Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 24: Cầu Sinh Dưới Mũi Tên

Cập nhật lúc: 2026-09-01 00:17:08
Lượt xem: 106

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đào Anh thích nhất là đôi mắt của Chu Hạnh.

Đôi mắt chẳng hề giống với thường, mang một sắc nâu nhạt trong vắt. Nhất là khi ánh mặt trời chiếu rọi, nó càng trở nên trong veo tựa như hổ phách.

Phần lớn thời gian, đôi mắt luôn trầm và tĩnh lặng, thoạt thì trong vắt thấy đáy, nhưng thực chất sâu thẳm khôn lường. Dường như cho dù gặp chuyện gì chăng nữa, đôi mắt vẫn luôn giữ vẻ yên ả, tĩnh mịch, chẳng mảy may hoảng loạn.

Bởi , bất kể là khi nào chạm mắt với Chu Hạnh, những thứ Đào Anh thấy và nguồn sức mạnh nàng hấp thu từ đôi mắt đều giống hệt , từng đổi.

Thuở ấu thơ, gia đình Đào Anh gặp biến cố lớn. Phụ trưởng bắt lính một trở , mẫu dứt áo , nàng đám thích bán thanh lâu với cái giá rẻ mạt chỉ nửa lượng bạc. Kể từ đó, nàng đôi chân to để đổi lấy gót sen ba tấc đời săn đón. Ngày ngày nàng học cầm kỳ thi họa, luyện xướng họa thanh y, nhào nặn thành một cây hái tiền đắt giá. Cho đến năm mười sáu tuổi, nàng bắt đầu tiếp khách, chính thức bước một kiếp sống bằng c.h.ế.t.

Đào Anh luôn cảm thấy điều gì đó đúng, dường như con nên sống một cuộc đời như thế. các cô nương trong Xuân Phong Lâu đều giống cả, dường như cũng chẳng ai suốt ngày oán than trách phận, hận thế đạo bất công.

Tú bà cũng luôn mồm lải nhải bên tai nàng, bảo rằng thế đạo bên ngoài giờ loạn lạc lắm, c.h.ế.t nhiều đếm xuể, mạng khi còn chẳng đáng giá bằng một con trâu; ở trong lâu ăn sung mặc sướng là cái may mắn tày trời .

Những nữ nhân trong lâu dễ dàng thỏa hiệp với cuộc sống như , ngày ngày chìm đắm, mục nát trong chốn xa hoa trụy lạc. Đào Anh cũng dần cam chịu, coi như mệnh sinh là thế. Còn về phần ký ức tuổi thơ phụ mẫu yêu thương, trưởng che chở, cũng sớm tan biến theo những tháng ngày buông thả u mê. Cho đến khi nàng mang thai.

Đào Anh chẳng trong đám nam nhân vội đến vội , ai mới là cha của đứa bé. Thế nhưng, khoảnh khắc trong bụng đang t.h.a.i nghén một sinh mệnh khác, trong lòng nàng chợt trỗi dậy một khát khao bảo vệ mãnh liệt từng .

Nàng dè dặt cẩn trọng giấu giếm, lấy cớ cáo ốm để trốn việc tiếp khách, cố gắng mặc những bộ y phục rộng rãi để che đậy, nhưng cuối cùng vẫn thể giấu nổi.

Mụ tú bà hệt như một con ác quỷ ăn thịt , mụ sai đám hạ nhân lột sạch y phục của nàng, đè nghiến nàng xuống giường tàn nhẫn đ.á.n.h bỏ đứa bé. Lúc , nàng cảm thấy , mà chỉ là con súc vật thớt, là cái xác hồn tước đoạt bộ tôn nghiêm.

