Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 34: Bí Mật Chưa Từng Được Hé Lộ
Cập nhật lúc: 2026-09-01 12:10:56
Lượt xem: 105
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tề Huyên tuy sớm đoán thủ lĩnh của “bọn họ” chính là Chu Hạnh, thế nhưng hôm nay khi tận mắt chứng kiến, y vẫn khỏi kinh ngạc.
Ngày thường, nàng luôn mang bộ dạng lôi thôi lếch thếch lượn lờ chốn bến bãi chợ búa, kiểu gì cũng giống kẻ sinh trong bần hàn, lớn lên chốn thảo dã. Vậy mà hôm nay chớp mắt đổi, nàng toát vẻ quý phái khó tả. Cứ như thể dáng vẻ cợt nhả bỡn cợt ngày chỉ là một lớp vỏ bọc ngụy trang, còn đang mắt y lúc mới thực sự là con thật của nàng.
Thấy thần sắc y khác lạ, Chu Hạnh khẽ mỉm : “Vương gia chê . Gia phụ từng dạy, khi bàn chính sự cần ăn vận chỉnh tề để tỏ lòng trang trọng. Trước mắt, cũng chỉ mỗi bộ y phục trông còn dáng một chút mà thôi.”
Tề Huyên cảm nhận rõ sự khác biệt. Nếu Chu Hạnh vẫn khoác bộ vải thô áo gai như ngày thường, hồ hởi gọi y tới uống rượu mua vui, thì lẽ y chẳng quá coi trọng cuộc gặp gỡ .
nàng nghiêm túc đến thế. Vẻ túc sát vô tình toát từ ánh mắt, chân mày của nàng khiến sống lưng Tề Huyên bất giác căng cứng. Y lờ mờ nhận cuộc trò chuyện đêm nay tuyệt đối hề tầm thường, nên bất giác cũng thu nụ , thẳng lên.
Y cất lời: “Chu cô nương cất công nhọc sức thế , thiết nghĩ cũng chỉ đơn giản là gọi đến để xem một vở kịch nhỉ.”
Chu Hạnh đầu về phía sân khấu. Viên Sát dậy, phủi bụi đất bước xuống đài. Khung cảnh sân khấu hoang tàn mục nát là thế, nhưng khi ánh đèn thắp lên, bóng chiếc cột chạm trổ in tường hiện nguyên vẹn đến kỳ lạ, chẳng vương chút dấu vết tàn tạ nào.
Ánh mắt Chu Hạnh trở nên sâu thẳm, tựa như đang xuyên qua cái bóng in vách tường để về cảnh cũ xưa của nhiều năm về : “Vương gia từng đến vị Hách Liên tướng quân ?”
Tề Huyên đáp: “Đâu chỉ là .”
Vị Hách Liên tướng quân tên thật là Hách Liên Khâm. Tổ tiên của ngài vốn là dị tộc ở Tái Bắc, phò tá Khai quốc Hoàng đế Đại Tề đ.á.n.h giang sơn, nhiều lập kỳ công. Ngài cũng là vị dị tộc Hầu vương duy nhất kể từ khi Đại Tề lập quốc đến nay.
Những năm đây, trong dân gian thậm chí còn lưu truyền một câu : “Giang sơn Đại Tề rộng lớn muôn vàn, Hách Liên chiếm trọn một nửa”.
Tước vị Hầu vương truyền đến đời Hách Liên Khâm thì huyết mạch dị tộc gần như chẳng còn bao nhiêu. Thế nhưng, Đại Tề vốn trọng văn khinh võ, bá quan văn võ trong triều luôn mang tâm lý bài xích kẻ ngoại lai. Thuở thiếu thời, Hách Liên Khâm chịu ít sự chèn ép chốn quan trường, nên khi đến tuổi nhược quán, ngài kế thừa tước vị, dẫn binh tiến về phương Bắc để trấn thủ biên cương.
