Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 3: Tục Dân Chu Hạnh

Cập nhật lúc: 2026-09-01 00:16:47
Lượt xem: 245

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bôn ba lặn lội suốt hai ngày, đều mệt nhọc. Sau khi nắm tình hình đại khái, họ trò chuyện nhiều mà tự giải tán về chỗ ở nghỉ ngơi.

Sáng sớm hôm , Phùng Tông đến bái kiến, rằng tới quán để gặp gỡ trợ thủ mà lão mời. Đáng lý nhóm Tề Huyên đến Hứa phủ thám thính , nhưng Triệu Khác chẳng rõ nổi hứng thế nào đột nhiên đề nghị cùng Phùng Tông. Lĩnh vương thấy cũng nửa đường đổi chủ ý, hạ tôn quý đợi trong quán . Thôi Tuệ cùng Triệu Khác bèn ở nha môn điều tra hồ sơ, chỉ cử hộ vệ tùy tùng theo.

Tuy canh giờ còn sớm nhưng quán vô cùng náo nhiệt. Tiểu nhị bưng qua thoi đưa. Nhóm thợ thủ công đang chờ việc cũng tán gẫu đủ thứ chuyện tạp lục. Lại vài đứa trẻ đang tuổi lớn nô đùa, cộng thêm tiếng rao hàng thỉnh thoảng vọng từ ngoài phố. Huyện Đan Ngọc thực sự thức giấc trong buổi sáng mùa đông giá rét.

Nhắc đến vị kỳ nhân , lời khen ngợi của Phùng Tông tuôn trào như thác đổ, dùng hết từ ngữ tán dương, giống như lão mời tới phàm mà là Đại La Kim Tiên chuyển thế .

theo kinh nghiệm của Lục Chước Quang, những lời miêu tả kiểu như , việc gì tường phần lớn chỉ là lời khoa trương của kẻ dẫn mối, chẳng thể tin là thật. Do đó, y tỏ chút hứng thú nào, chỉ cúi đầu lật giở trang sách, bày dáng vẻ của một kẻ nghiêm túc mải mê đèn sách.

Phùng Tông vẫn thao thao bất tuyệt kể lể sự tích bình sinh của vị Đại La Kim Tiên mà lão mời đến: “Không rõ tổ tiên ở , chỉ vài năm vì nạn đói ở phương Bắc mà chạy nạn tới đây. Kẻ dừng chân ở huyện bao lâu phất lên như diều gặp gió, kết giao rộng rãi, với ai cũng thể quen chút ít. Chỉ cần ở trong huyện Đan Ngọc, nơi nào kẻ đó đến , việc gì kẻ đó chẳng xong. Có những chốn hạ cửu lưu tụ tập cực nhiều bọn vô , chắc nể mặt quan phủ, nhưng kẻ mặt thì việc đối phó sẽ đơn giản hơn nhiều.”

Triệu Khác lấy lạ hỏi: “Rốt cuộc là nhân vật thế nào? Thật sự lợi hại đến ?”

“Người họ Chu, tên chỉ một chữ Hạnh.” Phùng Tông đang dở, chợt liếc cửa bèn lập tức bật dậy: “Đến .”

Mấy vốn khơi gợi sự tò mò trong lòng, lúc hẹn mà cùng ngẩng đầu . Chỉ thấy một bóng như cơn gió thấu xương của tháng chạp cuốn , nhẹ bẫng bước qua bậu cửa.

Chẳng nhân sĩ giang hồ vóc dáng khôi ngô cường tráng, cũng bậc trưởng giả dày dặn kinh nghiệm. Nàng trẻ tuổi ngoài dự liệu, khoác chiếc áo bông màu xanh thanh tao. Gương mặt chẳng rõ là do màu da trời sinh vì rét buốt mà tái nhợt hiếm thấy huyết sắc. Mái tóc dài buộc túm tùy ý bằng một dải lụa. Đường nét mày mắt sâu, khác xa với dáng vẻ ngũ quan bằng phẳng thường thấy của vùng Đan Ngọc. Nhìn lướt qua rõ ràng là khách từ phương xa tới.

