Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 30: Trông Mặt Bắt Hình Dong
Cập nhật lúc: 2026-09-01 00:17:15
Lượt xem: 113
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xuống núi , Lục Chước Quang lập tức về nhà mà chạy quanh ngoại ô dạo một vòng, tới khi bước chân cửa thì trời sáng bạch.
Hắn bận rộn một hồi trong bếp, tiên luộc nắm sủi cảo mua để lấp đầy bụng, đó đun nước rửa ráy. Nước nóng sôi sục gột rửa mệt nhọc một đêm bôn ba. Vốn dĩ định bụng đ.á.n.h một giấc cho , ngờ bước thư phòng phát hiện điểm bất thường.
Chỉ liếc mắt một cái, bèn nhận chiếc ghế mây đong đưa xê dịch khỏi vị trí ban đầu, chệch sang trái vài tấc so với lúc rời .
Có kẻ nhân lúc vắng mặt, tự ý xông thư phòng của .
Hẳn là trộm. Lục Chước Quang bước trong thầm nghĩ. Chỗ ở của chẳng món đồ nào đáng giá, mà cho dù mất thì cũng chẳng cần thiết tìm , bởi thảy đều là thứ mua khi tới Đan Ngọc, thể dễ dàng mua ở bất cứ .
Thứ duy nhất đặc biệt chính là chiếc hộp gỗ t.ử đàn đen mà đặt giá sách. Bên trong hộp đựng tấm lệnh bài của , cùng với sợi dây chuyền ngọc trúc mà Chu Hạnh vô ý rơi trong hành thích thất bại dạo .
Trước đó, vì cứ mải giả ngây giả dại nên tìm cơ hội trả . Lúc rời khỏi Đan Ngọc cũng tiện tay mang theo, lúc về cất trong chiếc hộp gỗ t.ử đàn đen, mấy ngày nay từng động tới.
Lục Chước Quang bước đến giá sách, mở nắp hộp gỗ xem. Tấm lệnh bài hai màu đen trắng vẫn chễm chệ bên trong, nhưng sợi dây chuyền ngọc trúc đặt phía cánh mà bay.
Hắn mặt đổi sắc đóng sập nắp hộp gỗ , cảm thấy cần thiết ngoài thêm một chuyến.
Hắn một bộ ngoại y màu đen tuyền, đeo đai buộc tay áo thẳng tới phủ của Triệu Khác.
Từ khi lệnh cấm túc dỡ bỏ, Triệu Khác dọn khỏi huyện nha, mua một tòa trạch viện khác ở ngoại ô đưa bộ tùy tùng theo, bày bố canh gác nghiêm ngặt .
Lục Chước Quang tới cửa, vô cùng nhã nhặn lễ tiết chúc tết đám tùy tùng gác cổng một câu, đồng thời ngỏ ý bái phỏng Triệu Khác. Tên tùy tùng hẳn là nhận mệnh lệnh từ nên chẳng cần bẩm báo, thấy Lục Chước Quang bèn cho qua cửa.
Hắn một mạch thông suốt trở ngại, bước tới viện của Triệu Khác, bèn thấy hai hàng tùy tùng xếp thành hàng lối chỉnh tề trong sân. Bọn chúng tay lăm lăm chuôi đao bên hông, thấy xuất hiện liền đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía . Tuy ai lên tiếng, nhưng từ những ánh mắt khác biệt đó, Lục Chước Quang cũng dư sức : Triệu Khác đang đặc biệt chờ .
Hắn thèm gõ cửa, đẩy thẳng cửa bước . Vừa bước chân phòng bèn thấy Lý Ngôn Quy đang giữa sảnh đường, xoay chạm mắt với . Y dường như nháy mắt hiệu, nhưng Lục Chước Quang chẳng thèm bận tâm tìm hiểu, dời mắt sang Triệu Khác đang bên bàn.
“Ô kìa, tài t.ử phong lưu về đấy .” Triệu Khác khoanh tay ngực, vắt chéo chân, thấy bước bèn nhếch mép, buông giọng móc mỉa: “Thâu đêm suốt sáng về, là sung sướng ở chốn nào ?”