Năm ngài lĩnh binh xuất thành, Tề Huyên vẫn còn là một thiếu niên. Đứng tường thành cao vợi, y đưa mắt bóng dẫn đầu đội ngũ phía xa xa, dải tua rua đỏ rực bộ khinh giáp tung bay trong gió. Khi , Hứa Phụng ngay bên cạnh y, nước mắt tuôn rơi ướt đẫm hai ống tay áo, nghẹn ngào : “Con cháu nhà Hách Liên đời đời kiêu dũng trung thành, giỏi nghề cưỡi ngựa b.ắ.n cung lưng ngựa, nhưng chẳng thấu hiểu lòng quanh co uốn lượn chốn triều đình. Đi cũng , cũng ...”
Những năm đầu, biên cương coi như yên bình, thỉnh thoảng mới ngoại tộc đến xâm phạm. Vài trận chiến do Hách Liên Khâm chỉ huy đều giành thắng lợi giòn giã, khiến ngài quân dân vùng biên giới kính trọng. Vậy mà về , khi quân địch tiến hành một cuộc đại quy mô xâm lược, Hách Liên Khâm trở nên độc đoán, tự phụ trong việc cầm quân, dẫn đến liên tiếp bại trận. Bức bách quá, ngài đành lui binh trăm dặm, thậm chí còn mang tiếng là đầu quân cho giặc, dâng thành, vứt bỏ thê nhi để tháo chạy. Cuối cùng, ngài quân địch bắt sống, bêu đầu thị chúng. Biên giới Đại Tề cũng từ đó mà thất thủ, hàng chục vạn lê dân bá tánh đồ sát, quốc thổ cắm đầy cờ của phiên bang. như lời sấm truyền, Đại Tề vì gia tộc Hách Liên mà mất một nửa giang sơn.
Gia tộc Hách Liên vạ lây, tru di tam tộc. Vị dị tộc Thân vương duy nhất cũng bốc khỏi triều đường Đại Tề. Kỳ quan ngọn lửa thiêu rụi mười dặm Lục Lâm năm xưa cũng dân gian thêu dệt thành câu chuyện “Lôi Công diệt ác tướng”, cứ thế lưu truyền cho đến tận bấy giờ.
Bá quan bá liêu trong triều, chuyện sinh sinh t.ử tử vốn là lẽ thường tình. Tề Huyên và Hách Liên Khâm vốn chẳng giao tình gì, cũng chỉ gặp mặt đôi ba . Đáng lý , y sớm quên khuấy , thế nhưng bao năm tháng trôi qua, y vẫn nhớ như in khuôn mặt của Hách Liên Khâm.
Nhớ năm đó, Tiên đế đang tránh nóng ở hành cung thì phiến quân bao vây, ép thánh chỉ thoái vị, nhường ngôi cho Tề Huyên. Chẳng bằng cách nào mà Hách Liên Khâm nhận tin tức bức cung từ , bèn dẫn binh từ Bắc Cương phi ngựa suốt đêm tới hành cung, tiêu diệt bộ quân phản, cứu giá Tiên đế.
Tội chứng rành rành, Tề Huyên trăm cái miệng cũng thể chối cãi. Lúc giải ngang qua Hách Liên tướng quân, từ xa chạm ánh mắt của ngài , và trong đôi mắt đó, Tề Huyên thấy sự bi mẫn.
Y nghĩ, Hách Liên Khâm lộ vẻ mặt như , lẽ ngài y oan. Chỉ là thế cục mắt định, y gắn cho cái danh mưu phản, dù thế nào cũng thể rửa sạch, chẳng ai thể cứu vãn cục diện .
Kể từ đó, Tề Huyên giam lỏng ở T.ử Cốc, đoạn tuyệt với thế giới bên ngoài. Mãi đến khi phóng thích và đày tới Lĩnh Nam, y mới tin tức về Hách Liên Khâm, nhưng lúc thì ngài c.h.ế.t .
“Những điều Vương gia , chỉ là phiên bản lưu truyền rộng rãi thế gian mà thôi. Hôm nay mời ngài tới đây, là kể cho ngài một phiên bản khác, một phiên bản từng hé lộ.” Chu Hạnh nghiêng đầu, gọi một tiếng: “Viên Sát.”
