Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 27: Đêm Giao Thừa
Cập nhật lúc: 2026-09-01 00:17:11
Lượt xem: 111
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cơn gió buốt giá ngưng thổi tự bao giờ, những chiếc lá xào xạc cũng ngoan ngoãn, gian chìm tĩnh mịch.
Chiếc đèn lồng của Lục Chước Quang sáng tỏ hơn hẳn cái đèn giấu trong tay áo Mạnh Trường Lạc, ánh sáng tỏa dịu nhẹ, phác họa rõ nét từng đường nét khuôn mặt . Đôi mắt đen láy in bóng ngọn lửa lung linh, càng tôn lên vẻ ngoài tuấn tú. Hắn chiều phiền muộn cho Chu Hạnh: “Tay phế , còn cầm bút nữa?”
Chu Hạnh sâu mắt . Trong khoảnh khắc ánh mắt giao , nàng nhận còn khoác lên lớp vỏ bọc nho nhã thường thấy nữa. Đôi mắt đen sâu thẳm như giếng đáy, tĩnh lặng, gợn chút cảm xúc.
Bản chất con thường giấu kín những tiểu tiết gương mặt. Dù ngụy trang tinh vi đến mấy, nếu chịu khó quan sát vẫn sẽ tìm kẽ hở. Tuy nhiên, sát khí lẫn thiện ý của Lục Chước Quang dường như hòa một, tan hư vô, chỉ bề ngoài tuyệt đối thể nào bắt thóp .
Điều khả năng phản ánh chính bản Lục Chước Quang cũng đang mập mờ ranh giới giữa hai thứ đó, trong thâm tâm , giữa “g.i.ế.c chóc” và “thiện lương” vốn dĩ chẳng sự khác biệt.
Chu Hạnh thương lượng: “Nể tình đêm nay dâng tặng tờ ngân phiếu ngàn vàng, Lục tú tài cứ coi như từng chạm mặt , chứ?”
Lục Chước Quang nhạt: “Chỉ một tờ ngân phiếu vẽ giấy, đổi lấy một mũi tên trượt đích vẫn đủ thỏa mãn ?”
Tầng mây mỏng vội vã trôi , để lộ ánh trăng bạc hắt lên khuôn mặt Lục Chước Quang, như soi rọi rõ chân tướng của . Chu Hạnh đương nhiên thấu tỏ mũi tên lúc nãy là do cố tình b.ắ.n trượt. Nàng tưởng rằng giả ngây giả dại đọ sức với vị lệnh chủ thêm một thời gian nữa, nào ngờ chán trò mèo vờn chuột cả nàng.
Chu Hạnh đăm chiêu chốc lát, bất chợt nhớ cuốn sách nàng từng tiện tay biếu : “Ta cứ đinh ninh mũi tên là phần quà đáp lễ cho cuốn 'Lan Đình Tự' cơ đấy.”
Lục Chước Quang buồn dây dưa tính toán chi li ba cái nợ nần lặt vặt với nàng. Hắn chỉ dùng ngón trỏ ấn nhẹ buông ngay vị trí vết kim đ.â.m mờ nhạt cổ tay nàng. Tức thì, một giọt m.á.u tứa , đỏ thẫm pha lẫn chút sắc xanh tím, chầm chậm rỉ từ lớp da trắng bệch, men theo đường tĩnh mạch.
Ngón tay miết nhẹ theo đường gân xanh, bụng nhắc nhở: “Kịch độc của Mạnh Trường Lạc là một loại tà đạo vô cùng lợi hại. Nếu t.h.u.ố.c giải đặc trị, thể nào thanh tẩy . Một khi độc ngấm tâm mạch, dù cho thần y Hoa Đà sống ở bên cạnh cô cũng đành bó tay.”
Chu Hạnh rủ mắt vết m.á.u rỉ cổ tay, tự khắc hiểu Lục Chước Quang đùa. Thứ kịch độc lan nhanh như chớp, chỉ trong mấy câu chuyện phiếm, cẳng tay nàng hằn lên một vệt máu, tê dại và cứng đơ. Chẳng những cảm nhận cái lạnh, mà ngay cả khi Lục Chước Quang miết ngón tay lên da, nàng cũng chẳng thấy cảm giác gì.
Chu Hạnh ngước , hỏi dò: “Nghe khẩu khí của Lục tú tài, bộ bài t.h.u.ố.c giải loại kịch độc ?”