Đợi đến khi cơ thể hồi phục đôi chút, nàng tìm cơ hội trốn ngay trong đêm. Nàng thừa hiểu đám hộ viện của thanh lâu sẽ nhanh chóng đuổi kịp, và kết cục nếu bắt sẽ càng thêm thê thảm. Dẫu , nàng vẫn chút do dự lao về phía , trốn khỏi Xuân Phong Lâu, cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng bờ sông hộ thành.

Dòng nước sông thể gột rửa sạch sẽ nhơ nhuốc thể nàng, để nàng trong sự sạch sẽ, thanh khiết.

Ngặt nỗi, nàng chỉ chạy tới bờ sông hộ thành thì tú bà dẫn theo đám hộ viện bắt giữ. Bọn chúng lôi nàng bờ sông đ.á.n.h cho thừa sống thiếu c.h.ế.t. Đào Anh ngã rạp xuống đất, thoi thóp dòng sông gợn sóng lăn tăn mặt, ánh trăng tròn vành vạnh vằng vặc sáng soi, cảnh sắc đẽ nhường nào. Nàng chỉ cách nơi thanh sạch đúng một bước chân, chẳng cửa tìm c.h.ế.t.

Đào Anh lòng đầy tuyệt vọng, những tưởng quãng đời còn vĩnh viễn chẳng ngày ngóc đầu lên nổi, thì đột nhiên nàng thấy tiếng sáo du dương vang lên.

Âm thanh chói tai và cao vút hơn hẳn tiếng sáo trúc thông thường, thế nhưng thổi những giai điệu êm ái miên man, dịu dàng như nước. Chẳng mấy chốc đó, xảy chuyện gì, đám hộ viện mới đ.á.n.h đập nàng bỗng nhiên đổ gục xuống đất một tiếng động. Tú bà kinh hãi hét lên thất thanh, hốt hoảng đầu bỏ chạy.

Nửa canh giờ , Đào Anh mới dám buông lỏng cơ thể đang co rúm. Nàng nén chịu cơn đau nhức, cố gắng bò dậy xem, bèn trông thấy Chu Hạnh đang vắt vẻo cây.

Nàng tựa như hòa một với bóng đêm, đang chăm chú và chậm rãi thổi một cây sáo ngắn, tựa hồ như chỉ đang ngắm trăng bên bờ sông, vở kịch lố lăng phiền.

Đào Anh ngước đầu ngơ ngẩn nàng , lặng lẽ gốc cây, chẳng dám lên tiếng quấy rầy.

Mãi cho đến khi khúc sáo kết thúc, Chu Hạnh mới cúi đầu liếc nàng một cái. Ánh mắt đó rõ ràng là bình thản đến mức gần như lạnh nhạt, nhưng Đào Anh cảm nhận đó là một ngọn lửa giữa đêm đông giá rét, nhen nhóm lên ấm vô bờ, bao trùm lấy nàng.

Dưới ánh của Chu Hạnh, Đào Anh chợt thấy chẳng còn là một ả hoa khôi thanh lâu, chẳng là con súc vật thớt, cũng chẳng mang cái dáng vẻ chật vật thừa sống thiếu c.h.ế.t. Ánh mắt của nàng , tựa như chỉ đang một con vô cùng bình thường, dung dị.

Chu Hạnh nhảy xuống cây, lục lọi trong tay áo một lúc dúi mấy mảnh bạc vụn tay nàng: “Hôm nay cửa chỉ mang ngần thôi, ngươi cầm lấy tiêu cho tiết kiệm. Cả thành đều ăn nước từ sông hộ thành đấy, nếu ngươi mà nhảy xuống đó, sẽ c.h.ử.i rủa nhiều năm lắm.”

Nói xong nàng bèn rời . Thế nhưng Đào Anh nắm chặt nắm bạc lẻ, lén lút theo từ đằng xa. Nàng lảo đảo bước ánh trăng suốt nửa đêm, cuối cùng cũng đến một ngôi nhà hẻo lánh. Chu Hạnh sống ở đó.

