Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 33: Sân Khấu Trăm Năm

Cập nhật lúc: 2026-09-01 12:10:55
Lượt xem: 114

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Chước Quang bước một chân qua cổng viện thấy tiếng đồ sứ nát xoảng mặt đất vọng từ trong phòng. Ngay đó là tiếng Triệu Khác quát lớn: “Lũ vô dụng! Chẳng dặn là chỉ bám theo từ xa thôi , mà cũng để tóm ? Ngày thường nuôi các ngươi để !”

Những mảnh vỡ văng tung tóe tận ngoài cửa, chỏng chơ bên cạnh hai t.h.i t.h.ể đang cuộn trong chiếu rách. Trong sân lúc đang mười sáu , chia hai hàng tả hữu. Tất cả đều vận đồ đen đồng nhất, đeo hộ thủ bằng sắt mỏng, giắt đao ngang hông, và bên hông đều đeo một tấm lệnh bài màu đen giống hệt - bộ đều là của Vô Thường Tư.

Ngay khoảnh khắc Lục Chước Quang bước viện, bộ đám đồng loạt quỳ một gối xuống đất, cúi đầu thu ngực, cung kính hô: “Tham kiến Lệnh chủ.”

Ánh mắt Lục Chước Quang lướt qua đám , cất tiếng gọi: “Tuyết Tình.”

Một thiếu nữ thắt b.í.m tóc dài, hai tai đeo khuyên bạc ở hàng đầu bèn vội vã dậy, khẽ đáp lời, cung kính chờ hỏi chuyện.

“Đến từ lúc nào?”

“Dạ, nửa canh giờ .”

“Đến Đan Ngọc gì?”

“Đại nhân lệnh, sai chúng thuộc hạ đến hỗ trợ công t.ử việc.”

Số lượng của bộ Hắc trong Vô Thường Tư vốn ít nhất tổ chức, nhưng bù , kẻ nào kẻ nấy đều là cao thủ ám sát. Nếu ném giữa đám thị vệ tầm thường thì cũng là hạng trăm mới chọn một. Chính vì lẽ đó, hiếm khi bọn họ hành động theo bầy đàn thế . Chiếu theo cách phân loại cấp bậc nhiệm vụ trong Tư, một đội ngũ bộ Hắc với quy mô như hiện tại thể xếp cấp Thượng Giáp.

Cách đây ít ngày, Triệu Khác mang theo trọng trách đến Đan Ngọc. Khi , Triệu Chấp phái Lệnh chủ Lục Chước Quang, lĩnh đội bộ Hắc Lý Ngôn Quy, cùng sáu thành viên khác của Vô Thường Tư theo hộ tống, tổng cộng là tám . Chừng đó thôi vốn dĩ coi là đội hình mạnh nhất cho một nhiệm vụ thông thường. Thế nhưng, Triệu Chấp điều thêm tận mười sáu , lượng gần như chiếm đến một nửa bộ Hắc.

G.i.ế.c ai mà dùng đến trận thế lớn như chứ?

Lục Chước Quang khẽ nhướng đuôi mày: “Có ở đây mà vẫn cần các ngươi hỗ trợ ?”

“Chính vì ngươi ở đây nên chuyện lúc mới xảy sai sót đấy.” Nghe thấy tiếng y, Triệu Khác bước nhanh cửa. Hắn dùng cặp mắt hạ tam bạch đ.á.n.h giá y từ xuống , cất giọng châm biếm: “Lệnh chủ mà cũng đường mò về cơ ? Ta còn tưởng ngươi theo tiếng gọi con tim, dứt áo theo con ả Chu Hạnh để tìm chủ t.ử mới cơ đấy.”

Vẫn như thường lệ, ánh mắt Lục Chước Quang chỉ lướt qua mặt nhanh chóng dời chỗ khác: “Ta tới lấy đồ.”

Thái độ của y, Triệu Khác thừa ý gì. Cứ như chọc trúng tim đen, bắt đầu buông lời mạt sát: “Ngươi nhắc thì cũng quên mất. Chó do Triệu gia nuôi thì cho uống t.h.u.ố.c đúng giờ, nếu sẽ c.h.ế.t t.h.ả.m lắm. Ngươi xem, một kẻ t.h.u.ố.c thì sống thọ nhất cũng chỉ nửa năm nữa, cái mạng hèn mọn như thế, ngươi vẫn còn dám kiêu với , chịu theo sắp xếp?”

