: “Vậy xem Hồng Loan ? Ta thì đang xem ngôi đào hoa trong mệnh của lúc nào mới chịu nhảy nhót đây.”

“Đó là tài nghệ của thầy bói, tại hạ .” Lục Chước Quang chỉ một vì sáng lấp lánh giữa màn đêm: “Chu cô nương xem, hung tinh lóe sáng, báo hiệu đêm nay nên khỏi cửa, e là sẽ tai họa ập đến.”

Đó chẳng Tuế tinh ? Chu Hạnh thầm nghĩ, cái tên lúc nhăng cuội trông cũng đường hoàng phết, suýt chút nữa là lừa nàng . Nàng nghiêng , để vai nhẹ nhàng tựa cánh tay Lục Chước Quang, dùng âm lượng chỉ đủ để hai thấy mà thủ thỉ: “Ta thấy đây là điềm lành 'Sơn trùng thủy phục nghi vô lộ, liễu ám hoa minh hựu nhất thôn'*.”

(*Sơn trùng thủy phục nghi vô lộ, liễu ám hoa minh hựu nhất thôn: Dịch nghĩa “Núi non trùng điệp, sông nước quanh co tưởng chừng như lối ; Bóng liễu rợp mát, hoa tươi nở rộ bỗng nhiên thấy một ngôi làng” Ý trong lúc bế tắc tìm thấy lối thoát.)

Trong mắt ngoài, hai trò chuyện vui vẻ đến mức quên trời quên đất. Cái gã Lục Chước Quang nãy còn bày dáng vẻ lạnh nhạt hù dọa mấy đến cạnh chạy mất dép, giờ phút đang tươi rạng rỡ mật với khác, đuôi mày khóe mắt ánh lửa hắt trông cũng thật dịu dàng.

Mạnh Trường Lạc khẽ giọng bảo Triệu Khác: “Công tử, Lệnh chủ hình như gì đó thì ?”

Triệu Khác thèm suy nghĩ mà buông thõng một câu: “Hắn lúc nào ? Từ đầu đến chân đều là một kẻ quái gở.”

Mạnh Trường Lạc tới lui, vẫn thấy điều mờ ám, bèn kín đáo đưa mắt hiệu về phía hai : “Công tử, ngài kìa.”

Triệu Khác đầu sang. Nhìn từ góc độ của gã, cách giữa Chu Hạnh và Lục Chước Quang quá gần, tư thế thể gọi là mật, trông hệt như một đôi bích nhân vô cùng xứng lứa đôi. Người , còn tưởng hai họ đang thầm thì những lời mật ngọt tình ý gì đó.

Thế nhưng Triệu Khác thừa hiểu Lục Chước Quang là loại thế nào, càng chướng mắt với cái tác phong bộ tịch của , bèn khẩy một tiếng: “Bọn họ quan hệ bất chính chẳng quá , đêm nay kịch để xem .”

Giữa bữa tiệc vang lên tiếng sáo vi vu êm ái, những vũ cơ dáng thướt tha uyển chuyển dẫm những bước hoa sen hội tụ chính giữa sảnh, bắt đầu múa lượn theo nhịp trống. Đám đông nâng ly cùng cạn, xếp hàng thi xu nịnh Triệu Khác, tiếng ồn ào ầm ĩ chấn động cả bầu trời, nương theo gió xoay vần giữa chốn núi rừng hoang vu, mãi chẳng chịu tan.

lúc đang náo nhiệt, Lý Ngôn Quy thoăn thoắt bước tiệc, nhẹ nhàng lướt tới bên cạnh Triệu Khác như một cái bóng mờ ảo, cúi thì thầm to nhỏ tai gã.

Khóe mắt Chu Hạnh lập tức chộp cảnh tượng , nàng nghiêng đầu sang, vặn bắt gặp Triệu Khác ngước mắt lên, ánh mắt hai giao giữa chốn đông . Chỉ một thoáng chạm mắt ngắn ngủi, khóe miệng gã nhếch lên, nở một nụ giễu cợt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-23-tram-mat-mot-so.html.]

Ánh mắt Chu Hạnh khẽ động, phát hiện Lý Ngôn Quy mấy ngày nay bặt vô âm tín đột nhiên xuất hiện, đang ngay sát bên cạnh Triệu Khác. Người xưa nay vẫn luôn lầm lì ít , hiếm khi giao tiếp với khác, tính y chạm mắt với nàng đây cũng đếm đầu ngón tay.

Vậy mà lúc Lý Ngôn Quy liếc nàng một cái. Ánh mắt đó cảm xúc gì, nhưng vô cùng kỳ lạ, khiến Chu Hạnh lập tức nhận điều chẳng lành. Thế nhưng, đợi nàng kịp gì, Triệu Khác đột ngột vung tay lên, vỗ ba tiếng bốp bốp bốp.