Nàng thường xuyên sớm về khuya, nhưng cửa nẻo chỉ khép qua loa, bao giờ khóa chặt. Có lẽ bên trong thực sự chẳng món đồ nào đáng giá nên mới chẳng sợ trộm cắp ghé thăm.

Chu Hạnh cũng nấu nướng, chỉ là nàng nấu qua loa, trông chẳng giống bữa cơm dành cho một đang đàng hoàng sống, đơn thuần chỉ là để lấp đầy dày, hơn nữa nào cũng để thừa . Đợi nàng khỏi, Đào Anh bèn lẻn nhà, giúp nàng dọn dẹp sạch sẽ, giặt giũ đống y phục , lượm nhặt thức ăn còn thừa trong bát để lót . Những lúc khác, nàng cứ canh chừng bên ngoài ngôi nhà, chẳng xa.

Con quả thực dễ c.h.ế.t đến thế. Nàng trốn ngoài đ.á.n.h đập một trận tơi bời, nhưng cũng tổn hại đến gân cốt; tuy ăn đủ no, nhưng cũng chẳng đến mức c.h.ế.t đói. Cứ thế, nàng lấy cỏ dại giường, lây lất trải qua vài ngày quanh quẩn gần nhà Chu Hạnh.

Ban đầu, Chu Hạnh coi như thấy nàng. Về , một trận bão táp ập tới, mây đen cuồn cuộn, sấm chớp ầm ầm, Đào Anh đang co ro gốc cây, phân vân nên trốn để tránh mưa thì Chu Hạnh bỗng nhiên xuất hiện. Nàng xổm xuống, thẳng mắt Đào Anh, cất giọng hỏi nàng gì.

Đào Anh thành thật mong của : “Ta hy vọng cô thể g.i.ế.c .”

Thực Đào Anh vẫn c.h.ế.t, nhưng nàng bưng hờ cái xác c.h.ế.t ở đầu đường xó chợ, cũng định nhảy sông, càng bỏ mạng trong Xuân Phong Lâu. Nàng nảy sinh một ý niệm mới lóe lên cách đây mấy ngày.

Nàng c.h.ế.t trong tay Chu Hạnh.

Chu Hạnh bất đắc dĩ bật : “Ta g.i.ế.c , vướng vòng lao lý đấy, ngươi đừng mà hại .”

Chu Hạnh đưa nàng về nhà, tự tay nấu cho nàng một bát mì. Nếu đ.á.n.h giá khách quan thì bát mì ăn chẳng ngon lành gì cho cam, lọ muối nhà Chu Hạnh nhẵn thín tới đáy, thế nên vị mì vô cùng nhạt nhẽo; nếu so với những bữa ăn của Đào Anh thì càng thua xa về hình thức. chẳng hiểu , nàng cảm thấy đây là bát mì đậm đà nhất trong suốt cuộc đời .

Chu Hạnh tựa bên cửa sổ, ánh mắt điềm tĩnh dõi bên ngoài. Ngôi nhà của nàng sát cạnh một rừng trúc. Trong buổi chiều tà giông bão sắp sửa kéo đến, mây đen giăng kín bầu trời, cuồng phong gào thét, rừng trúc xào xạc rung lên từng hồi.

Chu Hạnh đột nhiên lên tiếng hỏi: “Ngươi ngửi thấy mùi gì ?”

Đào Anh cố gắng hít ngửi một lúc. Đầu tiên nàng ngửi thấy mùi hương thoang thoảng bốc lên từ bát mì mặt, tiếp đó là mùi của gió mang theo hương thơm thanh mát đặc trưng của rừng trúc. Gió thổi quá gấp, nàng thể phân biệt thêm gì nữa, chỉ thấy cơn gió quẩn quanh thềm mưa giông mang đến cảm giác vô cùng khoan khoái, diệu kỳ.

