Lệch Nhịp (Tên gốc: Hoang Khang Tẩu Bản) - Chương 35: Trong Lòng Bàn Tay

Cập nhật lúc: 2026-09-01 12:10:57
Lượt xem: 106

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đợi khi đến lưng chừng núi, con đường độc đạo lên núi sẽ cắm bốn lá cờ. Nếu Triệu Khác giữ bên cạnh, hãy chọn đường cờ đỏ mà . Nếu bắt dẫn đường, hãy chọn đường cờ xanh.”

“Đi đường cờ xanh, từ lúc bước qua cột cờ bắt đầu đếm nhẩm trong đầu, đúng một trăm bước thì hễ thấy bia đá nhớ nhấc chân. Trên đoạn đường đó bố trí cơ quan, đạp từ xuống thì , nhưng nếu đá trúng sợi dây cơ quan sẽ lập tức kích hoạt. Muội chỉ cần lúc bước nhấc chân cao hơn một chút xíu là sẽ chạm tới, động tác tự nhiên, đừng để kẻ khác phát hiện.”

“Nếu đường cờ đỏ, thấy đèn thì dừng . Cũng cách một trăm bước, hễ thấy chiếc đèn treo giữa đường là ngay. Chỗ đó sẽ bố trí một cái hang sói, cứ giả vờ buồn tiểu viện cớ gì đó, tìm cách câu giờ tại chỗ. Người của mai phục gần đó sẽ tùy cơ ứng biến.”

“Bước quan trọng nhất, khi lên núi bắt buộc chủ động mở lời đề nghị với Triệu Khác về cách dẫn đường.” Chu Hạnh xoáy mắt nàng, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, nhấn mạnh thêm nữa: “Đi phía thì nhất định kéo giãn cách, còn nếu giữa đội ngũ thì bám sát bọn chúng. Nhớ cho kỹ, chỉ chọn hai cờ Đỏ và Xanh, thấy bia nhấc chân, thấy đèn thì dừng. Tất cả những điều đều thể bảo cho bình an thoát khỏi tay Triệu Khác.”

Ánh trăng chợt lóe sáng. Dưới thứ ánh sáng bạc lạnh lẽo, bãi đất trống phía quả nhiên xuất hiện bốn lá cờ lớn, phân bổ ở bốn phương vị. Mặt cờ bay phấp phới trong gió, tựa như bốn vị thần giữ núi uy phong lẫm liệt.

Từ trái sang , cờ mang các màu: đỏ, trắng, đen, xanh. Tôn Phán Ninh căng thẳng nuốt nước bọt, giơ tay chỉ về phía lá cờ đỏ, lúc cất lời kìm mà lắp bắp: “Đi... đường .”

“Khoan .” Triệu Khác đột nhiên dừng bước, mấy lá cờ phía nhướng mày, “Kỳ lạ thật. Lần của núi báo sườn núi cờ quạt gì, cái chắc là mới cắm ?”

Tim Tôn Phán Ninh thót lên một nhịp, thở tức thì rối loạn. Đầu óc nàng xoay chuyển mau lẹ, vội vã bịa một lý do: “Đôi khi núi sẽ cắm cờ, nhưng việc ảnh hưởng đến tuyến đường .”

Tuyết Tình mấy lá cờ mặt, bèn lên tiếng: “Công tử, mấy lá cờ chắc chắn bẫy. Không chừng là do đám núi giăng bẫy.”

“Còn cần ngươi chắc?” Triệu Khác túm chặt lấy cánh tay Tôn Phán Ninh, giọng điệu trở nên tàn nhẫn: “Nói! Bốn lá cờ ý nghĩa gì?”

Tôn Phán Ninh vốn hoảng hốt, dọa bất thình lình càng sợ đến hồn xiêu phách lạc: “Ta... ! Mê trận núi biến hóa khôn lường, nào lên núi cũng theo con đường họ dạy. Mấy lá cờ lẽ chỉ là một trong những huyễn cảnh của mê trận mà thôi.”

“Nếu chọn sai cờ thì ?”

