Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 32: Lưu Phong Tương Yểu
Cập nhật lúc: 2026-09-01 12:10:54
Lượt xem: 116
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cái Tết ở Đan Ngọc năm nay thể là tai ương nối tiếp tai ương.
Trước là Tri huyện c.h.ế.t bất đắc kỳ tử, ngay đó, tân Tri huyện mới nhậm chức kịp đốt hết một bánh pháo cùng Huyện thừa cùng ngã ngựa ngục. Mới mờ sáng mùng một Tết, nha môn vang lên khúc nhạc tang thương. Già trẻ lớn bé cả một gia đình quỳ lạy cổng gào xin một tiếng công đạo.
Cuộc bạo loạn đêm giao thừa khơi nguồn từ một mũi tên bay tới lấy mạng tên tiểu trướng Thương quan. Trời hửng sáng, gia quyến nhà đó đẩy t.h.i t.h.ể tới nha môn quỳ t.h.ả.m thiết.
Tề Huyên đang tạm thời gánh vác vị trí Tri huyện bận đến sứt đầu mẻ trán. Ngài xử lý sổ sách huyện đường, dọn dẹp hậu quả do Triệu Khác gây , thêm việc cứ canh cánh trong lòng về tờ giấy Chu Hạnh dúi tay, gần như chẳng lấy một khắc nào ngơi nghỉ.
Rất nhanh đó, gia quyến của những bỏ mạng khác cũng lục tục kéo đến nha môn, xếp thành một hàng dài dằng dặc. Đêm giao thừa hôm đó, kẻ thiệt mạng chỉ một . Triệu Khác dẫn đầu đám đông tiến tới mặt Tề Huyên, vẻ đai nghĩa lẫm liệt, miệng lớn tiếng là mặt bá tánh thỉnh mệnh.
Gia quyến của những c.h.ế.t chẳng hiểu nhận lời sai khiến từ ai mà mồm mép đều ăn khớp với đến kỳ lạ. Họ một mực c.ắ.n răng khăng khăng rằng vụ bạo loạn đêm giao thừa là do đám sơn tặc núi Thiên Lộ gây . Băng sơn tặc đó vốn nổi tiếng là ác ôn, với vô tội ác tày trời chất đống. Mấy năm nay bọn chúng chịu yên chẳng qua là vì Hứa Phụng dốc sức dẹp loạn; nay Hứa Phụng nhắm mắt xuôi tay, bọn chúng bèn bắt đầu càn, chẳng coi vương pháp gì.
Nghe qua thì vẻ hợp tình hợp lý, Triệu Khác bèn thảo một văn thư trình lên Tề Huyên, ép ngài bẩm báo lên triều đình xin điều binh dẹp loạn, hòng tận diệt cái ổ thổ phỉ mọc rễ ở Đan Ngọc nhiều năm nay.
Tề Huyên dĩ nhiên chịu nhận văn thư đó. Giờ đến nước xé rách mặt , ngài cũng chẳng cần buông lời khách sáo thảo mai gì: “Nếu quả thật đạo tặc trong thành loạn, thì chẳng đợi ngươi mở lời, bổn vương tự khắc sẽ thảo tấu chương dâng lên Hoàng thượng, thậm chí đích dẫn binh lên núi tiễu phỉ. những chuyện xảy đêm qua, liệu thật sự là do của núi Thiên Lộ ?”
Triệu Khác liền khẩy: “Vương gia ngài là ý gì? Đêm qua chúng đang yên đang lành bày tiệc mừng năm mới đột nhiên tập kích, bao nhiêu mạng vô tội uổng mạng, nếu do đám đạo tặc tàn ác , thì còn thể là ai?”
Tề Huyên lạnh lùng đáp trả: “Bổn vương ắt sẽ tự điều tra rõ ràng.”
“Ồ? Vậy thì bao giờ mới tra? Tra thế nào đây?” Triệu Khác , hất cằm chỉ phía cửa sổ: “Vương gia , cách một cánh cửa thôi, bên ngoài còn ít đang mòn mỏi chờ ngài lên tiếng đấy. Nếu quyết định xuất binh dẹp loạn ban xuống, chẳng những thể xoa dịu nỗi đau của gia quyến khuất, mà còn giúp bá tánh thành an tâm. Vương gia nay mặt nhận chức Tri huyện, mà chẳng chịu vì bá tánh giải nỗi ưu lo ? Hay là, ngài ý bao che cho đám thổ phỉ đang loạn núi ?”