Thấy nàng đáp , Chu Hạnh liền tự : “Là mùi của sự tự do đấy. Bây giờ ngươi thể bất cứ chuyện gì, cũng thể đến bất kỳ nơi .”

Đào Anh chần chừ hỏi : “Vậy nên c.h.ế.t, là nên sống?”

“C.h.ế.t thì đơn giản lắm, lấy dây thắt cổ xà nhà lấy d.a.o vút một nhát cổ, kiểu gì cũng c.h.ế.t .” Chu Hạnh thản nhiên : “ sống mới là chuyện khó. Sống thế nào, sống , đó là bài toán nan giải đeo bám cả cuộc đời của hầu hết kẻ phàm tục. Ngươi chẳng tìm thấy đáp án ?”

“Ta ư?”

Chu Hạnh ngoảnh đầu , ánh mắt trong trẻo tựa dòng suối lạnh lướt qua gương mặt Đào Anh: “Nếu ngươi nghĩ xong sống như thế nào, tại lúc chọn cách bỏ trốn?”

Cho đến tận bây giờ Đào Anh vẫn còn nhớ như in khoảnh khắc câu rót tim, khiến lồng n.g.ự.c nàng rung lên bần bật. Cơn chấn động mạnh đến mức lục phủ ngũ tạng như đảo lộn, dòng m.á.u sục sôi, đầu váng mắt hoa, nhưng đồng thời tâm trí trở nên tỉnh táo một cách lạ thường.

Chu Hạnh xua tay: “Ăn xong thì , chỗ chật hẹp lắm, chứa chấp ngoài .”

Đào Anh ăn sạch bát mì, húp cạn đến giọt nước dùng cuối cùng, đó mới cất tiếng: “Ta cô đang điều tra vụ án tham ô ở sông Đại Vận tỉnh Linh Châu.”

Chu Hạnh vốn dĩ liệu sự như thần, nhưng nàng chắc chắn cũng chẳng thể ngờ rằng đó, vị hoa khôi của Xuân Phong Lâu từng gặp mặt và rõ về nàng .

Đó là một đêm mùa hạ. Có một tên làng chơi hài lòng với cách hầu hạ của kỹ nữ nên túm tóc kéo nàng từ trong phòng tận giữa đại sảnh mà lăng mạ sỉ nhục, khiến bao xúm xem trò vui. Mụ tú bà vì nguôi cơn giận của ân khách mà đích tay dạy dỗ vị cô nương đó. Mụ tát liên tiếp mặt nàng tới mức in hằn mấy lằn ngón tay rướm máu, chói mắt vô cùng.

lúc , Chu Hạnh vén rèm bước lầu.

Đương lúc tiết trời giữa hè oi ả, nàng khoác bộ trường bào màu lục lam, hệt như một gốc trúc xanh vươn cơn mưa rào, mang theo vẻ thanh tân sảng khoái. Giữa chốn son phấn lả lơi, nhơ nhớp , nàng là một điểm sáng rực rỡ khiến chẳng thể rời mắt. Mái tóc dài buộc cao gọn gàng, hai ống tay áo xắn lên để lộ đôi bàn tay xương xẩu thon dài. Nàng dễ như trở bàn tay tóm chặt lấy cổ tay đang vung đ.á.n.h của tú bà, mỉm : “Gương mặt đẽ nhường , đ.á.n.h hỏng thì tiếp khách nữa?”

Lúc đó Đào Anh đang từ lầu quan sát, nhận ít những kẻ làng chơi quen nàng . Bọn họ kính nể e dè, đều tươi chào hỏi, tiếp đón khách khí, cung kính tôn xưng nàng một tiếng “Chu lão đại”.

Giây phút , tựa như ếch đáy giếng vô tình ngước lên bầu trời, bất chợt phát hiện bên ngoài còn cả một trời bao la và những cánh đồng hoang bát ngát. Hóa thế gian vẫn còn một cách sống khác nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-24-cau-sinh-duoi-mui-ten.html.]