Giọng điệu Lục Chước Quang pha chút kiêu ngạo: “Mạnh Trường Lạc đầu độc năm bận, nhưng nào cũng thất bại t.h.ả.m hại. Sau khi chế t.h.u.ố.c giải đặc trị thì trò mèo của ả vô hiệu với .”
Chu Hạnh trầm trồ ngạc nhiên: “Ồ, hóa môn phái các vị truyền thống ' tương tàn' ?”
Lục Chước Quang khẽ , bất thình lình cúi xuống. Hơi thở phả vờn quanh tai Chu Hạnh. Một cánh tay ôm ngang vòng qua eo nàng từ phía . Chỉ một động tác dứt khoát, kéo nàng dậy. Vai chùng xuống, điệu bộ như vác bổng nàng lên vai.
Theo phản xạ, Chu Hạnh giơ tay sức chống đỡ, đẩy mạnh vai : “Không nhỉ? Với cái tư thế mà di chuyển vài bước, khéo nôn thốc nôn tháo mớ rượu tu ực mất.”
Nghe xong, Lục Chước Quang đăm chiêu một chốc, chìa chiếc đèn lồng mặt nàng: “Phiền cô cầm hộ.”
Chu Hạnh ngập ngừng một lát, cuối cùng cũng chịu nới lỏng bàn tay trái đang nắm chặt cán đao, đón lấy chiếc đèn. Ngay đó, cánh tay Lục Chước Quang luồn qua eo và khoeo chân nàng, ôm gọn nàng lòng một cách dễ dàng, thẳng dậy.
Cả đời Chu Hạnh bao giờ ôm ấp kiểu , bản năng khiến cơ thể nàng cứng đờ trong giây lát. Toàn nàng cảm thấy ngượng ngùng, nửa tê rần chẳng cảm giác gì, nửa còn thì cứng đơ như khúc gỗ. Nàng chịu phối hợp, khiến Lục Chước Quang khó lòng nhúc nhích dù chỉ nửa bước.
Lục Chước Quang xuống nàng, chợt nhớ hình ảnh nàng uốn éo như con sứa lúc ở Xuân Phong lâu, cứ bám chặt lấy , bèn tò mò hỏi: “Sao lúc Chu cô nương bộ xương cốt cứng cáp thế nhỉ?”
Chu Hạnh cố đè nén sự khó chịu trong lòng, gượng gạo trả lời: “Cái nguy hiểm lắm, lỡ ngã thì tính ?”
Lục Chước Quang : “Chu cô nương yên tâm, Lục mỗ cũng đến nỗi trói gà chặt, với cô nương cũng chẳng mấy lạng thịt.”
Lời đến nước , Chu Hạnh cũng chẳng còn mặt mũi nào mà phản bác. Huống hồ bây giờ nửa nàng đang tê dại, bảo tự lết cũng lực bất tòng tâm, đành cố gắng thả lỏng bản .
Thấy nàng chịu ngoan ngoãn, Lục Chước Quang mới rảo bước. Hắn bước nhẹ nhàng, tĩnh lặng như bóng ma, chẳng giống kẻ đang dạo quanh mục đích mà rõ ràng là chủ đích từ .
Giữa núi rừng vắng lặng như tờ, chiếc đèn lồng tay đung đưa theo từng nhịp bước, kéo bóng hai in dài mặt đất, lúc ẩn lúc hiện. Cả hai đều im lặng, chỉ còn tiếng gió lúc gần lúc xa bạn đồng hành.
Độ chừng nửa khắc , Lục Chước Quang dừng chân một căn chòi gỗ xiêu vẹo. Chu Hạnh liếc sơ qua là ngay đây là trạm dừng chân của đám thợ săn lặn lội trong rừng sâu.
Loại chòi bao giờ bỏ hoang, bởi Đan Ngọc vốn dĩ dựa lưng núi. Núi Thiên Lộ ở phía Bắc thành thì thổ phỉ chiếm cứ, nên hầu hết những sống bằng nghề săn b.ắ.n đều đổ dồn về ngọn núi . Trong rừng sâu rải rác kha khá những căn chòi gỗ thế , một phần là để lánh lũ thú dữ, phần khác là vì thợ săn thường lặn lội trong rừng sâu mấy ngày trời, cần chỗ để ngả lưng.