Ánh mắt Tôn Phán Ninh né tránh: “Chắc là... là lạc đường.”

Triệu Khác nheo mắt, ánh sắc lẹm như dao, chậm rãi dò xét từng biểu cảm mặt Tôn Phán Ninh để phân biệt thật giả. Hắn thầm nghĩ, giá mà Lục Liễm ở đây thì mấy. Tên đó tuy bình thường tính khí quái gở dễ ghét, nhưng trong khoản thấu kẻ khác dối thì từng sai bao giờ.

Tuyết Tình : “Công tử, bộ dạng ả giống như đang thật, nhất định mờ ám. Hay là chúng đừng cờ đỏ nữa.”

Triệu Khác tưởng ả cao kiến gì: “Vậy cờ nào?”

Tuyết Tình đáp: “Giơ tay biểu quyết , cùng quyết định, cờ nào nhiều chọn nhất thì đường đó.”

Triệu Khác quát: “Ngươi ngậm miệng cho , lùi .”

Tuyết Tình lùi một bước: “Rõ.”

Triệu Khác chằm chằm bốn lá cờ lớn mang vẻ quỷ dị mặt, liếc nét mặt Tôn Phán Ninh. Nàng hề tỏ bất ngờ sự xuất hiện của mấy lá cờ, chứng tỏ chỗ sẽ cờ. Thế nhưng, vẻ căng thẳng mặt ả lúc giấu , rõ ràng là tật giật .

“Ta lừa các , vẫn còn trong tay các mà.” Thấy cứ sinh nghi đa thần, Tôn Phán Ninh run rẩy thúc giục: “Mau thôi, dẫn đường cho các ngài.”

Phía quỷ, tuyệt đối thể mạo hiểm. Nàng càng hối thúc, Triệu Khác càng thêm phòng . Giữa lúc do dự bất quyết, chợt nhớ tới yêu cầu chủ động của nàng lúc ở chân núi, giờ ngẫm quả nhiên điểm mờ ám.

Triệu Khác khẩy một tiếng, hạ lệnh: “Dùng dây thừng trói ả .”

Tuyết Tình liền tháo sợi dây vắt ngang hông, bước tới trói quặt hai tay Tôn Phán Ninh lưng.

Triệu Khác ấn mạnh vai nàng, tay cầm lấy đầu dây thừng, hất cằm về phía : “Ngươi lên dẫn đường .”

Hai tai Tôn Phán Ninh lập tức ù , trong đầu chỉ còn đọng một suy nghĩ duy nhất: Xong đời !

Theo lời căn dặn của Chu Hạnh, nàng tùy thuộc vị trí dẫn đường của bản để chọn cờ. Nàng ngờ lúc cờ chọn xong, Triệu Khác bất thần đổi ý định. Chắc chắn nhận điều gì đó nên mới đột ngột lật lọng!

Nếu bây giờ vẫn tiếp tục đường cờ đỏ, khả năng nàng sẽ phá hỏng kế hoạch của Chu Hạnh, khiến cuộc mai phục thất bại, từ đó hại bộ những núi.

Tôn Phán Ninh toát mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng, đôi chân như cắm rễ chặt xuống đất nhúc nhích nổi nửa bước. Nàng nóng nảy như thiêu như đốt, cố vắt óc tìm kế đối phó.

Sự khiếp đảm của nàng bộc lộ quá rõ ràng nên Triệu Khác dễ dàng thấu, trong lòng thầm mắng: Đòi tính kế với , ngươi còn non và xanh lắm. Đợi đến mất kiên nhẫn, dùng sức đẩy mạnh một cái. Ngờ Tôn Phán Ninh lúc sợ đến nhũn cả , đẩy liền lảo đảo ngã nhào về phía .

Triệu Khác khỏi phì bộ dạng t.h.ả.m hại , đá nhẹ chân nàng: “Đừng giở trò nữa, vô ích thôi. Còn mau , sẽ đem ngươi mài đao đấy.”