Kể từ ngày đó, Đào Anh thường xuyên dò hỏi ân khách về con . Nàng rằng đó thường xuyên bôn ba khắp thành để lo liệu công việc cho khác, dính líu tới nhiều thế lực nên chẳng một ai dám tùy tiện đắc tội. Nàng đó còn trẻ, tuổi đời tới đôi mươi. Nàng đó thủ đoạn cao minh, chuyện gì cũng thể giải quyết êm thấm, vì thế mà mang vai ít món nợ ân tình. Nàng đó vốn Đan Ngọc, chỉ mới chuyển tới đây chừng hai năm, chẳng lấy một thích bằng hữu nào, cứ đơn thương độc mã mà sống.

Nàng rằng, nàng tên là Chu Hạnh.

Kể từ lúc đó, sinh mệnh khô héo của Đào Anh dường như ban cho một giọt cam lồ, rễ cây mục nát bắt đầu manh nha dấu hiệu của sự sống.

Nàng tình cờ phát hiện Chu Hạnh thường xuyên qua với một vị ân khách, thế là nàng cố ý tiếp cận . Trong một chuốc say để moi tin, nàng Chu Hạnh từng hỏi thăm về cách thức hoạt động của sông Đại Vận tỉnh Linh Châu.

Và Đào Anh rốt cuộc cũng cơ hội để câu . Nàng chằm chằm Chu Hạnh, kiên định : “Nếu cô g.i.ế.c , hãy để việc cho cô. Bất cứ chuyện gì cũng cam lòng, bất kể là việc gì.”

Lúc bấy giờ, Chu Hạnh quả thực đang tiến hành điều tra nội tình vụ tham nhũng tại sông Đại Vận. Nhận thấy Đào Anh thường xuyên tiếp xúc với đủ thành phần phức tạp trong Xuân Phong Lâu, khả năng moi móc nhiều nguồn tin bất ngờ, nên nàng đồng ý thu nhận nàng.

Sau ngày hôm , Đào Anh dần quen với những khác: Tiền Bất Đoạn với đôi chân chạy trốn nhanh hơn thường; Tiêu Thiệp Xuyên thích gảy đàn nhị nhưng kỹ thuật dở tệ; Ngỗi Cốc Vũ cứ thấy điều gì lọt tai là lập tức vờ nghễnh ngãng; bậc thầy thuần dưỡng chim chóc Viên Sát; giỏi thấu lòng như Sở Chiếu; Yến Quyết lầm lì ít nhưng thủ bất phàm; và Diệp Vanh với bản tính cởi mở, ân cần chu đáo. Tất cả bọn họ đều là thuộc hạ của Chu Hạnh, là những nguyện một lòng trung thành theo nàng .

Chu Hạnh vốn là một vô cùng bí ẩn. Nàng từ đến, về , rốt cuộc định cái gì; ngoài đám thuộc hạ nhất mực trung thành , chẳng một ai .

Đào Anh khao khát trở thành một phần trong họ. Thế nhưng nàng cũng tự hiểu rằng Chu Hạnh là một luôn cảnh giác cao độ, vì nàng bao giờ tọc mạch tò mò, cũng chẳng nảy sinh tâm tư dò xét. Nàng chỉ một lòng một dốc sức thành chỉ thị mà Chu Hạnh giao phó.

Về , mụ tú bà của Xuân Phong Lâu bất đắc kỳ t.ử chẳng rõ nguyên do, Chu Hạnh bèn thu xếp cho nàng về đó, thế vị trí của mụ . Trở cái lồng giam từng hành hạ sống dở c.h.ế.t dở cả ngày lẫn đêm, Đào Anh chẳng hề cảm thấy sợ hãi lấy nửa điểm. Xuân Phong Lâu đối với nàng còn là cơn ác mộng nữa, mà nó trở thành một ngôi nhà thứ hai.