Ánh mắt Lục Chước Quang hờ hững lướt qua mặt gã một chớp mắt nhanh chóng dời , hờ hững cây cột trong phòng, cất tiếng: “Trả đồ cho .”
Triệu Khác rõ còn cố hỏi: “Đồ gì cơ?”
Lục Chước Quang đáp án: “Đồ trong hộp gỗ.”
“Chưa vội, tối qua một câu chuyện khá thú vị, chia sẻ với .” Triệu Khác bất ngờ vỗ tay hai cái, lập tức một kẻ từ ngoài sân lon ton chạy , quỳ một gối hành lễ. Gã : “Kể chuyện đêm qua các ngươi hóng hớt cho Lục tú tài xem nào.”
Tên tùy tùng bẩm báo: “Bẩm, đêm qua lúc bọn tiểu nhân đang ăn bữa cơm tất niên ở tửu lâu, tình cờ kháo rằng Lục tú tài và Chu cô nương tâm đầu ý hợp, lén lút trao kỷ vật định tình, hỉ sự chẳng còn xa nữa.”
Lục Chước Quang khẽ liếc một cái: “Nghe ai ?”
Rõ ràng chỉ là một cái liếc mắt hời hợt nhẹ tựa lông hồng, nhưng tên tùy tùng cảm thấy như một lớp sương giá lạnh buốt rọc sống lưng , khiến lời sắp bất giác lắp bắp: “Thì... thì ai ai cũng đều đồn thổi như thế cả.”
Triệu Khác hừ một tiếng, chẳng buồn che giấu vẻ giễu cợt: “Ta Lục Liễm, tuổi tác cũng chẳng còn nhỏ bé gì, tìm một tri kỷ lạnh nóng ủ ấm chăn giường cũng là lẽ thường tình. cớ gì hạ tìm đến cái ngữ như Chu Hạnh chứ? Một ả đàn bà thôn quê nhà quê, xứng lọt mắt xanh của ? Ta hơn vài tuổi, cứ để chủ , tiên sắp xếp cho dăm ba cô ngoại thất. Đợi đến lúc hồi kinh , sẽ nhờ phụ lo liệu chuyện hôn sự, dạm hỏi cho một khuê nữ nhà trâm thế phiệt môn đăng hộ đối. Huynh thấy thế nào?”
“Lục mỗ vô tâm với chuyện phong nguyệt, đối với Chu Hạnh cũng chẳng chút tư tình nào. Lòng của ngươi, xin miễn nhận.” Lục Chước Quang mặt biến sắc: “Ta đến đây, là để lấy đồ của .”
Triệu Khác thấy bộ dạng của , lửa giận trong lòng bèn bốc lên ngùn ngụt. Gã dang hai tay , vẻ bất đắc dĩ: “Món đồ đó thứ tầm thường, sai hỏa tốc đưa về kinh thành, giao tận tay phụ . Huynh đòi thì cứ việc tìm phụ mà đòi, chỗ .”
Tầm mắt Lục Chước Quang chầm chậm rớt xuống khuôn mặt gã, ánh sắc lạnh như ngâm qua hàn băng, vô cùng tàn nhẫn.
Hắn vốn là một kẻ quái gở, ngay từ bé cực kỳ chán ghét những dung mạo xí. Thuở ấu thơ, đinh ninh rằng khuôn mặt vẹo vọ là dị tướng sinh từ một tâm hồn vặn vẹo. Bởi , chẳng thèm phân rõ trắng đen trái, hễ cứ thấy kẻ nào mắt lác miệng méo là lập tức quy kết phường ác nhân. Dần dà trưởng thành, dù vẫn bỏ cái thói trông mặt bắt hình dong , nhưng chí ít cũng học cách giấu giếm cảm xúc.