Tuyết Tình bước tới xách Tôn Phán Ninh đang mặt mày xám ngoét dính đầy bụi đất dậy. Nàng lục thần vô chủ, hồn phách như rút một nửa, dốc lực mới đè nén ý định đổi cờ. Triệu Khác sinh nghi, nếu giờ phút đổi cờ, chẳng khác nào tự thừa nhận núi mai phục, lúc chắc chắn sẽ càng phòng gắt gao hơn.

Nàng c.ắ.n răng, lầm lì cắm đầu bước . Cho đến khi kéo giãn cách xa tới một trượng, cổ tay trói mới cảm nhận lực kéo căng từ đầu dây bên .

Triệu Khác vô cùng hài lòng với cách , trong phạm vi ánh sáng chiếu tới, quá gần. Dù vướng cơ quan thì ả sẽ lãnh đủ , liên lụy đến những khác.

Thiếu nữ mười sáu tuổi suy cho cùng vẫn còn non nớt, tài nào che giấu cảm xúc trong lòng. Bộ dạng mặt xám như tro tàn của nàng lúc chẳng khác nào đang hô to với rằng kế hoạch của ả thấu. Triệu Khác chút đắc ý, trong đầu bắt đầu mường tượng viễn cảnh đại thắng đêm nay.

Về phần Tôn Phán Ninh, nàng nữa, thậm chí còn quên bẵng việc qua cột cờ đếm nhẩm một trăm bước. Nàng cứ tê dại lê bước phía . Phạm vi chiếu sáng của ngọn đuốc hạn, con đường phía mờ mịt vàng vọt. Xung quanh tĩnh mịch một âm thanh tạp nham, tựa như đang từng bước tiến sát cõi c.h.ế.t.

Nửa nén nhang , Tôn Phán Ninh mang đầy cõi lòng tuyệt vọng bỗng thấy ở cuối luồng ánh sáng lờ mờ phía , sừng sững hiện một tấm bia đá vuông vức.

Sau đường cờ đỏ, tại xuất hiện bia đá?

Toàn nàng chấn động, ban đầu là ngơ ngác mờ mịt, nhưng ngay đó như thể rót nước lạnh tỉnh . Lông tơ dựng , m.á.u huyết trong chớp mắt sôi sục lên, nàng suýt chút nữa thì hét lên thành tiếng.

Nàng nhớ kỹ lời dặn của Chu Hạnh lúc : Thấy bia nhấc chân, phản xạ điều kiện khẽ nâng cao bước chân lên một chút. Động tác vô cùng kín đáo, Tôn Phán Ninh cần cố ý gồng , do đó cũng chẳng ai phát hiện sự khác thường của nàng.

Trong rừng rậm, những gốc cây cổ thụ cao vút vươn thẳng. Đám lá rụng mùa đông gió thổi lật qua lật , phát tiếng xào xạc. Bóng lưng gầy gò của thiếu nữ vẫn luôn im lặng, đơn độc dẫn đường phía , cái bóng in mặt đất mờ nhạt đến mức gần như thấy.

Bốn kẻ mở đường phía vẫn duy trì nhịp bước đồng đều, mắt sáu hướng tai tám phương, luôn giữ mức cảnh giác cao độ. Đột nhiên, một tên trong đó cảm thấy một giọt nước lạnh toát rơi trúng trán.

Hắn nghi hoặc nhíu mày, đưa tay sờ thử. Vốn dĩ tưởng trời đổ mưa, nào ngờ khoảnh khắc tay chạm giọt chất lỏng trán, ngọn đuốc tay đột nhiên phát nổ!

Sức ép dữ dội tức khắc khiến màng nhĩ đau nhói. Còn kịp bất kỳ phản ứng nào, vô giọt nước dày đặc trút xuống như một trận mưa rào. Ngọn lửa bùng phát dữ dội, hóa thành con hỏa xà hung hãn nuốt chửng bộ cơ thể .

Tất cả chỉ xảy trong chớp mắt. Đám căn bản kịp chuyện gì. Trong tầm mắt của bọn chúng, bốn kẻ cầm đuốc mở đường phía bốc cháy phừng phực chỉ trong khoảnh khắc.