Nàng lượt thả tự do cho một lứa cô nương tiếp tục bám víu chốn lầu xanh để mưu sinh. Tuy nhiên, giữa thời buổi chiến sự leo thang, thế đạo loạn lạc, cộng thêm thiên tai triền miên, ít nữ nhân chẳng thể tự bấu víu bên ngoài, đành tự nguyện ở trong lâu để kiếm sống.

Chu Hạnh cần một địa bàn như thế để vận hành kế hoạch, nên Đào Anh dốc cạn tâm huyết để quản lý chốn . Kể từ khi mật đạo đào xong, nhóm Chu Hạnh thường xuyên mượn nơi điểm họp bàn.

Vụ án mỏ vàng thực chất chỉ là phát s.ú.n.g mở màn cho bộ kế hoạch. Để bề suôn sẻ, Chu Hạnh diễn tập diễn tập giấy tờ. Thế nhưng, đến khi Hứa Phụng bỏ mạng, ván cờ dày công bài bố bấy lâu nay mới thực sự bung .

Hồi đầu tháng Chạp, ngay khi Chu Hạnh dẫn theo đám Phùng Tông bước Xuân Phong Lâu, Đào Anh đến lúc xuất chiêu . Dù đây từng đôi ba lên đài xướng kịch, nhưng chỉ duy nhất khiến nàng hồi hộp đến mức cả thể run rẩy. Lời thoại rõ ràng thuộc làu làu đến mức nhắm mắt cũng thể tuôn , bước qua cửa, mồ hôi nàng túa ròng ròng vì sợ chỉ cần lỡ nhầm một bước.

Nhận sự căng thẳng của nàng, Chu Hạnh cố ý vu vơ vài câu chuyện phiếm. Khi chạm mắt với Chu Hạnh, Đào Anh bỗng nhiên bình tĩnh lạ thường, ngoan ngoãn truyền đạt thông tin y hệt như kế hoạch định sẵn.

Mọi chuyện êm xuôi, Chu Hạnh tựa lưng lan can cầu thang, cất lời khen nàng thật đáng tin cậy. Nhận câu tán thưởng , Đào Anh vui vẻ suốt một thời gian dài.

Chu Hạnh từng : “Những việc chuyện tầm thường, theo thì bất cứ lúc nào cũng thể mất mạng. Ta thần thánh phương nào mà tính toán chu sót một hạt sạn, cũng chẳng đủ năng lực để bảo vệ tất cả . Tới lúc các bên chèn ép, đ.â.m cành nảy nhánh, thể sẽ che chở cho ngươi .”

dẫu ngoài miệng , Chu Hạnh vẫn cẩn thận sắp xếp cho nàng một con đường lui, ngay trong đêm sai bí mật đưa nàng khỏi thành. Việc bắt , âu cũng chỉ là do bản nàng quá xui xẻo mà thôi.

Đào Anh thấy cả cuộc đời là những chuyện rẻ mạt, chỉ mấy năm nay mới thực sự phát huy chút tác dụng. Nàng khao khát một sợi dây tua rua đỏ mũi trường thương, dẫu chẳng đủ cứng cáp bén ngót như lưỡi kích bằng sắt, nhưng vẫn cam tâm tình nguyện theo bên cạnh, phò tá nọ xông pha ngang dọc, bách chiến bách thắng.

Mây mỏng che khuất vầng trăng, gió đêm lướt qua thổi hiu hiu, ngọn lửa xung quanh vẫn ngừng nhảy múa.

Triệu Khác đợi đến phát bực, gã lấy chân đá đá Đào Anh, bực bội hỏi: “Đang suy tính cái gì thế hả? Còn suy nghĩ thấu đáo ? Dù cũng coi ngươi như quân cờ bỏ , ngươi còn cố bảo vệ cô gì? Nói thật thì còn giữ cái mạng, mà là ngươi, chắc chắn sẽ khai sạch sành sanh, giấu giếm nửa lời.”