Viên Sát sải bước tới, gỡ chiếc mũ đầu ném xuống đất, đưa tay ôm quyền hành lễ với Tề Huyên mới cất giọng: “Thuở chiến sự ở Bắc Cương mới nổ , Hách Liên tướng quân dẫn binh đ.á.n.h thắng vài trận. Tuy nhiên, quân địch tập hợp thế lực từ nhiều tộc, khiến trận chiến kéo dài dai dẳng. Binh mã và lương thảo của quân Tề ngày một cạn kiệt, thế mà viện binh của triều đình chần chừ mãi tới. Sau khi điều tra, mới viện binh và quân lương viên quan huyện ở thành trấn vùng biên cương chặn , cho thông quan. Tướng quân tin, lập tức ban quân lệnh, phái đến tiếp ứng. tên huyện quan nọ trở mặt nhận, đóng chặt cổng thành, sống c.h.ế.t chịu nhượng bộ.”
“Không hậu phương chi viện, cộng thêm quân địch điên cuồng phản công, tướng quân chớp mắt bại trận, đành lui binh. Nào ngờ khi rút lui đến mười dặm Lục Lâm, kẻ phóng hỏa đốt rừng, chặt đứt đường sống của quân Tề. Tướng quân dẫn theo ba ngàn tướng sĩ cuối cùng t.ử chiến ngọn lửa rừng rực, để quân diệt, một ai sống sót.”
“Vương gia, ngài thử xem, một tên quan huyện nhỏ nhoi thì lấy gan lớn tày trời mà dám giam giữ quân lương, chống lệnh quân doanh cơ chứ?” Viên Sát thò tay n.g.ự.c áo rút một tờ giấy, đưa cho Tề Huyên.
Tờ giấy cũ kỹ, nhuốm màu năm tháng, nhưng qua là nó bảo quản vô cùng cẩn thận. Vậy nên dù mặt giấy ố vàng, những nét chữ bên vẫn hiển hiện rõ ràng sắc nét. Tề Huyên định thần kỹ, bàng hoàng nhận đó là một tờ quân lệnh đóng ấn Hổ phù, nội dung lệnh cho huyện quan thành Diên Phong là Lữ Hồng mở cổng thành, thả viện binh của triều đình qua, và ký tên bên , ai khác, chính là Hách Liên Khâm.
Chợt thấy tim chấn động dữ dội, đôi tay y bất giác run lẩy bẩy, khiến tờ giấy cũng rung lên bần bật. Y kinh ngạc thốt lên: “Các ... Rốt cuộc các là ai?”
Chu Hạnh đáp câu hỏi đó, mà tiếp: “Vương gia, viên huyện quan thành Diên Phong năm xưa, chính là Lữ Hồng đang tống giam chờ ngày xét xử trong ngục Đan Ngọc của chúng . Dạo , vì công thủ thành ở biên cương nên điều về kinh nhậm chức. Chỉ là về việc bất lực nên giáng chức liên tục. Bao nhiêu năm nay chẳng nên trò trống gì, mà vẫn thể thế chỗ Hứa Phụng, chễm chệ lên chiếc ghế tri huyện Đan Ngọc. Chẳng qua cũng là nhờ cái 'đại công' ở biên cương năm xưa chống lưng mà thôi. Nếu ngài tin lời , cứ về đ.á.n.h thừa sống thiếu c.h.ế.t, họa may còn ép hỏi đôi ba câu về chuyện ngày . Có điều, tên tuy ngu dốt như lợn, nhưng chuyện bản rơi đầu cả nhà mất mạng thì vẫn cân nhắc nặng nhẹ, chắc chắn đ.á.n.h c.h.ế.t cũng chịu nhận tội .”
Tề Huyên chợt nhớ đầu tiên chạm trán Lữ Hồng, tên quả thực ít công khai ngấm ngầm khoe khoang về chiến công hiển hách thủ thành Tái Bắc của . Nay ngẫm , ngờ liên đới trực tiếp đến cái c.h.ế.t của Hách Liên Khâm!