“Công t.ử cẩn thận!” Tuyết Tình thất thanh kêu lớn, theo bản năng kéo mạnh Triệu Khác lùi về phía .

Từ trong những tán cây đung đưa, hàng chục viên đan d.ư.ợ.c tròn xoe rơi xuống. Vài viên rớt xuống đất, vài viên rơi thẳng ngọn lửa. Tiếng nổ vang lên liên tiếp, trong trung sực nức mùi khét của t.h.u.ố.c súng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lech-nhip-ten-goc-hoang-khang-tau-ban/chuong-35-trong-long-ban-tay.html.]

Có kẻ hoảng hốt thét lớn: “Là hỏa dược! Mau lùi !!”

Bốn kẻ ngọn lửa thiêu đốt chỉ cảm thấy sức nóng rát bỏng bao trùm khắp . Cơn đau thấu xương khiến bọn chúng giãy giụa điên cuồng, lăn lộn đất theo bản năng.

Chỉ một cú lăn , hỏa d.ư.ợ.c chôn lớp bụi đất trực tiếp dẫn nổ. Một tiếng “Đùng” đinh tai nhức óc vang lên, tựa như thiên lôi giáng xuống đất với sức mạnh vạn quân. Màn sương m.á.u nổ tung trong ánh sáng chói lòa. Uy lực của vụ nổ mang sức mạnh bạt núi lở non hất văng đám . Mấy tên đầu kịp phản ứng tạc nát thành từng mảnh, thịt xương văng tung tóe.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Tuyết Tình giật ngã Triệu Khác xuống đất, hai tên khác lao tới chắn mặt bảo vệ . Dù , Triệu Khác vẫn luồng sóng xung kích quét trúng. Hai mắt tối sầm , cả cơ thể văng xa mấy thước, da mặt sức nóng thiêu đốt bỏng rát. Hắn ôm mặt gào thét t.h.ả.m thiết.

Đêm dài tĩnh mịch phá vỡ. Núi Thiên Lộ rung chuyển dữ dội, bầy chim giật bay nháo nhác. Phải nổ liền bốn tiếng mới chịu dừng. Ngọn lửa văng tứ tung bén cành khô lá rụng đất, nhưng kỳ diệu hề cháy cây cối xung quanh, hiển nhiên là sự chuẩn các biện pháp phòng hỏa từ .

Triệu Khác choáng váng một lúc lâu mới lồm cồm bò dậy , nửa bên mặt phỏng nặng, m.á.u thịt lẫn lộn. Đầu óc vẫn còn cuồng, sang thì chỉ thấy chân tay đứt lìa rải rác khắp nơi. Vụ nổ cách quá gần, bốn kẻ mở đường nát thây ngay tại chỗ. Bốn kẻ phía thương với các mức độ khác . Hai tên lấy che chắn cho Triệu Khác thì thương thế nặng: một kẻ nổ đứt chân , m.á.u chảy lênh láng ngất lịm ; kẻ còn nổ đứt một nửa cánh tay trái.

Đội ngũ mười sáu , mới dính một cơ quan hao tổn hết sáu mạng.

Nhìn về phía , bóng dáng Tôn Phán Ninh dẫn đường biến mất tăm tích. Ngọn lửa khi nãy thiêu đứt sợi dây thừng ở giữa, ả nhân lúc hỗn loạn mà tẩu thoát.

Triệu Khác ôm lấy khuôn mặt đau nhức tột độ, phát tiếng gào rống vô cùng phẫn nộ, ác hiểm hạ lệnh: “Lục soát cơ quan phía cho ! Tìm ả, băm vằm ả thành trăm mảnh!”

Tuyết Tình dẫn vài tên tiến lên phía dò xét, nhanh phát hiện giữa hai cây giăng một sợi chỉ cực kỳ mảnh. Nhờ đặc tính phản xạ ánh sáng, cộng thêm tầm ban đêm hạn chế, nếu quỳ rạp xuống đất tìm kiếm tỉ mỉ thì thể thấy .