Đào Anh ngoảnh đầu, trừng mắt thẳng Triệu Khác. Đôi mắt tựa sương giá lạnh lẽo sắc như dao, như vô hình lóc đến tận xương: “Ta chẳng qua là chướng mắt với lũ quyền thế chuyên môn đổi trắng đen, càn quấy như các ngươi nên mới rắp tâm mưu tính. Những việc đây quả thực là do và Lý Củng hợp mưu mà . Thế nhưng chỉ hai bọn , tuyệt nhiên ai khác nhúng tay . Đừng là Chu cô nương, mà ngay đến cả đám cô nương sống chung một mái nhà với cũng chẳng gì cả. Ta đây chẳng hèn hạ bỉ ổi như ngươi, cái cốt cách của , quyết đời nào vu khống kẻ vô tội. Đã dám thì sợ gì sống c.h.ế.t, c.h.é.m g.i.ế.c thì mau tay , bớt lảm nhảm dài dòng!”

Dứt lời, nàng dồn sức nhổ một bãi nước bọt.

Bãi nước bọt văng thẳng giữa mặt Triệu Khác khiến gã tởm lợm điên tiết. Gã vươn tay tóm chặt lấy gáy nàng, nở nụ u ám rợn : “Được thôi, một mực chán sống như thế, thành cho ngươi.”

Gã cất cao giọng hô lớn: “Lấy cung đây!”

Đám tùy tùng ran tiến lên phía , hai tay dâng lên một cây trường cung cùng vài mũi tên lông vũ.

Gã đưa tay chỉ thẳng về phía , lạnh lùng với Đào Anh: “Ta sẽ tháo gông cho ngươi. Chỉ cần trong vòng mười tiếng đếm mà ngươi chạy dọc theo con đường thoát khỏi tầm b.ắ.n của mũi tên, sẽ tha cho ngươi. Còn nếu chạy kịp, mấy mũi tên sẽ ghim chặt lên ngươi.”

Triệu Khác dậy, lệnh tháo gông gỗ cho Đào Anh, đó sang Lục Chước Quang đang trong bàn tiệc. Mặc dù đó hai mới cãi vã tung tóe, nhưng dù chán ghét đến , thì mặt bàn dân thiên hạ, bọn họ vẫn diễn một màn tình thâm.

Gã nheo mắt giả lả, noi với Lục Chước Quang: “Chước Quang , đây từng rèn luyện thuật b.ắ.n cung, công việc trừng trị lũ gian tà hấp dẫn cứ giao cho .”

Lục Chước Quang lên tiếng đáp . Mặc dù trong thâm tâm vô cùng chán ghét Triệu Khác, nhưng vì mang phận môn khách, chẳng thể tùy tiện kháng lệnh của Triệu Khác giữa chốn đông để hành động vượt khuôn phép. Hắn đành rời khỏi chỗ , từ tốn bước tới đằng , cầm lấy cây cung.

Võ công của Chu Hạnh tuy thuộc hàng thượng thừa, nhưng thuật b.ắ.n cung của nàng tuyệt đối coi là độc nhất vô nhị, cho đến nay vẫn hề đối thủ. Bất kể cây cung nào khi rơi tay nàng, đều sẽ trở thành một món binh khí g.i.ế.c sắc bén. Cũng chính vì , nàng lòng tất thảy những mánh khóe cầm cung. Đối phương b.ắ.n cung , nàng chỉ cần lướt qua động tác vô thức lúc cầm cung là thể dễ dàng đoán .

Chỉ thấy Lục Chước Quang đón lấy cây cung, vô cùng thuần thục tạo thế giương cung. Rõ ràng cũng là một cao thủ hiểu rõ về cung tiễn.