Lục Chước Quang sang , ánh mắt bình tĩnh đến lạ thường: “Ta g.i.ế.c ngươi thì đếm tới ba tiếng là xong. Giữa ngươi và , rốt cuộc mạng kẻ nào hèn mọn hơn kẻ nào?”

“Ngươi lấy tư cách gì mà đòi mang so sánh với ? Cái thứ như ngươi, trong Vô Thường Tư đếm xuể. Chẳng qua là ngươi may mắn cha coi trọng, cất nhắc lên Lệnh chủ mà thôi. Không ngươi thì cái ghế cũng chẳng thiếu kẻ thèm khát.” Triệu Khác lôi một cái bình sứ từ trong tay áo , hờ hững lắc lắc đắc ý: “Kêu hai tiếng ch.ó sủa thử xem nào. Bổn công t.ử mà vui tai thì sẽ bố thí cho ngươi chút t.h.u.ố.c để kéo dài mạng chó.”

Thể chất Lục Chước Quang đặc biệt, cứ nửa năm uống một loại t.h.u.ố.c giải chế tạo riêng. Nếu uống, từ lúc phát bệnh cho đến khi mất mạng sẽ vượt quá nửa năm, hơn nữa chịu đựng đau đớn tột cùng khi c.h.ế.t. Bình thường, t.h.u.ố.c sẽ giao trực tiếp tay Lục Chước Quang, nhưng thỉnh thoảng nếu tìm thấy y, t.h.u.ố.c sẽ giao cho Triệu Khác giữ hộ.

Triệu Khác hằn học trừng mắt Lục Chước Quang. Y đó dáng vẻ ngọc thụ lâm phong, vạt áo bào trắng muốt tung bay trong gió, dường như cái rét mướt của mùa đông chẳng thể nào chạm tới y. Lớp y phục mỏng manh tôn lên vòng eo săn chắc, đôi mắt đen láy như chứa đựng cả núi sông, thâm thúy trong trẻo.

Vẻ mặt y luôn thoáng chút phong tình đào hoa, đọng nơi đuôi mắt chân mày. Mỗi khi y nở nụ , ai thấy cũng đem lòng yêu mến.

Tên tú tài giả danh c.h.ế.t tiệt một dáng vẻ mỹ trời sinh, chỉ riêng điều đó thôi đủ khiến Triệu Khác hận đến tận xương tủy. Từ lâu, luôn đời đàm tiếu vì vấn đề xuất . Mẹ dung mạo xí, thể mang dị tật, trong khi cha phong thái rạng ngời, oai phong lẫm liệt. Trớ trêu , chẳng thừa hưởng nửa điểm nét nào từ cha, mà giống như đúc.

Rõ ràng mới là con trai độc nhất của Triệu gia, nhưng lúc nào cũng Lục Liễm đè đầu cưỡi cổ. Thậm chí ở kinh thành còn lời đồn đại râm ran, rằng Lục Liễm mới chính là con đẻ của Triệu Chấp.

Trong khi y rõ ràng chỉ là một tên ăn mày, đến tư cách xách giày cho cũng xứng.

Chỉ khi nắm giữ t.h.u.ố.c giải trong tay, Triệu Khác mới thể ưỡn thẳng lưng mặt Lục Chước Quang, mạnh mẽ nhắc nhở y hiểu rõ: ai là chủ tử, ai là nô tài.

Giọng Lục Chước Quang vẫn đều đều, tĩnh lặng: “Triệu Khác, nếu thật sự g.i.ế.c ngươi, dám khẳng định, tất cả trong cái sân tuyệt đối một ai thể cản . Ngươi thử ?”

Người của Vô Thường Tư hiểu rõ hơn ai hết, vị Lệnh chủ tuy mang một khuôn mặt như ngọc, nhưng sở hữu những chiếc nanh độc chí mạng. Y tựa như một con rắn độc luôn rình rập trong bóng tối, g.i.ế.c kẻ nào thì cũng chỉ trong một chớp mắt suy nghĩ. Vì thế, khi y , một ai dám ho he phản bác nửa lời, đành ngoan ngoãn cúi gằm mặt, giả vờ như điếc.