“Luật pháp Đại Tề xưa nay nghiêm minh, việc đều hành xử đúng mực theo quy củ, tuyệt đối bằng chứng xác đáng thì bổn vương quyết gán tội cho vô tội. Hơn nữa, việc tiễu phỉ thể xong trong ngày một ngày hai, bổn vương chỉ lưu đây một thời gian ngắn, chẳng bao lâu nữa sẽ trở về kinh thành. Chuyện tiễu phỉ , nên để tân Tri huyện tiếp quản, suy tính chu , bàn bạc kỹ lưỡng mới thể nhổ cỏ tận gốc. Về phần ngươi...” Tề Huyên khẽ liếc mắt, bất giác trầm giọng xuống: “Ngươi chỉ là một gã Bình sự của Đại Lý Tự, còn cách hết thảy các chức vụ công vụ ở Đan Ngọc, hôm nay ngươi tới đây vung tay múa mép những lời , vượt quá bổn phận của ?”
Chức Bình sự ở Đại Lý Tự thực chất chỉ là một chức quan thất phẩm mọn, chuyên đảm đương việc xem xét hồ sơ, đối chiếu cung từ để phụ trợ cho các vụ việc tư pháp. Năng lực của Triệu Khác vốn dĩ chẳng gì nổi bật, dẫu dựa dẫm bóng lớn của phụ thế lực nhà ngoại thì cũng chỉ thể kiếm một cái ghế nhàn hạ trong triều mà thôi. Ngặt nỗi cái ghế quan nhàn nhã dựa dẫm gia thế gã coi là vết nhơ, bởi hễ ai đả động đến, đa phần đều mang giọng điệu mỉa mai, giễu cợt.
Lời của Tề Huyên đ.á.n.h trúng ngay chỗ đau của Triệu Khác, sắc mặt gã lập tức biến đổi, cơ mặt giật giật vì phẫn nộ cùng cực: “Vậy Vương gia ngài hạ quyết tâm bao che cho lũ thổ phỉ núi ?”
Tề Huyên thừa Triệu Khác thủ đoạn vượt cấp báo cáo lên , nhưng giọng điệu của ngài vẫn cứng rắn kiên quyết: “Bổn vương tự cách tra rõ kẻ gây bạo loạn đêm qua là ai, quyết liên lụy đến vô tội.”
“Vậy thì Vương gia cứ tra , bổn quan xin mỏi mắt chờ mong tin lành.” Triệu Khác hất hàm lạnh lùng khẩy, phẩy tay áo bỏ thẳng.
Gã vung tay bỏ , bỏ đằng một đám gia quyến đang gào t.h.ả.m thiết ở nha môn. Một vài điều, Tề Huyên cam đoan sẽ tra rõ chân tướng, cho một câu trả lời thỏa đáng bèn lũ lượt về. Thế nhưng, cũng những kẻ cố tình loạn ngay tại nha môn, ầm ĩ lóc đòi nha môn bồi thường tiền tuất.
Huyện nha giờ ngân khố trống rỗng, tiền bạc mà bồi thường? Thế nhưng, dẫu thì họ cũng là bá tánh, mới mất , dù xét về tình lý thì cũng thể quy kết họ tội gây rối trật tự . Thế là suốt mấy ngày liền, Tề Huyên đám phiền phức loạn đến mức chẳng thể bước chân khỏi nha môn.
Sau mùng một, thoắt cái sắp đến ngày rằm. Dạo Chu Hạnh cũng hiếm khi lên núi, cứ như ngày, chẳng việc gì t.ử tế để nên đành lang thang khắp thành. Thuốc của Lục Chước Quang để di chứng gì, cùng là nạn nhân dính độc châm của Mạnh Trường Lạc, nhưng nay Chu Hạnh sinh long hoạt hổ, trong khi Diệp Vanh vẫn còn cà thọt khập khiễng, đám trẻ con nhạo là chân thấp chân cao.