Đám tùy tùng cận của gã lập tức bước lên phía . Tất cả tiếng chiêng, tiếng trống, tiếng nhạc tấu cùng đám vũ cơ đang múa đều đồng loạt hô dừng, đám khách khứa trong tiệc cũng ngừng hẳn tiếng đùa. Vừa nãy vẫn còn đang vui vẻ tưng bừng, chỉ trong chớp mắt chốn tĩnh lặng như tờ. Mọi đều ngơ ngác hiểu chuyện gì, đưa những ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc về phía Triệu Khác.

Triệu Khác dậy, giơ cao ly rượu trong tay, cất cao giọng: “Chư vị! Đêm nay giao thừa, chúng tụ tập tại đây để cùng ăn mừng giai tiết. Chỉ xem mấy cái tiết mục nhạt nhẽo ngày nào cũng thì ý nghĩa gì chứ? Để vui chơi thỏa thích, dụng tâm chuẩn một màn trợ hứng, kính mời chư vị cùng thưởng thức.”

Nói dứt lời, gã uống cạn chén rượu, đó vẫy tay quát: “Giải lên đây!”

Chỉ một lát , hai tên tùy tùng áp giải một nữ t.ử tiến ánh đèn.

Chu Hạnh chăm chú kỹ, bèn thấy nữ t.ử nọ búi tóc rối bù, dung mạo nhếch nhác chật vật, hai tay cùm gỗ khóa chặt lưng, kẹp chặt hai bên cánh tay, lảo đảo đẩy về phía .

Ngọn lửa trong lò đột nhiên cháy bùng lên, soi rõ cả , bên mảng bụi bẩn lem luốc , chính là khuôn mặt của Đào Anh.

Sắc mặt Chu Hạnh lập tức trở nên lạnh lẽo, nàng chằm chằm Đào Anh đang đẩy lên chỗ , trầm giọng lên tiếng: “Ta đang thắc mắc đêm nay Lục tú tài chịu đến đây, hóa kịch để xem.”

Ánh mắt Lục Chước Quang lướt qua đám đông thẳng về phía Lý Ngôn Quy, hai chạm mắt , Lý Ngôn Quy khẽ lắc đầu hiệu.

Lục Chước Quang bình thản dời tầm mắt , hờ hững đáp lời: “Chẳng ? Ta xưa nay từng bỏ lỡ vở kịch nào.”

Đào Anh đá một cú thật mạnh đầu gối, lập tức mất đà ngã quỵ xuống đất. Nàng mặc chiếc áo bông màu trắng mộc, vài chỗ như thể xé rách do giãy giụa kịch liệt lúc bắt, mái tóc dài xõa xượi vai, trong miệng nhét giẻ.

Xuân Phong Lâu vốn là thanh lâu lớn nhất Đan Ngọc, tú bà Đào Anh đương nhiên cũng nhẵn mặt với khách quen, huống hồ gì nàng còn từng là hoa khôi vang danh Đan Ngọc một thời. Vì giải , ít kẻ nhận nàng .

Tuy xảy chuyện gì, nhưng cảnh tượng mắt cũng nhận bầu khí điều bất , nhất thời chẳng ai dám ho he nửa lời, chỉ im lặng quan sát.

Triệu Khác rời khỏi chỗ , thong dong bước đến cạnh Đào Anh, đột nhiên thở dài một tiếng chiều cảm thương: “Chắc hẳn các vị đây đều về vụ án mỏ vàng trong thành. Bọn ác nhân tàn ác ngang ngược, c.h.ế.t hết tội. Thế nhưng cha là đương triều thủ phụ, một lòng vì dân, cúc cung tận tụy, mà mấy ngày chịu oan khuất tày trời, ngàn vạn chỉ trích. Mặc dù nay trả sự trong sạch, nhưng trong dân gian vẫn còn những lời đồn đại thất thiệt, bôi nhọ thanh danh cha . Vụ án liên lụy quá rộng, bao nhiêu vô tội chịu oan sai, cũng may cuối cùng sự thật sáng tỏ, chuyện khác đều ngã ngũ, duy chỉ cái c.h.ế.t của Hứa Phụng là đến nay vẫn rõ.”

Đào Anh cái gông gỗ đè nặng lưng, đành quỳ thẳng tắp. Triệu Khác rướn , nâng cằm nàng lên, liền nàng ghét bỏ vùng vẫy tránh . Dù nhét giẻ miệng , nhưng ánh mắt khinh miệt chán ghét của nàng bộc lộ sót một phân.

Gã chẳng hề bận tâm, chỉ cợt nhả lên: “Nữ nhân đây vì hiềm nghi nên từng điều tra. Ta thấy lời ả điểm đáng ngờ, bèn phái lưu tâm theo dõi hành tung của ả. Về mới phát hiện ả lén lút mờ ám, hóa là âm thầm câu kết với Lý Củng, còn mật mưu trong thư đòi g.i.ế.c hại Hứa Phụng, hòng che giấu chân tướng vụ án mỏ vàng. Sau khi vụ việc đổ bể, Lý Củng tống giam, ả sợ tội bỏ trốn, sai bắt về. Đồng thời, mật thám phái còn phát hiện trong Xuân Phong Lâu một căn phòng nối liền với mật đạo, đoán chắc là ngày hôm đó bọn chúng sát hại Hứa Phụng tại Xuân Phong Lâu, đó dùng mật đạo tuồn xác ngoài, mua chuộc hạ nhân trong phủ để đưa xác Hứa Phụng về thư phòng, qua đó giấu diếm tai mắt, hòng rũ sạch tội trạng.”