Lục Chước Quang đẩy cửa bước , lấy chân đóng cửa . Đặt Chu Hạnh xuống chiếc chõng tre ọp ẹp, tiện tay tháo chiếc đèn lồng, rút bấc đèn , ánh sáng bừng lên chói lòa, soi rọi cả căn chòi chật hẹp sáng trưng.
Chỉ bằng một động tác xoay ngón tay, một lưỡi d.a.o cạo siêu mỏng lấp ló tay Lục Chước Quang, ánh lên tia sắc lẻm ngọn đèn leo lét. Hắn hơ mũi d.a.o ngọn lửa chốc lát xổm xuống cạnh chõng, nắm lấy tay Chu Hạnh.
Đợi khi mũi d.a.o nguội hẳn, thao tác nhanh như chớp. Lưỡi d.a.o chạm như chuồn chuồn lướt nước, nhưng chỗ vết kim đ.â.m từ từ tứa những giọt m.á.u đen ngòm, kết thành hình chữ thập.
Vết cứa nhỏ xíu, đầy ba thốn, nhưng rõ sâu bao nhiêu. Những giọt m.á.u nhanh chóng xâu chuỗi , rỉ từ vết rạch tí hon, để vệt đỏ tươi làn da trắng bệch.
Chu Hạnh vết rạch mà im bặt, trong thâm tâm trầm trồ đường đao điêu luyện của Lục Chước Quang.
Hắn tháo dải băng bó tay nàng , miết mạnh dọc theo đường gân xanh tím đang lan rộng, ép những giọt m.á.u túa . Chẳng mấy chốc, m.á.u chuyển từ màu đỏ thẫm pha đen sang màu đỏ chu sa rực rỡ.
Chờ mãi mà chẳng thấy Lục Chước Quang động tĩnh gì thêm, Chu Hạnh mang lòng nghi kỵ vị Lệnh chủ , thêm xót ruột vì m.á.u cứ rỉ ngớt. Nàng nhịn bèn than vãn: “Lục tú tài, định cho chảy m.á.u đến bao giờ đây? Ta bắt đầu chóng mặt .”
Lục Chước Quang nhếch mắt liếc nàng, buông lời: “Chu cô nương yếu ớt thế cơ ?”
“Biết , trời sinh vốn . Ngày nào cũng ghen tị với ngài, giữa mùa đông lạnh thấu xương mà ăn mặc phong phanh thế . Phải là c.h.ế.t cứng ngoài đường từ tám đời .” Chu Hạnh liếc qua bộ đồ đang mặc, lời đầy chân thành.
Về khoản , Chu Hạnh khâm phục từ tận đáy lòng. Từ lúc chạm mặt Lục Chước Quang đầu, bao giờ thấy diện đồ dày. Bên ngoài chỉ khoác hờ chiếc áo bông mỏng tang mà chống chọi giá rét. Lúc nãy nắm tay nàng, lòng bàn tay vẫn tỏa nhiệt ấm áp, cứ như đúc bằng sắt thép, chẳng e sợ cái lạnh mùa đông.
Lục Chước Quang tỉnh bơ đáp: “Mặc đồ dày quá bất tiện lắm.”
Hắn lôi một gói giấy dầu gấp vuông vắn cẩn thận từ trong tay áo. Bên trong là một cục t.h.u.ố.c cao đen kịt, nhão nhẹt như bùn. Trông tởm đến mức giống độc d.ư.ợ.c hơn là t.h.u.ố.c chữa bệnh. Chu Hạnh nảy sinh nghi ngờ, cuống cuồng vặn : “Cái ... đừng bảo là bắt nuốt nhé?”
Lục Chước Quang dùng mũi d.a.o lấy một chút t.h.u.ố.c cao, trét đều lên vết thương cổ tay nàng như thợ sơn quét tường, giọng điệu hờ hững: “Nuốt cũng , điều tác dụng chậm. Hơn nữa, với cái tính đa nghi của cô nương, nhỡ nuốt xong thấy khang khác một tí, vu cho hạ độc thì khổ .”
Chu Hạnh ngoảnh mặt : “Ta cái ngữ ăn cháo đá bát, phân biệt .”
Lục Chước Quang thoa t.h.u.ố.c cao xong, dùng dải băng buộc chặt cổ tay nàng . Hắn còn ân cần vuốt thẳng tay áo nàng nhẹ nhàng đặt xuống chõng tre.