Y đường ở ngoại thành vẫn do Mạc Kinh Thu phụ trách khám bệnh. Gặp mấy ngày lễ tết, các lang trung thường ít khi chịu ngoài khám, thành thử y đường đông bệnh nhân hơn ngày thường, nàng bận tối mắt tối mũi chẳng thể rút . Viên Sát là đại đương gia danh nghĩa của núi Thiên Lộ, nhưng hiếm khi lộ mặt ở sơn trại, y thường xuyên chạy tới chỗ Tần Thiền để giúp nàng bày sạp hàng. Gặp tên khách nào uống rượu say xỉn, mắt la mày lém đàng hoàng, y sẽ tiện tay xử lý luôn một trận.
Vào ngày mùng ba tết, hiệu sách của Sở Chiếu thiêu rụi. Đám cháy bốc lên vô cùng kỳ lạ. Khi Sở Chiếu về, thấy khói đen cuồn cuộn bốc lên nghi ngút từ trong nhà. Hắn vội vàng hô hoán đến chữa cháy, đến khi dập tắt ngọn lửa, cái kệ đựng mấy cuốn sách đồi trụy dung tục thiêu rụi thành tro, may mà lửa lan sang nhà hàng xóm hai bên.
Lúc tin tức bẩm báo tới tai Chu Hạnh, nàng chỉ thờ ơ “ồ” một tiếng, sắc mặt vẫn thản nhiên như thường: “Không , là cái tên tú tài bụng hẹp hòi đang cố tình trả thù đấy. Tiện thể đóng luôn cửa hiệu sách, nhượng mặt bằng , cũng chẳng dùng tới nữa .”
Kể từ chia tay đêm giao thừa, Chu Hạnh gặp Lục Chước Quang suốt nhiều ngày liền. Đan Ngọc lớn lớn, nhỏ cũng chẳng nhỏ. Nàng lui tới chỗ ở của nữa, dẫu cho lang thang khắp thành thì cũng chẳng bắt gặp bóng dáng thư sinh mặt ngọc .
Triệu Khác vẻ ngoan ngoãn vài ngày, còn Lý Ngôn Quy thì ở sòng bạc phá vỡ cái dớp cứ đ.á.n.h là thua. Y thế mà thắng vài ván, để tĩnh dưỡng vết thương, y chạy lung tung, dùng chút tiền còm cõi còn bám trụ chốn sòng bài. Thật chẳng tay nghề bài bạc của y xuất thần nhập hóa gì, mà là Tiêu Thiệp Xuyên nhận lệnh của Chu Hạnh, bảo đám tùy tùng chia bài cố tình nương tay nhả cho y thắng.
Từ mùng một đến rằm, những ngày tháng trôi qua vô cùng bình lặng. Ngoại trừ tiếng tang thương thỉnh thoảng vọng từ nha môn, thì chẳng hề nổ thêm bất kỳ sóng gió nào. Cho đến ngày rằm tháng Giêng, khắp các đường phố Đan Ngọc treo đèn kết hoa rực rỡ, khí Tết còn kịp phai nhạt, dịp tết Thượng Nguyên tô điểm thêm đậm đà màu sắc.
Chu Hạnh đích múa bút một phong thư, sai Tiền Bất Đoạn chạy vặt đưa cho Lục Chước Quang. Tiền Bất Đoạn từng vỗ n.g.ự.c đảm bảo mặt Chu Hạnh rằng khắp cả thành Đan Ngọc , chỉ gã mới khả năng tìm tung tích của Lục Chước Quang. Phen gã chạy gần gãy lìa cả đôi chân, mới chộp đang vắt vẻo một cành cây ngoài thành.
Tiền Bất Đoạn vắt óc cũng nghĩ mãi thông rốt cuộc cái tên nhàn rỗi sinh nông nổi trèo lên cây gì, thế nhưng Lục Chước Quang, gã cũng chẳng dám hé răng hỏi nửa lời. Gã chỉ xa xa í ới gọi một tiếng: “Lục tú tài ơi! Đây là thư lão đại nhà gửi cho , phiền xem qua chút nhé!”
Vừa gọi xong, gã đặt bức thư xuống đất, lấy cục đá chặn , đó xẹt một cái, chỉ trong chớp mắt trượt cả trượng. Lục Chước Quang thích thú liếc đôi chân thoăn thoắt của gã, âm thầm tán thưởng trong lòng, đó mới nhảy xuống cây nhặt bức thư lên.