Kể cũng , Lệnh chủ của Vô Thường Tư thì chuyện b.ắ.n cung cơ chứ? Hắn b.ắ.n một con chim bay trời còn chuẩn xác đến , huống hồ là b.ắ.n sống sờ sờ. Lục Chước Quang lấy mạng Đào Anh, e rằng chỉ cần một mũi tên là đủ.

Triệu Khác giơ tay vỗ hai tiếng, lập tức vang lên tiếng trống. Nhịp trống từ chậm chuyển sang dồn dập, từng hồi từng hồi rớt xuống hệt như những thanh trường mâu sắc nhọn, ép sát về phía Đào Anh, áp sát lưng nàng.

“Chạy .” Triệu Khác bắt đầu đếm : “Một!”

Đào Anh bó gót sen ba tấc, ngày thường chậm chạp, chỉ cần lâu hoặc bộ một lúc là đau đớn khó tả. Điều cũng khiến nàng mất khả năng chạy nước rút. Nghe thấy Triệu Khác bắt đầu đếm , nàng vắt kiệt sức bình sinh, liều mạng cắm đầu lao về phía .

Dẫu trong lòng thừa hiểu Triệu Khác sẽ chẳng dễ dàng buông tha cho , hy vọng sống sót cực kỳ mỏng manh, nhưng nàng vẫn gắng gượng giành giật lấy một tia cơ hội sống cuối cùng.

Động tác của Lục Chước Quang cứ từ tốn nhàn nhã, nhanh chậm. Lúc Triệu Khác đếm đến “Bốn”, mới chịu lấy mũi tên cài dây cung. Hai cánh tay kéo ngược về , dễ dàng giương căng một vòng cung mãn nguyệt, đầu mũi tên sắt lạnh lùng nhắm thẳng bóng lưng đang cắm đầu chạy thục mạng của Đào Anh.

Khoảng cách quá gần, thậm chí chẳng cần giương căng dây cung gì. Lục Chước Quang thu lực tay, hạ bớt độ cong của dây cung.

Hắn giữ yên động tác, nhưng lập tức buông tay thả tên, chẳng là đang chăm chú ngắm chuẩn, là đang suy tính điều gì.

Triệu Khác đếm ngày càng chậm. Ngắm mũi tên của Lục Chước Quang mãi chịu phóng , gã liếc vẻ im lặng của Chu Hạnh, tâm trạng bỗng chốc sảng khoái lạ thường.

Gã thích nhất là xem cái cảnh khác giãy giụa cầu sinh, tiến thoái lưỡng nan, trông nực đau khổ; những tiếng kêu bi thương tuyệt vọng lúc hấp hối, lọt tai gã còn êm tai hơn cả tiếng chim yến cất cao tiếng hót.

Có những kẻ sinh mang mệnh ti tiện thấp hèn, mà dám lấy cái danh xưng công đạo để mộng tưởng hoang đường lật đổ tầng lớp . Bọn chúng nào rằng đó chỉ là lấy trứng chọi đá, nhọc lòng may áo cưới cho kẻ khác mà thôi.

Đô Sát viện trăn trở ngày đêm tính kế ngầm, nhọc công xoay một vòng lớn mới diễn xong vở kịch , nhưng kết cục cũng chỉ là công dã tràng. Cha gã vẫn chễm chệ ở vị trí bá quan chi thủ uy nghi triều đình, gã vẫn cứ tự do tự tại tiêu dao, cả huyện Đan Ngọc từ xuống kẻ nào dám hé môi kháng cự.

Gã đắc ý thầm nghĩ: Chu Hạnh, cô sẽ giương mắt ếch của bỏ mạng, là sẽ triệu tập thuộc hạ để liều mạng một phen đây?

“Mười.” Triệu Khác cao giọng đầy đắc thắng, con cuối cùng vang lên. Lục Chước Quang buông dây, mũi tên b.ắ.n vụt .

Mũi tên lông vũ xé rách thinh , rít gào vút tới, lao thẳng về phía Đào Anh.

 

 

Loading...