Triệu Khác bất giác nắm chặt cái bình sứ trong tay. Dù sống lưng lạnh toát, vẫn cam tâm lùi bước dễ dàng như .

Cả sân chìm trong tĩnh lặng. Hai cách một sân mà vẫn đấu võ mồm gay gắt, thế trận rơi giằng co.

lúc , thiếu nữ tên Tuyết Tình chợt xoay về phía Triệu Khác, quỳ một gối xuống, cất giọng dõng dạc: “Công tử, khi khởi hành, đại nhân đặc biệt căn dặn tuyệt đối chậm trễ đường, kẻo lỡ mất canh giờ dùng t.h.u.ố.c của Lệnh chủ.”

“Ngươi…” Triệu Khác trừng mắt cô nàng. Hắn định mở miệng mắng mỏ thì tiếng Lý Ngôn Quy đằng lên tiếng can ngăn: “Công tử, chuyện trò đùa. Nhỡ như ảnh hưởng đến sức khỏe của Lệnh chủ, e rằng khi về kinh thành sẽ khó ăn với đại nhân. Ngài cứ giao t.h.u.ố.c cho Lệnh chủ .”

Triệu Khác hậm hực vặn : “Hắn là một tên phản đồ, c.h.ế.t thì c.h.ế.t thôi, gì mà khó ăn khó ?”

Lý Ngôn Quy đáp: “Lệnh chủ hề phản bội Vô Thường Tư, chuyện và cả , đều là thủ đoạn do Chu Hạnh bày .”

“Đánh rắm! Vết thương chí mạng qua là do Lục Liễm tay! Huống hồ gì, chuyện hôm nay hẹn riêng với Chu Hạnh rành rành đấy, còn gì để mà cãi nữa?” Triệu Khác chỉ tay về phía hai cái xác bọc chiếu, sang Lục Chước Quang mỉa: “Ta bảo , một Chu Hạnh bản lĩnh bắt sống hai kẻ bọn chúng? Chắc chắn là ngươi nhúng tay , g.i.ế.c cả hai tên để lập công dâng cho Chu Hạnh !”

“Nếu thực sự dâng thành ý cho cô .” Lục Chước Quang lơ đễnh đáp: “thì sẽ chỉ dùng cái đầu của ngươi thôi.”

“Các ngươi thấy ! Đã ?! Rõ ràng là mưu tính từ chuyện phản bội Triệu gia !” Triệu Khác như vớ cớ bắt bẻ Lục Chước Quang, liền gào ầm lên: “Hắn sớm sinh lòng phản trắc, chuyện xong nhất định cũng là do giữa giở trò!”

Đáy mắt Lục Chước Quang lạnh lẽo tột độ, nhưng khóe môi cong lên, nở một nụ rạng rỡ, đến mị hoặc mà sát ý cũng tuôn trào khôn tả.

Lý Ngôn Quy và Lục Chước Quang coi như là lớn lên cùng . Thấy bộ dạng lúc của y, rõ đây là điềm báo y tức giận đến cực điểm. Nếu cứ tiếp tục thế , e rằng sẽ dẫn đến kết cục cá c.h.ế.t lưới rách, sự tình thể thu xếp thỏa. Hắn vội vã quỳ xuống cầu xin: “Công tử! Lệnh chủ sai đúng, đợi khi về tới kinh thành khắc đại nhân định đoạt. Xin công t.ử hãy bớt giận, ngàn vạn đừng kích động!”

“Ngươi là cái thá gì mà cũng đòi quản ?” Bị cấp cãi tay đôi hết đến khác, Triệu Khác lửa giận bốc lên đầu, vung chân đá thẳng một cước. Cú đá giáng mạnh ngay vết thương vẫn lành lặn của Lý Ngôn Quy, khiến đau đến tối sầm mặt mũi.

Lý Ngôn Quy c.ắ.n chặt khớp hàm, nén cơn đau dữ dội, kiên trì tiếp: “Thuộc hạ dám, thuộc hạ chỉ đang thi hành bổn phận mà đại nhân giao phó.”