Tề Huyên kìm liếc Chu Hạnh một cái. Ánh mắt trong giây lát kịp che giấu để lộ vẻ khiếp đảm. Khả năng tính kế của Chu Hạnh quả thực khiến sởn gai ốc. Chuyện Lữ Hồng đến Đan Ngọc nhậm chức tù, tuyệt đối là sự trùng hợp ngẫu nhiên.
“Bách tính rốt cuộc Hách Liên tướng quân c.h.ế.t vì lẽ gì, đó là bởi kẻ lừa gạt thiên hạ, che giấu bốn bể.” Chu Hạnh chẳng hề bận tâm đến ánh mắt của y, thong thả tiếp: “Sau khi Hứa đại nhân giáng dân thường và đày Tái Bắc, may rủi thế nào Hách Liên tướng quân cứu mạng. Ba năm ở Bắc Cương, ông nhận nhiều sự chiếu cố của tướng quân. Sau khi trở về Đan Ngọc nhậm chức, ông đến hý lâu xem vở kịch , bèn nổi trận lôi đình đập nát sân khấu, ban lệnh cấm diễn triệt để. Hứa đại nhân là thấu tình đạt lý, trong lòng ông tự khắc hiểu rõ, Hách Liên tướng quân cũng giống như Vương gia ngài, đều là kẻ gian nhân hãm hại.”
Trong lòng Tề Huyên trào dâng nỗi hoảng loạn, thế nhưng ngoài mặt y vẫn cố giữ vẻ trấn định. Chìm trong im lặng hồi lâu, y mới đưa trả tờ giấy cho Viên Sát, trầm giọng : “Năm xưa quả thực trúng gian kế, nhưng đó Hoàng thúc tra rõ ngọn ngành, rửa sạch oan khuất cho . Còn Hách Liên tướng quân lĩnh binh bại trận, bỏ thành tháo chạy, khiến quốc thổ Đại Tề đ.á.n.h mất trăm dặm, tội danh của ngài như đinh đóng cột, văn võ bá quan lẫn bách tính thiên hạ đều tỏ tường. Nay các mà bằng chứng, chỉ dựa một tờ quân lệnh rõ thực hư, bảo mà tin cho ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-34-bi-mat-chua-tung-duoc-he-lo.html.]
“Ta lờ mờ đoán các gì .” Tề Huyên lắc đầu, về phía Chu Hạnh. Nét mặt nàng vẫn thản nhiên, đôi mắt sâu thấy đáy chứa đựng sự tĩnh lặng bí ẩn mà chẳng ai thể thấu. Nhắc tới bí mật tày trời t.h.ả.m tuyệt nhân , nàng bình thản đến một gợn sóng, hệt như một kẻ ngoài cuộc.
Tề Huyên chút khó hiểu, nhưng y gặng hỏi thêm mà chỉ : “Các tìm sai . Ta sinh vốn tầm thường, nếu tài cán gì thì chẳng để hãm hại đến bước đường . Cho dù nguyện ý tin rằng Hách Liên tướng quân hại c.h.ế.t, nhưng với năng lực của hiện tại, cũng chẳng giúp ích gì. Các lúc bày mưu tính kế khui vụ án mỏ vàng, e rằng để Triệu Khác tra manh mối . Các vẫn nên nhân lúc còn sớm mà cao chạy xa bay . Đợi đến khi Triệu Khác trở về kinh, các e là còn kịp nữa.”
Viên Sát hừ nhẹ một tiếng: “Cái tên khốn kiếp đó, sẽ thể bước chân khỏi Đan Ngọc .”
“Các gì?” Sắc mặt Tề Huyên bỗng chốc biến đổi: “Hắn là con trai của Thủ phụ, mẫu tộc là thế gia vọng tộc chốn kinh kỳ, đời đời quan. Nếu các g.i.ế.c , thì dù trốn đến chân trời góc bể cũng sẽ đuổi cùng g.i.ế.c tận, bộ nha môn huyện cũng sẽ các liên lụy!”