Ngày thường Lục Chước Quang sách, thực chất chẳng là để hiểu ý nghĩa, mà là để ngắm nét chữ. Hắn dùng ánh mắt để khắc họa từng nét đưa, từng đường uốn lượn, với mong dùng cách để ghi nhớ cách của từng nét chữ đầu. Chính vì , sách luôn chậm chạp rề rà, cả nửa buổi trời cũng chẳng lật qua nổi một trang. Cũng bởi cái thói quen kỳ quặc , Lục Chước Quang luôn ưu ái và kiên nhẫn hơn với những trang giấy nét chữ đẽ bắt mắt. Cho nên bức thư của Chu Hạnh xem khá lâu.
Trang giấy phủ đầy nét bút thanh thoát tự do. Những nét chữ như rồng bay phượng múa toát lên vẻ tùy hứng gò bó, nhưng tổng thể ngay ngắn chỉnh tề. Mấy dòng đầu là những lời tung hô Lục Chước Quang, đại ý là một học vấn uyên thâm, tài mạo vẹn . Đa phần đều là mấy lời đãi bôi khách sáo, qua loa chiếu lệ, cứ như thể tiện tay đại . Thế nhưng hai câu cuối cùng khiến Lục Chước Quang nhận vài phần chân thành thật lòng.
“Huynh mang tuyệt kỹ trác tuyệt, dũng khí hơn , vượt xa kẻ phàm tục tầm thường, nay lời tri kỷ tỏ, kính cẩn mời giờ Mùi gặp gỡ tại Lưu Phong Đình phía bắc thành, mỏi mắt mong chờ đến.”
Sau khi xong bức thư, Lục Chước Quang ngước lên sắc trời, lúc là giờ Mùi. Chuyện cảm nhận thành ý mời mọc của Chu Hạnh trong bức thư thì cũng thôi , nhưng đến cả chút thời gian chuẩn nàng cũng chẳng chừa cho ?
Hắn nhẩm tính thời gian, suy nghĩ một lát, Lục Chước Quang vẫn quyết định xem thử một chuyến. Dẫu Chu Hạnh cũng là một kẻ bụng vòng vèo. Nếu nàng cất công thư hẹn gặp, chứng tỏ mưu kế chắc chắn sẽ công phu hơn nhiều so với những , ít nhất cũng thể là loại thủ đoạn lừa gạt thô thiển như cái trò giả dạng phong cách g.i.ế.c của .
Men theo vị trí chỉ dẫn trong thư, Lục Chước Quang kịp tới Lưu Phong Đình khi giờ Mùi qua . Cái tên thì đầy ý vị, nhưng thực chất đó chỉ là một tòa đình cũ kỹ đổ nát, phế tàn đến mức tưởng chừng như sắp sập tới nơi. Ngôi đình bốn bề đón gió, lớp sơn cột loang lổ bong tróc, gần như chẳng thể nhận màu sắc ban đầu của đình nữa. Chu Hạnh đang gọn lỏn bên trong, vẫn bọc lớp áo bông dày cộp. Đón những cơn gió bấc buốt giá, mái tóc đen tung bay phấp phới, trông mang một vẻ nhàn nhã đến lạ thường.
Lục Chước Quang đó quan sát một lúc mới cất bước tiến gần, hờ hững : “Chu cô nương nếu sợ lạnh như thế thì cớ hẹn ở nơi nào đó kín gió hơn?”
Rõ ràng Chu Hạnh tiếng tới từ lâu, mà lúc ngoái vẫn cố tỏ vẻ ngạc nhiên: “Lục tú tài nên đến đúng giờ hơn nhé, giờ Mùi sắp qua đấy.”
“Vậy cô gửi thư sớm hơn một chút.” Lục Chước Quang bước đình nhưng tiến sâu trong, chỉ ở mép ngoài, ánh mắt đầy phòng nàng. Dù thì cả Chu Hạnh từ xuống chẳng lấy một đoạn xương nào đàng hoàng cả, cả ngày nhúng trong thanh lâu đẫm mùi phấn son, hễ mở miệng là chuyện phong nguyệt tình ái thì cũng là mấy điệu hát khiêu gợi. Đáng sợ vô cùng.
Ngờ Chu Hạnh nhẹ nhàng : “Yên tâm , hôm nay bàn chuyện phong hoa tuyết nguyệt, chỉ chuyện trò dăm ba câu nhàn nhã với thôi, mời .”