Cảnh tượng khiến Chu Hạnh khỏi liên tưởng đến cách bôi t.h.u.ố.c của Mạc Kinh Thu. Nàng luôn việc qua loa, cứ ấn t.h.u.ố.c trực tiếp vết thương, chỉ Yến Quyết mới chịu đựng nổi cái kiểu chữa trị bạo lực đó. So với nàng , sự quan tâm chăm sóc của Lục Chước Quang quả là mang bóng dáng của một vị lương y thực thụ.
Nàng dải băng buộc phẳng phiu cổ tay, buông lời khen ngợi: “Băng bó khéo đấy.”
Lục Chước Quang ngần ngại đáp lễ: “Cô nương dũng cảm lắm.”
Hắn thẳng dậy, rủ mi mắt Chu Hạnh một lượt bất thình lình hỏi: “Nếu nhóm lửa, cô nương sẽ c.h.ế.t cóng ở đây chứ?”
Chu Hạnh thử ngọ nguậy ngón chân, nửa vẫn cứng đơ, đành thật thà gật đầu: “Phiền Lục tú tài cho trót, tiễn Phật tiễn đến Tây Thiên.”
Trong chòi một chiếc lò bằng đá, vẫn còn sót vài khúc củi của những để . Lục Chước Quang dùng chân khều chiếc ghế gỗ nhỏ, xuống bên lò và bắt đầu nhóm lửa. Lát , ngọn lửa nhảy múa những thanh củi. Hắn dùng thanh củi khều qua khều vài cái, ngọn lửa bùng lên mạnh mẽ, cả căn chòi ngập tràn ánh sáng vàng rực, ấm lan tỏa khắp gian.
Chu Hạnh thẳng đơ. Tai trái vọng tiếng gió rít gào mỗi lúc một dữ dội bên ngoài cửa sổ, tai tiếng củi cháy lách tách trong lò. Ánh mắt về phía , cái bóng của Lục Chước Quang in to tướng tường, phủ cả lên mép chõng tre, che mất đôi chân nàng.
Một cảm giác bình yên và tĩnh mịch kỳ lạ bao trùm căn chòi.
Sau khi nhóm xong lửa, Lục Chước Quang dậy, xách theo lồng đèn. Không một lời từ biệt, đẩy cửa bước ngoài, điệu bộ như tất nghĩa vụ và tự rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-27-dem-giao-thua.html.]
là hai thiết đến mức lời tạm biệt. Chu Hạnh cũng im lặng, tiếng bước chân xa dần bên ngoài, nàng thở phào nhẹ nhõm một dài, cơ thể vốn căng cứng cũng từ từ thả lỏng.
Dù Lục Chước Quang lập dị đến , sự thật là thuộc hạ của Triệu Chấp vẫn thể đổi. Hiện tại đang nổi hứng vui đùa, tỏ thiện với khác phe, nhưng ai dám chắc sẽ bất ngờ trở mặt? Vì , khi ở cạnh, Chu Hạnh luôn cảnh giác cao độ, tay bao giờ rời chuôi đao quá ba tấc, sẵn sàng ứng phó trong tình huống.
Chỉ khi Lục Chước Quang rời , nàng mới thư giãn một chút. Nàng chống tay trái nửa lên, đẩy cánh cửa sổ nhỏ phía chõng tre, đưa chiếc còi lên môi và thổi mạnh.
Chiếc còi phát một âm thanh kỳ lạ, như tiếng vật nặng kéo lê mặt đất thô ráp, khàn đục và phát tiếng. Tuy nhiên, nó sẽ bay theo chiều gió xa để đàn Hắc Vũ thấy.
Mặc dù Lục Chước Quang chữa trị, Chu Hạnh vẫn khỏi bồn chồn. Nàng định trở về nhờ Ngỗi Cốc Vũ khám cho chắc ăn. Hơn nữa, đêm nay là Giao thừa, nàng một ở cái chòi gỗ hoang vu giữa rừng sâu thì thể thống gì? Nàng nhất định về sum họp ăn bữa cơm đoàn viên với bọn họ.
Chu Hạnh ngậm chiếc còi, cứ cách một lúc thổi một . Đến thứ tư, bỗng nhiên tiếng bước chân vang lên ngoài căn chòi gỗ.