Nàng so vai rụt cổ, xoa xoa hai tay bước cửa, miệng lầm bầm gì đó, chừng như đang phàn nàn gió lạnh thấu xương. Vừa cửa chạm mặt quen, nàng híp mắt chào hỏi. Trong lúc cất bước tới, móng vuốt yên phận thò , thoạt tiên tiện tay xoa đầu một đứa trẻ khiến mái tóc rối tung rối mù, vốc một nắm đậu phộng từ chiếc đĩa mặt chưởng quỹ, một chuỗi động tác tựa mây trôi nước chảy.

Bất kể là nhóm thợ thủ công đang tán gẫu chờ việc là đứa trẻ với mái tóc rối bời, ai là nàng bắt chuyện . Điều quả nhiên thể hiện rõ chữ kết giao rộng rãi như lời Phùng Tông miêu tả. Mới cửa một lát mà nàng bận rộn như con , miệng cũng từng ngơi nghỉ.

Đợi khi qua khu vực náo nhiệt, nàng ngước mắt quanh, cuối cùng cũng thấy mấy vị đại nhân đang chờ trong góc. Nàng lập tức rảo bước tiến đến bàn.

Đến gần, mới phát hiện vóc dáng nàng thực chất cao hơn nữ t.ử bình thường một chút, chỉ là tư thế quá tùy tiện nên rõ ràng cho lắm. Vài lọn tóc lưa thưa vương bên tai và cổ. Bởi dẫu khuôn mặt nàng trắng trẻo, y phục tươm tất, cả vẫn toát lên vài phần xuề xòa và luộm thuộm.

Phùng Tông thấy nàng như thấy cứu tinh, hai mắt sáng rực, sấn tới ghé sát bên cạnh, dùng giọng thấp đến mức gần như thể thấy mà thì thào: “Chu Hạnh, đó chúng thỏa thuận , cô cứu , cái mạng nhỏ của giờ đang trong tay cô đấy...”

Quán đông ồn ào, tiếng dập dìu vang lên, càng lúc càng huyên náo. Hai tai Lục Chước Quang vốn chuyện ngoài cửa sổ, chỉ một lòng sách thánh hiền, chợt ngẩng đầu lên ngay lúc . Ánh mắt nhạt nhòa lướt qua Phùng Tông, dừng Chu Hạnh.

“Đại nhân quá lời .” Chu Hạnh mỉm , môi răng hàm hồ đáp lời to nhỏ. Có lẽ do năng lực rèn luyện quanh năm mắt sáu hướng tai tám phương, nàng lập tức nhận động tĩnh từ khóe mắt . Nàng vô thức ngoảnh đầu sang, bắt gặp ánh mắt của thư sinh mặc áo trắng.

Cái đ.á.n.h giá như chuồn chuồn đạp nước, giống như một cái liếc mắt cực kỳ bâng quơ. Lục Chước Quang nhanh cúi đầu sách.

Chu Hạnh dừng bước bàn, chắp hai tay , eo lưng điêu luyện cúi rạp xuống: “Tiểu nhân Chu Hạnh, bái kiến Vương gia, Triệu đại nhân...” Nàng sang Lục Chước Quang đang chuyên tâm sách, nét mặt lộ vẻ ngập ngừng: “Vị là... Thôi đại nhân?”

Lục Chước Quang gấp sách , ngẩng đầu chạm mắt với nàng. Y kịp mở lời, Phùng Tông nhanh nhảu giới thiệu một bước: “Y là Lục tú tài, đến cùng Triệu đại nhân.”

Chu Hạnh tức thì trưng vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ: “Thảo nào qua thấy học thức uyên bác, tài cao bát đẩu. Thì là một vị tú tài, ngưỡng mộ lâu, ngưỡng mộ lâu.”

Ngay cả tên cũng , chẳng hiểu nàng đang ngưỡng mộ cái nỗi gì. Thế nhưng câu khen ngợi hiển nhiên cũng khiến Lục Chước Quang vô cùng ý. Đuôi mày cong, ý chợt hiện lên, y ôn tồn đáp: “Quá khen.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-3-tuc-dan-chu-hanh.html.]

Triệu Khác sớm đ.á.n.h giá nàng từ xuống vài bận, vẻ mặt đầy thất vọng, lạnh lùng khẩy: “Phùng huyện thừa thật khiến bổn quan uổng công mong đợi một hồi. Đây là kỳ nhân thần thông quảng đại, trong miệng ngươi đó ? Ngươi coi việc điều tra phá án là trò trẻ con , hạng vô danh tiểu nào cũng thể xen ư?”