Lục Chước Quang nửa tin nửa ngờ xuống. Khi ánh mắt rơi xuống gương mặt nàng, mới sững sờ nhận , Chu Hạnh hôm nay trông chút gì đó là lạ.
Kể từ đầu tiên hai chạm mặt tháng Chạp năm ngoái, tính đến nay cũng hơn bốn mươi ngày, đây là đầu tiên nàng chịu chải mái tóc cho gọn gàng. Suối tóc dài mềm mại buộc thành kiểu đuôi ngựa, dải lụa trắng muốt đan xen cùng những lọn tóc đen nhánh, hững hờ buông thõng vai. Vài lọn tóc tơ lưa thưa vương vấn trán, khẽ lướt nhẹ bên tai, khuất gương mặt thanh tú, trong trẻo và trắng nõn nà như ngọc. So với bộ dạng lôi thôi lếch thếch lúc , quả thực chỉnh chu hơn bao nhiêu .
Nàng một chiếc áo bông xám ngắt, thường xuyên khoác ngoài y phục để tránh rét. Những ngày thường, bên trong áo bông đó nàng đa phần chỉ mặc áo dài màu xanh nhạt hoặc trắng trơn. Để thể nhồi nhét nhiều lớp quần áo, loại áo khoác thường rộng, khoác lên nếu khiến nàng trông thùng thình thì cũng lùng thùng, xuề xòa. Lại thêm cái điệu bộ xiêu vẹo, tùy hứng của Chu Hạnh, khiến nàng trông chẳng khác nào tên lưu manh suốt ngày chọc ghẹo ch.ó mèo đầu đường xó chợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-32-luu-phong-tuong-yeu.html.]
hôm nay thì khác hẳn, cổ áo mở một đoạn để lộ phần cổ dựng đối khâm, điểm xuyết họa tiết vẽ vàng nền vải đen tuyền, ôm khít lấy chiếc cổ cao thon gọn, càng tôn lên làn da trắng nhợt nhạt. Chỉ một phần nhỏ nhô đổi khí chất của Chu Hạnh. Cái hướm bụi bặm, bất cần của phường chợ búa lặng lẽ tan biến.
Rõ ràng đây là bộ trang phục thiết kế riêng, may đo cẩn thận, vô cùng trang trọng.
Thấy nàng khó khăn lắm mới chịu sửa soạn cho dáng một con , lòng Lục Chước Quang khẽ lay động, nhịn bèn lên tiếng hỏi: “Hôm nay định gặp quý nhân nào ?”
“Chẳng đang tới gặp đây ?”
Lục Chước Quang: “Thế cởi luôn cái áo bông ?”
Chu Hạnh dường như nhận điều gì đó, giơ tay kéo vạt áo bông che kín , che khuất bộ phần cổ, khiến mảnh vải thêu vàng cũng lặn mất tăm. Nàng thở hắt một : “Ta thể ốm yếu, chịu gió, mong thứ .”
Lục Chước Quang lạnh lùng đáp trả: “Xem Chu cô nương đang vội đấy nhỉ, lời gì thì cứ thẳng , đừng lỡ mất canh giờ quý báu của cô nương.”
Chu Hạnh giọng điệu cứng nhắc của , thầm nghĩ hờn dỗi chuyện gì nữa đây? Nàng ngẫm nghĩ một lúc, bèn chọn một chủ đề mà hứng thú để mở lời, chỉ tay về phía ngọn núi xa xa, : “Huynh xem kìa, ngọn núi đó bá tánh Đan Ngọc gọi là 'núi Trạng Nguyên', tương truyền hình dáng nó giống hệt chiếc mũ Trạng Nguyên đội đầu, nếu uống một ngụm nước suối đó thì chắc chắn sẽ bảng vàng đề danh, đỗ đạt Trạng Nguyên.”
Lục Chước Quang quả nhiên lập tức dời sự chú ý, theo hướng tay nàng chỉ, ngạc nhiên hỏi : “Thật thế ?”
“Dĩ nhiên là giả , nếu là thật thì Trạng Nguyên của Đan Ngọc đầy rẫy ngoài đường .” Chu Hạnh nghiêng mặt , nơi đáy mắt ngân ngấn ý trong trẻo: “Lục Chước Quang, tuy sở hữu một tuyệt kỹ phi phàm, nhưng chẳng lẽ cả đời cứ dẫm mũi d.a.o mà sống , bao giờ nghĩ xem mai sẽ gì ?”