Dù Hắc Vũ sải cánh mọc thêm hai đôi cánh nữa cũng chẳng thể bay đến nhanh như . Chắc chắn kẻ ngoài là của nàng. Chu Hạnh buông tiếng thở dài, nhả chiếc còi , đầu thì thấy Lục Chước Quang vòng trở . Một tay xách chiếc đèn lồng, tay ôm một chiếc áo bông dày sụ.
Chu Hạnh ngẩn . Chiếc áo bông Lục Chước Quang cầm tay là của nàng. Trước đó, để tiện việc diệt trừ nữ nhân sử dụng ám khí, nàng cởi phăng chiếc áo vướng víu .
Thì Lục Chước Quang xách đèn bỏ lúc nãy là xuống núi, mà là tìm chiếc áo bông của nàng.
Làm nàng vứt nó ở ? Do tình cờ gặp đường, từ lúc nàng bắt đầu hạ thủ nữ nhân , Lục Chước Quang lẳng lặng quan sát trong bóng tối?
Chu Hạnh kìm nén sự bất an trong lòng, giữ vẻ mặt bình thản, gượng : “Lục tú tài đúng là tâm lý quá . Chiếc áo của đáng giá cả lượng bạc đấy, còn quên bẵng mất vứt nó ở xó xỉnh nào , may mà nhặt về dùm.”
Lục Chước Quang ừ hử nửa lời, tiên là khép cửa sổ , đó giơ chiếc áo bông lên hơ sưởi một lúc bên bếp lửa. Tiếp đến, tiến đến cạnh giường, bất ngờ cúi xuống. Suối tóc dài lòa xòa vuốt nhẹ qua gò má Chu Hạnh. Hai nhấp nhô lên xuống, thở quấn quýt .
Chu Hạnh giật thót rụt cổ , đầu ngả , vội đưa tay chắn n.g.ự.c . Chưa kịp mở miệng, nàng chợt cảm nhận một bàn tay đang mơn trớn thắt lưng . Ngay khoảnh khắc rướn lên, tay trái Chu Hạnh nhanh như chớp vung , kẹp chặt lấy cổ tay .
Lục Chước Quang tước mất con d.a.o lận hông nàng.
Khóe miệng Chu Hạnh nhếch lên, tạo thành một nụ hờ hững nhưng ánh mắt lạnh tanh: “Lục tú tài , bảo kiếm quý giá lắm, khó lòng nhượng cho khác, phiền trả cho .”
Lục Chước Quang đăm đăm nàng, đôi mắt đen sâu thẳm chẳng bộc lộ chút tội nào. Hắn vội đáp lời, chỉ dùng một lực cực kỳ nhu hòa nâng tay trái Chu Hạnh lên, nhẹ nhàng đặt con d.a.o xuống ngay cạnh tay nàng, ở một vị trí nàng thể chộp lấy bất cứ lúc nào. Đoạn, mới lên tiếng: “Găm đao hông thế bộ cô thấy cấn ?”
Mặc dù hai chữ “đề phòng” hiện rõ mồn một từng đường nét khuôn mặt Chu Hạnh, Lục Chước Quang vẫn tảng lờ như . Hắn đắp chiếc áo bông lên nàng, còn cẩn thận dém chăn, thong dong bước đến bên bếp lửa. Hắn rút một cuốn sách , chăm chú như một tú tài đích thực.
Chu Hạnh bận tâm đến sự ngượng ngùng của , trái còn nhướng mày trêu chọc: “Lục tú tài mã còn tâm lý nhường , bộ tính cho chìm đắm trong biển tình, lối thoát ?”
Lục Chước Quang rời mắt khỏi trang sách, ngơ ngác đáp: “Không cô nương bảo cho trót ? Ta vốn ít việc thiện, chỉ là đông thi hiệu tần* mà thôi. Nếu gì sai sót, mong cô nương lượng thứ.”
Chu Hạnh líu lưỡi: “Đông Thi hiệu tần là một thành ngữ châm biếm mà. Thứ cho tò mò một chút, hồi đó qua kỳ thi Đồng sinh kiểu gì ?”
Lục Chước Quang tỏ vẻ hài lòng với câu . Cảm giác như ăn cháo đá bát, bèn đáp trả ngay lập tức: “Chu cô nương cẩn trọng lời , cái danh tú tài của là kết quả của sự dùi mài kinh sử đàng hoàng, hàng thật giá thật đấy.”