Trong lòng Phùng Tông cũng tỏ tường, cứ bộ dạng lếch thếch của Chu Hạnh, bất cứ ai thấy cũng chẳng nghĩ nàng thần thông gì mang theo . Để tránh việc hai vị đại nhân đuổi , lão vội vàng nhảy hòa giải: “Hạ quan tất nhiên dám bừa, chỉ là nếu tra rõ vụ án , Chu Hạnh ắt sẽ giúp đỡ nhiều. Kính mong Triệu đại nhân ban cho một cơ hội.”

Nói đoạn, lão nháy mắt với Chu Hạnh, ám thị cái đang ngây một bên mau mấy câu tranh thủ cho . Chu Hạnh khẽ thở dài, rũ mắt ngoan ngoãn đáp: “Tiểu nhân chỉ là kẻ nhàn rỗi trong huyện, ngày thường chạy loanh quanh đầu đường xó chợ kiếm miếng cơm ăn, cho nên về mặt thám thính tin tức cũng vài phần bản lĩnh hơn . Việc quan trọng mà Phùng đại nhân giao phó hôm qua tiểu nhân thỏa đáng, nay điều tra phá án ắt sẽ cần đến. Giả như đại nhân cảm thấy tác dụng, lúc đó hẵng đuổi tiểu nhân cũng .”

Tư thái của nàng tuy vẻ lấy lòng nhưng hề hèn mọn, chẳng hề tỏ siểm nịnh quá mức. Trong lối chuyện trò trái còn mang theo một sự thong dong khiến thoải mái. Thêm đó, khi chuyện luôn kèm theo nụ , điều khiến mấy bận tâm đến trang phục phần lôi thôi và dáng tùy tiện của nàng.

Tề Huyên nhớ chuyến đến Đan Ngọc , họ vốn chủ trương giản tiện nên mang theo nhiều . Tạm bàn tới chuyện nhân thủ đủ , ngài hiện đang đảm nhiệm chức Hình bộ Thượng thư, thừa hiểu rằng điều tra phá án ắt thể thiếu sự trợ giúp của bách tính dân gian. Nhiều manh mối vốn cách nào moi móc từ nha môn. Ngài thu vẻ mặt dò xét, nới lỏng giọng điệu: “Phùng Tông khen ngợi ngươi hết lời, ngươi giúp đỡ, việc điều tra vụ án Hứa tri huyện hại sẽ đạt hiệu quả gấp bội. Đừng để bổn vương thất vọng.”

“Vương gia đồng ý, bổn quan cũng tiện ngăn cản.” Triệu Khác dậy, mỉm Chu Hạnh, : “Vậy ngươi cẩn thận một chút. Nếu hỏng việc, hãy coi chừng lớp da của ngươi.”

Chu Hạnh vội vã , khom nhường đường, sốt sắng thưa: “Được Vương gia để mắt tới là vinh hạnh của tiểu nhân. Tiểu nhân nhất định sẽ dốc lực hỗ trợ Vương gia phá án.”

Mấy rời khỏi quán , thẳng tiến đến Hứa phủ. Cổng chính treo cờ rủ. Đám hạ nhân trong phủ sớm giải tán, chỉ còn vài hầu hạ Hứa phu nhân và tiểu ở hậu viện. Điều khiến bộ phủ mang vẻ vắng lặng và thê lương.

Thư phòng và tiền đường đó nha môn niêm phong. Mấy ngày nay đều canh giữ, đảm bảo thứ vẫn giữ nguyên dáng vẻ lúc Hứa Phụng hại. Hạ nhân trong phủ cũng thẩm vấn nhiều , họ khai rằng lúc đó Hứa Phụng hùng hổ trở về, áo bào vết bẩn, thẳng thư phòng. Lão còn dặn dò tiếp bất kỳ vị khách nào. Cho đến bữa tối, hạ nhân mới phát hiện lão t.ử vong trong phòng.