“Trời sinh là đồ hạ tiện.” Triệu Khác đá xong một cước cũng coi như trút cơn giận, tự vớt vát chút thể diện cho bản . Dù thì khi trở về kinh thành, sẽ từ từ xử lý Lục Liễm, chẳng cần vội vàng lúc . Hắn mượn cớ đó xuống nước, nhổ toẹt một bãi nước bọt, quăng cái bình sứ về phía bước trong phòng.

Lý Ngôn Quy chồm lên phía chụp gọn cái bình, thở phào nhẹ nhõm. Hắn rảo bước chạy đến mặt Lục Chước Quang, hai tay dâng chiếc bình sứ lên: “Lệnh chủ, đại nhân từ kinh thành truyền thư tới, hạ sát lệnh. Lệnh nhổ cỏ tận gốc Chu Hạnh cùng đồng bọn, ngài ngàn vạn , ngàn vạn đừng chen chân nữa.”

Lục Chước Quang mặt biến sắc nhận lấy lọ thuốc, đổ một viên đan d.ư.ợ.c đỏ rực như máu, quăng thẳng miệng hờ hững hỏi: “Đêm nay hành động ?”

Lý Ngôn Quy sững sờ, im lặng đáp. Triệu Khác hạ lệnh từ , hành động tuyệt đối để Lục Chước Quang . Hiện tại, y nhiều nảy sinh dị tâm, trong mắt Triệu Khác y chắc mười mươi là kẻ phản bội. Vì lo sợ y sẽ phá bĩnh một khi kế hoạch, Triệu Khác mới cố tình chọn đêm nay để tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-33-san-khau-tram-nam.html.]

Nguyên nhân là bởi t.h.u.ố.c của Lục Chước Quang thực chất cũng là một loại kịch độc, chẳng qua loại độc thể khắc chế một thứ đặc biệt bên trong cơ thể y. Độc tính của nó kéo dài đến tận sáu canh giờ. Tức là khi uống thuốc, suốt đêm nay Lục Chước Quang hầu như thể động đậy .

Dẫu , chuyện chẳng thể giấu Lục Chước Quang. Dù thì y chỉ thính tai, mà đa phần đầu óc y cũng suy nghĩ hơn khác. Lý Ngôn Quy đành hạ giọng đáp nhỏ: “ , Nghiêm Thọ tuồn tin , đêm nay Chu Hạnh hẹn Lĩnh vương gặp gỡ tại sân khấu kịch, ắt hẳn cô sẽ dẫn theo. Phòng ngự của núi Thiên Lộ đang suy yếu, đây đúng là thời cơ tuyệt vời để bao vây tiễu trừ.”

Lục Chước Quang xong đưa bình phẩm. Y chỉ khẽ nghiêng đầu, ánh mắt về phía hành lang. Từ phương hướng đó lờ mờ vọng những tiếng nấc nghẹn bi thương: “Người giam trong nhà kho là ai?”

Lý Ngôn Quy đáp: “Là kẻ sẽ dẫn đường cho bọn họ lên núi đêm nay.”

Lục Chước Quang buột miệng hỏi: “Ngươi ?”

Lý Ngôn Quy chỉ bả vai : “Thương thế của thuộc hạ vẫn còn nặng, thì e là về, nên đêm nay thuộc hạ sẽ ở đây coi chừng.”

“Ta sẽ cản trở , bọn họ lên núi đêm nay thì cứ để họ .” Lục Chước Quang ném cái bình sứ cho Lý Ngôn Quy, giọng điệu tỏ vẻ thờ ơ, chẳng buồn để tâm: “Ta ngủ một giấc cho ngon đây.”

Lý Ngôn Quy nghiêng sang một bên, khẽ cúi đầu. Đám trong sân cũng hẹn mà cùng động tác tương tự, cung kính tiễn Lệnh chủ của bọn họ rời .

Lục Chước Quang thản nhiên như , thoạt như thể chẳng để tâm đến chuyện xảy . Thế nhưng, trong lòng Lý Ngôn Quy hiểu quá rõ, con tuyệt đối phường rộng lượng gì cho cam. Lúc , lẽ y giận đến mức mờ cả mắt , chỉ là đang gắng gượng duy trì vẻ tĩnh tại mà thôi. Hôm nay Triệu Khác chọc giận y đến mức , chắc chắn ngày y sẽ dùng thủ đoạn để trả đũa.