Chu Hạnh chẳng thèm tiếp lời, chỉ bụng bảo : Có ma mới tin.
Nàng lảng sang chuyện khác: “Lục tú tài xuống núi ?”
Lục Chước Quang chúi mũi sách, phớt lờ nàng. Ánh lửa bập bùng hắt lên sườn mặt , viền một đường viền vàng nhạt, nổi bật đôi mắt sâu thẳm pha chút bực dọc.
Chu Hạnh chép miệng, bụng thầm nghĩ: Tính khí cũng nóng nảy phết. nể tình Lục Chước Quang đêm nay chạy đôn chạy đáo giúp đỡ , nàng cũng chọc giận thêm, bèn nhượng bộ: “Thôi , tại . Ta ngốc quá hiểu ý tứ nhún nhường của . Lục tú tài là bậc chính nhân quân tử, học rộng tài cao. Dăm ba cái danh tú tài cỏn con hề hấn gì, lấy bằng Trạng nguyên cũng chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ.”
Hồi lâu , Lục Chước Quang từ từ ngẩng đầu lên. Ánh lửa nhảy múa trong đôi mắt đen láy, pha lẫn chút hy vọng: “Thật ? Hồi ở kinh thành, bọn họ bảo cái mã ngoài lấn át cả trí tuệ, cả đời đừng hòng đỗ kỳ thi Hương.”
Chu Hạnh ngắm khuôn mặt Lục Chước Quang, thầm nhủ: Lời nhận xét công tâm đấy, chả sai tí nào.
ngoài miệng, nàng tuôn những lời trái ngược: “Bọn họ ghen ăn tức ở đến phát điên mà. Chó thấy đồng loại gặm xương còn xông c.ắ.n xé , huống hồ gì đám tiểu nhân hẹp hòi . Bọn họ ngứa mắt một tài sắc vẹn như nên mới buông lời gièm pha thôi.”
Lục Chước Quang gật gù đắc ý, coi như Chu Hạnh những lời thật lòng, mới đủng đỉnh trả lời câu hỏi đó: “Đêm hôm khuya khoắt, núi rừng sâu thẳm đầy rẫy thú dữ, nguy hiểm rình rập, nên đêm nay quyết định qua đêm ở chòi .”
Viện cớ gì thế ? Hắn quên mất ban nãy xách đèn lồng lang thang trong rừng một ?
Chu Hạnh vạch trần: “Chỗ cách chân núi chẳng bao xa, đầy nửa khắc là khỏi rừng .”
Lục Chước Quang dán mắt sách “Ừ” một tiếng cho qua chuyện. Lật xong một trang, tiếp: “Bảo thuộc hạ của cô về , cô giờ cử động còn khó khăn, t.h.u.ố.c giải đang ngấm. Lộn xộn là mất tác dụng giải độc đấy.”
Chu Hạnh khựng một nhịp, giữ vẻ mặt bình thản: “Gì cơ?”
“Có hai đang mai phục bên ngoài, chắc là cô gọi đến.” Lục Chước Quang khép sách , phắt dậy, đẩy tung cửa sổ. Cơn gió lạnh buốt lùa , thổi tung mái tóc dài của .
Hắn ném giọng vắng lặng của đêm đen: “Trời sắp tuyết , mấy về lẹ . Đừng lo, ở đây canh chừng .”
“Huynh bảo ai đừng lo cơ?” Chu Hạnh thì dở dở , xoa xoa trán: “Đừng chọc tức bọn họ, để chuyện.”
---
Chú thích:
*Đông Thi hiệu tần 东施效颦 là một thành ngữ bắt nguồn từ một câu chuyện ngụ ngôn. Điển tích liên quan đến thành ngữ xuất hiện sớm nhất trong sách “Trang T.ử – Thiên Vận”. Theo “Trang T.ử – Thiên Vận”, Tây Thi vì đau ở n.g.ự.c nên thường dùng tay ôm lấy ngực, nhíu mày. Một cô gái ở nhà bên thấy, cảm thấy dáng vẻ nên cũng bắt chước theo. Kết quả, cô chẳng những hơn mà càng trở nên xí, buồn hơn. Về , gọi cô gái là Đông Thi. Thành ngữ “Đông Thi hiệu tần” dùng để ví việc bắt chước khác một cách máy móc, những bắt chước cái mà còn tự trở nên lố bịch, hổ.