Niêm phong gỡ . Vừa bước qua cửa thấy vụn vàng bạc và đồng tiền rơi vương vãi nền gạo mì rơi lả tả. Bài trí trong thư phòng vô cùng giản lược, đồ đạc đều xếp gọn gàng, càng nổi bật vết m.á.u b.ắ.n tung tóe lúc Hứa Phụng c.h.ế.t thêm phần chói mắt. Ngay cả khi m.á.u khô cạn chuyển sang màu đen, mùi m.á.u tanh nồng nặc trong khí vẫn chẳng thể xua tan. Tề Huyên chỉ một cái, hai mắt lập tức đỏ hoe, sững bàn hồi lâu thốt nên lời.

Triệu Khác Phùng Tông bồi tiếp thám xét những nơi khác. Lục Chước Quang tò mò với thư phòng hơn nên theo. Chu Hạnh thì loanh quanh cả trong lẫn ngoài thư phòng.

Có lẽ đây là đầu nàng bước phủ của quan huyện, chẳng khác nào miền núi đầu lên tỉnh, nhịn mà dáo dác ngó quanh. Cặp móng vuốt mấy an phận nhanh rục rịch, thoạt tiên là sờ sờ mảng chạm trổ cây cột, rờ chiếc đèn bạch ngọc, thậm chí còn xách cả con gà mất đầu ở trong góc lên.

Nhờ tiết trời giá rét, xác con gà đông cứng ngắc, dấu hiệu thối rữa. Nàng bèn lẩm bẩm đòi mang về hầm, dù ăn thì cho ch.ó ăn cũng , vẫn hơn là lãng phí. Dẫu , khi thị vệ ngoài cửa trừng mắt quát tháo chạm lung tung, nàng đành ngậm ngùi bỏ xuống.

Chu Hạnh mùi m.á.u tanh nồng trong phòng xộc mũi đến mức hắt một cái, bèn xoay cửa. Nàng cơn gió lạnh tạt mặt cho rụt cổ, hai tay giấu tịt trong tay áo bông, tựa như một vũng bùn nhão nhoét dựa khung cửa. Nàng ngáp dài một cái chán chường, mí mắt trĩu xuống, vô tình để lộ vài phần buồn ngủ.

Lục Chước Quang dạo một vòng quanh phòng, dừng bước bên bàn. Ngoại trừ then cửa phá hỏng lúc phá cửa xông , các cửa sổ khác hề mảy may dấu hiệu phá hoại. Trên bàn bày biện sách vở và văn phòng tứ bảo, ngoài còn một đĩa bánh ngọt. Đĩa chia thành bốn ô, những ô khác đều đầy ắp, chỉ ô đựng bánh tuyết hoa là thiếu mất hai miếng.

Y cầm một miếng bánh tuyết hoa còn lên ngửi thử đặt xuống. Chợt ngẩng đầu, ánh mắt y về phía Chu Hạnh đang dính chặt lấy khung cửa: “Chu cô nương, trong thành gánh hát nào ?”

Mí mắt biếng nhác của Chu Hạnh nhấc lên, thần sắc trong khoảnh khắc xẹt qua một sự biến hóa tinh vi. Nàng xoay Lục Chước Quang, nụ nửa nửa : “Huyện Đan Ngọc cấm diễn hí khúc. Từ khi tòa hí lâu trăm năm tuổi phá bỏ, còn nơi nào xây mới nữa.”

“Vì ?” Lục Chước Quang từng nơi nào cấm diễn hí khúc, trong lòng khỏi nghi hoặc. Y bước tới hai bước, dừng bên cửa sổ. Ánh ban mai xuyên qua khung cửa chiếu , vương trọn lên y.

Giữa tiết tháng Chạp, gió lạnh ở Đan Ngọc còn khắc nghiệt hơn cả kinh thành. Ai nấy đều bọc trong những lớp áo bông dày cộp, duy chỉ Lục Chước Quang là ăn vận phong phanh, càng tôn lên vóc cao ráo. Bộ áo trắng sờn cũ hắt bóng lên khung cửa sổ chạm trổ, tôn lên gương mặt thư sinh trắng trẻo nhã nhặn, càng nổi bật đôi hàng chân mày sắc nét đen đặc như mực.

Chu Hạnh dường như tới tận lúc mới phát hiện nọ sở hữu khuôn mặt tuấn mỹ như thiên nhân, cứ thế y chằm chằm chớp mắt: “Lục tú tài nếu , chi bằng ngoài hẵng .”

 

 

Loading...