Đây là đầu tiên Chu Hạnh gọi cả họ lẫn tên , giọng điệu cũng còn cái vẻ lẳng lơ, dặt dẹo như , mà vô cớ mang chút trịnh trọng, như thể đang bàn chuyện trọng đại thật sự.
Lục Chước Quang điềm đạm đáp: “Dự thi khoa cử.”
Chu Hạnh hỏi : “Huynh vốn chẳng rành văn chương, cớ cứ khăng khăng bám víu đường khoa cử gì?”
Lục Chước Quang thầm rủa xả, cái kẻ lúc nào cũng liến thoắng khen ngợi “học thức uyên thâm”, “tài hoa xuất chúng”, “văn khúc tinh hạ phàm”, quả nhiên là mở miệng bừa. Bây giờ nàng vạch trần cũng mặt đổi sắc, tim đập liên hồi, tuyệt nhiên thấy chút nao núng, hổ nào vì lời bịa đặt.
Bất chợt, nhớ tới một bài vè mà dạo luôn mồm lải nhải bên tai: “Muốn Trạng Nguyên lang, để cưới giai nhân...”
“Chỉ vì điều thôi ?” Chu Hạnh nhướn mày: “Nghe như vè châm biếm nhỉ?”
Gió lạnh quét qua, đem theo hương thơm thanh mát từ Chu Hạnh thoang thoảng bay tới. Lục Chước Quang bừng tỉnh: “Ừ” một tiếng, đáp: “Có bốn câu tất cả, hai câu quên mất , tóm thì loanh quanh cũng chỉ quanh mấy chuyện thôi.”
“Huynh sở hữu gương mặt thì Trạng Nguyên lang cũng rước mỹ nhân.” Ánh mắt Chu Hạnh đảo qua hàng lông mày của : “Huynh một mực đỗ đạt công danh, điều cầu mong là vinh hoa, là quyền lực?”
“Cả hai đều .”
Chu Hạnh lạnh nhạt buông một câu: “Vậy thì đành bó tay chịu trói, cam tâm một con ch.ó săn để mặc sức sai khiến ?”
Lời lẽ của nàng đột nhiên trở nên sắc như dao. Lục Chước Quang nhướng mắt đối diện với nàng, thoắt cái cảm thấy thật kỳ lạ.
Bởi lẽ Chu Hạnh vốn luôn thích cái thói giả ngây giả dại. Mặc dù trong lòng nàng tính toán thấu đáo chuyện, nhưng những lời vẫn cứ mập mờ, ỡm ờ chẳng rõ ràng, cái nết qua loa thành tính, hiếm khi thẳng toẹt vạch trần thứ như .
Nàng giỏi che đậy nét sắc bén trong đôi mắt, thường thường chỉ lười biếng hé nửa mí mắt, nên khó nhận những mưu mô giăng kín trong tâm trí nàng. Đến khi lọt hố, mới ngớ nhận , nàng vốn dĩ chẳng là một đóa sen trắng hiền từ. Lẽ một như nhiễm một chút trọc khí của thế tục, thực dụng, hoặc ít cũng mang một chút hám lợi. Suy cho cùng, khi cao xuống khác, khó tránh khỏi việc khinh khỉnh.
Thế nhưng, Chu Hạnh tỏa một luồng thanh khí thoát tục khác biệt với sự phàm tục của giai cấp, một sự dũng cảm sợ hãi hiếm thấy ở dân thường.
Lục Chước Quang chợt mỉm , lên tiếng hỏi: “Chu Hạnh, cô rốt cuộc là thần thánh phương nào?”
Chu Hạnh thong dong lên. Ẩn lớp áo bông sờn cũ, tà áo thêu viền vàng nền vải đen rủ xuống, che nửa đôi giày ống cao thêu họa tiết lá trúc. Áo bông dày cộm, xam xám cũng thể che giấu khí chất của nàng, tựa như những chiếc lá trúc thêu nơi vạt áo, bỗng chốc lấp lánh rực rỡ ánh nắng.