Triệu Khác là một trường hợp đặc biệt vô cùng. Đây là kẻ duy nhất mà Lục Chước Quang từng gặp trong đời khiến tài nào thẳng mặt nổi. Năm lên năm tuổi, trong đầu tiên chạm trán, Lục Chước Quang chẳng nể nang mà thẳng thừng hỏi Triệu Khác vì mọc cái bản mặt khó coi đến thế. Kết cục là gã đ.ấ.m cho một cú m.á.u mũi ròng ròng.
Về mới vỡ lẽ, mẫu của Triệu Khác vốn là kết quả của một cuộc hôn nhân cận huyết giữa biểu . Vì thế, xét về mặt dung mạo, Triệu Khác xí một cách đầy sáng tạo, chẳng hề đụng hàng với bất cứ ai.
Thậm chí, lúc Triệu Chấp ngỏ ý nhận nghĩa tử, Lục Chước Quang cũng vì tài nào nuốt trôi cái nhan sắc ma chê quỷ hờn của vị nghĩa mà buồn bực ủ dột suốt một thời gian dài.
Giả dụ Triệu Chấp ngáng đường, kẻ đầu tiên mà Lục Chước Quang tiễn xuống hoàng tuyền chính là Triệu Khác.
Lục Chước Quang hễ tức giận là ngữ điệu trở nên ôn hòa đến lạ: “Ai lấy ?”
Triệu Khác cũng chẳng còn tâm trạng cợt nhả, lạnh lùng đấu mắt với , giọng điệu đột ngột trở nên sắc bén: “Lục Liễm, đêm qua rốt cuộc những , những gì? Trường Lạc bỏ mạng , ?”
“Ả c.h.ế.t thì liên can gì tới ?”
“Trên ả hề vết thương nào khác, chỉ duy nhất cổ một vệt đao cắt đứt yết hầu.” Triệu Khác đập bàn phắt dậy, lớn tiếng chất vấn: “Đêm qua Trường Lạc vì truy đuổi Chu Hạnh mà núi, cái giờ khắc đang ở phương nào?!”
Nghe thấy lời , Lục Chước Quang lập tức hiểu rõ ẩn ý bên trong. Hắn khẽ bật thành tiếng, nhưng định trả lời, chỉ lặp câu hỏi ban nãy: “Ai lấy ?”
Triệu Khác nín nhịn cả một bụng lửa giận suốt một đêm trời, chỉ chực chờ tới lúc để bùng phát chất vấn.
Kế hoạch bày tiệc thiết yến tối hôm qua đổ sông đổ biển. Chẳng những tóm Chu Hạnh, mà Lý Ngôn Quy còn thương, Mạnh Trường Lạc một trở . Sáng sớm nay hạ nhân vội vã dùng chiếu cói cuộn t.h.i t.h.ể nàng cáng về, vết đao đoạt mạng vạch ngang cổ đó rõ ràng chính là thủ pháp quen thuộc của Lục Liễm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-30-trong-mat-bat-hinh-dong.html.]
Cộng thêm tin tức do tên tùy tùng bẩm báo đêm qua, Triệu Khác bất chợt bừng tỉnh. Cái tên Lục Liễm dường như còn bình thường kể từ lúc đặt chân đến Đan Ngọc. Đoạn thời gian , Chu Hạnh quả thực thường xuyên lui tới chỗ ở của Lục Liễm. Khéo hai kẻ đó thực sự nảy sinh tư tình với cũng nên.
Thế là Triệu Khác lập tức phái lẻn nhà Lục Liễm, lấy kỷ vật định tình mà Chu Hạnh tặng từ trong chiếc hộp đựng ngọc bài Lệnh chủ. Ngay khi thấy món đồ đó, Triệu Khác bèn nhận nó đơn thuần chỉ là một sợi dây chuyền bình thường. Thậm chí dựa nó, gã còn loáng thoáng đoán phận thực sự của Chu Hạnh!
Gã trầm giọng gầm gừ: “Lục Liễm, bản đang cái trò gì ?”
Lục Chước Quang bình thản đáp: “Ta lấy đồ của .”