Lý Ngôn Quy thầm nghĩ, may mà cư xử còn chừng mực, sẽ đến mức vạ lây. Hắn thu ánh , xoay vẫy tay: “Tuyết Tình, ngươi qua đây, vài lời dặn dò.”

Đích Triệu Chấp hạ lệnh truy sát, đêm nay Triệu Khác dẫn Vô Thường Tư lên núi, nhất định sẽ đồ sát sạch sẽ còn một mảnh mới chịu vác mặt xuống. Chu Hạnh cũng nào hạng dễ xơi, dẫu cho Vô Thường Tư xuất động tận mười sáu cao thủ chăng nữa, nhiệm vụ cũng chắc nắm phần thắng tuyệt đối. Lý Ngôn Quy dặn: “Đám núi đó nguy hiểm khôn lường. Lỡ như thế cục sinh biến, tới thời khắc sinh t.ử thì ưu tiên bảo mạng sống, thể chạy thì cứ chạy.”

Tuyết Tình chớp chớp đôi mắt to tròn, giọng ngây ngô: “Tả sứ, Vô Thường Tư bao giờ thua.”

Sắc mặt Lý Ngôn Quy lộ vẻ nặng nề: “Đó là vì các ngươi từng giao đấu với Chu Hạnh thôi. Đêm nay, giá như cô thực sự mặt núi thì nhất. Còn nếu cô mặt ở đó, các ngươi chắc giành phần thắng .”

Màn đêm buông xuống, nhanh chóng nuốt trọn những vệt nắng chiều tàn cuối cùng. Ánh sáng nhạt nhòa dần, khắp các dãy phố, những hàng đèn lồng nối dài uốn lượn như rồng bắt đầu thắp sáng, lác đác vài chiếc đèn trời thả bay lơ lửng trung.

Tết Thượng Nguyên thắp đèn cầu phúc, giải đố đoán đèn, rước đèn hoa đăng dạo phố vốn là phong tục truyền thống lưu truyền từ thời xa xưa. Đan Ngọc tuy chẳng sầm uất như những tòa thành phồn hoa đô hội, nhưng cả con phố dài lung linh trong ánh đèn cũng mang một cảnh sắc hiếm .

Sân khấu kịch năm xưa Hứa Phụng hạ lệnh đập nát ngự ở phía đông thành, cách Xuân Phong Lâu chỉ chừng một dặm đường. Nơi dẫu chẳng chốn ngoại ô hẻo lánh, nhưng suốt cả một vùng xung quanh vắng tanh một bóng sinh sống, hoang vu đến cùng cực.

Nơi tiền triều từng là một sân diễn võ, cũng là căn cứ đóng quân của binh tướng. Mãi về , vật đổi dời, các triều đại phiên trị vì, quân sĩ còn đóng ở đó nữa, sân diễn võ bỏ hoang , mới cải tạo thành một sân khấu kịch.

Sân khấu kịch đó dầm mưa dãi nắng, sừng sững suốt hàng thế kỷ. Chẳng ai ngờ tới kết cục, chỉ vì mớ ân oán tình thù của Hứa tri huyện mà nó đập cho tan tành. Tuy nhiên, vết tích phá hoại cũng thật sự triệt để, vài ngóc ngách vẫn còn phảng phất dáng vẻ của trăm năm .

Dọc hai bên vệ đường men theo những quả đồi thấp nhấp nhô xây lên hai bức tường thành cao vút. Nằm chễm chệ ngay chính giữa là một ngọn tháp canh từ thuở xa xưa. Tháp xây cao, nhưng trải qua sự tàn phá của năm tháng dài đằng đẵng, nay phủ đầy rêu phong loang lổ, mang dáng vẻ xiêu vẹo như sắp đổ sập tới nơi.

Nằm ở cuối con đường lớn chính là tòa hý lâu . Ngày thường, nơi chìm trong màn đêm tối mịt mùng, thỉnh thoảng chỉ dăm ba con ch.ó hoang chạy rong sục sạo, tuyệt nhiên chẳng bước chân . Ấy mà hôm nay, tường cao hai bên đường bất ngờ treo kín lồng đèn. Ánh nến lung linh soi sáng cả lối , tựa như một lời chào đón câm lặng.