Sợi chỉ nối với một mảnh lưỡi d.a.o nhỏ xíu. Chỉ cần đá trúng, dù lực tác động cực kỳ nhẹ, cũng sẽ lập tức kéo lưỡi d.a.o cắt đứt sợi dây giăng cây. Từ đó, những viên hỏa d.ư.ợ.c nhỏ và dầu đựng trong đĩa giấu giữa tán lá sẽ trút xuống.

Cơ quan thiết kế cực kỳ tinh xảo, rõ ràng là nhắm thẳng những kẻ quanh năm tập võ như bọn họ. Bọn họ khi đường luôn vô thức bước nhẹ nhàng, nhấc chân quá cao. Chiều cao của sợi chỉ giăng ở mức bình thường sẽ đá trúng, nhưng bọn họ thì nhất định sẽ vấp . một ly một dặm, những giọt dầu li ti rơi xuống thể nào né tránh, chỉ trong tíc tắc dẫn lửa bùng nổ.

Dưới lớp đất chôn sẵn bột hỏa dược, tàn lửa rơi xuống liền nổ tung. Ở cách , dù là thần tiên giáng thế cũng khó bề lách qua. May mà đội hình của bọn chúng sát , nếu vụ nổ e là còn sống sót chẳng nổi năm tên.

Sau khi nhóm Tuyết Tình tháo dỡ cơ quan, xác nhận đoạn đường phía an , mới cho cả đội tiếp tục tiến lên. Triệu Khác bôi t.h.u.ố.c qua loa lên mặt. Mấy kẻ thương quá nặng nếu dừng cứu chữa sẽ chậm trễ thời gian, dứt khoát vứt bỏ màng, hùng hổ dẫn đuổi theo. Hắn thề đuổi kịp Tôn Phán Ninh để g.i.ế.c c.h.ế.t xả hận.

Thế nhưng đuổi theo cả dặm đường vẫn thấy bóng dáng Tôn Phán Ninh . Thay đó, màn đêm đen kịt, đất trống phía một nữa xuất hiện bốn lá cờ lớn. Lần màu sắc lượt là xanh lá, vàng, tím, xám.

Ngay khoảnh khắc thấy mấy lá cờ, tất cả hẹn mà cùng dừng bước, bản năng sinh lòng kiêng dè sợ hãi.

Trong đám một kẻ kiến thức khá uyên bác, lập tức hoảng hốt kêu lên: “Là Kỳ Môn Bát Môn!”

Triệu Khác cau mày: “Thất môn bát môn cái gì?”

Tên thuộc hạ vội vàng giải thích: “Kỳ Môn Bát Môn, ba cửa Cát thì sống, ba cửa Hung thì c.h.ế.t, hai cửa Bình thì công cốc. Công tử, nguy to ! Đây là đại trận binh pháp dùng chiến trường!”

Gió lạnh rít qua. Tuyết Tình chằm chằm bốn lá cờ đang cắm lặng lẽ dị thường mặt, đột nhiên ngộ điều gì. Trong nháy mắt, da đầu nàng tê dại, mồ hôi lạnh toát rịn lưng, cả đ.á.n.h bạo run rẩy: “Công tử, nếu nãy ngài bắt con ranh đó dẫn đường, thì ả cũng nổ c.h.ế.t ?”

Triệu Khác bực dọc: “Ngươi cái gì?”

Lúc Triệu Khác vẫn lờ mờ nhận , nhưng Tuyết Tình thì hiểu rõ ngọn ngành.

Nàng suy đoán, cơ quan những lá cờ vốn thiết lập dựa theo vị trí dẫn đường của Tôn Phán Ninh. Chỉ cần chọn sai, chính bản nàng cũng mất mạng. Thế nên ban nãy, khi Triệu Khác ép Tôn Phán Ninh đổi vị trí, nàng mới hoảng sợ đến mức can đảm đều nứt, hồn vía lên mây như . Phản ứng đó tuyệt đối là ngụy trang.