Hai cứ thế giằng co qua , chẳng khác nào mũi kim chọc gọng lúa, ai chịu nhường ai. Lý Ngôn Quy cúi gằm mặt lặng thinh, còn tên tùy tùng đang quỳ một gối bên cạnh thấy một tên môn khách dám to gan phạm thượng chọc giận chủ t.ử thì lòng xu nịnh hám danh lập tức trỗi dậy. Gã lớn tiếng quát: “Lục tú tài, ngươi ngang nhiên thông đồng lén lút với kẻ mà đại nhân đang vây bắt, rốt cuộc là rắp tâm gì?”
Lục Chước Quang thong dong dời ánh mắt sang gã, đột nhiên lên tiếng hỏi: “Món đồ trong hộp, là do ngươi lấy ?”
“Không sai, chính là...”
Lời của gã chỉ thốt một nửa, bỗng một luồng sáng lóe lên gã chói mắt, theo bản năng nhắm nghiền hai mắt . Chỉ trong chớp mắt ngắn ngủi , một luồng khí lạnh buốt bất chợt lướt qua cổ gã. Khoảnh khắc tiếp theo, một cơn đau đớn kịch liệt ập tới, nhưng cũng chỉ xẹt qua như một cái chớp mắt.
Máu tươi đỏ au phun trào như suối, đầu tựa như quả bóng da tâng lên trung, lăn lộn vài vòng rơi xuống sàn cái bịch.
Từ vết cắt ngọt lịm cổ, m.á.u tươi phun xối xả, trong lúc t.h.i t.h.ể ngã gục xuống văng một vệt m.á.u đỏ chói lòa. Triệu Khác kinh hoàng lùi thót mấy bước để né tránh. Phần lớn m.á.u đều văng lên Lục Chước Quang, sắc đỏ diễm lệ men theo đường nét góc cạnh tuấn tú chảy dọc xuống, hòa nền áo đen tuyền.
Hắn dùng mu bàn tay quệt khẽ giọt m.á.u li ti bám mi mắt, thuận tay ném trả thanh đao cho Lý Ngôn Quy. Đó vốn là thanh đao giắt bên hông Lý Ngôn Quy, rút phăng chỉ trong tích tắc lúc nãy.
Lý Ngôn Quy đón lấy thanh đao, lặng thinh tra vỏ bên hông. Tuy trong Vô Thường Tư, phận y chỉ kém Lục Chước Quang đúng một bậc, nhưng tốc độ rút đao lúc nãy của Lục Chước Quang nhanh đến mức y căn bản kịp thời gian phản ứng. Nói cách khác, chỉ trong nháy mắt , thanh đao đó dư sức lấy mạng bất cứ kẻ nào trong căn phòng , kể cả y.
Lục Chước Quang lấy khăn gấm , thong thả lau sạch vết m.á.u b.ắ.n mặt và tay, hờ hững với Triệu Khác: “Ta ghét kẻ nào dám đụng đồ của .”
Cảnh tượng m.á.u me kinh hoàng mắt cũng dọa Triệu Khác sợ đến mức mặt mày trắng bệch. Khoảng cách giữa gã và Lục Chước Quang chỉ vỏn vẹn vài bước chân, chút cự ly cỏn con đó đối với Lục Chước Quang thể coi như tồn tại, chỉ chớp mắt là thể áp sát. Gã cố gắng lấy can đảm, chỉ tay mặt Lục Chước Quang mà kinh hô: “Lục Liễm, ... định tạo phản đấy ?!”
Nghe , Lục Chước Quang khẽ bật , đáy mắt lạnh ngắt như băng tuyết: “Lạ thật đấy, xưa nay từng thề sống c.h.ế.t trung thành với ngươi, lấy cái tội danh tạo phản hả?”
Khuôn mặt Triệu Khác trong nháy mắt vặn vẹo. Sực nhớ cái uy quyền của bản bao giờ dọa nạt Lục Chước Quang, gã đành lôi ông cha ruột thịt lá chắn: “Ta sẽ đem hết thảy những việc hôm nay của bẩm báo rành rọt cho phụ .”