“Chu Hạnh, cô qua mật thiết với ả , hẳn là cũng trong lâu phòng nối liền với mật đạo, cô cũng nhúng tay việc mưu hại mệnh quan triều đình ?” Triệu Khác xoay , hướng ánh mắt về phía Chu Hạnh đang ở đó.

Mọi sự dẫn dắt của gã, cũng đều dồn ánh mắt về hướng đó, liền thấy một nữ t.ử trẻ tuổi mặc chiếc áo bông dày cộp đang thu lu ở đó, sắc mặt nhợt nhạt như tuyết. Gió lạnh rít qua, ánh lửa bập bùng soi rọi đôi mày bình thản của nàng.

Đào Anh hiển nhiên ngờ Chu Hạnh cũng mặt ở đây, tên nàng nhắc đến, cả nàng lập tức trở nên hoảng hốt, vội vàng đảo mắt tìm kiếm khắp nơi, cuối cùng cũng thấy Chu Hạnh.

Hai cách chừng ba thước, ánh mắt kinh hoàng của Đào Anh chạm đôi mắt tĩnh lặng như mặt nước hồ thu của nàng. Khoảnh khắc ngắn ngủi tới mức, chẳng ai kịp nhận thì cả hai dời mắt chỗ khác.

Vào cái ngày vụ án mỏ vàng bại lộ, Đào Anh bí mật hộ tống khỏi thành. Theo kế hoạch, lẽ nàng sẽ đến huyện Vân Minh để nương náu, khi còn đặc biệt kiểm tra kỹ lưỡng để đảm bảo ai bám theo. Ngờ trăm mật vẫn một sơ*, cuối cùng vẫn để Triệu Khác nắm thóp bắt Đào Anh. Mấy ngày nay thấy bóng dáng Lý Ngôn Quy , chắc hẳn cũng là chạy ngược chạy xuôi vì chuyện .

* Cẩn thận mấy cũng lúc sơ suất.

Thế nhưng hành tung của Đào Anh, rốt cuộc bọn chúng ?

Chu Hạnh tạm thời gác dòng suy nghĩ, vẻ hoảng hốt vội vã dậy cúi thỉnh tội: “Bẩm Triệu đại nhân, tiểu nhân xưa nay luôn ăn chân chính, sống đời trong sạch. Mấy chuyện tiểu nhân gì, huống hồ chi là nhúng tay .”

Triệu Khác mỉa mai : “Bận ở Xuân Phong Lâu, chẳng cô từng tận miệng bảo rằng giao tình sâu nặng với nữ nhân , cớ bây giờ vì rũ sạch quan hệ, cứ như thể chẳng quen ? Lời xin xỏ cũng chẳng thèm lấy một câu, tham sống sợ c.h.ế.t đến thế cơ ?”

Giọng điệu Chu Hạnh gần như lạnh nhạt: “Giả dụ Đào cô nương thực sự tội, đương nhiên chịu phạt. Tiểu nhân tuyệt đối ý bao che cho kẻ tội, cũng chẳng gan cùng kẻ tội đồng lõa.”

“Ngươi xem, nữ nhân thật bạc tình bạc nghĩa. Ngươi hết giá trị lợi dụng thì ả ném , sống c.h.ế.t mặc bay.” Triệu Khác xổm xuống, tiến sát gần Đào Anh, giật cái giẻ nhét trong miệng nàng , dùng cái giọng điệu đầy dụ dỗ mà dỗ ngọt: “Ngươi cứ thành thật khai báo hết những mưu đồ của ả đây, sẽ miễn tội cho ngươi, tha cho ngươi một mạng.”

Đào Anh nhịn , liếc Chu Hạnh thêm một cái. Chu Hạnh khom lưng, vẫn giữ nguyên tư thế thỉnh tội như cũ.

Đám tùy tùng của Triệu Khác bao vây kín mít tứ phía, đều giắt theo đao nhọn hoắt, chỉ chờ lệnh ban , lập tức sẽ ùa lên công kích.

Ngọn lửa hừng hực bốc lên dữ dội, nhiệt nóng cuồn cuộn cuộn trào mang theo tiếng nổ lách tách của củi lửa. Gió đêm thét gào, cỏ cây khắp sườn đồi xào xạc hùa theo, như tiếng gọi hồn đoạt mệnh liên hồi.

Dưới màn đêm đằng đẵng, giữa bao nhiêu ánh mắt soi mói đổ dồn , Đào Anh mơ hồ thấy con đường phía , dường như ngả rẽ đều là ngõ cụt, e là khó lòng sống sót thoát .

 

Loading...