Dựa biểu hiện của nàng lúc đó, sự đổi bất chợt của Triệu Khác đáng lý xáo trộn kế hoạch của nàng . Thế nhưng cơ quan ban nãy rõ ràng thiết kế đo ni đóng giày để cho kẻ dẫn đường phía thoát . Ngọn lửa chia cắt cách hai bên, câu giờ một thời gian dài, bằng giá cũng thể thuận lợi bỏ trốn. Nếu đổi vị trí, Tôn Phán Ninh bên cạnh Triệu Khác, nàng chắc chắn c.h.ế.t.

Sự bốc đồng lâm thời của Triệu Khác, hóa trúng phóc ý đồ của kẻ thiết kế cơ quan. Nếu đây là ch.ó ngáp ruồi, thì chứng tỏ kẻ bày bố lường chiêu đổi vị trí của Triệu Khác.

Lúc giăng cái Kỳ Môn Bát Môn , ai cửa sinh, ai cửa tử, đưa lựa chọn Tôn Phán Ninh, cũng chẳng Triệu Khác, mà là Chu Hạnh.

mà, rốt cuộc Chu Hạnh tính toán thế quái nào mà đoán Triệu Khác sẽ đột ngột đổi chỗ của Tôn Phán Ninh?

Là do nàng liệu sự như thần cược thắng một ván, là nàng vốn dĩ chẳng thèm quan tâm đến sống c.h.ế.t của Tôn Phán Ninh?

Tuyết Tình lờ mờ cảm giác đáp án là vế . Đáy lòng nàng ớn lạnh, nỗi sợ hãi tên lan tràn khắp tứ chi bách hài, bỗng nhiên nảy sinh cảm giác hoang đường như thể bản đang mòng mòng trong lòng bàn tay kẻ khác.

Bây giờ nàng mới thấm thía lý do vì Lý Ngôn Quy với nàng câu đó.

“Đó là vì các ngươi từng giao thủ với Chu Hạnh. Đêm nay nàng núi quả thực là chuyện nhất. Nếu nàng ở đó, các ngươi chắc cửa thắng.”

Chu Hạnh rốt cuộc là con thế nào? Nàng lúc đang ở núi ? Có đang rình rập ở trong góc khuất nào đó quanh đây ?

Lẽ nào nàng thực sự thể đến mức chỉ cần dùng một trận pháp, chôn vùi bộ mười sáu của Vô Thường Tư sườn núi ?

 

“Vương gia yên tâm, núi sẽ xảy chuyện gì .” Chu Hạnh vân vê tờ quân lệnh cũ kỹ, đầu ngón tay khẽ miết qua tên của vị tướng quân. Nàng ngước mắt lên, ánh sáng từ hàng chục ngọn đèn trong sân khấu chiếu rọi đáy mắt nàng từ hướng, hắt lên thứ ánh sáng màu hổ phách trong trẻo lẫm liệt: “Những lời nãy ngài cứ coi như chuyện phiếm để giải khuây, tin quan trọng. Những lời tiếp theo đây, ngài mới cần cho thật kỹ.”

Khoảnh khắc nàng chằm chằm, Tề Huyên mới hoảng hốt nhận , Chu Hạnh quả thực mang dòng m.á.u dị tộc, dẫu cho ngũ quan quá rõ rệt.

“Năm xưa Tiên đế ở hành cung tránh nóng, nghịch tặc bức cung thoái vị. Hách Liên tướng quân dẫn binh tới cứu giá. Sau đó Tiên đế tra xét rõ ràng, mưu kế bức cung hóa do Thái t.ử điện hạ một tay sắp đặt. Chứng cứ rành rành, tước vị Thái t.ử phế truất, chịu giam cầm ở T.ử Cốc.”

Nghe đến đây, Tề Huyên kìm nén mà hồi tưởng cơn ác mộng sâu thẳm nhất trong lòng . Thuở , vì nạn tai ở Lĩnh Nam, y bôn ba khắp chốn. Khi phát hiện quan chức tham ô ngân lượng cứu trợ, y mang theo bầu nhiệt huyết hừng hực quyết tâm điều tra việc phân phát cứu trợ của hàng chục châu thành từ kinh thành xuống phía Nam, thề quét sạch thói hư tật tham ô hủ bại.