Lục Chước Quang tỏ vẻ mù mịt khó hiểu: “Cần gì tới ngươi nhọc công? Chẳng đang theo dõi nhất cử nhất động của ?”
Quyển sổ tay Lý Ngôn Quy thực chất tác dụng vô cùng chính đáng. Đó là lệnh của Triệu Chấp, chuyên dùng để ghi chép tỉ mỉ từng lời ăn tiếng , nhất cử nhất động của Lục Chước Quang. Đợi đến lúc hồi kinh, Triệu Chấp sẽ đích kiểm duyệt cuốn “Ngôn quy chính truyện” , đó luận công ban thưởng, định tội giáng phạt theo lẽ công bằng.
Lục Chước Quang vốn là kẻ chẳng xem quy củ gì, thực sự đủ khả năng trói buộc đời chỉ một Triệu Chấp, mà cách thức ông dùng cũng vô cùng đặc thù.
Lục Chước Quang vứt tấm khăn gấm xuống sàn, đuôi mắt vẫn còn vương vết m.á.u lau sạch hết. Sắc đỏ rực rỡ đan xen cùng vẻ lạnh nhạt vô tình khiến thoạt trông vô cùng nguy hiểm: “Tạm thời tin là ngươi cho đưa đồ về kinh thành , sẽ đích đòi từ đại nhân. nếu kẻ nào dám to gan tự tiện động đồ của khi phép, cái đầu của ngươi, cũng sẽ dễ dàng lấy như .”
“Ta là .” Vứt một câu lạnh tanh, Lục Chước Quang gót bỏ thẳng một nước, tuyệt nhiên thèm bố thí thêm cho Triệu Khác lấy một ánh .
Triệu Khác thở hổn hển, lửa giận sục sôi cuồn cuộn trong lồng ngực. Cảm xúc quá khích khiến cơn đau đầu của gã tái phát, nhất thời giày vò gã khốn khổ. Gã hiểu rõ một khi Lục Liễm mở miệng thốt câu đó thì chắc chắn dám thật. Suy cho cùng, cái lệnh bài Lệnh chủ của từ trời rơi xuống.
Cái tên từ nhỏ tính thù dai nhớ lâu, tâm địa độc ác nham hiểm. Lần đầu tiên gặp mặt, Triệu Khác đ.ấ.m một cú chảy m.á.u mũi. Lúc đó Lục Liễm mới năm tuổi, hề học chút đỉnh công phu nào, mà dám cả gan đặt bẫy ngay giường của gã, dùng đá ném gãy tay gã. Báo hại gã tịnh dưỡng ròng rã suốt nửa năm trời mới khỏi, cho đến tận bây giờ vẫn tài nào cầm kiếm luyện võ nữa.
“Hắn mà còn già mồm cãi cố là tư tình với Chu Hạnh ? Ngươi xem cái điệu bộ của kìa! Chỉ vì một món đồ rách nát mà nổi trận lôi đình như thế...” Triệu Khác tức đến hoa mày chóng mặt, đầu đau như búa bổ. Theo thói quen, gã định lên tiếng gọi Mạnh Trường Lạc tới xoa bóp đầu cho , thế nhưng gọi một tiếng mà chẳng ai thưa , lúc mới sực nhớ nàng bỏ mạng , cái xác lạnh ngắt cứng đờ lúc sáng mới khiêng về.
Lý Ngôn Quy cứ lẳng lặng đực đó hồi lâu. Y vốn chẳng chạm cái vảy ngược đang bốc hỏa của Triệu Khác, nhưng sực nhớ còn một chuyện vô cùng hệ trọng, đành liều mạng vác cái mặt dày tiến lên: “Công tử, dạo gần đây thuộc hạ lỡ thua sạch sành sanh bạc trong sòng bài , bọn chúng cấm cửa cho thuộc hạ bước chân sòng bạc nữa. Xin công t.ử rộng lượng cho thuộc hạ vay tạm một ít để xoay xở.”