Tề Huyên chỉ dẫn theo đúng một là Nghiêm Thọ. Kể từ lúc nhận lời mời, ngài vẫn luôn do dự nên tới dự hẹn . Thế nhưng, mỗi khi màn đêm buông xuống, trằn trọc mãi chẳng thành miên, ngài chợt nhận dường như còn bất cứ sự lựa chọn nào khác.

Hứa Phụng là thầy vỡ lòng của ngài. Bao năm ròng rã dốc lòng dạy dỗ, kề cận bên , nếu như chuyến ngay cả nguyên nhân cái c.h.ế.t của ông ngài cũng thể tra rõ ngọn ngành, thì nửa đời còn Tề Huyên ắt hẳn sẽ khó lòng mà sống thanh thản.

Đêm nay trăng thanh thưa, vầng trăng rằm tháng Giêng tròn vành vạnh một tì vết, treo sáng vằng vặc bầu trời đêm. Ánh trăng vằng vặc như nước tưới gội muôn nơi, soi rọi vạn vật phủ một tầng sương trắng xóa. Khi Tề Huyên rảo bước đến hý lâu, ngài bèn trông thấy cánh cửa hý lâu đang khép hờ, từ khe hở rọi một luồng ánh sáng le lói.

Nghiêm Thọ tiến lên vài bước đẩy cửa. Vừa mới đẩy , trông thấy một bóng đang sừng sững bên trong. Nghiêm Thọ giật nảy , theo phản xạ vô điều kiện liền rút đao khỏi vỏ, thế nhưng đối phương cất lời: “Vương gia, tiểu nhân lệnh lão đại đặc biệt ở đây đợi ngài!”

“Nghiêm Thọ.” Tề Huyên giơ tay cản lấy cánh tay thuộc hạ. Ngài khẽ đảo mắt đ.á.n.h giá đối phương một lượt, nhận đó là một gã đàn ông gầy nhom như cây gậy trúc, cơ mà cách ăn vận cũng coi như gọn gàng, sạch sẽ: “Lão đại của các ngươi là hẹn đến chỗ ?”

“Dạ đúng, đúng. Vương gia xin mời theo tiểu nhân.” Tiền Bất Đoạn hì hì, xun xoe dẫn đường. Tề Huyên bán tín bán nghi theo gót bước . Ngài lia mắt ngó nghiêng xung quanh, nhận tòa hý lâu bỏ hoang quả thực đổ nát đến t.h.ả.m thương. Mặt đất la liệt gỗ vụn cùng ngói vỡ, ở giữa khu ghế dành cho khán giả chỉ trơ trọi độc một chiếc ghế bành.

Sân khấu kịch thì càng đập nát một cách triệt để, vết nứt từ xẻ rạch xuống tận đáy. Góc sân khấu sụp lở, gạch ngói vương vãi tung tóe sàn, đủ để thấy năm xưa khi Hứa Phụng dỡ bỏ nơi , ông chẳng để bất cứ tia hi vọng nào cho việc tu sửa về .

Trên sân khấu mỗi nơi treo vài chiếc lồng đèn, ánh nến u ám chập chờn le lói. Những cơn gió buốt lạnh lẩn khuất luẩn quẩn khắp lầu cao, khiến cho cả tiếng bước chân cũng dội những âm vang rợn ngợp. Cái chốn hoang vu tịch mịch ngập tràn t.ử khí quả thực hợp với chuyện g.i.ế.c phóng hỏa hơn là bàn bạc chính sự. Nhìn thế nào cũng chẳng giống một nơi dùng để đàm đạo, Tề Huyên thật sự hiểu đối phương hẹn tới đây với mục đích gì.

Sau khi mời Tề Huyên an tọa chiếc ghế đặt giữa sảnh, Tiền Bất Đoạn buông một câu “Vương gia xin đợi một lát” cáo lui. Nghiêm Thọ cảnh giác tột độ, đôi mắt láo liên dò xét xung quanh. Tay nắm chặt chuôi đao, giữ nguyên tư thế sẵn sàng xuất thủ đoạt mạng kẻ thù bất cứ lúc nào.