Chu Hạnh khoan t.h.a.i xuống, thảnh thơi vắt chéo hai chân. Khi nàng ngẩng đầu lên, ánh sáng ấm áp hắt lên gương mặt, chiếu rọi vẻ bất cần đời, vô pháp vô thiên: “Là tự lên núi tìm đường c.h.ế.t, chỉ đang giúp toại nguyện mà thôi.”
Tâm trí Tề Huyên khẽ d.a.o động. Nhớ thời gian Triệu Khác khăng khăng đòi lên núi tiễu phỉ, y bỗng dưng thấy lo lắng cho những bên cạnh Chu Hạnh: “Trên núi , vẫn còn ít bách tính sinh sống đúng ?”
Chu Hạnh cũng hề giấu giếm: “ . Đám sơn tặc ngày chúng dọn sạch, chỉ còn một phụ nữ và trẻ em xuống núi, nên dứt khoát ở đó sinh sống cho đến tận bây giờ.”
Tề Huyên vội vàng nhắc nhở: “Tên Triệu Khác tâm địa độc ác, thủ hạ trướng kẻ thủ bất phàm, tuyệt đối dễ đối phó. Hắn quyết tâm lên núi tiễu phỉ, các nhất nên mau chóng đưa đám phụ nữ, trẻ em xuống núi , kẻo tàn hại.”
Màn đêm buông xuống, đầy trời đầy lấp lánh. Núi Thiên Lộ chìm trong màn sương đêm tĩnh mịch, an yên bình lặng, chẳng hề mang dáng vẻ hung hiểm ngút trời “tuyệt đối gần” như trong lời đồn đại của bá tánh.
Triệu Khác dẫn theo mười sáu của Vô Thường Tư vội vã chạy đến chân núi, nheo mắt con đường tối om phía . Gió đêm nay tính là lớn, ánh lửa từ bó đuốc bùng lên sáng rực hơn hẳn đèn lồng. Bốn giơ đuốc phía mở đường, Triệu Khác ở giữa, còn những kẻ nhiệm vụ bọc hậu.
Ngay bên cạnh là một thiếu nữ dáng mỏng manh đang run rẩy từng cơn. Đôi mắt nàng đỏ hoe ngấn lệ, rụt rè Triệu Khác, lí nhí hỏi: “Đại nhân, nếu như dẫn đường cho các , các thực sự sẽ thả chứ?”
Thiếu nữ ai khác chính là Tôn Phán Ninh. Buổi trưa hôm nay, khi nàng giúp Tần Thiền thu dọn cửa tiệm và đường về nhà, bất chợt một kẻ trùm bao tải bắt . Nàng nhốt trong một gian nhà kho tối tăm mù mịt, mãi cho đến khi Triệu Khác xuất hiện. Hắn ép Tôn Phán Ninh dẫn đường lên núi, đồng thời giam lỏng nàng ở trong nhà kho con tin.
“Tất nhiên , quân t.ử nhất ngôn tứ mã nan truy. Ngươi cứ đúng theo con đường lên núi như khi là . Chỉ cần lên đến đỉnh núi, lập tức thả hai con ngươi . nếu ngươi dám giở trò...” Hắn đưa tay xoa đầu Tôn Phán Ninh, nụ nhuốm một vẻ dữ tợn: “Ta sẽ băm vằm ngươi cho ch.ó ăn đấy.”
Tôn Phán Ninh sợ hãi đến mức cả run b.ắ.n lên. Nàng bằng ánh mắt đầy van lơn, liên tục gật đầu, chủ động : “Ta... sẽ dẫn đường cho các ngài.”
“Không cần.” Tròng mắt Triệu Khác đảo một vòng, khẩy: “Ngươi cứ ngoan ngoãn bên cạnh là .”
Bách tính trong thành vẫn kháo rằng núi Thiên Lộ dễ mất phương hướng. Một ngàn sẽ tạo một ngàn con đường khác . Lời tuy phóng đại, nhưng Triệu Khác quả thật cũng nhận sự kỳ quái ngọn núi . Trước đây, mấy phái lên núi thăm dò đường sá. Nào ngờ mặc kệ đường nào, đám đó rốt cuộc vẫn chỉ lòng vòng ở lưng chừng núi, khó mà tiến thêm nửa bước.