Triệu Khác đang trong cơn lôi đình, bèn lớn tiếng c.h.ử.i rủa: “Cái đồ phế vật vô dụng! Sao nào ngươi chơi cũng thua nhẵn túi thế hả? Ta bảo ngươi trộn sòng bạc để bám đuôi theo dõi, chứ bảo ngươi đến đó để cúng tiền cho chúng nó!”
Lý Ngôn Quy tự đuối lý, đành cúi gằm mặt yên hứng trọn trận mắng mỏ, chỉ ngậm ngùi đáp : “Là do thuộc hạ tay nghề kém cỏi.”
Đang lúc đầu đau như búa bổ, y ề mấy lời , Triệu Khác hận thể ôm đầu lăn lộn ăn vạ sàn. Nhìn cũng thấy chướng tai gai mắt, chuyện đều theo ý , gã bực dọc móc luôn chiếc túi gấm đựng tiền trong n.g.ự.c ném thẳng mặt y: “Đã đ.á.n.h thua đó thì bớt bớt lảng vảng ở sòng bài ! Ngươi mà để thua sạch sành sanh nữa thì lấy bạc để nhét cho ngươi nữa hả!”
“Lục Liễm manh nha dã tâm phản loạn, ngươi mở to mắt mà giám sát cẩn thận. Hễ phát hiện manh mối tạo phản nào, lập tức tay diệt cỏ tận gốc.”
Lý Ngôn Quy im lặng một lát, hỏi vặn : “Là thuộc hạ ?”
“Chẳng nhẽ là ?” Triệu Khác trừng mắt y, mắng xối xả: “Ta nuôi ngươi để cảnh thôi hả? Biết thế ngày lúc phụ định đày ngươi biên cương đổ bô mặc xác thèm đỡ cho ngươi nữa .”
Lý Ngôn Quy ngoan ngoãn hứng trọn một rổ gạch đá c.h.ử.i rủa, giấu kỹ túi bạc trong n.g.ự.c lùi bước khỏi phòng. Y đầu thủ thế cho tùy tùng, sai dọn dẹp cái thây ma đầu. Vết thương bên mạng sườn bắt đầu nhói đau âm ỉ. Y khẽ chau mày, một tay ôm khư khư vết thương, nén chịu cơn đau dữ dội tới chỗ ở của Lục Chước Quang.
Lúc bước cửa, Lục Chước Quang đang chổng m.ô.n.g giặt quần áo ngoài sân.
Hắn thói quen mặc đồ đen mỗi khi cần động thủ, là vì tiện cho việc giặt giũ. Lỡ chỗ nào giặt sạch vết máu, vải đen cũng sẽ che lấp , chẳng gì.
“Bị thương kiếm chỗ nào nghỉ t.ử tế , mò tới chỗ cái gì?” Lục Chước Quang vò quần áo xoàn xoạt, hàng lông mày sắc lạnh mảy may gợn sóng, rõ ràng cơn bực dọc vẫn tiêu tan.
Lý Ngôn Quy tiến , chẳng buồn vòng vo tam quốc, thẳng vấn đề: “Ngươi nên tránh xa con ả họ Chu .”
Lục Chước Quang lơ đãng hỏi : “Cớ ?”
“Cái tin đồn tối hôm qua là do kẻ cố tình tung đấy. Công t.ử vốn dĩ sinh lòng nghi kỵ ngươi, nếu để chúng tiếp tục châm ngòi ly gián, e rằng sự nghi ngờ sẽ càng thêm chồng chất. Vết đao cổ Mạnh Trường Lạc cũng là do kẻ cố tình bắt chước thủ pháp của ngươi.” Lý Ngôn Quy chiều khổ tâm khuyên can: “Chu Hạnh đang tính kế ngươi đấy.”
“Theo như lời công t.ử phán đoán, phận của Chu Hạnh tuyệt đối đơn giản chỉ là của Đô Sát viện , e rằng nàng còn ẩn giấu cả một bí mật động trời nữa đấy.”