“Ếch đáy giếng tuy sống an nhàn thoải mái, nhưng mắt chỉ bốn bức tường cao chót vót. Còn loài chim bay lượn chín tầng mây , dù đương đầu với giông tố bão táp, nhưng thể ôm trọn ngàn dặm thảo nguyên bao la đôi cánh. Làm ếch, thì chỉ đành chôn thây trong một tù túng. chim, thì thể vút tận mây xanh hóa thành đại bàng, lặn sâu xuống biển khơi hóa thành giao long...” Nàng dừng bước mặt Lục Chước Quang, rướn tới, trầm giọng: “Lục Chước Quang, mang trong một tuyệt kỹ xuất quỷ nhập thần, cớ cam tâm công cụ g.i.ế.c cho phường bất lương, phó mặc cho kẻ khác điều khiển?”
Lục Chước Quang lặng yên lắng , ánh mắt khóa chặt nàng, đôi đồng t.ử đen láy như cái giếng cổ sâu hun hút: “Theo cô thì ranh giới giữa thiện và ác là gì?”
“Bá tánh thì mong mỏi sống yên qua ngày, còn đám quyền quý thì cửa đóng then cài, tiệc tùng ca xướng thâu đêm suốt sáng. Huynh đến từ kinh thành, là một cánh tay đắc lực của Triệu Chấp, chẳng lẽ hại c.h.ế.t bao nhiêu sinh mạng ?”
“Vậy nếu đổi vài mạng , để lấy mạng sống cho hàng ngàn thì ?”
“Huynh 'nhất tướng công thành vạn cốt khô'* ?” Chu Hạnh lạnh lùng cất tiếng: “Ta hiểu đạo lý hơn ai hết. phân biệt , thứ xây bằng xương trắng đầy đất là ngai vàng của quốc thái dân an, là ngai vàng của quyền lực độc đoán ?”
(*Một vị tướng đạt công danh thì hàng vạn binh sĩ bỏ xác nơi sa trường.)
Lục Chước Quang trầm ngâm . Sau một hồi đấu mắt đằng đẵng, là né tránh ánh mắt .
“Nếu tỏ, ắt hẳn cũng sẽ vì lý gì mà khi đến Đan Ngọc hết đến khác khoanh tay .” Chu Hạnh tiếp lời: “Hôm nay gọi đây, là nể tình đôi duyên quen , nể tình tha mạng cho Anh nương, đ.á.n.h tiếng với . Cái mạng của Triệu Khác, chắc chắn Đan Ngọc. Nếu vẫn cố chấp ở phe đối nghịch, thì chạm mặt...”
Nàng giơ tay, khẽ khàng chạm tai Lục Chước Quang. Đầu ngón tay mềm mại lạnh lẽo áp phần sụn tai cứng cáp đẽ của . Hắn khỏi giật , nghiêng đầu né tránh.
Đôi mắt Chu Hạnh tựa như nước thu, sóng gợn lăn tăn: “Vậy thì phân định sống c.h.ế.t .”
Nói xong, nàng chẳng hề nấn ná thêm, nhẹ nhàng xoay gót bỏ . Lục Chước Quang một giữa Lưu Phong Đình, những đợt gió bấc lạnh buốt từ phương nam rít gào lướt qua, nhưng vẫn như chôn chân tại chỗ, thất thần chẳng nhận điều gì.
Nửa nén nhang , Lý Ngôn Quy hớt hải lao tới, khi đưa mắt dáo dác quanh một lượt mới dấn bước trong Lưu Phong Đình: “Lệnh chủ.”
Lục Chước Quang: “Ngươi tới đây gì? Đáng lẽ giờ ngươi ở sòng bạc cúng tiền cho chứ?”
Lý Ngôn Quy khẽ chau mày: “Ngài gặp Chu Hạnh ?”
Lục Chước Quang liếc mắt y, lấp lửng hỏi vặn : “Nàng toan tính gì ?”
“Có mật báo với công tử, sai ngài phái tới đây thu dọn thi thể.” Lý Ngôn Quy chằm chằm y phục trắng muốt như tuyết của , buông một tiếng thở dài: “Tên tùy tùng mấy ngày qua lén bám đuôi Chu Hạnh hạ sát. Một nhát đao sắc lẻm dọc theo cổ sườn, xuất huyết cạn mà c.h.ế.t. Xác của bỏ cách đình về phía bắc ba trượng.”