Trên đường điều tra, y quen với Tự thừa của Đại Lý Tự. Hai trạc tuổi , chung chí hướng, quả thực là nhất kiến như cố, cứ ngỡ tìm tri kỷ của đời , nên cùng dốc lực ngược xuôi vì vụ án.

Nào ngờ đó, vị Tự thừa hiểu dùng cách gì lấy con dấu Thái t.ử của y để giả mạo lệnh điều động cấm vệ quân Đông Cung, mượn danh nghĩa ép Hoàng đế thoái vị nhường ngôi nhằm mục đích bức cung.

Trong quá trình thẩm tra đó, Hình bộ chỉ soát văn thư điều binh đóng dấu Thái tử, mà còn moi hàng trăm bức thư qua bàn mưu bức cung với Tự thừa, thậm chí tới vài vị quan chỉ chứng Tề Huyên. Tất cả bằng chứng đều bày rành rành mặt y, lấy giả thật. Mặc cho y hết lời biện bạch, cũng chẳng thể nào chứng minh nổi sự trong sạch của bản .

“Năm Minh Tuyên thứ năm mươi hai, Tiên đế long thể bất an, niệm tình phụ t.ử sâu nặng nên thả ngài khỏi T.ử Cốc, đày đến Lĩnh Nam. Chẳng bao lâu Tiên đế băng hà, lúc lâm chung truyền ngôi cho Hựu Vương. Đủ loại chuyện cũ , chắc hẳn ngài còn nhớ rõ hơn bất cứ ai trong chúng .” Chu Hạnh y, đôi mắt bề ngoài trông vẻ hiền hòa nhưng thực chất ẩn giấu những luồng sóng ngầm cuộn trào: “Vương gia, mạn phép hỏi một câu, ngài thực sự tin rằng đáng lý ngai vàng , là kẻ đang đó ?”

Mí mắt Tề Huyên giật nảy liên hồi, tim đập thình thịch, y nghiêm giọng quát lớn: “To gan! Ngôi báu há là thứ mà và ngươi thể dòm ngó ? Đây là trọng tội tru di cửu tộc đấy!”

Chu Hạnh hề nao núng sự răn đe , nét mặt bỗng trở nên sắc bén. Dã tâm của nàng trong khoảnh khắc bộc lộ hề che đậy: “Tiên đế tuy con cái hiếm muộn, nhưng ngài vẫn còn ba vị Hoàng tử. Dẫu cho ngôi vị Trữ quân bỏ trống, thì lúc Tiên đế truyền ngôi cũng lựa chọn từ trong các Hoàng t.ử khác. Có bá quan văn võ triều đình phò tá, thì bùn nhão cũng thể trát lên tường. Lẽ nào ba đứa con trai đó của ngài bất tài vô dụng đến mức khiến Tiên đế thất vọng tột độ, bất đắc dĩ đành chọn lên kế vị?”

Tề Huyên ngờ Chu Hạnh to gan lớn mật đến thế, lời mang tội rơi đầu mất mạng mà thốt một cách nhẹ tênh và thẳng thừng như . Y sợ đến mức toát mồ hôi lạnh, vội vã lên tiếng: “Phụ hoàng truyền ngôi cho Hoàng thúc, ắt suy tính và nguyên cớ của ngài. Thánh ý há là thứ để chúng vọng ngôn suy đoán? Hơn nữa còn các cựu thần trong triều chứng, khi băng hà Phụ hoàng đích truyền ngôi cho Hoàng thúc, đó là danh chính ngôn thuận!”

“Ồ?” Chu Hạnh khẽ nhướng đuôi mày. Cất công dàn xếp bao ván cờ, cuối cùng cũng đến lúc ngửa bài: “Nếu như , lúc băng hà Tiên đế để di chiếu, ban thánh chỉ phục vị Thái t.ử cho ngài và cho ngài kế thừa đại thống, chọn ngày đăng cơ. Vậy ngài còn cảm thấy ngai vàng của Tề Hựu là danh chính ngôn thuận nữa ?”

 

Loading...