Tề Huyên đợi một chốc, chợt thấy một bóng từ bức màn sân khấu bước , chậm rãi tiến về giữa đài kịch. Người nọ vóc dáng cao to vạm vỡ, tay lăm lăm cây trường thương, bận bộ võ phục, mặt họa mặt nạ tuồng. Hắn huênh hoang nghênh ngang bước ánh đèn, để lộ một khuôn mặt vuông vức.

Tề Huyên lập tức nhận đó ngay, chính là Đại đương gia của núi Thiên Lộ, Viên Sát.

Hắn phô diễn một đường thương uyển chuyển trong tay, chẳng cần đến nhịp phách bè đệm, hễ cứ mở miệng là cất giọng điệu lão sinh, cứ thế say sưa nghêu ngao xướng tuồng ngay sân khấu. Từng câu từng chữ đều dõng dạc, mạnh mẽ, âm vang quẩn quanh dứt.

Tề Huyên vốn là hát, nên là ngài Viên Sát hát tuồng. Chẳng gì đến chuyện đào tạo bài bản, ngay cả nền tảng nhập môn cơ bản cũng chẳng . Khúc từ cao thấp lộn xộn, lên bổng xuống trầm tùy hứng. Ngược , từng chiêu múa thương toát lên sự rắn rỏi, thiết thực từng đường cơ bản.

Xướng, niệm, tố, đả, tất thảy đều sai nhịp trật tông.

Tuy , Tề Huyên vẫn lờ mờ hiểu tuồng hát mà Viên Sát đang xướng. Đó là vở kịch thịnh hành trong các hý lâu, và cũng là vở kịch đông đảo bách tính bình dân say mê theo đuổi: “Lôi Công thiên phạt ác tướng quân”.

Phân đoạn mà đang hát là hồi kết, khi “ác tướng quân” gào bi thương sân khấu, hối hận kể lể từng tội của , cầu xin Lôi Công tha mạng. Thế nhưng, cuối cùng tên ác tướng vẫn hứng chịu “thiên phạt” của công lý, thiên lôi giáng sét đ.á.n.h c.h.ế.t tươi.

Đến lúc hạ màn, diễn một màn cương thi công vô cùng bài bản. Hắn ngã vật thẳng đơ xuống sàn gỗ, tạo một tiếng động chấn động đinh tai nhức óc, khói bụi mịt mù bốc lên tung tóe.

Tề Huyên đang mải mê xuất thần, vẫn kịp phản ứng thì chợt đằng lưng cất lên một giọng vọng tới: “Vương gia xem qua vở kịch bao giờ ?”

Tề Huyên và Nghiêm Thọ đồng loạt kinh hãi giật nảy . Vậy mà cả hai họ chẳng một ai phát giác tiếp cận từ bao giờ! Quay đầu , bọn họ bèn thấy Chu Hạnh đang chắp hai tay ngực, lẳng lặng ở ngay phía . Ánh đèn hắt lên nửa nàng, khắc họa một nụ nhạt nhòa lẩn khuất khóe môi, đến mức suýt chút nữa là thấy.

“Lôi Công thiên phạt ác tướng quân.” Tề Huyên trầm giọng đáp: “Ta đương nhiên là từng xem. Vở kịch vốn nổi đình nổi đám nhiều năm .”

thế. Năm xưa, khi Hứa đại nhân nhậm chức ở Đan Ngọc, ông đúng ngay cái vị trí mà ngài ban nãy, để xem vở kịch .” Chu Hạnh thong thả cất bước tiến lên phía . Tề Huyên cũng dời mắt, dõi theo từng bước chân của nàng.

Nàng mặc một bộ cẩm y màu đen tuyền. Những khóm trúc thêu bằng chỉ vàng lấp lánh lưu quang ánh đèn. Ánh sáng nhẹ nhàng lướt qua gương mặt nhợt nhạt của nàng, khẽ mơn trớn lên ngũ quan tinh xảo, để một vẻ hờ hững lạnh lùng. Nàng đặt tay lên thành lưng ghế, vỗ vỗ vài cái cất giọng nhè nhẹ: “Và đó cũng chính là vở kịch cuối cùng trình diễn sân khấu trăm năm tuổi . Sau sự kiện đó, Hứa đại nhân hạ lệnh đập nát bộ sân khấu, ban hành lệnh cấm kịch triệt để cõi Đan Ngọc.”

 

 

Loading...