Chẳng ngọn núi ma quỷ ám, mà là kẻ lợi dụng địa thế hiểm trở của núi non để bày binh bố trận ở lưng chừng núi. Người nào thuộc đường lối , chắc chắn sẽ cứ lòng vòng mãi ở một chỗ mà thôi.
Mấy ngày , Triệu Khác sai chốt chặn chân núi. Ngày thường chẳng thấy bóng dáng ai , mất đến mấy ngày canh gác cẩn thận, mới thấy thiếu nữ xách đồ lên núi. Bọn chúng lén lút bám theo , bền phát hiện một sơn trại lẩn khuất giữa rừng. Sơn trại bao bọc bởi một lớp tường gỗ cao ngất ngưởng. Kẻ bám đuôi dám tiến quá gần, bèn đ.á.n.h dấu dọc đường để khi xuống núi dễ bề tìm lối. Nào ngờ đến, những dấu vết cánh mà bay, con đường cũng biến mất tăm.
Nha đầu lên núi quen đường quen nẻo, hiển nhiên nắm rõ cách phá giải mê trận. Vì lẽ đó, Triệu Khác mới sai bắt cả hai con ả , dùng tính mạng của ả để uy h.i.ế.p ả dẫn đường.
Dẫu cũng chỉ là một tiểu cô nương mười sáu tuổi đầu, từng trải đời. Bị dọa cho khiếp đảm đôi chút là răm rắp tuân lệnh ngay, chẳng tốn mồ hôi công sức gì.
Nửa đoạn đường đầu bình yên vô sự, thuận lợi lên tới sườn núi. Tôn Phán Ninh rụt rè bước bên cạnh Triệu Khác, khóe mắt liếc qua đám hắc y nhân lầm lì di chuyển xung quanh. Mười mấy rõ ràng là con nhỏ, mà khi bọn chúng rảo bước, nàng gần như chỉ thấy mỗi tiếng giày của Triệu Khác vang lên. Những kẻ còn bước một tiếng động, cứ như ma quỷ lướt nhẹ mặt đất .
Sống cạnh Chu Hạnh lâu ngày, Tôn Phán Ninh mưa dầm thấm đất cũng hiểu đời một kiểu tu luyện thủ đến độ xuất thần nhập hóa. Bọn chúng dù sấn đến sát bên cũng khiến chẳng hề mảy may , thể đoạt mạng kẻ khác vô hình vô ảnh.
“Muội sợ ?”
Ký ức đưa nàng về đêm của mấy ngày . Chu Hạnh đối diện nàng, ánh nến lấp lánh nhạt nhòa, đôi mắt sâu thẳm của tỷ sáng long lanh mà ấm áp đến lạ lùng.
Tôn Phán Ninh gật gật đầu.
Chu Hạnh khẽ mỉm : “Sợ là đúng . Bọn chúng đều là những kẻ cùng hung cực ác, coi mạng như cỏ rác. Tuy nhiên đừng lo, chúng đang cần dẫn đường, nên khi leo lên đến đỉnh núi, tính mạng của vẫn an . Vì , cần giấu giếm nỗi sợ hãi, cứ biểu lộ sự kinh hãi chân thật nhất là .”
Đến lúc đối mặt thật, dẫu Tôn Phán Ninh cố nén hoảng sợ thì cũng chẳng thể che giấu nổi. Sự hoảng hốt, khiếp đảm đôi lúc buột lộ qua ánh mắt của nàng vô tình khiến Triệu Khác sinh nghi.
Chu Hạnh khẽ thu nụ , trịnh trọng dặn dò nàng: “Triệu Khác tính đa nghi, càng tỏ sợ hãi chân thực, càng dễ chủ quan khinh địch. Hắn vốn quá sức tự phụ, cho rằng khiến kẻ khác khiếp đảm chính là một dạng thắng lợi. Loại , một khi đắc ý thì càng dễ trúng kế. Nhớ kỹ những gì chuẩn dặn đây, tuyệt đối quên dù chỉ một chữ.”